Hiển thị các bài đăng có nhãn người tị nạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn người tị nạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Khủng hoảng tị nạn: Đằng sau "sự thật" của báo chí là một sự thật khác

Nguồn: Blog Karel Phùng

"Phương tây khóc người tỵ nạn bằng một mắt còn mắt kia vẫn ngắm súng" - Bashar al-Assad

Đó là câu trả lời của ông Assad trên đài RT nhưng cũng là câu mà tôi mượn để trả lời một số bạn nhắn tin hỏi trong những ngày qua về vấn đề người tỵ nạn. Để viết chi tiết, tôi sẽ viết ngắn gọn thành ba ý chính:

1. Người ngoại quốc ở Đức phạm tội nhiều, đàn bà Hồi giáo đẻ lắm, lười làm.

Điều này sai hoàn toàn! Kể cả những người Việt sống ở Đức cũng có nhận định đó bởi vì họ chỉ tiếp xúc với tầng lớp đó nên có cảm giác người Ả rập, nói chung, Iran, Kurrd, Thổ Nhĩ Kỳ, Liban,..... đều như vậy. Cụ thể bạn lên bệnh viện trường đại học Y khoa Hannover, rất nhiều giáo sư bác sĩ là người ngoại quốc và các công sở, các công ty cũng không ngoại lệ. Ai ở Đức đọc câu đó rồi vẫn dám khẳng định là tôi nói sai, bảo họ tới gặp tôi! Tôi sẽ dẫn các bạn tới những khu vực người Thổ Nhĩ Kỳ, người Kurd, người Nga,.... mua nhà đẹp, làm công việc mà nhiều kẻ phải mơ ước.

2. Nước Đức đối xử ra sao và liệu có khả năng hay không? Nếu trà trộn trong người tỵ nạn là dòng người khủng bố thì sao?

Xin bạn đừng làm kẻ bị nhồi sọ như vậy chứ. Trước tiên cần phải hiểu rõ thế nào là khủng bố và ai là khủng bố? Đánh bom giết người là khủng bố, phải rồi. Nhưng một đất nước mang quân đội tới một nước khác chiếm đóng hoặc lật đổ chính quyền của nước đó vậy người dân sẽ làm gì? Họ khoanh tay nhìn hay họ ra mời chào quân đội kia? Họ chống đối và họ có phải khủng bố hay không? Tùy theo khái niệm khủng bố là gì!

Nếu cứ giết người theo cách man rợ là khủng bố thì nước Bỉ là bậc thầy của khủng bố, nước Tây Ban Nha phải là cha mẹ của khủng bố, Vatican phải là ông cụ nội của khủng bố. Bằng chứng xin mời xem lại lịch sử.

Nước Đức có bộ luật rất chặt chẽ. Cái khó là người tỵ nạn vì có thể nói tiếng Ả rập nên từ nước nào họ cũng khai man là dân Syria. Như vậy trục xuất sẽ khó khi bị bác đơn tỵ nạn. Còn đại đa số nếu được chấp nhận ở lại họ sẽ phải tuân thủ luật pháp Đức, tự lo cuộc sống và hội nhập vào đây nên nước Đức chẳng có gì mà phải lo. Công ăn việc làm không bao giờ thiếu với người muốn làm việc và đồng thời có khả năng làm việc.

3. Vì sao làm sóng tỵ nạn đổ về châu Âu?

Bạn phải tự đặt câu hỏi: Chiến tranh Syria đã lâu, người tỵ nạn trải khắp khu vực bao gồm cả Thổ Nhĩ Kỳ. Vậy sớm không phải, muộn không phải, hà cớ vì sao họ lại dồn cùng một lúc?

Thực tế thì: Nếu Nga hỗ trợ Syria thêm mạnh thì Assad sẽ đánh bại quân ly khai mặc dù chúng được phương tây hỗ trợ về nhiều mặt. Như vậy Syria sẽ dần ổn định trở lại, Assad vẫn nắm quyền và đó là điều mà Mỹ và phương tây không hề muốn. Phương tây muốn sử dụng dư luận thế giới làm sức ép can thiệp vào Syria. Bằng cách nào? Chỉ với một Syria loạn lạc, dân chạy tỵ nạn khắp nơi. Nói cho rõ là "khủng hoảng nhân đạo xuất hiện" và khi không thể kiểm soát được tình hình thì phương tây mới có cớ đưa ra đại hội đồng LHQ để thảo luận và lo việc đưa quân đội vào quang minh chính đại để can thiệp.

Vẫn là một cái cớ để chiến tranh phải không ạ?

Xem thêm:



Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Vài suy nghĩ về bức ảnh đang làm chấn động lương tâm châu Âu

Tác giả: Dan Sanchez
Nguồn: AntiMedia
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Một em bé biến thành bọt biển. Trôi dạt vào bờ, úp mặt xuống bùn. Gia đình em, những người tị nạn chạy trốn khỏi cuộc nội chiến ở Syria, đã cố gắng đến Hy Lạp, nhưng chiếc bè chở quá nhiều người của họ bị lật ở Địa Trung Hải và em chết đuối cùng anh trai và mẹ. Bức ảnh được lan truyền nhanh chóng trên mạng chụp cơ thể không còn sự sống của em bé ba tuổi Aylan Kurdi trên một bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ đã làm rung chuyển lương tâm phương Tây và buộc nước Mỹ phải chú ý đến cuộc khủng hoảng người tị nạn tại châu Âu.

Tin nhanh cho những công dân mù tịt của các cường quốc trong “thế giới tự do”: chiến tranh là như thế đấy. Như thế nhân lên mười triệu lần. Cái chỉ đơn giản là “chính sách đối ngoại” đối với bạn và chính phủ của bạn là sự tuyệt vọng và cái chết đối với những người đang nhận nó.

Những đứa trẻ cũng ngây thơ và quý giá như Aylan đang bị đẩy xuống biển ở Libya, bị thiêu cháy bởi máy bay không người lái ở Pakistan, hoặc bị bỏ đói đến chết ở Yemen trong suốt cả thời gian này, và tất cả đều được thực hiện bằng tiền của bạn. Và mỗi trường hợp đều tạo ra một cảnh tượng tuyệt vọng đau đớn và bi thảm khủng khiếp như trong bức ảnh trên, ngay cả khi nó không được chụp lại và truyền đi để hàng triệu người nhìn thấy.

Aylan chết đuối trong vòng tay của cha em, người cũng đã phải cố gắng tuyệt vọng để thoát khỏi chết đuối. Khúc đầu của thảm kịch ấy có lẽ trông giống như bức ảnh dưới đây của một gia đình người Syria tị nạn khác.

Thực ra nó chụp lại cảnh đến chứ không phải lúc khởi hành. Mặc dù vậy, đặc biệt là với những ai có con nhỏ, bức ảnh ấy là một cú đấm vào bụng. Chỉ cần một chút khả năng đồng cảm nhỏ nhất để ngay lập tức tưởng tượng người cha ấy cảm giác thế nào. Tuyệt vọng và không còn lối thoát. Cánh tay đứa con gái quàng quanh cổ ông. Đứa con trai rúc đầu vào lòng ông. Cả hai tìm đến ông để có được sự che chở mà ông không có khả năng cung cấp. Không có gì ngạc nhiên khi bức ảnh này cũng lan truyền rất nhanh.



Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Thảm cảnh người tị nạn ở châu Âu chạy trốn chiến tranh do phương Tây gây ra

Em bé Aylan Kurdi cùng mẹ chạy loạn khỏi cuộc chiến tranh tại Syria.
Em chết đuối nằm đây vì các chính quyền châu Âu lo xây rào chắn biên giới
thay vì giúp đỡ những nạn nhận của cuộc chiến tranh do họ gây ra.

Nguồn: drugoi.livejournal.com
Nguồn dịch: Kichbu Blog

Quân đội Hungary tiếp tục xây dựng dọc theo biên giới với Serbia hàng rào cao 3,5 mét, để cố gắng ngăn chặn hàng nghìn người di cư bất hợp pháp từ các khu vực giao tranh ở Syria, Afghanistan, Iraq tràn vào Liên minh Châu Âu thông qua khu vực Balkan. Chiều dài của hàng rào sẽ là 177 km, việc xây dựng dự kiến hoàn thành vào tháng Mười Một. Mặc dù các biện pháp đã được áp dụng, tình hình với người di cư tiếp tục xấu đi.

Người Hungary đang hy vọng rằng hàng rào mới sẽ ngăn chặn dòng người tị nạn Syria.

Vậy là mọi người trốn chạy khỏi chiến tranh đang tràn vào Châu Âu. Serbia bây giờ đang phải hứng chịu gánh nặng chính. Những người di cư đến đây từ Macedonia, và tập trung ở khu vực của thành phố Kanjiža (tỉnh Vojvodina), cách biên giới với Serbia mười kilomet. Mỗi 2-3 giờ nhóm 40 người thoát ra từ trung tâm Kanjiža. Họ nhằm hướng vào cánh rừng dọc theo Tisza (một nhánh của Danube) là biên giới nằm trên mười kilomet của Hungary. Những người dắt mối đã biết lịch tuần tra, và thường họ thành công. Nhưng để trả cho dịch vụ của mình, họ đòi không ít: 1500 euro cho mỗi người lớn và 1 000 euro cho mỗi đứa trẻ, Le Temps Thụy Sĩ viết.

Những người không thể đi bằng xe lửa ở Macedonia, dẫn tới biên giới với Serbia, đi theo đường tà vẹt, ngủ trong lều trên đường hoặc đơn giản ngay trên nền đất trống. Đêm đêm, từ 1000 đến 1500 người vượt qua biên giới một cách bất hợp pháp. Ít nhất, cũng chừng ấy người hàng ngày đến được Bulgaria. Nếu người di cư nộp đơn xin tị nạn ở Serbia, họ sẽ nhận được một giấy chứng nhận di chuyển tự do trong 72 giờ, mà về lý thuyết là cần để đến được các trung tâm đầy ắp người. Trong thực tế, ba ngày được sử dụng để vượt qua biên giới của Hungary - vào khu vực Schengen.



Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

Merkel và cô bé tị nạn Palestine: Tại sao mọi người đều bỏ qua điểm chính

Tác giả: Susan Abulhawa
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Lời dẫn của người dịch: Vài năm trước báo chí Việt Nam đã từng đăng bài kể về chuyện một cộng đồng người Đức ở địa phương đấu tranh để bảo vệ một gia đình tị nạn người Việt Nam khỏi bị trục xuất. Câu chuyện đó đã được coi là bằng chứng rực rỡ về giá trị nhân đạo và dân chủ của phương tây. Cách đây vài ngày, thủ tướng Đức đã xổ toẹt câu chuyện cổ tích ấy bằng cách thẳng thừng từ chối lời khẩn cầu của một bé gái tị nạn Palestine trên truyền hình. Tất nhiên báo chí Việt Nam cũng tường thuật câu chuyện đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng khắp thế giới này, song điều khôi hài là họ không đặt dấu hỏi về giá trị nhân đạo hay dân chủ của phương tây mà lảng tránh bằng cách coi câu chuyện là sự vụng về của một chính khách.

Sau một tuần, đã có nhiều báo chí trên thế giới khai thác câu chuyện trên nhiều góc độ, nhưng chưa có ai đề cập đến vai trò của phương tây, mà đứng đầu là nước Đức, trong việc tạo ra một Trung Đông hỗn loạn, khiến những người dân ở đó phải rời khỏi tổ quốc của họ để tị nạn ở châu Âu.

Vào ngày thứ ba, 14 tháng 7, thủ tướng Đức Angela Merkel xuất hiện trên chương trình truyền hình có tên là “Cuộc sống tốt đẹp ở Đức”. Trong chương trình đó, bà nói chuyện với các thiếu niên địa phương. Trong số các khán giả có Reem, một bé gái tị nạn người Palestine 14 tuổi, chạy trốn khỏi trại tị nạn ở Lebanon 4 năm trước đây.

Với giọng nói run rẩy nhưng tiếng Đức trôi chảy, Reem nói, “Tôi cũng có mục đích như những người khác… Tôi muốn đến trường đại học.” Nhưng, cô giải thích, cô và gia đình đang phải đối mặt với sự trục xuất. “Thật là không dễ chịu khi thấy những người khác có thể tận hưởng cuộc sống còn mình thì không,” cô nói, “Tôi cũng muốn đi học như họ.”

Thủ tướng Đức trả lời với nỗi sợ hãi điển hình phương tây về người nhập cư. Bà nói rằng nếu nước Đức cho phép cô ở lại thì sẽ có hàng ngàn người Palestine, sau đó là hàng ngàn người từ “Châu Phi” (đánh đồng cả lục địa ấy) tràn vào nước Đức. “Chúng tôi không thể đối phó với tình hình đó,” bà nói. Reem thất vọng và bật khó. Đoạn phim đối thoại giữa cô và thủ tướng Merkel đã được phát tán.

Các tít báo và phân tích chính trị khắp châu Âu và Hoa Kỳ nói về câu trả lời lạnh lùng của Merkel với cô bé dũng cảm, đang vô vọng về học tập, về cuộc sống ổn định, về thứ gì đó khác với nỗi sợ hãi dai dẳng và bất trắc đang bao phủ cuộc đời cô. Tôi đọc ít nhất là 15 ý kiến về chủ đề này và hầu hết chúng diễn tả sự kiện này trong phạm vi “cuộc khủng hoảng nhập cư” đang được tranh cãi khắp Tây Âu. Các nhà phê bình cánh tả lên án thủ tướng là vô tâm, yêu cầu châu Âu có trách nhiệm nhân đạo đối với những người bất hạnh trên trái đất. Các học giả cánh hữu ủng hộ quan điểm của Merkel rằng Châu Âu đã có quá đủ thứ để lo lắng và không nên gánh vác những vấn đề của thế giới. Những người khác chỉ đơn giản là thực dụng, hưởng ứng phát ngôn của Eva Lohse, chủ tịch hiệp hội các thành phố Đức, cảnh báo rằng, “năng lực của chúng ta đã chạm đến mức giới hạn.”

Tất cả những phân tích này đều bỏ qua điểm quan trọng nhất.

Không có bất cứ phân tích nào đề cập đến sự thật rằng nguyên nhân trực tiếp và gián tiếp của người tị nạn như Reem là hành động của nước Đức. Reem và “hàng ngàn rồi lại hàng ngàn người tị nạn Palestine,” như Merkel đã nói, không có tổ quốc bởi vì Đức, cùng với các quốc gia phương tây khác, đang tiếp tục ủng hộ chủ nghĩa thuộc địa phục quốc Do Thái, họ đã trục xuất và sẽ tiếp tục trục xuất người Palestine bản địa ra khỏi quê hương do ông bà tổ tiên để lại.