Hiển thị các bài đăng có nhãn plasma. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn plasma. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

Lý thuyết vũ trụ điện: Nguồn điện và động cơ homopolar trong vũ trụ

Biến đổi Trái Đất và Mối Liên hệ Con người - Vũ trụ

Tác giả: Pierre Lescaudron và Laura Knight-Jadczyk
Nguồn: Sách Earth Changes and the Human-Cosmic Connection
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Chương 9: Nguồn năng lượng từ ngoài của các thiên thể

Lý do tụ điện có thể liên tục phóng điện mà vẫn duy trì được hiệu điện thế giữa cực âm và cực dương của chúng là bởi vì chúng được cắm vào nguồn điện bên ngoài. Vậy điện trong hệ mặt trời của chúng ta đến từ đâu? Nhà vật lý thiên văn Michael J. Longo từ trường Đại học Michigan đã nghiên cứu kỹ lưỡng hơn 40.000 thiên hà. Sau nhiều bước xử lý dữ liệu và phân tích - Tôi sẽ tha cho bạn đọc những tính toán chi tiết mà bạn có thể xem trong bài viết của ông - kết luận của ông là như sau:

Sự trùng hợp đáng lo ngại của các phân điểm và đường hoàng đạo với AE [trục của mặt phẳng hoàng đạo] giờ được xem là tình cờ do định nghĩa của đường hoàng đạo dọc RA [xích kinh độ] = 180° và 0°, gần các cực thiên hà. Nó không phải là dấu hiệu của sự sai lệch nghiêm trọng trong quan sát dẫn đến các dữ liệu WMAP. Tất cả các sự trùng hợp đều có thể được giải thích với một từ trường vũ trụ sắp thẳng hàng trục quỹ đạo cyclotron của các electron và đặt dấu ấn đa cực của nó lên CMB.

Nói theo ngôn ngữ đơn giản, Longo đã kết luận rằng trục quay của các thiên hà được sắp thẳng hàng dọc theo cùng một đường và sự sắp xếp này không thể là do ngẫu nhiên. Cùng với Longo, Alfven, Campanelli và Schwarz đều cho rằng sự sắp xếp thẳng hàng của trục quay các thiên hà là do một dòng điện chạy theo vòng tròn khổng lồ trong vũ trụ. Mặc dù nguồn gốc của dòng điện vòng tròn chạy quanh “khoảng không” vũ trụ này vẫn còn là ẩn số, sự sắp xếp thẳng hàng của trục quay các thiên hà là bằng chứng gián tiếp về sự tồn tại của nó. Hình dưới minh họa sự sắp xếp thẳng hàng của các trục quay thiên hà này dọc theo dòng điện vòng tròn liên thiên hà (màu hồng).

Các thiên hà nằm quanh khoảng trống lớn nhất trong vũ trụ có
trục quay thẳng hàng với dòng điện chạy xung quanh khoảng trống đó

Dòng điện Birkeland vòng tròn khổng lồ này (xem chương sau “Plasma giữa các vì sao”) có thể là nguồn năng lượng bên ngoài cung cấp cho các thiên hà. Nó cũng có thể giải thích việc các thiên hà chủ yếu quay theo cùng một chiều mà Longo đề cập đến trong bài viết của ông, do chiều quay và tốc độ quay của thiên hà phụ thuộc vào dòng điện nguồn bên ngoài này. Như hình dưới cho thấy, không gian bên trong mỗi thiên hà cũng có vẻ tuân theo cùng một quá trình như không gian liên thiên hà.

Dòng điện đi thẳng vào lõi thiên hà và đi ra qua các cánh tay


Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Lý thuyết vũ trụ điện và plasma

Biến đổi Trái Đất và Mối Liên hệ Con người - Vũ trụ

Tác giả: Pierre Lescaudron và Laura Knight-Jadczyk
Nguồn: Sách Earth Changes and the Human-Cosmic Connection
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Bão, lốc xoáy, lũ lụt, hạn hán, thời tiết quá nóng, quá lạnh, động đất, núi lửa, cầu lửa từ thiên thạch, hố sụt. Những hiện tượng "cả đời mới gặp một lần" giờ xuất hiện như cơm bữa trên khắp thế giới. Có phải đấy là do sự nóng lên toàn cầu hay một cái gì khác, khủng khiếp hơn nhiều, đang xảy ra trên hành tinh của chúng ta? Trong khi khoa học chính thống coi những biểu hiện biến đổi Trái Đất ấy là không liên quan với nhau, Pierre Lescaudron áp dụng lý thuyết Vũ trụ điện và Vật lý plasma để chỉ ra rằng chúng có liên quan mật thiết với nhau và có cùng một nguyên nhân: sự đến gần của "anh em sinh đôi" của mặt trời và đám mây sao chổi đi kèm với nó. Thông qua các dữ liệu lịch sử, hai tác giả chỉ ra sự trùng hợp giữa những thời kỳ xã hội sống dưới sự áp bức, bất công cực điểm và các thảm họa tự nhiên đến từ vũ trụ. Cuốn sách này là một nỗ lực nhằm kết nối khoa học hiện đại với hiểu biết từ cổ xưa rằng tâm trí con người và tình trạng chung của xã hội có ảnh hưởng lên các hiện tượng tự nhiên trên Trái Đất và cả ngoài vũ trụ.

Đây là một cuốn sách rất hay và quan trọng mà mình muốn giới thiệu với các bạn đọc tiếng Việt. Mình sẽ dịch dần và đăng trên blog này. Mời các bạn đón xem.

Chương 1: Vũ trụ chính thống và vũ trụ điện

Theo khoa học vũ trụ truyền thống, chuyển động của các vật thể trong hệ mặt trời được kiểm soát duy nhất bởi định luật hấp dẫn. Nhà thiên văn học người Đức Johannes Kepler thiết lập ba định luật về chuyển động hành tinh của ông vào đầu thế kỷ 17, khi mà điện hầu như chưa được biết đến. Benjamin Franklin thực hiện thí nghiệm diều nổi tiếng của ông 150 năm sau đó.

Vì vậy, trong thế giới của khoa học chính thống, lực hấp dẫn kiểm soát hệ mặt trời. Thêm vào đó, mặt trời phát ra chủ yếu bức xạ photon; không gian là một chân không tuyệt đối; động đất là do chuyển động kiến tạo; các hiện tượng thời tiết là do sự khác nhau giữa nhiệt độ hay áp suất không khí (hay cả hai); hoạt động của con người và các hiện tượng vũ trụ là hoàn toàn không liên quan.

Mô hình chuyển động thiên thể bởi Newton. Một mô hình cơ học về
thế giới nơi mà sự sống là một hệ thống tuyến tính trong đó mọi sự kiện
đều có thể được giản ước và giải thích bằng chuyển động cơ học.

Trong nhiều thế kỷ qua, khoa học đã xây dựng nên một hệ thống lý thuyết công phu để hợp lý hóa và giải thích hầu hết các hiện tượng tự nhiên (bao gồm cả nhiều hiện tượng không được nhắc đến trong danh sách ngắn ở trên). Theo khoa học chính thống, chúng ta đang sống trong một vũ trụ chính xác như đồng hồ, tạo ra bởi các sự kiện có thể dự đoán được và các chuyển động của thiên thể không bị xáo trộn. Hệ mặt trời là một khu bảo tồn vũ trụ, điều khiển một cách hài hòa bởi những định luật cơ học. Cuộc sống trên Trái Đất trôi đi như một dòng sông yên tĩnh, không bị gián đoạn, và sự tiến hóa tiến triển theo từng bước nhỏ qua hàng ngàn thế hệ trong môi trường tương đối yên tĩnh này.

Vấn đề là, mô hình đồng hồ này của vũ trụ có rất nhiều mâu thuẫn và không có khả năng giải thích nhiều hiện tượng có thể quan sát được. Đặc biệt, trong vài năm qua đã có sự gia tăng của những hiện tượng bất thường và cực đoan không phù hợp với các giáo điều chính thống. Khi một hiện tượng mới kiểu như vậy được quan sát thấy, khoa học chính thống chỉ đơn giản là cố gắng nhồi nhét dữ liệu thực tế quan sát được vào những lý thuyết đã có sẵn, ngay cả khi những lý thuyết đó không đủ khả năng giải thích cho hiện tượng mới.