 |
| Các bị cáo tại Tòa án Quân sự Quốc tế Nuremburg |
Tác giả: Harrison Koehli
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu hiệu thời đại
Nếu, như nhiều
người ngày nay vẫn nói, những kẻ thái nhân cách đang
điều khiển chính phủ của chúng ta, tại sao chúng ta
không biết về điều đó? Tại sao nó không phải là kiến
thức phổ biến, được thảo luận trong gia đình và lớp
học trên khắp đất nước? Tại sao các trường học
không có khóa học dành cho chủ đề ấy? Nói một cách
ngắn gọn, tại sao một ý tưởng đơn giản, nhưng rất
mang tính cách mạng lại có vẻ bí mật như vậy? Câu trả
lời thực ra nằm trong câu hỏi: nó mang tính cách mạng,
nhưng không phải theo cách bạn nghĩ! Bạn thấy đấy, hầu
hết các cuộc cách mạng đều bị gây ra, ảnh hưởng
hay điều khiển bởi những kẻ thái nhân cách, và khá
thường xuyên, điều này được thực hiện bởi cái gọi
là “sự lạm dụng tâm thần học.”
Những hành động
và phản ứng của người bình thường, những ý tưởng
và tiêu chuẩn đạo đức của họ thường được xem là
không bình thường trong mắt của những cá nhân không
bình thường. Và nếu một kẻ thái nhân cách coi hắn ta
là bình thường, điều này dĩ nhiên là dễ dàng hơn nếu
hắn ở vị trí nắm quyền, khi đó hắn sẽ coi một
người bình thường khác biệt với tiêu chuẩn “bình
thường” của hắn là không bình thường.
Điều đó giải
thích tại sao, khi những kẻ thái nhân cách trèo lên nắm
quyền, như chúng vẫn có xu hướng làm vậy một cách tự
nhiên, hệ thống xã hội của chúng - bao gồm cả giáo
dục và y học / tâm thần học - luôn có xu hướng coi bất
cứ người bất đồng chính kiến - hay có xu hướng bất
đồng chính kiến - nào là “tâm thần không bình thường”.
Như Lobaczewski viết, “Trong mắt kẻ thái nhân cách, người
bình thường chỉ là một kẻ ngây thơ đi tin vào những
lí thuyết không hiểu nổi; nếu gọi là “điên rồ”
cũng không xa mấy.”
Do đó, những
chính quyền như vậy thường kiểm soát môn tâm lý học
và tâm thần học thông qua ngân sách và sự có mặt của
các “tay trong” thấm nhuần ý thức hệ tư tưởng trong
hệ thống nghiên cứu giáo dục. Đồng thời, những phản
ứng tự nhiên vô thức của người bình thường đối
với môi trường bệnh hoạn xung quanh họ bắt đầu bị
định nghĩa là bệnh tật và các “liệu pháp tâm thần”,
bao gồm cả nhiều loại thuốc, được quảng bá để
buộc những người bình thường sống trong thế giới
bệnh hoạn và nghĩ nó là bình thường.
Sự thật về
chứng thái nhân cách phải bị gièm pha và che đậy để
ngăn nó khỏi gây nguy hiểm cho chính hệ thống chính
quyền, và điều này thường xuyên được thực hành bởi
những quan chức bệnh hoạn về tâm lý. Bất cứ ai hiểu
biết quá nhiều về chứng thái nhân cách đều có thể
bị buộc tội với bất cứ thứ tội nào họ có thể
bịa ra, bao gồm cả tâm lý không bình thường. Những
người ấy trở thành “điên rồ”, “hoang tưởng”,
“tâm thần không ổn định” và “nguy hiểm”.
Sự khác biệt về
tâm lý là gốc rễ của sự khác biệt giữa những kẻ
thái nhân cách cầm quyền và quần chúng, những người
bị chúng đàn áp và những người cuối cùng luôn luôn
nổi dậy chống lại chúng. Áp lực của cuộc sống trong
một thế giới bệnh hoạn chỉ có thể được chịu đựng
bấy lâu thôi và cuối cùng, những trò vui chơi giải trí,
thuốc men, ma túy đều không còn đủ để làm dịu họ.
Cùng lúc đó, những kẻ thái nhân cách khác - chưa trèo
được lên đến đỉnh - dựa vào cảm xúc bạo lực của
đám quần chúng bị áp bức, thao túng, điều khiển và
cưỡi làn sóng bất mãn lên vị trí quyền lực mới,
đồng thời đè bẹp các đối thủ của chúng trong quá
trình đó. Đối với những kẻ thái nhân cách, sẽ luôn
luôn là có ích khi giết hại được một mớ người bình
thường, gây chấn thương tinh thần cho những người còn
lại, và khiến tất cả mọi người nghĩ rằng giờ họ
đã nổi dậy chống lại kẻ áp bức, mọi chuyện về
sau sẽ đều tốt đẹp cả!
Vậy, bạn thấy
đấy, ý tưởng đó mang tính cách mạng là vì nếu có
khi nào nó được biết rộng rãi rằng vấn đề chỉ là
ở chỗ những kẻ bệnh hoạn tâm lý chống lại người
bình thường chứ không phải những ý thức hệ khác nhau
mà các tư tưởng bệnh hoạn tâm lý trốn trong đó, những
kẻ thái nhân cách sẽ trở nên bất lực. Không còn khả
năng dồn đẩy dân chúng vào các cuộc chiến tranh chống
lại kẻ thù được phóng đại (và thường là bịa đặt),
mạng lưới hỗ trợ của kẻ thái nhân cách sẽ sụp đổ
và hoàng đế sẽ thực sự trần truồng trên đường phố
cho tất cả mọi người thấy.