Hiển thị các bài đăng có nhãn truyền thông đại chúng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyền thông đại chúng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Mười chiến lược chăn dắt đám đông của những kẻ thái nhân cách

Nguồn: Facebook Đào Trung Thành

Noam Chomsky, nhà ngôn ngữ học, triết học, nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, xây dựng một danh sách mười chiến lược thao túng đám đông mà ông quan sát được qua các phương tiện truyền thông:

1/ Chiến lược phân tâm

Yếu tố thiết yếu của việc kiểm soát xã hội, chiến lược chuyển hướng bao gồm chuyển hướng sự chú ý của công chúng đối với các vấn đề quan trọng và những thay đổi do giới tinh hoa chính trị và kinh tế quyết định, thông qua việc đưa ra một loạt thông tin tràn ngập liên tục nhưng ít có ý nghĩa. Chiến lược phân tâm cũng rất quan trọng nhằm ngăn cản công chúng tiếp cận những kiến thức cần thiết trong các lĩnh vực khoa học, kinh tế, tâm lý học, sinh học thần kinh, và điều khiển học. "Hãy làm phân tâm sự chú ý của công chúng khỏi các vấn đề xã hội thiết thực, hấp dẫn họ bằng những vấn đề không quan trọng thực sự. Tiếp tục làm họ bận rộn, bận rộn, bận rộn, không có thời gian để suy nghĩ, và trở lại chuồng với các động vật khác. " (Trích từ " Vũ khí im lặng cho cuộc chiến thầm lặng”- “Armes silencieuses pour guerres tranquilles”)

2/ Tạo ra vấn đề và sau đó cung cấp các giải pháp

Phương pháp này còn được gọi là "vấn đề - phản ứng - giải pháp." Đầu tiên, người ta tạo ra một vấn đề, một "tình huống" dự định để gây nên phản ứng nhất định đối với công chúng, khiến công chúng yêu cầu thực thi các biện pháp mà kẻ thao túng muốn công chúng chấp nhận. Ví dụ: để cho bạo lực đô thị phát triển, hoặc tổ chức các cuộc tấn công đẫm máu, để công chúng yêu cầu luật về an ninh với giá phải trả là quyền tự do hạn chế. Hoặc: tạo ra một cuộc khủng hoảng kinh tế mà sự suy giảm các quyền xã hội và loại bỏ các dịch vụ công được chấp nhận như một “điều ác cần thiết”.

3/ Chiến lược suy giảm dần

Để chấp nhận một biện pháp khó chấp nhận, đơn giản là chỉ việc áp dụng nó dần dần trong khoảng thời gian 10 năm. Đó là cách mà theo cách này các điều kiện kinh tế xã hội mới hoàn toàn (theo chủ nghĩa tân tự do) đã được áp đặt trong những năm 1980-1990. Thất nghiệp tràn lan, bấp bênh, tính linh hoạt, phi địa phương hóa, tiền lương không còn có thể đảm bảo một thu nhập xứng đáng, nhiều thay đổi như vậy có thể đã mang lại một cuộc cách mạng nếu như được áp dụng đột ngột.

4/ Chiến lược trì hoãn

Một cách khác để những quyết định không được lòng dân được chấp nhận là trình bày nó như là một "đau đớn nhưng cần thiết", đạt được sự chấp nhận của công chúng trong hiện tại cho việc áp dụng trong tương lai. Luôn luôn là dễ dàng hơn nếu chấp nhận sự hy sinh trong tương lai thay vì ngay lập tức. Trước tiên, bởi vì những hiệu quả này không xảy ra ngay lập tức. Thứ hai, bởi vì công chúng vẫn có xu hướng mong đợi một cách ngây thơ rằng "tất cả mọi thứ sẽ tốt hơn vào ngày mai" và rằng sự hy sinh cần thiết có thể tránh được. Cuối cùng, nó cho phép công chúng có thời gian làm quen với ý tưởng về sự thay đổi và chấp nhận nó miễn cưỡng khi thời điểm đến. Vdu: một đạo luật đánh thuế hay thu phí sẽ không áp dụng bây giờ mà áp dụng sau đó từ 6 tháng đến 1 năm.



Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

Thảm kịch máy bay MH17 một năm sau: Năm câu hỏi chưa có lời giải

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Nhận xét:

Máy bay hãng hàng không Malaysia MH17 trên đường từ Amsterdam đi Kuala Lumpur bị bắn rơi ở vùng Donbass, Ukraina cách đây đúng một năm, vào ngày 17 tháng 7 năm 2014. Toàn bộ 298 hành khách và thành viên tổ lái đã thiệt mạng.

Ngay sau sự kiện, và tôi muốn nói là "ngay lập tức", khi mà việc thu thập bằng chứng và tiến hành điều tra còn chưa bắt đầu, giới truyền thông và các chính trị gia phương Tây đã đổ lỗi cho "các phần tử nổi loạn thân Nga", Nga và thậm chí bản thân Vladimir Putin là đã bắn rơi chiếc máy bay với tên lửa Buk M1. Không một bằng chứng nào được đưa ra để hỗ trợ cho các tuyên bố đó.

Cho đến nay, nhiều thông tin từ quá trình điều tra đã bị "rò rỉ" ra báo chí bởi "các nguồn tin giấu tên". Rõ ràng đây là việc phát tán thông tin được thực hiện theo đơn đặt hàng chính trị nhằm định hướng dư luận. Tuy nhiên, có năm câu hỏi rất hiển nhiên mà cơ quan điều tra cùng tất cả các thông tin "rò rỉ" vẫn chưa hề giải đáp. Dưới đây là năm câu hỏi đó.

1. Tại sao Boeing bay chệch khỏi lộ trình?

Nếu trước Donetsk MH17 vẫn di chuyển theo hành lang đã định trên không trung, thì sau đó chiếc phi cơ đã đi chệch khỏi lộ trình lên phía bắc trong khu vực đang có chiến sự ác liệt, trong đó khoảng cách tối đa từ ranh giới hành lang là 14 km. Sau đó, chiếc Boeing đã cố gắng trở lại hành lang nhưng tổ lái không kịp kết thúc động tác đã bắt đầu. Nguyên nhân nào khiến máy bay vượt khỏi giới hạn của lộ trình — do lỗi sai của phi hành đoàn hay là do thực hiện lệnh chuyển hướng của điều vận không lưu Ukraina — có thể biết nếu giải mã băng ghi tự động của máy bay. Thế nhưng các chi tiết này đến nay vẫn chưa được công bố.

2. Tại sao không công bố tất cả các tài liệu của cuộc điều tra?

Tháng Tư năm nay dưới áp lực của công luận Bộ Tư pháp và An ninh Hà Lan đã công bố 569 văn bản liên quan đến cuộc điều tra về thảm kịch với MH17. Nhưng vẫn chưa giải mật 147 tài liệu, dù trong bản chụp các tài liệu đã công bố có phần ẩn thông tin.

3. Tại sao Ukraina không công bố dữ liệu điều chuyển hệ thống phòng không và các chuyến bay của không quân trong ngày xảy ra thảm kịch?

Đã một năm trôi qua sau vụ tai nạn, nhưng Kiev vẫn chưa hề công bố những thông tin liên quan. Trong khi đó ngày 21 tháng Bảy 2014 Bộ Quốc phòng Nga đã công bố các dữ liệu giám sát khách quan về tình hình trong khu vực Donetsk trước vụ rơi máy bay MH17, chứng tỏ là trong ngày xảy ra thảm kịch, chiếc phi cơ chở khách đã bay trong khu vực phạm vi hoạt động của các tổ hợp tên lửa phòng không "Buk" của quân đội Ukraina, và cùng ngày này ghi nhận gia tăng hoạt tính của radar Ukraina. Theo các cứ liệu của quân đội Nga, trước vụ tai nạn trong phạm vi 3-5 km tới chiếc Boeing đã ghi nhận hiện diện của một máy bay quân sự Ukraina, có lẽ là tiêm kích Su-25. Tuy nhiên Kiev chưa hề công bố những cuộc đàm thoại của điều vận không lưu quân sự Ukraina vào khoảng thời gian này.

4. Tại sao tình báo Mỹ không tiết lộ những bằng chứng cáo buộc dân quân mà dường như Hoa Kỳ đang nắm giữ?

Mấy ngày sau khi xảy ra thảm kịch, Hoa Kỳ tuyên bố có kế hoạch công khai các thông tin tình báo, dường như là bằng cớ xác nhận chứng tỏ tội lỗi của lực lượng dân quân Donetsk. Tình báo Mỹ dựa vào những bức ảnh từ dữ liệu vệ tinh và những cuộc trao đổi nhờ chặn sóng vô tuyến điện và thông tin đăng trên các mạng xã hội. Nhưng những bằng chứng hứa hẹn đó cho đến nay vẫn chưa hề được công bố.

5. Tại sao phương án giả thiết cơ bản của điều tra viên Hà Lan không được củng cố bằng lời khai của các nhân chứng?

Giả thiết cho rằng chiếc Boeing đã bị tên lửa "Buk" bắn hạ có thể dễ dàng củng cố hoặc phản bác nếu có xác nhận bằng lời khai của các nhân chứng: việc phóng tên lửa từ tổ hợp loại này luôn kèm theo không chỉ tiếng động lớn mà cả hiệu ứng hình ảnh như khói phụt ra từ nhiên liệu đã dùng và lớp bụi bốc lên, hầu như không thể không nhận thấy.

Nhận xét: Tất cả các câu hỏi trên đều có thể được giải đáp với kịch bản rằng máy bay MH17 đã bị bắn rơi bởi tên lửa không đối không từ một chiếc máy bay của Ukraina (vô tình hoặc cố ý). Giới truyền thông và các chính trị gia phương Tây thấy vậy lập tức chộp lấy cơ hội ngàn vàng này để tuyên truyền chống lại Nga. Hoặc toàn bộ sự việc được dàn dựng và điều khiển bởi phương Tây không biết chừng.

Xem thêm:



Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Sự thật đằng sau những cái tên BBC, RFA, RFI

Tác giả: Mộc Miên
Nguồn: Mõ Làng Blog

Những cái tên như BBC, RFA, RFI… dường như đã quá quen thuộc với nhiều người. Vậy có ai từng đặt câu hỏi về sự ra đời của những đài này? Ai đứng đằng sau họ? Nguồn tài chính ở đâu? Và sứ mệnh của họ là gì?…

Đáp án mà bài viết này đưa ra có lẽ sẽ khiến nhiều người giật mình… “tỉnh ngộ”!

Đài BBC (British Broadcasting Corporation) là thông tấn xã quốc gia của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. BBC được thành lập năm 1922 do một nhóm các công ty viễn thông cho tới các dịch vụ tin tức phát thanh truyền hình. Buổi phát thanh truyền tin tức đầu tiên vào 14 tháng 11 năm 1922. Công ty, với John Reith là tổng quản lý, trở thành BBC năm 1927 khi nó được thừa nhận sự hợp nhất. BBC bắt đầu truyền tin bằng hình năm 1932 và trở thành dịch vụ phổ biến năm 1936. Truyền tin bằng hình ảnh bị dừng lại từ 1-9-1939 tới 7-6-1946 do Thế chiến thứ hai.

Mặc dù nguồn tài chính của BBC dựa vào các nguồn thu từ truyền thông, quảng cáo, nhưng thực chất bên trong họ nhận được nhiều nguồn gián tiếp tài trợ của cơ quan ngoại giao và tình báo MI6 của Vương quốc Anh. Nên BBC đành phải “cắn răng” mà chấp nhận tuân thủ “cuộc chơi” này.

BBC là một tập đoàn truyền thông lớn, họ có nhiều chuyên trang tin tức và bằng nhiều thứ tiếng. BBC Tiếng Trung và BBC Tiếng Việt là hai trang bản ngữ lớn nhất của họ. Không hiểu hai quốc gia này có phải là một thị trường tiềm năng của BBC hay không mà họ cũng rất chịu chi cho hai trang này?

BBC vẫn luôn tự nhận mình là một cơ quan báo chí, truyền thông, và luôn thực hiện đúng tôn chỉ của truyền thông là đưa tin trung thực, khách quan?… Thế nhưng, trong tất cả bài viết của đội ngũ cộng tác viên thuộc nhà đài này, ở câu kết bài BBC đều đưa ra một luận điểm: “Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả…”. Thật không hiểu cái cách mà người Anh định nghĩa về truyền thông là thế nào? Nếu họ đồng ý nguyên tắc số 1 của truyền thông là đưa tin trung thực và khách quan thì cớ sao lại đưa ra luận điểm trên. Liệu có phải là sự thoái thác trắng trợn trách nhiệm của ban biên tập tờ báo này đối với những thông tin mà họ đăng tải hay không? Chỉ một câu nói, tưởng như là khách quan, trung thực nhưng thực ra lại uẩn khúc một điều không hề trung thực, khách quan!

Dễ thấy, BBC Tiếng Việt đang cố tình che đậy hết tất cả những điều tốt đẹp, những điểm sáng kinh tế của Việt Nam, mà chỉ chăm chăm giật các tít bài “xoi mói” đời sống chính trị Việt Nam? Nếu là khách quan thì bên cạnh tin tức tiêu cực (nếu đúng) sao không có bất cứ một thông tin nào là tích cực về đời sống chính trị Việt Nam? Phải chăng nền chính trị Việt Nam chỉ có cái gọi là đấu tranh vì “dân chủ”, “tự do tôn giáo”, “bất đồng chính kiến”, “tham nhũng”…? Có lẽ người đài BBC nên học lại bài học đầu tiên về tư cách người làm báo! Tiếc thay, hiện có khá nhiều người Việt Nam vì tò mò bởi những tin tức “độc, hot” nên đã vội tin vào những thông tin từ phía nhà đài BBC.

Sứ mệnh của BBC là gây xáo trộn xã hội để kích động quấy rối an ninh Việt Nam.



Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Những gì Nhà Trắng nói về vụ tiêu diệt Bin Laden là hoàn toàn bịa đặt

Bin Laden

Nguồn: VnExpress

Nhà báo từng đoạt giải Pulitzer, Seymour Hersh, cáo buộc Nhà Trắng nói dối về chiến dịch tiêu diệt bin Laden với một bài viết dài, phần lớn dựa vào thông tin do một quan chức tình báo cấp cao Mỹ về hưu cung cấp. Những thông tin ông đưa ra hoàn toàn trái ngược với điều Nhà Trắng và truyền thông từng công bố trong 4 năm sau cuộc đột kích.

Bin Laden bị quản thúc

Theo Hersh, Bin Laden không ẩn náu tại Abbattobad, bắc Pakistan mà ông ta bị nhân viên an ninh của nước này quản thúc tại đó trong 5 năm, với hỗ trợ tài chính từ Arab Saudi. Khi tiến hành chiến dịch tiêu diệt năm 2011, lính đặc nhiệm SEAL của Mỹ không phải đang thực hiện một sứ nhiệm nguy hiểm và nhiều bất trắc, mà lính gác Pakistan chỉ đơn giản để đặc nhiệm SEAL bay trực thăng đến khu nhà vào đêm đột kích.

CIA không tự xác định vị trí của bin Laden

NY Times tháng 5/2011 viết rằng "sau gần một thập kỷ săn lùng Osama bin Laden, đột phá đã đến vào tháng 8/2010, khi giới chức nhận dạng và xác định được vị trí kẻ chuyển tin thân cận nhất của hắn".

Tuy nhiên, theo Hersh, CIA không tìm được nơi trú ngụ của bin Laden bằng cách theo dõi kẻ đưa tin, mà một cựu quan chức tình báo Pakistan cấp cao đã tiết lộ bí mật để đổi lấy tiền thưởng 25 triệu USD.

Pakistan biết và hỗ trợ chiến dịch

New Yorker từng viết rằng "Obama quyết định không thông báo hoặc làm việc với Pakistan. Một cố vấn cao cấp của tổng thống cho biết Nhà Trắng lo ngại Pakistan sẽ không giữ bí mật về nhiệm vụ này".

Trong khi đó, Hersh viết rằng "lời nói dối trắng trợn nhất là hai lãnh đạo quân sự cao cấp nhất của Pakistan, là Tham mưu trưởng, tướng Ashfaq Parvez Kayani, và giám đốc cơ quan tình báo Pakistan (ISI), tướng Ahmed Shuja Pasha, không được thông báo về sứ mệnh của Mỹ. Thực chất, Obama đã nghi ngại người trong khu nhà không phải là bin Laden và sau đó nhận được bằng chứng là DNA của tên trùm khủng bố". Chính Kayani và Pasha là những người hỗ trợ việc lấy mẫu.

Không có đấu súng

"Một đơn vị SEAL vừa tiến đến hè lát đá ở lối vào phía trước ngôi nhà thì Abrar-a, người đàn ông to lớn, để râu, trong bộ trang phục truyền thống shalwar kameez màu kem xuất hiện với một khẩu AK-47. Ông ta bị bắn chết với phát đạn vào ngực cùng với người vợ có tên Bushra, người lúc đó đứng cạnh ông ta và không mang vũ khí", New Yorker, tháng 8/2011 đăng.

New York Times hồi tháng 5/2011 cũng viết "Abu Ahmed al-Kuwaiti, kẻ chuyển tin của Osama bin Laden, nổ súng từ phía sau một cánh cửa của nhà khách. Đặc nhiệm tiêu diệt ông ta. Vợ hắn bị dính đạn trong cuộc đấu súng và thiệt mạng".

Trong khi đó, nhà báo Hersh viết rằng "ngoài những viên đạn bắn bin Laden ra thì không còn cuộc nổ súng nào khác".



Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Chiến tranh tuyên truyền của Mỹ chống lại Nga chưa bao giờ trắng trợn như hiện nay

Nguồn: politobzor.net
Nguồn dịch: Kichbu Blog

Tấn công thông tin của Hoa Kỳ vào Nga đang phát triển nhanh chóng. Thậm chí trong thời kỳ "chiến tranh lạnh" cũng không xuất hiện số lượng thông tin giả mạo bịa đặt chống lại Liên bang Nga như bây giờ. Cuộc tấn công chưa từng có về quy mô tiến hành trên tất cả các hướng với sự tham gia của tất cả các lực lượng và phương tiện, cũng như thông qua việc tạo ra và triển khai các đơn vị thông tin mới.

Mục tiêu chính của Hoa Kỳ và các đồng minh thân cận nhất của họ là lôi kéo Nga vào cuộc xung đột không cần thiết đối với Nga với các nước láng giềng, khiên người dân đất nước mất lòng tin và căm thù nhà nước, và cuối cùng là thực hiện cái gọi là "cách mạng màu" với sự thay thế ban lãnh đạo hiện nay bằng các chính khách thân phương Tây (như điều này được thực hiện tại Ucraina).

Các phương tiện truyền thông hàng đầu của Mỹ và phương Tây đã áp đặt trở lại cho thế giới một hình ảnh tiêu cực về nước Nga, mà sự khởi xướng đã bắt đầu trong những năm 80s bởi tổng thống Reagan. Chỉ bây giờ - đó là "Putin của Nga, bạo ngược và hung hăng, sẵn sàng tấn công các quốc gia láng giềng dân chủ yêu chuộng hòa bình". Đồng thời, chính quyền Obama cũng không che giấu rằng một trong những nhiệm vụ chính của hoạt động tuyên truyên này là cô lập về chính trị và kinh tế tối đa đối với Nga.

Nói rằng hoạt động tuyên truyền thù địch được triển khai chống Nga là một sự kiện tạm thời, như một số "nhà dân chủ" cây nhà lá vườn lập luận - là không đúng sự thật. Washington ở cấp nhà nước đã ra quyết định về việc tiến hành chiến tranh thông tin chống lại Nga.

Nghị quyết 758 được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua mới đây đã trực tiếp cáo buộc Nga về tình hình ở Ucraina, chia cắt lãnh thổ Gruzia và Moldavia. Moscow dường như đang đe dọa các nước láng giềng, cũng như các nước liên minh Châu Âu và toàn thế giới. Các nhà lập pháp Mỹ không giấu giếm rằng họ muốn giáng đòn chính vào Vladimir Putin. Họ tin chắc - toàn bộ vấn đề là ở các phương tiện truyền thông Nga. "Chúng tôi kêu gọi tổng thống và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vạch ra một chiến lược phối hợp đa phương về việc sản xuất, mua lại và phổ biến thông tin bằng tiếng Nga ở các nước có một phần đáng kể người dân nói tiếng Nga" - trong nghị quyết nhấn mạnh.

Về vấn đề này, các đài phát thanh "Tiếng nói Hoa Kỳ”, "Châu Âu Tự do" và "Tự do" được phép theo quy định của pháp luật chuyển sang phát sóng suốt ngày đêm không có ngày nghỉ bằng ngôn ngữ Nga, Ucraina và Tatar cho đối tượng thính giả chính ở Ucraina, Crym và Moldavia.

Tuy nhiên, người Mỹ không có ý định hạn chế hoạt động tuyên truyền lật đổ chỉ bằng các biện pháp này. Theo đề xuất của Hội đồng các nhà quản lý các vấn đề phát sóng (Broadcasting Board of Governors - BBG), một cấu trúc chịu sự chi phối của Bộ Ngoại giao, vào tháng Mười năm 2015, trên cơ sở Radio Free Europe của Czech (Radio "Liberty") sẽ xây dựng cục media kỹ thuật số. Nó sẽ là cơ quan tham mưu điện tử đặc thù nhằm xây dựng kế hoạch và đưa chiến lược và chiến thuật thực hiện chiến tranh thông tin chống Nga đi vào thực tiển.

Cơ quan này sẽ thực hiện tuyên truyền chống Nga, mà trước hết, trên các mạng xã hội phổ biến ở LB Nga như “Odnoklassniki”, “Vkontakt”, cũng như trên các phân khúc tiếng Nga của Facebook và Twitter. Cục mới này được chỉ định các nhiệm vụ phổ biến “thông tin đúng đắn và chống nhiễu thông tin trong lĩnh vực media của Nga” ở các nước, nơi, theo quan điểm của Hoa Kỳ, đang thiếu các phương tiện truyền thông độc lập.

Người Mỹ sẵn sàng đầu tiền chi cho cấu trúc được thành lập trong năm tài chính tiếp theo 15,6 triệu dollars (trong khi đó nhu cầu cho cuộc đấu tranh chống ý thức hệ của nhóm khủng bố “Nhà nước Hồi giáo” chỉ vẻn vẹn 6,1 triệu dollars).



Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Viết lại lịch sử: Cư dân châu Âu không biết về vai trò Liên Xô trong Thế Chiến II

Thế chiến 2

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Thế chiến II là thảm kịch lớn nhất trong lịch sử nhân loại.

Hơn 80% cư dân trên địa cầu bị ảnh hưởng vì cuộc chiến tranh này. Số thương vong chung trong Thế chiến II đã vượt quá 60 triệu người. Đây là cuộc xung đột đầu tiên và duy nhất trong lịch sử thế giới có sử dụng vũ khí hạt nhân. Tháng Tám năm 1945, máy bay ném bom Mỹ theo lệnh Tổng thống Hoa Kỳ Harry Truman đã thả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản. Con số nạn nhân, bao gồm cả những nạn nhân bị thiệt hại vì bức xạ trực tiếp trong vụ đánh bom và ảnh hưởng lâu dài sau đó, vẫn chưa thể tính đếm.

Đóng góp cơ bản để đánh bại nước Đức phát-xít là chiến quả của quân đội Xô-viết, giải phóng khoảng 50% lãnh thổ các quốc gia châu Âu hiện đại, đồng thời so với các đồng minh, quân đội Liên Xô cũng phải gánh chịu tổn thất vô cùng lớn về sinh mạng con người. Trong một cuốn sách của mình, chính trị gia người Mỹ Zbigniew Brzezinski từng viết:

"Thật nghịch lý là sự thất bại của phát-xít Đức lại nâng cao vị thế quốc tế của Hoa Kỳ, mặc dù nước Mỹ không hề đóng vai trò quyết định trong chiến thắng quân sự đối với chủ nghĩa phát-xít. Công lao đạt được chiến thắng này phải thuộc về Liên bang Xô-viết của Stalin, là đối thủ ghê gớm của Hitler".

Tuy nhiên, một nghiên cứu tiến hành tại Anh, Pháp và Đức, do hãng Anh ICM tiến hành trong khuôn khổ đề án "Sputnik. Quan điểm" đã cho thấy rằng không phải toàn thể công dân của các quốc gia này có hình dung đúng đắn về Thế chiến II. Tùy thuộc vào quốc gia nơi tiến hành điều tra, từ 19 đến 24% cư dân các nước tham dự khảo sát đã không thể trả lời câu hỏi — Ai đóng vai trò then chốt trong công cuộc giải phóng châu Âu hồi Thế chiến II?

Chẳng hạn, chỉ có 13% toàn bộ các đối tượng dự khảo sát công nhận vai trò chủ chốt của quân đội Xô-viết trong việc giải phóng châu Âu. Trong đó nếu so sánh với các nước khác thì ở Đức số người trả lời như vậy là 17%, cao hơn so với hầu hết các nước khác. Ở Pháp có 8%, ở Anh — 13% có quan điểm giống như vậy.



Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Thế giới này đang rơi vào hỗn loạn, bạn có nhận thấy không?

Tác giả: Joe Quinn
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Quá trình “xử án bởi giới truyền thông” trong vụ rơi máy bay Germanwings tiếp tục không hề gián đoạn. Bằng chứng gần đây nhất được đưa ra để hỗ trợ phiên bản chính thức của câu chuyện là một đoạn video trên điện thoại quay những khoảnh khắc cuối cùng của chiếc máy bay và các hành khách, được cho là đã được phát hiện tại hiện trường. Phóng viên từ cả tạp chí Pháp Paris Match và tờ nhật báo Đức Bild tuyên bố đã xem đoạn video và nhìn thấy một cảnh tượng “hỗn độn đến mức khó có thể xác định ai với ai”, nơi mà “âm thanh hành khách la hét cho thấy hoàn toàn rõ ràng rằng họ biết điều gì sắp xảy ra với họ”.

“Đấy là một đoạn video mà nhiều người trong chúng tôi xem cùng nhau”, Frédéric Helbert của tờ Paris Match nói, “và chúng tôi đã xem hàng chục lần. Bạn phải hiểu rằng đoạn video này không cho phép chúng ta xác định bất cứ ai. Đó không phải là một video giật gân. Nó là của một hành khách quay từ phía cuối của máy bay. Những âm thanh thật là thảm khốc. Nó cho thấy khía cạnh con người của sự hoảng loạn, đau đớn và tiếng la hét của hành khách trên máy bay. Đấy là điều khủng khiếp về nó. Nó mô tả yếu tố con người rất mạnh mẽ, nhưng nó không cung cấp bất kỳ thông tin nào có thể hữu ích cho việc điều tra.”

Thật vậy, một video như vậy không cung cấp bất kỳ thông tin nào hữu ích cho việc điều tra, trừ phi cuộc điều tra được tiến hành bởi giới truyền thông chính thống, với những “bằng chứng”, như đoạn video này, cung cấp bởi các cá nhân giấu tên.

Theo Helbert, đoạn video đến từ “một nguồn thân cận với cuộc điều tra” có “liên quan với những người làm việc tại hiện trường thông qua nhiều cấp trung gian”. Tuy nhiên, ai đó cung cấp đoạn video nói trên cho tờ Paris MatchBild lại không cho họ một bản sao. Có vẻ như các phóng viên chỉ được cho xem đoạn video, có lẽ trên một thiết bị nào đó như là máy tính xách tay, rồi bị lấy lại. Helbert nói: “Tôi không có đoạn video. Chúng tôi đã có cơ hội xem đoạn video đó.”

Phản ứng tức thì từ nhà cầm quyền Pháp đến từ trung tá trong lực lượng hiến binh Pháp Jean-Marc Menichini. Ông nói rằng bản báo cáo là “hoàn toàn sai” và “không có cơ sở”. Điều này được lặp lại bởi công tố viên Pháp Brice Robin, người nói rằng không một thẻ nhớ nào đã được phân tích trong cuộc điều tra. Paris Match đáp trả bằng cách nói rằng nếu cảnh sát vẫn chưa truy cập dữ liệu từ các bộ phận điện thoại thu lượm được thì “có vấn đề trong cuộc điều tra”. Đúng là có vấn đề trong cuộc điều tra và giới truyền thông là một phần lớn của vấn đề đó. Hôm qua, Robin xuống nước và thừa nhận rằng có thể đoạn video là có thật và yêu cầu bất kỳ video nào như vậy phải được bàn giao cho các nhà điều tra.

Các nhà điều tra cũng cho biết họ đã tìm thấy iPad của viên phi công phụ Lubitz và rằng gần đây anh ta tìm kiếm trên mạng “làm thế nào để tự tử và các biện pháp an ninh cho cửa ra vào buồng lái”. Tôi đã chờ đợi xem họ có phát hiện ra anh ta còn tìm kiếm “làm thế nào để thuyết phục ai đó rằng họ cần đi vào nhà vệ sinh”, nhưng chưa có tin tức gì về điều đó. Vậy là giờ chúng ta đã tiến thêm một bước, có lẽ là bước cuối cùng, trong quá trình hủy hoại thanh danh của Andreas Lubitz một cách cố ý và gian xảo: hành động giết người hàng loạt của anh ta không phải là bột phát mà có dự tính trước.

Vậy dưới đây là vài câu hỏi không cần trả lời:

  • Khó đến mức nào để làm một đoạn video quay cảnh bên trong cabin máy bay, trong đó không một khuôn mặt nào hiện rõ, và cho thêm vào vài tiếng la hét làm hiệu ứng âm thanh?

  • Có phải chúng ta nên tin rằng chương trình đào tạo phi công của Lubitz không đề cập đến việc làm thế nào để khóa cửa buồng lái, và rằng anh ta buộc phải tìm trên mạng để biết cách làm?

  • Có phải chúng ta nên tin rằng khi Lubitz tìm trên mạng về các phương pháp tự tử, một trong những kết quả hiện ra là “lao chiếc máy bay bạn đang lái với đầy hành khách vào sườn núi”? Lubitz là một phi công tàu lượn rất đam mê. Có phải chúng ta nên tin rằng anh ta chọn cách giết hại 149 người khác cùng với bản thân anh ta vì anh ta không thể đợi thêm vài ngày nữa cho đến khi anh ta có một mình? Tờ Thời báo New York, công ty truyền thông đầu tiên bắt đầu quá trình “xử án bởi giới truyền thông” hoàn toàn không chuyên nghiệp và rất đáng ngờ này, đã tốt bụng chỉ rõ ra cho tôi bằng cách tập trung vào điểm quan trọng nhất:

    Việc ông Lubitz đã nghiên cứu các biện pháp an ninh cho cửa buồng lái dường như chỉ ra rằng hành động của ông ta không chỉ là cố ý mà còn là có lập kế hoạch từ trước.


Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Tại sao truyền thông phương Tây không bao giờ chiếu buổi họp báo của Putin

Tác giả: Alex Christoforou
Nguồn: Russia Insider
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Bài viết này được viết sau buổi họp báo hàng năm lần thứ 10 của tổng thống Nga Putin năm ngoái, nhưng nó hoàn toàn phù hợp cho ngày hôm nay, sau buổi họp báo lần thứ 11 của Putin.

Thử tưởng tượng một nhà lãnh đạo phương Tây thực hiện buổi giao lưu trực tuyến như vậy trong ba giờ đồng hồ trước một giới truyền thông thù địch?

Liệu tổng thống Obama có thể nói trước hàng trăm nhà báo trong hơn ba giờ mà không có bài chuẩn bị sẵn, không có máy nhắc ở trước mặt? Ít khả năng lắm.

Thế còn Hillary? Liệu bà Hillary có thể đối mặt với giới truyền thông trong nước và quốc tế trong một buổi nói chuyện thẳng thắn, không có gì bị cấm đoán, trong hơn ba giờ mà không có máy nhắc để hỗ trợ? Không bao giờ.

Thế còn John McCain? Liệu thượng nghị sĩ John McCain có thể trả lời những câu hỏi thông minh trong 15 phút chứ đừng nói là hơn ba giờ mà không cần viện đến những luận điểm hiếu chiến, lật đổ chế độ hay chỉ mặt gọi tên người khác? Xin lỗi!

Cameron, Hollande, Merkel… không bao giờ. Các nhà lãnh đạo châu Âu chỉ là những con rối của Hoa Kỳ và có lẽ không thể suy nghĩ độc lập trong 30 phút chứ đừng nói đến 3 giờ tranh luận trực tiếp.

Những gì chúng ta thấy ngày hôm nay, lần thứ 10 rồi, là sự minh bạch hết mức mà một nhà lãnh đạo tầm cỡ thế giới có thể làm được… và giới truyền thông phương Tây căm ghét Putin, và nước Nga vì điều đó.

Cách tổ chức, độ dài và sự minh bạch của buổi họp báo hàng năm lần thứ 10 của Putin là tất cả những gì một người đầu óc bình thường cần để dễ dàng suy ra rằng tất cả những lời tuyên truyền từ các nhà lãnh đạo và giới truyền thông phương Tây về sự xâm lăng của Nga, sự so sánh với Hitler và khát vọng độc tài đều là những lời dối trá hoàn toàn.

Không có một nhà độc tài nào trên hành tinh này, không một nhà lãnh đạo nào còn sống ngày nay, không một tổng thống hay thủ tướng đang nắm quyền nào có đủ can đảm để ngồi trước bao nhiêu nhà báo trong nước và quốc tế như vậy và trả lời mọi câu hỏi được ném vào ông ta chỉ với một cây bút và mảnh giấy trong tay.

Putin nhận câu hỏi từ các phóng viên Ukraine, BBC, Reuters, FT… hầu như tất cả những tờ báo vẫn lăng mạ ông hàng ngày. Ông trao đổi với họ trong một cuộc tranh luận cởi mở và trung thực cho cả thế giới thấy.

Không có gì bị che giấu, và xem nó mới đã làm sao. Giá mà vị tổng thống của tôi cũng có thể cởi mở và trung thực như vậy.

Những gì chúng ta thấy ngày hôm nay chính là lý do tại sao Hoa Kỳ, châu Âu và toàn thể giới truyền thông phương Tây căm ghét Vladimir Putin.

Điều cuối cùng mà bất cứ chính quyền phương Tây nào muốn là sự minh bạch và tranh luận công khai. Họ thích hoạt động trong bóng tối, giữ các công dân của họ lờ đờ như những cái xác không hồn. Họ sẽ không bao giờ đưa các vị lãnh đạo của họ ra những sự kiện không được chuẩn bị trước như buổi họp báo lần thứ 10 của Putin này.

Cái gần nhất ở các nước phương Tây với những gì chúng ta thấy ngày hôm nay ở Moscow là các buổi họp báo tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ của Jen Psaki. Chúng giống như những buổi hài kịch hơn là những cuộc thảo luận thông minh.

Phương Tây có thể căm ghét Putin chừng nào họ muốn. Chừng nào tôi chưa thấy Obama, Cameron, hay Merkel làm được những gì Putin vừa làm (năm thứ 10 liên tiếp), thì hãy biến đi cho tôi nhờ.

Xem thêm:



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Reuters xuyên tạc lời nhân chứng MH17 về tên lửa Buk

Mảnh vỡ máy bay MH17

Nguồn: RT News
Nguồn dịch: Soha News

Một người dân ở vùng Lugansk, người mà hãng tin Reuters đã từng trích dẫn lời rằng đã thấy một quả tên lửa đất đối không bắn đi từ địa phận quân ly khai, cho biết hãng này đã đưa tin không chính xác.

Trong một bài báo được đăng tải vào tháng 3 năm nay về thảm họa chuyến bay MH17, Reuters đã có cuộc trao đổi với ông Pyotr Fedotov, một người dân 58 tuổi sống tại làng Chervonniy Zhovten tại vùng Lugansk ở miền Đông Ukraine.

Hãng này đưa tin: “Khi được Reuters phỏng vấn, ông Fedotov, nhân chứng đã từng cho biết ông đã thấy quả tên lửa “lắc lư” khi đang bay, lúc đầu nói trước máy quay rằng nó được bắn đi từ địa phận của quân Ukraine.

Sau đó, lúc máy quay không chạy, ông khẳng định tên lửa được bắn đi từ vùng của quân ly khai. Được biết nguyên nhân ông thay đổi lời nói của mình là bởi ông lo sợ quân nổi dậy”.

Hãng tin RT của Nga đã liên lạc với ông Fedotov và ông đã đồng ý trả lời phỏng vấn. Ông nói rằng phóng viên của Reuters đã dẫn lời không chính xác so với nguyên văn câu trả lời của ông.

“Khi tôi nói về chiếc máy bay trước ống kính, tôi giải thích cho họ bất cứ những gì tôi thấy. Những gì mà tôi được cho là đã nói khi máy quay không hoạt động là do nhà báo thêm vào. Chúng tôi chưa bao giờ nói về chiếc Boeing sau cuộc phỏng vấn”, ông Fedotov nói.

Ông nói thêm rằng phóng viên Reuters đã liên lạc với ông sau đó, nhưng chưa bao giờ cho ông xem bản nháp của bài viết. Thay vào đó người này hỏi rằng liệu ông Fedotov có gặp rắc rối gì khi nói chuyện với anh ta hay không.

“Người phóng viên này gọi điện cho tôi và hỏi tôi có gặp chuyện gì không. Tôi đã rất ngạc nhiên. Tại sao tôi lại gặp chuyện khi nói sự thật?.

Vài người bạn của tôi bảo rằng trong bài viết tôi đã nói ra hai điều trái ngược nhau khi có và không có máy quay. Lúc đó tôi mới hiểu vì sao anh ta hỏi tôi có gặp vấn đề gì không”, ông giải thích.

Phía RT đã yêu cầu lời bình luận của hãng thông tấn Reuters cũng như đoạn băng ghi hình ông Fedotov nhưng không nhận được hồi âm.

Bài báo của Reuters không chỉ được dựa trên lời nói của ông Fedotov. Hãng này còn nói thêm rằng có 3 người khác trong làng nhìn thấy tên lửa, nhưng chỉ có ông Fedotov là người duy nhất nói rằng cả hai bên đều có thể đã bắn tên lửa.

Bài viết này cũng nhấn mạnh rằng những gì nhân chứng thấy không thể chứng minh rằng đó là quả tên lửa đã bắn rơi máy bay của hãng Malaysia.

Trước đó vào đầu tháng 3, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov đã lên án bài báo của Reuters về các nhân chứng.

Ông Lavrov cũng nói rằng hiện vẫn còn nhiều câu hỏi mà phía Nga đưa ra nhưng vẫn không có câu trả lời và đến nay vẫn chưa có ảnh chụp từ vệ tinh của Mỹ hay dữ liệu ghi âm của đài kiểm soát không lưu Ukraine khi liên lạc với máy bay bị nạn.



Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Vụ xuyên tạc về "em bé napalm" bởi truyền thông Ukraine

Tác giả: Phan Hồng Hà
Nguồn: Soha.vn

LTS: Trang Sputnik News Việt ngữ ngày 8/3/2015 vừa qua đã đăng tải bài viết của nhà báo Alexei Syunnerberg với tựa đề “Ai ném bom xuống ngôi làng của ‘em bé napalm’”?

Trong bài viết này, tác giả cho biết trang web “Ukraine Today” của Ukraine hôm 5/3 đã đăng một bài báo có những thông tin xuyên tạc trắng trợn, đổ lỗi cho quân đội miền Bắc Việt Nam trong sự kiện xảy ra ở Trảng Bàng, Tây Ninh 44 năm về trước.

Để tìm hiểu về sự việc gây phẫn nộ mạnh mẽ này, thông qua một đồng nghiệp hiện đang ở Moscow, chúng tôi đã tìm cách liên hệ được với nhà báo Alexei Syunnerberg.

Theo hẹn trước, 16h ngày 13/3, chúng tôi nối được điện thoại với ông Syunnerberg, người từng hơn 20 năm giữ chức Trưởng Ban Việt ngữ Đài Tiếng nói nước Nga, hiện là phóng viên của Hãng tin Sputnik.

Cuộc phỏng vấn được thực hiện bằng tiếng Nga. Như đã hứa với bạn đọc, sau đây là các thông tin mới nhất chúng tôi nhận được từ nhà báo Alexei Syunnerberg.

PV: Xin chào Alexei Sergeevich , độc giả Việt Nam sau khi đọc được bài báo của ông trên Sputnik, muốn được biết thông tin quanh bài viết “xuyên tạc sự thật” của Ukraine Today...

Alexei Syunnerberg (A.S): Vâng, tôi hiểu. Sự thể thế này: Bài của Ukraine Today tôi đọc được hôm 5/3 và sau đó đã viết bài báo mà các bạn đã đọc được trên trang của chúng tôi.

Khi đọc, tôi đã chụp màn hình bài báo đó của Ukraine Today, bài báo bằng tiếng Nga, đề thời gian là 13h57 phút ngày Thứ Năm 5/3/2015. Bản chụp đó tôi vẫn còn giữ, có thể gửi cho anh.

Sau ngày 8/3, các anh đã hỏi tôi về đường dẫn đến bài báo đó, hôm thứ Ba (tức 10/3), khi tôi vào trang Ukraine Today để tìm đường dẫn cho anh thì không còn tìm thấy bài đó nữa...

Ảnh chụp bài viết mà trang Ukraine Today đăng ngày 5/3


Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Tổng Tham mưu trưởng quân đội Ukraina thừa nhận không có quân Nga ở Ukraina

Nguồn: Tiếng nói Nước Nga

Một cụm quân sự lớn của lực lượng vũ trang Ukraina đã bị khóa trong gọng kìm của dân quân Donbass giữa hai nước cộng hòa nhân dân tự xưng Donetsk và Lugansk.

Tổng Tham mưu trưởng quân đội Ukraina phát biểu thừa nhận rằng, ở phía đông đất nước không hề có các đơn vị của quân đội Nga. Tuy nhiên, giới chính trị gia phương Tây tiếp tục làm ngơ trước tuyên bố này.

8000 binh lính Ukraina đang ở trong vòng vây của lực lượng dân quân Donbass. Địa danh Debaltsevo nằm giữa Lugansk và Donetsk trở thành một điểm giao tranh ác liệt trong những ngày gần đây. Những đơn vị quân đội Ukraina mở đường tiến đánh thủ phủ Cộng hòa Nhân dân Donetsk tự xưng giờ đây bị kìm chân trong chảo lửa. Họ tiếp tục bắn đạn cối và pháo, các tay súng bắn tỉa hoạt động, nhưng họ bị cắt đứt liên lạc giao thông tiếp viện. Cụm quân bị cô lập không được bổ sung đạn dược, lương thực và thuốc men. “Cơ hội duy nhất của họ để thoát khỏi vòng vây là tự nguyện hạ vũ khí,” - ông Alexander Zakharchenko, người đứng đầu Cộng hòa Nhân dân Donetsk (DNR) tự xưng tuyên bố.

“Con đường đã hoàn toàn bị hỏa lực khống chế. Ai muốn thoát khỏi chảo lửa này sẽ phải di chuyển suốt 2-3 giờ dưới làn đạn bắn chéo của pháo binh chúng tôi. Tôi một lần nữa muốn nói với tất cả các quân nhân Ukraina: tôi đề nghị các cậu này hạ vũ khí và xéo khỏi đây. Các cậu chiến đấu với không đúng đối tượng. Các cậu có cơ hội bảo tồn tính mạng. Đầu hàng thì các cậu sẽ được sống. Tôi hứa các cậu rồi sẽ trở về nhà,” - ông Alexander Zakharchenko tuyên bố.

Dân quân Donbass đã nhiều lần chứng minh có thể tin lời hứa của họ bảo tồn sinh mạng cho tù binh. Trước đấy, đã có những người lính Ukraina bị bao vây trong các chảo lửa xin đầu hàng. Họ được những người mẹ, người vợ đến đón về. Nhiều binh sĩ sau đấy phát biểu rằng, chính phủ Ukraina đã phản bội họ. Không chỉ bởi họ bị bỏ rơi một mình trong vòng vây, chẳng hề được yểm trợ dù là quân sự. Mà còn bởi họ đã bị lừa dối: người ta nói sẽ chiến đấu với kẻ xâm lược Nga, còn trên thực tế người lính Ukraina đã chĩa súng vào dân địa phương: những thợ mỏ, nông dân đứng lên bảo vệ đất đai của mình. Nhưng những câu chuyện ấy đã bị át đi bởi tuyên bố lớn tiếng từ các khán đài chính trị. Kiev khẳng định không phải dân quân tự vệ mà là các đơn vị quân chủ lực của Nga đang chiến đấu ở Donbass. Tại diễn đàn kinh tế Davos ngay trong tháng này, Tổng thống Ukraina Poroshenko đã trình bày với các phái đoàn quốc tế về sự khủng khiếp mà quân đội Nga đang gây nên ở phía đông đất nước mình, cầu xin viện trợ để đẩy lùi kẻ xâm lược và khôi phục các vùng bị thiệt hại.

Bỗng nhiên vỡ lẽ không hề có các đơn vị quân đội Nga ở Ukraina. Thú nhận này phát ra không phải từ ai đó mà chính từ Thượng tướng Viktor Muzhenko, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Ukraina. Nói trước các phóng viên tại cuộc họp báo, ông cho biết lực lượng vũ trang Ukraina không chiến đấu với các đơn vị chủ lực của quân đội Nga. Chỉ có thực tế sự tham chiến của những cá nhân và quân nhân người Nga. Lần đầu tiên, Kiev thừa nhận bằng lời điều mà lực lượng dân quân cũng như điện Kremlin đã khẳng định lâu nay, - nhà bình luận quân sự Viktor Litovkin nhấn mạnh.

“Tổng Tham mưu trưởng Các Lực lượng Vũ trang Ukraina – đó là người phải nắm rõ tình hình trên các trận tuyến. Thực tế, ông đáng được kính nể khi thừa nhận với sự thẳng thắn của người lính về một sự thật quá hiển nhiên đối với người Nga và các chuyên gia quân sự rằng, không có các lực lượng vũ trang Nga trên lãnh thổ Ukraina. Mặt khác, điều này cũng cho thấy sự dối trá, trơ trẽn và giả nhân giả nghĩa trong những lời nói của Tổng thống Ukraina Poroshenko, của Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg và các chính trị gia Mỹ đã rêu rao khẳng định quân đội Nga đang tham chiến ở Ukraina.”

Dưới chính khẩu hiệu này, phương Tây đã áp đặt các biện pháp trừng phạt chống lại Nga, cung cấp tín dụng và viện trợ quân sự cho Ukraina. Tưởng như đây chính là lúc phải nói lời xin lỗi và thay đổi quan điểm: bởi họ không biết, không hiểu rõ, bị nhầm lẫn. Nhưng không – phát biểu của Tổng Tham mưu trưởng Ukraina chẳng hề thay đổi bất cứ điều gì. Nó một lần nữa khẳng định rằng, lãnh thổ Ukraina đối với phương Tây, đặc biệt là Mỹ, chính là một bàn đạp để tranh giành với Nga. Do đó, các cuộc hòa đàm bị dậm chân tại chỗ. Do đó, cuộc đảo chính quân sự ở Kiev được ủng hộ, còn kết quả trưng cầu ý dân ở Donbass bị gạt đi. Ở phương Tây chẳng ai cần biết luật pháp và sự thật nếu chúng không đáp ứng những mục tiêu đã được đặt ra.

Xem thêm: Nga xâm lược Ukraina một lần nữa, một lần nữa... lại một lần nữa



Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

Holocaust 2.0 đang đến gần!

Biển tưởng niệm với dòng chữ 'Không bao giờ nữa' ở trại tập trung Dachau tại Đức
Biển tưởng niệm với dòng chữ "Không bao giờ nữa" viết bằng nhiều ngôn ngữ ở trại tập trung Dachau tại Đức

Tác giả: Harrison Koehli
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Sott.net đang bắt đầu loạt bài điểm lại lịch sử do thực tế rằng con người trên hành tinh này có vẻ không thực sự nhớ những gì họ đã thề là sẽ “không bao giờ quên”. Lịch sử đang lặp lại. Nó đang xảy ra NGAY LÚC NÀY, và sự khởi đầu của quá trình đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta. Hãy coi những bài viết này là lời cảnh báo của chúng tôi với nhân loại. Chúng tôi hy vọng rằng nó sẽ không rơi vào thinh không một cách vô ích.

Alfred Hitchcock là một nghệ sĩ. Rất ít người hiểu ngôn ngữ của phim ảnh được như ông - cách truyền tải thông điệp trên phương diện tình cảm, vượt ra ngoài tầm của lý trí - và nó thể hiện trong những bộ phim tâm lý kinh dị của ông, như Psycho, The Birds, và Vertigo cùng vô số bộ phim khác. Nhưng ông còn làm một bộ phim mà hầu hết mọi người chưa từng nghe tới. Trong năm 1945, ông được thuê hỗ trợ một bộ phim tài liệu sử dụng những thước phim quay bởi binh lính Anh, Mỹ và Nga về các trại tập trung vừa được giải phóng trải khắp Châu Âu sau Thế Chiến II. Bản thân Hitchcock cuối cùng chỉ làm việc với bộ phim được một tháng, giúp đỡ với việc trình bày trực quan các cảnh quay và từ chối thù lao. Sau đó, nhiều chậm trễ khác nhau nảy sinh, ban điều hành hãng phim dừng dự án, thay đổi trọng tâm, thuê một người quản lý dự án mới (Billy Wilder), và cuối cùng phát hành một phiên bản rút ngắn, hoàn toàn khác có tựa đề Lò xay Chết chóc (Death Mills).

Ngày 26/1, HBO chiếu một bộ phim tài liệu mới, Đêm sẽ Đến (Night Will Fall), kể lại câu chuyện của bộ phim gốc, nằm trong kho lưu trữ trong hàng thập kỷ, và quá trình phục chế nó. Frontline lần đầu tiên phát sóng phiên bản phục chế của bộ phim, Ký ức Trại tập trung (Memory of the Camp), vào năm 1985. Bạn có thể xem nó dưới đây. (Nó cũng có trên trang web của PBS.)

Mục đích ban đầu của bộ phim là để cho mọi người thấy sự kinh hoàng của Đức Quốc xã, để nó “trở thành một tư liệu phục vụ cho ký ức chung của chúng ta”. Nói một cách khác, để không bao giờ quên. Để cho mọi người thấy sự thảm khốc cùng cực mà “nhân loại” có khả năng gây ra, và hy vọng rằng mọi người sẽ học được bài học để rồi nó không bao giờ xảy ra nữa. “Không bao giờ nữa!” là khẩu hiệu ngay lập tức xuất hiện trong đầu khi tôi nghĩ đến sự kiện Holocaust, và đó là một khẩu hiệu tốt, giá như chúng ta đều mở mắt căng tai để thực sự thấy những gì cần thiết để ngăn chặn hành động tàn khốc ở mức độ như vậy xảy ra một lần nữa. Nhưng chúng ta không thể làm vậy. Chúng ta đang ở trên cùng một con đường đến sự hủy diệt. Nó sẽ xảy ra một lần nữa, và nhân loại vẫn sẽ không nhìn thấy khi nó đang đến. Vâng, một số rất ít sẽ thấy, và tiếng nói của họ sẽ là vô vọng. Có những người đã thấy nó đang đến trước Thế Chiến II, và họ bị bỏ qua, bị chế giễu, bị bắt hoặc bị giết.

Nhưng tôi đang đi nhanh quá rồi. Hãy xem bộ phim trước đã.



Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Bốn lý do tại sao tôi mệt mỏi với Hội chứng Sợ Hồi Giáo

Islamophobia
Những tấm biển mang khẩu hiệu "Hòa nhập", "Tự do Ngôn luận" và "Khoan dung"

Tác giả: Khalisah K. Stevens
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Sau vụ tấn công tờ báo Charlie Hebdo, khó có thể là một người Hồi Giáo và đau buồn cho các nạn nhân trước khi sự chú ý toàn cầu lại một lần nữa chuyển sang đổ lỗi cho bạn do những kẻ thủ phạm kia làm việc đó nhân danh tôn giáo của bạn.

Dưới đây là một số lý do khiến người Hồi Giáo ôn hòa kiệt sức và mệt mỏi bởi những sự kiện vừa qua.

1. Người Hồi Giáo cần phải lên án/chịu trách nhiệm về vụ giết người ngay bây giờ!

Người Hồi Giáo vẫn lên án hành động của tất cả những kẻ cực đoan bởi vì những kẻ cực đoan gây tổn thương cho người Hồi Giáo nhiều hơn bất cứ nhóm nào khác. Bạn nghĩ ai bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi sự tồn tại của Al Qaeda, Boko Haram, hải tặc Somali và ISIS? Chủ yếu là người Hồi Giáo, sau đó là các sắc tộc thiểu số khắp vùng Trung Đông và Châu Á như người Thiên Chúa Giáo từ Mosul và người Yazidis, cuối cùng là những người dân vô tội ở phương Tây. Nếu bất cứ ai muốn ngăn chặn những kẻ cực đoan, người Hồi Giáo sẽ là NGƯỜI ĐẦU TIÊN hưởng lợi từ việc xóa sổ những nhóm đó.

Chủ nghĩa cực đoan thường nhật xảy ra trong thế giới thứ ba của chúng tôi chỉ có giá trị tin tức khi nó lan sang thế giới thứ nhất. Và khi điều đó xảy ra, giới truyền thông nhanh chóng quay lại và yêu cầu cộng đồng người Hồi Giáo xin lỗi, để chứng tỏ là chúng tôi không ủng hộ những kẻ điên khùng đang làm tổn hại chính chúng tôi

Họ quên đi một cách tiện lợi rằng cội rễ sâu sắc của chủ nghĩa cực đoan bắt nguồn từ những quyết định chính sách đối ngoại tồi tệ của những kẻ hiếu chiến ở Hoa Kỳ và Anh Quốc, hay các tàn dư của chủ nghĩa thuộc địa. Chúng tôi, những người Hồi Giáo, bị cho là phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về hành động của những kẻ cực đoan chỉ vì họ tự nhận một cách không chính xác là Hồi Giáo.

Tội liên đới, tất cả 1,6 tỷ người chúng tôi.

Phòng trường hợp bạn chưa biết, thì có tin tức mới nhất – ISIS đã và đang giết tất cả mọi người, kể cả những người Hồi Giáo vô tội. Chúng nhắm vào tờ Charlie Hebdo bởi vì tờ báo này đặc biệt ồn ào và khó chịu về Hồi Giáo, và điều đó dẫn tôi tới điểm tiếp theo:

2. Những tay súng cực đoan nhằm vào Charlie Hebdo vì chúng chống lại tự do ngôn luận.

Câu chuyện của giới truyền thông là động cơ của các tay súng khi tấn công tờ Charlie Hebdo là vì chúng chống lại tự do ngôn luận. Tấn công tự do ngôn luận là vấn đề quá rộng và mập mờ để kẻ cực đoan chống lại. Nhưng giới truyền thông đã đi theo hướng đó, bởi vì đấy là một câu chuyện đơn giản tuyệt đẹp.

Người Hồi Giáo cũng hưởng lợi từ tự do ngôn luận. Có nhiều ví dụ nơi mà người Hồi Giáo có thể hưởng lợi từ tự do ngôn luận hay các quyền dân sự khác như khi họ bị giam giữ ở sân bay hay bị đưa tới Vịnh Guantanamo hay bị từ chối tiếp cận luật sư.

Những người bị bắn ở Charlie Hebdo là vô tội và không đáng phải chết, nhưng họ cũng làm gia tăng hội chứng sợ Hồi Giáo, chủ nghĩa bài Do Thái và phân biệt chủng tộc hiện nay. Rất nhiều người thấy khó khăn khi nhìn nhận vấn đề theo cách như vậy ngay sau vụ nổ súng, song đó là sự thật.



Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Tại sao mọi người tin những chuyện bịa đặt và tám cách để thay đổi nó

Thông tin sai lệch

Tác giả: Tiến sĩ Jeremy Dean
Nguồn: PsyBlog
Nguồn dịch: Tâm lý học tội phạm blog

Một số người tin đủ thứ kỳ quặc, ví dụ như...

... không, thực ra có một lý do tâm lý rất xác đáng khiến tôi không lặp lại những thứ đó ở đây.

Tôi chỉ muốn nói rằng một số người tin những điều rất kỳ lạ. Và một trong những lý do khiến mọi người chấp nhận những ý tưởng kỳ quặc là vì nó được lặp lại, ngay cả khi chỉ để phản bác chúng.

Vậy tất cả những thông tin sai đến từ đâu, tại sao mọi người tin nó và làm thế nào những người biết thông tin đúng có thể thay đổi niềm tin của họ?

(Bài này dựa theo một bài viết tuyệt vời của giáo sư Stephan Lewandowsky và cộng sự).

Thông tin sai đến từ

1. Những tin đồn và câu chuyện bịa đặt

Con người ưa thích những câu chuyện giật gân, gây xúc động mạnh. Họ thích truyền bá những câu chuyện làm người nghe rất hạnh phúc, ghê tởm, phẫn nộ hoặc sợ hãi: bất kỳ điều gì gây ra phản ứng cảm xúc mạnh mẽ.

Những câu chuyện trung tính, có thể có nhiều khả năng là sự thật, nhưng nhàm chán hơn, và do đó nhận được ít sự chú ý.

Kỳ lạ hơn, nghiên cứu cho thấy mọi người tin vào những điều rõ ràng là bịa đặt mà họ từng đọc trong tiểu thuyết. Điều này đúng ngay cả khi:

  • Chúng rõ ràng là tiểu thuyết bịa đặt,

  • và khi họ được cho biết rằng cuốn tiểu thuyết bịa đặt đó chứa những thông tin sai,

  • và khi sự thật được biết tương đối rộng rãi.

Điều này có thể một phần vì sự phòng vệ của mọi người có xu hướng trở nên thấp hơn khi họ tiêu thụ các sản phẩm giải trí phổ biến.

2. Những nhà chính trị

Hầu hết chúng ta đều biết rằng các chính trị gia sẽ nói bất kỳ điều gì để được bầu, nhưng chúng ta có thể phân biệt được giữa sự thật và những lời nói dối mà họ nói không?

Các nghiên cứu phát hiện thấy, trong thực tế, mọi người rất khó để biết được sự khác nhau. Có vẻ như việc biết các chính trị gia nói dối không ngăn được mọi người tin vào những lời dối trá đó.



Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Báo chí Việt Nam và xu hướng "lá cải hóa" trong kinh tế thị trường

Báo lá cải Việt Nam

Tác giả: Nguyễn Anh Minh
Nguồn: BBC

Báo chí Việt Nam hiện đang không thoát khỏi guồng quay số hóa, điện tử hóa nhưng dường như đang loay hoay giữa ngã ba đường và xu hướng thấy rõ nhất là lá cải hóa.

Chưa có một tờ báo mạng nào được xem là chuyên nghiệp, thông tin chuẩn xác, đáng tin cậy. Nói như một nhà bình luận trong nước, cả làng báo (mạng) là “một vườn cải xum xuê”.

Sụt giảm

Theo Bộ Thông tin-Truyền thông Việt Nam, tính đến ngày 26/12/2013, toàn quốc có 838 cơ quan báo in với 1.111 ấn phẩm, 70 báo điện tử, 19 tạp chí điện tử và 265 trang thông tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí.

Trong số hơn 800 tờ báo, số báo sống được nhờ lượng phát hành chỉ trên dưới 10 tờ, theo một số nhà báo trong nước.

Vài năm trở lại đây, những báo có số phát hành hàng đầu như Tuổi trẻ, Thanh niên, Công an TPHCM, Phụ nữ… cũng sụt giảm lượng phát hành ở mức rất đáng kể.

Phó tổng biên tập của một tờ báo vừa kể tiết lộ, lượng phát hành của tờ báo đã giảm tới 1/3 chỉ trong vòng hai năm, còn khoảng 200 ngàn bản/kỳ.

Số phát hành của tờ báo thường được giữ bí mật và con số công khai thường lớn hơn nhiều so với thực tế, một cách để duy trì quảng cáo.

Tại Việt Nam, cho dù có tới 800 tờ báo in, nhưng số tờ báo bán được (bán trên sạp báo và đặt báo dài hạn) cũng chỉ tính trên con số 10.

Thời gian vừa qua, hầu hết những “phóng viên”, “nhà báo” bị bắt với cáo buộc tống tiền các doanh nghiệp đến từ nhóm báo này. Một cách khác để tồn tại là “đánh thuê” theo đơn đặt hàng dưới cái gọi là “hợp đồng truyền thông”, tức là được trả tiền để viết “đánh” ai đó.

Tuy những tờ báo này ít được xã hội biết đến nhưng cứ có bài được dán mác “chống tiêu cực” là cũng đủ để ai đó gặp rắc rối.

Tuy nhiên, cách tồn tại này ngày càng tỏ ra mong manh, nhất là trước hiện tượng báo mạng, trang tin điện tử trăm hoa đua nở và chuyện “được/bị lên báo” nay trở thành “thường ngày ở huyện”.

Sự phát triển của internet, của các thiết bị đọc điện tử dẫn đến việc đọc tin tức trên mạng trở nên phổ biến.

Tính tới tháng 11/2012, có khoảng 31,3 triệu người dùng Internet ở Việt Nam (chiếm gần hơn 35 % dân số cả nước, theo Trung tâm Internet Việt Nam. Hầu hết người dùng Internet đều ở tuổi từ 20-40.

Có người nói tại Việt Nam hiện nay, mạng xã hội là nguồn tin chính. Thực ra đây cũng chỉ là phỏng đoán. Chưa có nghiên cứu thực sự nào chứng minh điều này.

Nhưng xu hướng lá cải hóa nền báo chí là điều nhiều người thấy rõ.



Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

CIA và chiến dịch bôi nhọ Putin trên báo chí phương Tây

Tác giả: Hoài Thanh
Nguồn: Báo Tin tức

Trao đổi với phóng viên hãng tin RIA Novosti, Paul Craig Roberts, cựu Thứ trưởng tài chính Mỹ dưới thời Tổng thống Reagan nhìn nhận, CIA là bậc thầy trong việc bài xích, nói xấu, hạ bệ lãnh đạo, lãnh tụ nắm quyền trong các thể chế mà họ không vừa lòng. Lá bài này đã được sử dụng và góp phần vào “thành công” lật đổ nhà lãnh đạo đắc cử Iran Mossaddegh (1953), phế truất Thủ tướng Congo (1960), loại bỏ Tổng thống Guatemala, Arbenz (1954); gần đây nhất là việc loại Tổng thống Honduras Manuel Zelaya (2009); Tổng thống Ai Cập Mohamed Morsi (2013), Tổng thống Ukraine Viktor Yanukovych (2014). Mỹ cũng đã rất nỗ lực nhưng bất thành trong việc sử dụng chiêu bài này nhằm lật đổ Tổng thống Venezuela Hugo Chavez (2002), xa hơn nữa là Lãnh tụ Cuba Fidel Castrol, Tổng thống Indonesia Sukarno…

Ngày nay, mục tiêu mà Washington hướng đến chính là Tổng thống Vladimir Putin. Điều nực cười là ở chỗ, nó diễn ra vào đúng thời điểm mà uy tín của ông chủ Điện Kremlin hiện vượt xa bất kì một tổng thống Mỹ nào trong lịch sử. Nếu như Mỹ thực sự là một nền dân chủ, thì đó là nền dân chủ giả tạo. Trừ những nhóm lợi ích đang chi phối Nhà Trắng, chẳng có mấy ai ủng hộ chính quyền Mỹ. Nếu tiến hành bỏ phiếu trên toàn cầu, Mỹ sẽ là nước bị ghét bỏ nhất và là mối đe dọa lớn nhất đối với hòa bình thế giới.

Cựu Thứ trưởng Tài chính Mỹ nhìn nhận: Đương nhiên, người ta sẽ không bao giờ thấy sự xuất hiện của một bài viết phỏng vấn như thế này trên các ấn phẩm báo in hay truyền thông Mỹ, kể cả là truyền thông của Anh hay các nước phương Tây. Lý do có thể là vì, CIA “nắm đầu” tất cả các tên tuổi lớn trong ngành truyền thông - từ các phóng viên, biên tập viên uy tín cho đến đội ngũ giữ quyền điều hành các tòa báo, tổ hợp truyền thông. Chính Udo Ulfkotte, một cựu biên tập viên của tờ tạp chí nổi tiếng ở Đức Frankfurter Allgemeine Zeitung, đã thừa nhận rằng ông “được dạy cách nói dối, cách phản bội và không nói sự thật ra trước công chúng”.

Với kinh nghiệm từng đứng chuyên trang cho nhiều tờ báo, tạp chí của Mỹ, Đức, Pháp, Italy… ông Roberts chia sẻ đã “chứng kiến và trải nghiệm sự can thiệp và cấm đoán” mỗi khi các tờ báo định đăng tải điều gì đó mà Washington cho là không thích hợp. Theo ông, con đường thành công của báo chí ở phương Tây là nói dối để trở thành loa phóng thanh cho các thiết chế ở Washington, chủ yếu là các tổ hợp tư nhân, kết hợp với các tổ chức tình báo-an ninh bí mật, có sự bảo trợ của những nhân vật theo đường lối tân bảo thủ nuôi tham vọng bá quyền Mỹ.



Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Báo chí Việt Nam xuyên tạc lời tổng thống Putin về vụ giúp Yanukovich chạy khỏi Ukraina

Tổng thống Putin tại diễn đàn Valdai

Tác giả: Dương Thành
Nguồn: Google.Tienlang

Hôm thứ bảy, hầu hết các cơ quan báo chí Việt Nam đều đưa tin về lời công khai thừa nhận rằng Nga đã giúp Cựu Tổng thống Ukraina bỏ chạy sang Nga. Ví dụ, VOV có bài Tổng thống Nga Putin thừa nhận giúp ông Yanukovych chạy khỏi Ukraine, Kiến Thức có bài TT Putin thừa nhận giúp cựu TT Ukraine Yanukovych chạy trốn, Infonet có bài Putin thừa nhận 'cứu vớt' Yanukovych chạy khỏi Ukraine, VnExpress có bài Putin thừa nhận giúp cựu tổngthống Ukrainechạy trốn.... Điều đáng ngạc nhiên là một bài phát biểu của một nguyên thủ quốc gia nhưng các nhà báo VN không chịu dịch từ chính lời của Putin trong video clip hoặc tìm đọc bản gốc lời phát biểu được đăng tải trên trang web Tổng thống Nga hoặc chí ít thì cũng tìm đọc các bài tường thuật của các hãng truyền thông Nga, ví dụ trang này: Путин рассказал, как Россия помогла Януковичу покинуть Киев и блокировала украинские войска в Крыму.

Tại sao các nhà báo VN không dịch từ bản gốc tiếng Nga mà đều phải dịch qua bản tiếng Anh của các hãng truyền thông phương Tây? Chúng tôi chưa nói đến sự cố tình xuyên tạc lời ông Putin của các hãng truyền thông phương Tây trong cuộc chiến thông tin giữa Nga với Mỹ và phương Tây xung quang cuộc khủng hoảng Ukraina hiện nay mà chỉ nói tới một nguyên tắc dịch thuật là phải dịch từ bản gốc. Khi đã dịch từ một bản dịch thì dứt khoát không còn độ chính xác vì "tam sao thất bản".

Điều này, chị Ni Na- một chuyên gia dịch Tiếng Nga đã nêu ý kiến trên Google.tienlang hồi tháng 6/2014 trong bài Báo Vietnam+ Nhét Chữ Vào Miệng Putin.

Cụ thể trong vụ giúp Cựu Tổng thống Yanukovich chạy trốn, các bài báo trên báo chí VN chỉ nói đến việc Putin giúp Yanukovich như sự "thú nhận" về sự can thiệp vào tình hình Ukraina. Trong khi đó, báo chí VN đã lờ đi một thông tin mấu chốt, đặc biệt quan trọng về sự lật lọng của Mỹ và phương Tây. Sự lật lọng này chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân khủng hoảng Ukraina. Đó là khi rời thủ đô Kiev, cựu Tổng thống Yanukovich dự định đến Kharkov dự một Hội nghị với những người đồng chí của mình trong Đảng Các Khu vực chứ không phải chạy trốn khỏi Kiev. Putin kể lại, buổi chiều ngày 21/2/2014, Tổng thống Yanukovich đã ký một Thỏa thuận nổi tiếng với phe đối lập.



Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

Mức độ tin cậy của người dân Mỹ đối với các phương tiện truyền thông xuống thấp kỷ lục

Viện xã hội học của Hoa Kỳ Gallup đã tiến hành một cuộc khảo sát thường lệ đối với đất nước về sự tin cậy của người dân Hoa Kỳ đối với phương tiện truyền thông của Mỹ. Đó là nói về sự tin cậy/ không tin cậy giới truyền thông Hoa Kỳ. Đối với các phương tiện truyền thông Hoa Kỳ kết quả thu được thật đáng thất vọng.

Hóa ra rằng chỉ có khoảng 40% người Mỹ xem các phương tiện truyền thông tin tức của Hoa Kỳ đưa thông tin ở trong nước và trên thế giới đầy đủ, chính xác và đúng sự thật. Đây là chỉ số kỷ lục thấp nhất trong lịch sử của các cuộc điều tra như vậy. Mười năm trước, hơn 54% số người được hỏi ở Hoa Kỳ tin tưởng vào các phương tiện truyền thông của họ. Vào giữa những năm chín mươi, mức độ tin tưởng vào phương tiện truyền thông của công dân Mỹ vượt trên 60%.

Các chuyên gia Mỹ gắn kết các chỉ số này không phải với việc rằng các phương tiện truyền thông tin tức ở Mỹ trở nên kém khách quan hơn, mà với việc rằng internet phát triển mạnh mẽ, và công dân Hoa Kỳ tự mình có khả năng so sánh tính khách quan của thông tin trong các nguồn khác nhau.

Thật khó để xem nhiều ấn phẩm của Mỹ là khách quan ngay sau khi trên một loạt phương tiện truyền thông hàng đầu của Mỹ nhân rộng "tin mới" rằng máy bay MH-17 của Malaysia bị bắn rơi bởi Nga (quân đội Nga) trên lãnh thổ Ucraina. Đồng thời, báo chí Mỹ đã phổ biến "những "tin tức" này chỉ vài phút sau khi được biết về vụ tai nạn của máy bay Boing. Và đây chỉ là ví dụ duy nhất về "tính khách quan". Điều này cũng có thể bao gồm cả các phóng sự của CNN về việc rằng tại Odessa các cốt cán của antimaydan "đã tự thiêu", các bài báo của The Washington Post, biện minh cho những biểu tượng của Đức Quốc xã của các chiến binh tiểu đoàn "Azov".

Nguồn: Kichbu blog.