Hiển thị các bài đăng có nhãn tuyên truyền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tuyên truyền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Mười chiến lược chăn dắt đám đông của những kẻ thái nhân cách

Nguồn: Facebook Đào Trung Thành

Noam Chomsky, nhà ngôn ngữ học, triết học, nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, xây dựng một danh sách mười chiến lược thao túng đám đông mà ông quan sát được qua các phương tiện truyền thông:

1/ Chiến lược phân tâm

Yếu tố thiết yếu của việc kiểm soát xã hội, chiến lược chuyển hướng bao gồm chuyển hướng sự chú ý của công chúng đối với các vấn đề quan trọng và những thay đổi do giới tinh hoa chính trị và kinh tế quyết định, thông qua việc đưa ra một loạt thông tin tràn ngập liên tục nhưng ít có ý nghĩa. Chiến lược phân tâm cũng rất quan trọng nhằm ngăn cản công chúng tiếp cận những kiến thức cần thiết trong các lĩnh vực khoa học, kinh tế, tâm lý học, sinh học thần kinh, và điều khiển học. "Hãy làm phân tâm sự chú ý của công chúng khỏi các vấn đề xã hội thiết thực, hấp dẫn họ bằng những vấn đề không quan trọng thực sự. Tiếp tục làm họ bận rộn, bận rộn, bận rộn, không có thời gian để suy nghĩ, và trở lại chuồng với các động vật khác. " (Trích từ " Vũ khí im lặng cho cuộc chiến thầm lặng”- “Armes silencieuses pour guerres tranquilles”)

2/ Tạo ra vấn đề và sau đó cung cấp các giải pháp

Phương pháp này còn được gọi là "vấn đề - phản ứng - giải pháp." Đầu tiên, người ta tạo ra một vấn đề, một "tình huống" dự định để gây nên phản ứng nhất định đối với công chúng, khiến công chúng yêu cầu thực thi các biện pháp mà kẻ thao túng muốn công chúng chấp nhận. Ví dụ: để cho bạo lực đô thị phát triển, hoặc tổ chức các cuộc tấn công đẫm máu, để công chúng yêu cầu luật về an ninh với giá phải trả là quyền tự do hạn chế. Hoặc: tạo ra một cuộc khủng hoảng kinh tế mà sự suy giảm các quyền xã hội và loại bỏ các dịch vụ công được chấp nhận như một “điều ác cần thiết”.

3/ Chiến lược suy giảm dần

Để chấp nhận một biện pháp khó chấp nhận, đơn giản là chỉ việc áp dụng nó dần dần trong khoảng thời gian 10 năm. Đó là cách mà theo cách này các điều kiện kinh tế xã hội mới hoàn toàn (theo chủ nghĩa tân tự do) đã được áp đặt trong những năm 1980-1990. Thất nghiệp tràn lan, bấp bênh, tính linh hoạt, phi địa phương hóa, tiền lương không còn có thể đảm bảo một thu nhập xứng đáng, nhiều thay đổi như vậy có thể đã mang lại một cuộc cách mạng nếu như được áp dụng đột ngột.

4/ Chiến lược trì hoãn

Một cách khác để những quyết định không được lòng dân được chấp nhận là trình bày nó như là một "đau đớn nhưng cần thiết", đạt được sự chấp nhận của công chúng trong hiện tại cho việc áp dụng trong tương lai. Luôn luôn là dễ dàng hơn nếu chấp nhận sự hy sinh trong tương lai thay vì ngay lập tức. Trước tiên, bởi vì những hiệu quả này không xảy ra ngay lập tức. Thứ hai, bởi vì công chúng vẫn có xu hướng mong đợi một cách ngây thơ rằng "tất cả mọi thứ sẽ tốt hơn vào ngày mai" và rằng sự hy sinh cần thiết có thể tránh được. Cuối cùng, nó cho phép công chúng có thời gian làm quen với ý tưởng về sự thay đổi và chấp nhận nó miễn cưỡng khi thời điểm đến. Vdu: một đạo luật đánh thuế hay thu phí sẽ không áp dụng bây giờ mà áp dụng sau đó từ 6 tháng đến 1 năm.



Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Luật về NGO của Trung Quốc: Chống lại quyền lực mềm và âm mưu lật đổ của phương Tây

Tác giả: Eric Draitser
Nguồn: New Eastern Outlook
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Trung Quốc mới đây đã tiến một bước quan trọng trong việc kiểm soát chặt chẽ hơn các tổ chức phi chính phủ ngoại quốc (NGO) trong phạm vi quốc gia. Bất chấp sự lên án của các nhóm được gọi là nhân quyền ở phương tây, động thái của Trung Quốc nên được hiểu là một quyết định trọng yếu để bảo vệ chủ quyền chính trị. Dĩ nhiên, những lời kêu gào đinh tai nhức óc về “áp bức” và “thù địch với xã hội dân sự” của các NGO phương tây không hề làm suy chuyển quyết tâm của Bắc Kinh do chính quyền này đã nhận ra tầm quan trọng của việc ngăn chặn mọi con đường dẫn đến bất ổn chính trị và xã hội.

Lập luận thông thường, một lần nữa được dùng để phản đối Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc, là nó hạn chế tự do lập hội và thể hiện quan điểm, cũng như là công cụ để bóp nghẹt mảng xã hội dân sự ở Trung Quốc. Những người bảo vệ NGO mô tả đạo luật này như là một ví dụ về vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc và là bằng chứng cho thấy Bắc Kinh không nỗ lực cải thiện nhân quyền. Họ cho rằng Trung Quốc đang hướng tới củng cố chính quyền độc đoán bằng cách phong tỏa không gian dân chủ mới xuất hiện trong những năm gần đây.

Mặc dù vậy, giữa những tiếng kêu ai oán về nhân quyền và dân chủ, điều không được nhắc đến là sự thật rất đơn giản rằng các NGO nước ngoài, cũng như NGO nội địa được tài trợ bằng tiền của nước ngoài, hầu hết là công cụ phục vụ cho lợi ích nước ngoài và được sử dụng như là vũ khí quyền lực mềm để gây bất ổn. Và đây phải đơn thuần là thuyết âm mưu nữa khi lượng hồ sơ về vai trò của các NGO trong rối loạn chính trị gần đây của Trung Quốc là rất đồ sộ. Không phải là nói quá khi cho rằng cuối cùng Bắc Kinh cũng nhận ra, giống như Nga trước đó, rằng để duy trì sự ổn định chính trị và chủ quyền thực sự thì họ cần phải có khả năng kiểm soát không gian dân sự, thứ mà nếu không sẽ bị Hoa Kỳ và đồng minh của họ thao túng.

“Quyền Lực Mềm” và Làm Mất Ổn Định Trung Quốc

Joseph Nye định nghĩa nổi tiếng “quyền lực mềm” là khả năng một quốc gia thuyết phục một quốc gia khác và/hoặc điều khiển các sự kiện mà không cần đến sức mạnh hay sự cưỡng ép để đạy được kết quả chính trị mong muốn. Một trong những công cụ chủ yếu của quyền lực mềm hiện đại là xã hội dân sự và các tổ chức NGO thống trị nó. Với sự hậu thuẫn tài chính của các cá nhân và tổ chức quyền lực trên thế giới, những NGO này sử dụng vỏ bọc “thúc đẩy dân chủ” và nhân quyền để thực thi chương trình của những người bảo trợ cho họ. Trung Quốc là nạn nhân của chính chiến lược này.

Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền và hầu hết tổ hợp NGO đã lên án Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc bởi vì họ tin (một cách đúng đắn) rằng đạo luật sẽ ảnh hưởng nhiều đến những nỗ lực hành động độc lập với Bắc Kinh của họ. Tuy nhiên, trái với bộ mặt ngây thơ hoàn hảo mà những tổ chức này dùng làm mặt nạ, sự thật là họ hành động như là tay sai không chính thức của cơ quan tình báo và chính quyền phương tây, và họ đã đóng vai trò chủ chốt trong việc làm cho Trung Quốc bất ổn trong những năm gần đây.

Ví dụ điển hình được nhiều người biết đến nhất là sự can thiệp chính trị năm 2014 với phong trào “Chiếm Đóng Trung Tâm” rùm beng ở Hồng Kông, còn được gọi là Phong Trào Chiếc Ô. Truyền thông phương tây mớm cho các độc giả thiếu hiểu biết hết câu chuyện này đến câu chuyện khác về phong trào “ủng hộ dân chủ” tìm cách nói lên tiếng nói, như người phát ngôn Nhà Trắng John Earnest đã viết một cách nực cười, “… của nguyện vọng người dân Hồng Kông.” Nhưng những lời trống rỗng đó chỉ là một phần của câu chuyện.

Điều mà giới truyền thông doanh nghiệp của phương tây đã không đề cập là mối liên hệ chặt chẽ giữa phong trào Chiếm Đóng Trung Tâm và các cơ quan chủ chốt của quyền lực mềm Hoa Kỳ. Lãnh đạo thường được chào hàng của Chiếm Đóng Trung Tâm là một học giả thân phương tây có tên là Benny Tai, một giáo sư luật của trường đại học Hồng Kông. Mặc dù ông ta tự nhận là lãnh đạo của phong trào dân chúng, ông Tai đã nhiều năm là đối tác của Viện Dân Chủ Quốc Gia (NDI), một NGO chỉ có danh nghĩa chứ thực tế nhận tài trợ trực tiếp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thông qua tổ chức Hỗ Trợ Dân Chủ Quốc Gia (NED). Trên thực tế NDI là một trong những tổ chức ủng hộ hàng đầu (và hỗ trợ tài chính) cho Trung Tâm So Sánh và Công Luật của đại học Hồng Kông, một chương trình mà Benny Tai có quan hệ thân thiết, cũng như là thành viên hội đồng quản trị từ năm 2006. Vậy là, không phải là một lãnh đạo mới nổi mà Tai được lựa chọn cẩn thận làm người dẫn dắt phong trào cách mạng màu do Mỹ tài trợ.



Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Sự thật ở Crimea khiến bộ máy tuyên truyền phương Tây bẽ mặt

Phái đoàn 10 nghị sĩ Pháp đến thăm Crimea

Tác giả: Kiệt Linh
Nguồn: VnMedia

Một phái đoàn nghị sĩ Pháp đã có chuyến thăm đến bán đảo Crimea xinh đẹp mới được sáp nhập vào Nga hồi tháng 3 năm ngoái. Sau chuyến thăm này, các nghị sĩ Pháp đã công bố một sự thực khiến phương Tây không khỏi cảm thấy bối rối, khó xử.

Người dân Crimea “dường như hạnh phúc khi được trở về Nga”, một nghị sĩ Pháp cho biết tại một cuộc họp báo ở thủ đô Moscow ngày hôm qua (25/7) sau chuyến thăm kéo dài 2 ngày đến bán đảo ở Biển Đen. Phái đoàn Pháp xác nhận Crimea đang là một khu vực rất yên bình.

Phái đoàn nghị sĩ Pháp đã có chuyến công du đến Crimea trong hai ngày 23 và 24/7.

Nghị sĩ Thierry Mariani – người dẫn đầu phái đoàn gồm 10 chính khách Pháp đến Crimea, cho hay, các công dân của bán đảo đã được “bảo đảm” rằng họ “không phải đối mặt với tình huống tương tự mà người dân đang sống ở Luhansk và Donetsk” đang phải hứng chịu. Đây là những khu vực miền đông Ukraine bị tàn phá bởi cuộc chiến tranh do giới chức ở Kiev phát động nhằm chống lại lực lượng ly khai.

“Điều chúng tôi muốn nói là đa số người dân chúng tôi gặp bằng những cuộc tiếp xúc khác nhau dường như đều thể hiện sự vui vẻ, hạnh phúc khi được trở về Nga”, ông Mariani cho biết tại cuộc họp báo.

Tình hình ở Crimea tuyệt đối bình thường và bán đảo ở Biển Đen giống với miền nam nước Pháp, ông Mariani – một nghị sĩ đến từ Đảng Cộng hòa Pháp và là đồng Chủ tịch của Hiệp hội Đối thoại Nga-Pháp, cho hay.

Ông Mariani thẳng thừng bác bỏ những cáo buộc của báo chí phương Tây về bản chất một chiều và không đủ năng lực của phái đoàn Pháp đến thăm Crimea .

"Tôi chắc chắn rằng 10 người trong đoàn chúng tôi đều là những nghị sĩ và thượng nghị sĩ dày dạn kinh nghiệm. Đó là những người đã ở vị trí nghị sĩ và thượng nghị sĩ từ 10 đến 20 năm. Trong số họ, có những người đại diện cho phe đối lập ở Pháp. Vì vậy, thực sự là tất cả xu hướng tư tưởng chính trị của Pháp đều được đại diện ở đây”, ông Mariani nói thêm.

"Câu hỏi đầu tiên là tại sao chúng tôi lại đến thăm bán đảo Crimea. Đây là chuyến thăm thứ ba của chúng tôi đến Nga và mục tiêu chính là duy trì các mối quan hệ tiếp xúc giữa các nghị sĩ. Tất nhiên, hai ngày chưa phải là hoàn toàn đầy đủ nhưng cũng đủ để chúng tôi cảm nhận được những gì đang xảy ra ở nơi đây”, nghị sĩ Pháp cho biết về chuyến thăm Crimea .

"Không có gì đặc biệt xảy ra ở Crimea khiến chúng ta phải chú ý và mọi việc diễn ra bình thường một cách hoàn hảo ở nơi đây. Tất nhiên, không thể nói là mọi thứ đều tốt đẹp và không có vấn đề gì xảy ra. Chúng tôi thấy rằng, người dân đa số đều cảm thấy vui mừng khi được trở lại Nga. Không có những người mặc quân phục ở đó. Crimea giống như miền nam nước Pháp", nghị sĩ Mariani phát biểu. Lời nói này của ông Mariani chẳng khác nào một lời thừa nhận về việc Crimea là của Nga. Điều này sẽ khiến nhiều quan chức phương Tây thực sự sốc bởi họ lâu nay vẫn phản đối gay gắt và kiên quyết không thừa nhận vụ sáp nhập bán đảo Crimea của Moscow .

Cùng chung quan điểm với ông Mariani, nghị sĩ Claude Goasguen của Pháp khẳng định, “Crimea là một khu vực tuyệt đối thanh bình”. Người dân ở Crimea không thể bị chỉ trích về sự thực cuộc trưng cầu dân ý đã đem đến hòa bình cho họ, ông Goasguen nói thêm.

Nghị sĩ Goasguen còn nhấn mạnh, giới chức Crimea có quyền tuyệt đối trong việc tổ chức cuộc trưng cầu dân ý hồi năm ngoái, giải thích rằng “cuộc đảo chính ở Ukraine được phát động không phải bởi những người dân từ Crimea mà bởi những người ở Maidan”.



Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Ngợi ca những linh hồn trống rỗng - Chúng ta có thể học từ kẻ thái nhân cách không?

Tác giả: Martha Stout
Nguồn: New Republic
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Nhận xét: Trong những năm gần đây, để đối phó với nhận thức ngày càng gia tăng về kẻ thái nhân cách và những gì chúng gây ra trong xã hội, nhiều thông tin giả mạo, sai lệch bắt đầu được tung ra để thao túng nhận thức của công chúng về chủ đề này. Một trong các luồng thông tin hỏa mù đó là xu hướng ca ngợi những "đức tính" của kẻ thái nhân cách và gợi ý rằng người bình thường chúng ta có thể học hỏi nhiều điều từ chúng, với ví dụ điển hình là cuốn sách Sự Khôn ngoan của Kẻ Thái nhân cách: Những gì Các Thánh nhân, Gián điệp và Kẻ Giết người Hàng loạt có thể Dạy Chúng ta về Sự Thành công (The Wisdom of Psychopaths: What Saints, Spies, and Serial Killers Can Teach Us About Success) bởi Kevin Dutton. Dưới đây là bài viết của Martha Stout, tác giả cuốn Kẻ Thái nhân cách ở Nhà bên, đập tan những luận điểm xuyên tạc trong cuốn sách trên của Dutton.

Để biết thêm về chứng thái nhân cách, mời các bạn xem Tập hợp các bài viết về chứng thái nhân cách trên blog này

Cách đây nhiều năm, khi còn là một sinh viên, tôi tham dự một số bài giảng của một nhà nhân chủng học nổi tiếng, người có tài cuốn hút người nghe với những câu chuyện kỳ lạ và hấp dẫn về một nhóm người bản địa mà ông đã sống cùng tại một góc xa xôi nào đó của hành tinh. Những mẩu chuyện đó rất gây ấn tượng. Thật vậy, một số mẩu chuyện tuyệt vời đến mức khi kết thúc bài giảng, tôi tin chắc rằng tôi vừa được nghe những sự thật trái với quan niệm thông thường nhưng rất quan trọng về hành vi con người. Chỉ đến bài giảng cuối cùng tôi mới có ý niệm mơ hồ rằng các “sự thật” này không có liên quan mấy với thực tế. Khá hân hoan trong sự khinh bỉ của mình, một trong những phụ giảng đang làm nghiên cứu sinh của ông ta thì thầm với tôi rằng, khi đi thực tế, nhà nhân chủng học đã cho người dân bản địa kẹo sôcôla để đổi lấy những câu chuyện về bản thân họ - câu chuyện càng khác thường bao nhiêu thì sôcôla càng nhiều bấy nhiêu. Các sinh viên đang say sưa ghi chép của ông ta trở thành ví dụ minh họa về việc tâm trí con người dễ dàng chấp nhận những điều kỳ lạ và hấp dẫn là chân lý khoa học đến mức nào.

Mặc dù không có lý do để nghĩ rằng kẹo sôcôla có vai trò gì ở đây, tôi lo ngại rằng một hiện tượng tương tự có thể xảy ra với các độc giả cuốn sách Sự Khôn ngoan của Kẻ Thái nhân cách bởi Kevin Dutton, một nhà tâm lý học tại trường đại học Oxford. Luận điểm bắt mắt của Dutton là thế này: “Thái nhân cách giống như là ánh sáng mặt trời. Tiếp xúc quá nhiều có thể đẩy nhanh con người đến hồi kết với căn bệnh ung thư khủng khiếp. Nhưng sự tiếp xúc có kiểm soát ở những mức độ tối ưu có thể có tác động tích cực đáng kể đối với hạnh phúc và chất lượng cuộc sống.” Thái nhân cách, Dutton đề xuất, là “nhân cách với một nước da rám nắng đẹp đẽ”.

Kỳ lạ thay, không một lần nào trong cuốn sách về thái nhân cách này Dutton định nghĩa chính xác thái nhân cách là gì. Vì vậy, tôi sẽ làm vậy ở đây. Thái nhân cách là một hội chứng rối loạn của não bộ và hành vi, trong đó đặc tính trọng tâm là sự thiếu vắng hoàn toàn của lương tâm. Tất cả các đặc tính bệnh lý khác của nó (như nhẫn tâm, dối trá thường xuyên, và tàn ác) đều bắt nguồn từ sự thiếu vắng của lương tâm này. Thêm vào đó, như là dấu hiệu báo trước của những sai lầm lớn trong lập luận, Dutton không một lần nào thảo luận về khái niệm lương tâm, và trong toàn bộ cuốn sách, ông ta nhắc đến từ đó - lương tâm - tất cả bốn lần, mà cũng chỉ thoáng qua.

Cái mà Dutton đề cập đến là những phép ẩn dụ hào nhoáng, một số lượng hào phóng các câu chuyện cá nhân được viết cực kỳ tốt, và nhiều ám chỉ đến những nghiên cứu tâm lý và thần kinh hấp dẫn. Điều không may là hầu hết các nghiên cứu khoa học mà ông ta trích dẫn may ra thì có liên quan một cách lập lờ đến luận điểm của ông ta, tệ hơn thì hoàn toàn sai lạc. Nhìn chung, cuốn sách để lại cho độc giả ấn tượng rằng thái nhân cách bao gồm những đặc điểm như không biết sợ, bất cần đời, và một cuộc sống không bị gánh nặng bởi những gì người khác nghĩ. Hiện thực mang nghĩa đen hơn thế: Không ai có nghĩa gì với kẻ thái nhân cách.



Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Bao giờ Việt Nam được như Cuba?

Những cảnh thế này có thể thấy ở khắp nơi trên đất nước Cuba

Tác giả: Như Thổ
Nguồn: PetroTimes

Gần đây, ông Lê Quảng Ba, Đại sứ Việt Nam tại CHDCND Triều Tiên khi nói chuyện với báo giới về tình hình kinh tế, chính trị, xã hội ở Triều Tiên đã thốt lên rằng: “Bao giờ ta có thể làm được như họ!”. Rồi ông lý giải, ở Triều Tiên cơ sở hạ tầng cực kỳ tốt, việc chăm sóc cho trẻ em rất đảm bảo, giáo dục rất được chú trọng… Và ông cũng nói thẳng rằng, không ít người trong chúng ta bấy lâu nay đã nhìn Triều Tiên bằng con mắt phiến diện. Điều này cũng có lỗi là từ ở phía Triều Tiên “bế quan tỏa cảng” về mặt thông tin, khiến cho thế giới không hiểu về quốc gia mình mà lại cứ nghe theo giọng điệu tuyên truyền của một số nước phương Tây.

Nhân chuyện này, tôi mới nhớ lại những gì đã được “mắt thấy tai nghe” ở một quốc gia - đó là Cuba.

Không ít người Việt sang Cuba mà chủ yếu là các quan chức, một số doanh nhân sang tìm kiếm cơ hội làm ăn đã chê Cuba không tiếc lời. Nào là một đất nước nghèo đói, xe cộ cũ nát chạy tung tăng trên đường; nào là nhiều khu phố nhà cửa xuống cấp, bẩn thỉu; nào người dân sống trong cảnh thiếu thốn, thậm chí thiếu từ cái bàn chải đánh răng. Và bên cạnh đó là một tư duy làm kinh tế cứng nhắc, bảo thủ, trì trệ… Nói nôm na là cái gì cũng kém, cũng xấu. Thậm chí có một vị lãnh đạo của ngành du lịch Việt Nam đã từng phũ mồm “Kiểu làm du lịch của Cuba thì chẳng có gì đáng học”. Nhưng vị này lại không biết doanh thu từ du lịch của Cuba còn cao hơn doanh thu của du lịch Việt Nam, chiếm gần 20% GDP.

Người viết bài này cũng đã được sang Cuba tới 4 lần từ năm 2006 đến nay; cũng đã được làm việc với lãnh đạo Bộ Kinh tế Cuba; Bộ Nội vụ Cuba và lãnh đạo công an một số tỉnh, thành. Rồi cũng đã gặp gỡ không ít cán bộ, công nhân Cuba, trong đó có không ít người đã từng sang giúp ta mở đường Hòa Lạc - Xuân Mai, xây dựng khách sạn Thắng Lợi, mở đường Hồ Chí Minh…

Và quả thật, tôi cũng xin phép được nhắc lại câu của Đại sứ Lê Quảng Ba nếu như nói về Cuba: “Bao giờ ta có thể làm được như họ?!”.

Rõ ràng rằng, bấy lâu nay, cũng do Cuba xa chúng ta quá, hơn nữa, việc cung cấp thông tin còn rất hạn chế, cho nên thế giới và cả Việt Nam nữa - cũng không hiểu Cuba. Rất nhiều lời nhận xét về Cuba là xuất phát từ những kẻ trọc phú ở Việt Nam - đó là một số đại gia lắm tiền nhiều của và họ nhìn người dân Cuba bằng con mắt của kẻ lắm tiền.

Nhưng họ không biết rằng, ở Cuba, có những điều mà ít nhất 2/3 dân số Việt Nam đang nằm mơ cũng không được như vậy.

Tất cả trẻ em Cuba đều được giáo dục miễn phí ngay từ mẫu giáo lớn (5 tuổi) cho đến khi tốt nghiệp đại học hoặc học lên đến tiến sĩ. Trong suốt quá trình học này, học sinh không phải chi một xu cho tiền may đồng phục, tiền mua sắm sách vở, giấy bút và còn được nuôi ăn một bữa hoặc cả ngày (tùy theo từng trường).

Trẻ em Cuba từ khi đi học mẫu giáo đã được học 3 thứ. Đó là: âm nhạc, múa và bơi lội. Còn chữ nghĩa thì cũng có học nhưng chỉ là nhận biết mặt chữ mà thôi. Không có một trẻ em Cuba nào bị thất học, dù đó là ở nơi “thâm sơn cùng cốc”.

Tất cả người dân Cuba đều được khám, chữa bệnh miễn phí và được dùng những loại thuốc tốt nhất có thể. Vào những bệnh viện ở Cuba, không làm gì có cảnh bệnh nhân “lóp ngóp” chui từ gầm giường ra chào hoặc ba bốn bệnh nhân chung nhau một giường (như ở Việt Nam). Việc một ông ủy viên Trung ương nằm chung phòng điều trị với một ông phó thường dân là chuyện bình thường.



Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

Thảm kịch máy bay MH17 một năm sau: Năm câu hỏi chưa có lời giải

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Nhận xét:

Máy bay hãng hàng không Malaysia MH17 trên đường từ Amsterdam đi Kuala Lumpur bị bắn rơi ở vùng Donbass, Ukraina cách đây đúng một năm, vào ngày 17 tháng 7 năm 2014. Toàn bộ 298 hành khách và thành viên tổ lái đã thiệt mạng.

Ngay sau sự kiện, và tôi muốn nói là "ngay lập tức", khi mà việc thu thập bằng chứng và tiến hành điều tra còn chưa bắt đầu, giới truyền thông và các chính trị gia phương Tây đã đổ lỗi cho "các phần tử nổi loạn thân Nga", Nga và thậm chí bản thân Vladimir Putin là đã bắn rơi chiếc máy bay với tên lửa Buk M1. Không một bằng chứng nào được đưa ra để hỗ trợ cho các tuyên bố đó.

Cho đến nay, nhiều thông tin từ quá trình điều tra đã bị "rò rỉ" ra báo chí bởi "các nguồn tin giấu tên". Rõ ràng đây là việc phát tán thông tin được thực hiện theo đơn đặt hàng chính trị nhằm định hướng dư luận. Tuy nhiên, có năm câu hỏi rất hiển nhiên mà cơ quan điều tra cùng tất cả các thông tin "rò rỉ" vẫn chưa hề giải đáp. Dưới đây là năm câu hỏi đó.

1. Tại sao Boeing bay chệch khỏi lộ trình?

Nếu trước Donetsk MH17 vẫn di chuyển theo hành lang đã định trên không trung, thì sau đó chiếc phi cơ đã đi chệch khỏi lộ trình lên phía bắc trong khu vực đang có chiến sự ác liệt, trong đó khoảng cách tối đa từ ranh giới hành lang là 14 km. Sau đó, chiếc Boeing đã cố gắng trở lại hành lang nhưng tổ lái không kịp kết thúc động tác đã bắt đầu. Nguyên nhân nào khiến máy bay vượt khỏi giới hạn của lộ trình — do lỗi sai của phi hành đoàn hay là do thực hiện lệnh chuyển hướng của điều vận không lưu Ukraina — có thể biết nếu giải mã băng ghi tự động của máy bay. Thế nhưng các chi tiết này đến nay vẫn chưa được công bố.

2. Tại sao không công bố tất cả các tài liệu của cuộc điều tra?

Tháng Tư năm nay dưới áp lực của công luận Bộ Tư pháp và An ninh Hà Lan đã công bố 569 văn bản liên quan đến cuộc điều tra về thảm kịch với MH17. Nhưng vẫn chưa giải mật 147 tài liệu, dù trong bản chụp các tài liệu đã công bố có phần ẩn thông tin.

3. Tại sao Ukraina không công bố dữ liệu điều chuyển hệ thống phòng không và các chuyến bay của không quân trong ngày xảy ra thảm kịch?

Đã một năm trôi qua sau vụ tai nạn, nhưng Kiev vẫn chưa hề công bố những thông tin liên quan. Trong khi đó ngày 21 tháng Bảy 2014 Bộ Quốc phòng Nga đã công bố các dữ liệu giám sát khách quan về tình hình trong khu vực Donetsk trước vụ rơi máy bay MH17, chứng tỏ là trong ngày xảy ra thảm kịch, chiếc phi cơ chở khách đã bay trong khu vực phạm vi hoạt động của các tổ hợp tên lửa phòng không "Buk" của quân đội Ukraina, và cùng ngày này ghi nhận gia tăng hoạt tính của radar Ukraina. Theo các cứ liệu của quân đội Nga, trước vụ tai nạn trong phạm vi 3-5 km tới chiếc Boeing đã ghi nhận hiện diện của một máy bay quân sự Ukraina, có lẽ là tiêm kích Su-25. Tuy nhiên Kiev chưa hề công bố những cuộc đàm thoại của điều vận không lưu quân sự Ukraina vào khoảng thời gian này.

4. Tại sao tình báo Mỹ không tiết lộ những bằng chứng cáo buộc dân quân mà dường như Hoa Kỳ đang nắm giữ?

Mấy ngày sau khi xảy ra thảm kịch, Hoa Kỳ tuyên bố có kế hoạch công khai các thông tin tình báo, dường như là bằng cớ xác nhận chứng tỏ tội lỗi của lực lượng dân quân Donetsk. Tình báo Mỹ dựa vào những bức ảnh từ dữ liệu vệ tinh và những cuộc trao đổi nhờ chặn sóng vô tuyến điện và thông tin đăng trên các mạng xã hội. Nhưng những bằng chứng hứa hẹn đó cho đến nay vẫn chưa hề được công bố.

5. Tại sao phương án giả thiết cơ bản của điều tra viên Hà Lan không được củng cố bằng lời khai của các nhân chứng?

Giả thiết cho rằng chiếc Boeing đã bị tên lửa "Buk" bắn hạ có thể dễ dàng củng cố hoặc phản bác nếu có xác nhận bằng lời khai của các nhân chứng: việc phóng tên lửa từ tổ hợp loại này luôn kèm theo không chỉ tiếng động lớn mà cả hiệu ứng hình ảnh như khói phụt ra từ nhiên liệu đã dùng và lớp bụi bốc lên, hầu như không thể không nhận thấy.

Nhận xét: Tất cả các câu hỏi trên đều có thể được giải đáp với kịch bản rằng máy bay MH17 đã bị bắn rơi bởi tên lửa không đối không từ một chiếc máy bay của Ukraina (vô tình hoặc cố ý). Giới truyền thông và các chính trị gia phương Tây thấy vậy lập tức chộp lấy cơ hội ngàn vàng này để tuyên truyền chống lại Nga. Hoặc toàn bộ sự việc được dàn dựng và điều khiển bởi phương Tây không biết chừng.

Xem thêm:



Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Uống nhiều sữa tốt cho xương: Lời dối trá xuyên lục địa

Tác giả: Hồng Lưu
Nguồn: Đại Kỷ Nguyên VN

“Uống sữa tốt cho xương, uống sữa giúp phòng ngừa gãy xương…” là các thông điệp mà các giới chức của bộ ngành y tế sức khỏe, các chuyên gia dinh dưỡng, và đặc biệt là các nhà sản xuất và kinh doanh sữa vẫn đang ngày đêm tiếp tục quảng bá tại nhiều nước. Điều này đã trở thành hiển nhiên đúng với nhiều triệu người trên trái đất. Nhưng các nghiên cứu mới đây cho thấy, đó có lẽ chỉ là chiêu thuật để đẩy mạnh tiêu thụ sữa trong dân chúng.

Thực ra thì tiếng to tiếng nhỏ, nghi ngờ những khả năng phòng chống loãng xương, gãy xương… của sữa đã có từ lâu nhưng chưa có được các nghiên cứu nào đủ trọng lượng để khẳng định. Trong khi đó giới công nghiệp thì vừa nhiều tiền, giỏi ăn nói và quan hệ công chúng, lại “lobby” chính trị tốt nên luôn chiếm ưu thế trên các phương tiện truyền thông, đặc biệt lại càng áp đảo trước các nhà khoa học có thói quen “rụt rè” trong các kết luận của mình.

Sau khi tổng hợp hàng loạt nghiên cứu khác nhau, phỏng vấn những người trong ngành, kết quả các điều tra thì nhà báo khoa học chuyên nghiên cứu về sữa và công nghiệp sữa, ông Thierry Soucar đã cung cấp rất nhiều thông tin và phân tích trong cuốn sách nổi tiếng của mình, “Lait, mensonges et propagand” (tạm dịch: Sữa, lời dối trá và tuyên truyền). Ông cho rằng, những “diễn văn” của các nhà sản xuất và kinh doanh sữa khuyến cáo nên nạp từ 3 đến 4 phần sữa mỗi ngày, ví dụ: 1 ly sữa, 1 cái yaourt, 1 miếng phomai, 1 chén ngũ cốc trộn sữa) để tốt cho xương…chỉ đơn thuần là lời tuyên truyền. Nếu dùng quá nhiều sẽ tăng khả năng bị ung thư tiền liệt tuyến ở nam, ung thư buồng trứng ở nữ, và bệnh Parkinson ở cả hai giới.

Cuộc tranh luận tẩy chay thông điệp này lại càng nóng lên sau khi các nhà nghiên cứu của Đại học Harvard công bố kết quả thu được khi cố gắng tìm hiểu mối liên hệ giữa sự tiêu thụ sữa của những người vị thành niên và mối nguy gãy xương sau đó trong đời. Đây là một nghiên cứu quy mô rất lớn, thu thập số liệu của 22 năm và có sự tham gia của trên 96.000 người cả nam lẫn nữ (1).

Kết quả cho thấy, thêm một ly sữa hàng ngày ở tuổi vị thành niên là gắn với một mối nguy cơ bị gãy xương háng cao hơn ở đàn ông. Đối với phụ nữ thì uống sữa không liên quan đến việc tăng hay giảm mối nguy này.

Kết luận của các nhà nghiên cứu là: tiêu thụ sữa ở tuổi vị thành niên không giúp giảm nguy cơ gãy xương mà thậm chí còn làm tăng nguy cơ gãy xương ở đàn ông.

Thêm vào đó, theo một nghiên cứu công bố vào năm 2012 trên American Journal of Epidemiology, nếu người nào dùng nhiều sữa và lúc tuổi vị thành niên, thì sẽ làm tăng nguy cơ phát triển ung thư tuyến tiền liệt (2).

Thực thế nhiều khảo sát ở những nước phát triển, tiêu thụ nhiều các sản phẩm sữa cho thấy tỉ lệ các vấn đề xương khớp không sai biệt gì đáng kể so với những nước kém phát triển, nơi mặt hàng sữa vẫn còn thuộc loại xa xỉ. Mọi người thường hay liên hệ đến canxi khi nói đến sức khỏe của xương, nhưng thực ra các yếu tố dinh dưỡng khác cũng vô cùng quan trọng, đó là phốt pho, kali, các chất khoáng khác, đạm và vitamin. Cần đa dạng hóa thực phẩm để không bị thiếu hoặc dư thừa một chất nào đó.

Ở Việt Nam có lẽ cũng rất khó để thực hiện được những nghiên cứu bài bản và khách quan như trên. Tuy nhiên chúng ta cũng không có quá nhiều các sản phẩm sữa để dùng đến 3 – 4 phần mỗi ngày nhất là khi giá sữa luôn treo ở “trên cây”. Khi uống sữa, nếu bạn cảm thấy khó tiêu, đầy bụng, tiêu chảy, ợ hơi…thì cũng đừng nên ép. Hãy coi sữa cũng giống như các thực phẩm thông thường khác thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều.

Việc các doanh nghiệp luôn tìm cách rót vào tai người tiêu dùng những công dụng tuyệt vời đã được đánh bóng (đôi khi là không có thực) và thổi phồng lên là chuyện thường tình. Do vậy tự mỗi người phải tìm ra được chế độ dinh dưỡng phù hợp với cơ thể và túi tiền của mình.

Tài liệu tham khảo:

  1. Feskanich D, Bischoff-Ferrari HA, Frazier AL, Willett WC. Milk Consumption During Teenage Years and Risk of Hip Fractures in Older Adults. JAMA Pediatr.2013 Nov 18.

  2. Torfadottir JE. Milk intake in early life and risk of advanced prostate cancer. Am J Epidemiol. 2012 Jan 15;175(2):144-53. Epub 2011 Dec 20.

Nhận xét: Những "lời khuyên" chỉ có lợi cho túi tiền của các tập đoàn doanh nghiệp khổng lồ kiểu như trên đây xuất hiện đầy rẫy trên các phương tiện truyền thông và từ các cơ quan chính phủ nhận tiền của họ. Suy cho cùng, chỉ có chính bạn là người duy nhất chịu trách nhiệm cho sức khỏe của bản thân. Do vậy, hãy thận trọng trước những "lời khuyên" như vậy. Mời các bạn xem thêm các bài viết dưới đây về một số "lời khuyên" tưởng chừng hiển nhiên khác.



Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Video "Tôi là người Ukraina": Ví dụ điển hình của tâm lý chiến trên mạng của Mỹ

Tác giả: Ngọc Anh
Nguồn: Google.Tienlang

Ngày 10/2/2014, giữa lúc cuộc biểu tình do phe đối lập tại Ukraina chống chính phủ của Tổng thống Yanukovych đang ở đỉnh điểm căng thẳng, trên youtube xuất hiện một video clip với một cô gái cực kỳ xinh đẹp có khuôn mặt thánh thiện, làn da trắng bóc, không tì vết và giọng nói tiếng Anh trong vắt, cuốn hút...Chỉ trong một vài ngày sau đó, video clip đã thu hút 1 triệu rồi 3 triệu, rồi 7 triệu lượt xem. Video clip này đã góp phần to lớn thổi bùng lên ngọn lửa Maidan, lật nhào chính phủ hợp hiến của Tổng thống Yanukovych …

Ngày 28-02-2014, một bạn với nick trên youtube là Pastor LOUIS Ngo đã dịch và làm phụ đề tiếng Việt rồi tải lên mạng tại địa chỉ https://www.youtube.com/watch?v=nUIfQY7SgYk Video clip này có bản gốc tiếng Anh: "I Am a Ukrainian".

Mới đây, trên mạng fb, bạn bè của chúng tôi lục lại video clip này và hỏi, cô gái xinh đẹp trong video clip là ai? Có người trả lời rằng cô ấy là người Ba Lan, người khác thì nói rằng cô gái này chưa chắc là người Ba Lan nhưng dứt khoát không phải là người Ukraina!

Tuy nhiên, những nhận xét trên là không chính xác. Cô gái trong video clip tên là Yulia Marushevska, người Odessa, Ukraina. Khi làm video clip này vào đầu năm 2014, Yulia Marushevska 24 tuổi, đang là nghiên cứu sinh Khoa văn học và Lịch sử Đại học Tổng hợp Taras Shevchenko ở Kiev.

Anh Thống đốc Odessa Mikheil Saakashvili (Cựu tổng thống Gruzia với biệt danh "Nhai cà vạt") vừa bổ nhiệm bạn gái xinh đẹp Yulia Marushevska- Nhân vật trong video nổi tiếng "Tôi là người Ukraina" - làm Phó Thống đốc Tỉnh Odessa phụ trách công tác nhân sự.

Điều mà người dịch và làm phụ đề tiếng Việt cho video clip này Pastor LOUIS Ngo hẳn là người trong giới "dzân chủ" nên đã lờ đi những thông tin phía sau video clip này.

Đó là cô gái xinh đẹp Yulia Marushevska chỉ làm nhiệm vụ như một "diễn viên" đóng phim. Tất cả kịch bản, đạo diễn và quay phim... đều do nhà làm phim Mỹ Ben Moses - đồng đạo diễn bộ phim nổi tiếng "Good Morning Vietnam- Chào Việt Nam" thực hiện cùng nhà quay phim nổi tiếng người Anh là Graham Mitchell!

Video clip đưa lên mạng Youtube ngày 10/2/2014. Ngay lập tức, hầu hết các kênh truyền hình ở Mỹ liên tục chiếu đi chiếu lại. Ban đầu, họ giới thiệu cô gái trong video clip tự làm video clip với sự hỗ trợ của một người bạn trai vô danh nào đó.

Nhưng vài tháng sau, chính hãng CNN đã hé lộ những bí mật đằng sau cô gái này khi giới thiệu về video clip. Qua đó, mọi người mới biết thêm thông tin: Video clip "I Am a Ukrainian" (Я — украинка"- "Tôi là người Ukraina") là 1 phần của cả 1 Dự án lớn của Bộ Ngoại giao Mỹ với tên gọi "A WHISPER TO A SCREAM" ("От шепота до крика"- "Từ thì thầm đến Tiếng thét") nhằm phục vụ cho các quyền lợi nước Mỹ trên khắp toàn cầu.

Ở Mỹ, các nhà hoạt động xã hội, các công ty quan hệ công chúng và tất nhiên, các cơ quan tình báo CIA có rất nhiều kinh nghiệm tổ chức, tạo ra các sự kiện xã hội lớn. Các sự kiện này có sức lôi kéo cả những người vốn hiền lành xuống đường tham gia biểu tình phản đối quyết liệt mà kết thúc việc lật đổ chính quyền mà Mỹ không ưa.



Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Thiên An Môn năm 1989: Cuộc thảm sát không hề có

Người biểu tình cùng tượng Nữ thần Tự do dựng tại Quảng trường Thiên An Môn tháng 6/1989

Tác giả: Brian Becker
Nguồn: Liberation News
Nguồn dịch: Blog Thời Thổ Tả

Hai mươi lăm năm trước, tất cả mọi nguồn truyền thông Mỹ, cùng với tổng thống Bush và quốc hội Mỹ đã thổi bùng lên một ngọn lửa cuồng loạn chống Trung Quốc về cái được mô tả là vụ thảm sát máu lạnh hàng ngàn sinh viên "ủng hộ dân chủ" phi bạo lực đang chiếm Quảng trường Thiên An Môn trong 7 tuần trước đó.

Hội chứng cuồng loạn được tạo ra về “vụ thảm sát” Quảng trường Thiên An Môn dựa trên tường thuật hư cấu về những gì thực sự xảy ra khi chính phủ Trung Quốc cuối cùng giải tán những người biểu tình ngày 4 tháng 6 năm 1989.

Việc biến Trung Quốc thành quỉ dữ đã có hiệu quả cao. Gần như tất cả mọi thành phần trong xã hội Mỹ, kể cả hầu hết "cánh tả", chấp nhận câu chuyện của chủ nghĩa đế quốc về những gì đã xảy ra.

Vào thời điểm đó mọi lý giải chính thức của chính phủ Trung Quốc về sự kiện này ngay lập tức bị bác bỏ không cần suy nghĩ như là sự tuyên truyền dối trá. Trung Quốc báo cáo rằng khoảng 300 người đã chết trong các cuộc đụng độ vào ngày 4/6 và nhiều người trong số những người chết là người lính của Quân đội Giải phóng Nhân dân - PLA. Trung Quốc khẳng định không có vụ thảm sát sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn và trên thực tế những người lính giải tán người biểu tình mà không nổ súng.i

Chính phủ Trung Quốc cũng khẳng định rằng những người lính không vũ trang vào Quảng trường Thiên An Môn trong hai ngày trước ngày 04 tháng 6 đã bị hành hình và thiêu cháy với thi thể treo trên xe buýt. Những người lính khác bị thiêu cháy khi xe quân sự bị đốt và họ không thể thoát ra, đồng thời nhiều người khác đã bị đánh đập tàn bạo bởi đám đông bạo lực.

Những báo cáo này là sự thực và có tư liệu đầy đủ. Không khó để hình dung mức độ bạo lực mà Lầu Năm Góc và cảnh sát Mỹ sẽ phản ứng nếu giả dụ như phong trào Chiếm phố Wall cũng thiêu cháy binh lính và cảnh sát, cướp vũ khí và hành hình họ khi họ tìm cách giải tán những người biểu tình khỏi nơi công cộng.

Trong một bài viết ngày 05 tháng 6 năm 1989, tờ Washington Post mô tả các chiến binh chống chính phủ đã được tổ chức thành các đội hình từ 100-150 người như thế nào. Họ được trang bị bom cháy Molotov và gậy sắt để chống lại PLA – những người vẫn không mang vũ khí trong những ngày trước 04 tháng 6.

Những gì đã xảy ra ở Trung Quốc, những gì đã lấy đi mạng sống của những người chống chính phủ và binh sĩ ngày 4 tháng 6 không phải là một vụ thảm sát các sinh viên yêu hòa bình mà là một trận chiến giữa binh lính PLA và các đơn vị vũ trang từ cái được gọi là phong trào ủng hộ dân chủ.

Xe thiết giáp bị đốt cháy bởi người biểu tình gần Quảng trường Thiên An Môn

“Trên một đại lộ ở phía tây Bắc Kinh, người biểu tình đã đốt toàn bộ một đoàn xe quân sự hơn 100 xe tải và xe bọc thép. Ảnh chụp từ trên không của đám cháy và các cột khói đã củng cố mạnh mẽ cho lập luận của chính phủ Trung Quốc rằng các binh sĩ là nạn nhân chứ không phải đao phủ. Những cảnh khác cho thấy xác chết binh lính và những người biểu tình tước súng trường tự động từ các binh lính không chống cự," tờ Washington Post thừa nhận trong một bài viết với giọng điệu ủng hộ phe đối lập chống chính phủ đăng ngày 12 tháng 6 năm 1989.ii



Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Chiến tranh là thủ đoạn làm tiền của tài phiệt Mỹ!

Ngày tưởng niệm

Tác giả: Paul Craig Roberts
Nguồn: paulcraigroberts.org
Nguồn dịch: Blog Thời Thổ Tả

Tại sao người Mỹ không duyệt binh, hay diễu binh?

Đơn giản là họ không có chiến tranh Vệ quốc, chẳng ai xâm lược họ cả. Chiến tranh của họ là cướp bóc, phục vụ lợi ích các trùm tư bản thống trị.

Nhưng họ cũng có Ngày tưởng niệm - Memorial Day để nhớ những binh lính bị giết trong chiến tranh. Dân Mỹ được bảo rằng người chết chiến tranh đã chết vì họ và vì tự do của họ.

Nhưng một vị tướng thủy quân lục chiến Mỹ đã thách thức quan điểm này. Ông là Smedley Butler (1881- 1940). Ông nói các binh sĩ của mình chết vì lợi nhuận các nhà băng, cho Wall Street, Standard Oil và United Fruit. Ông có nhiều phát biểu chỉ trích thẳng thắn như vậy. Dưới đây là đoạn trích từ bài phát biểu của Smedley Butler năm 1933:

Chiến tranh chỉ là một thủ đoạn làm tiền. Tôi tin rằng mô tả tốt nhất cho thủ đoạn là một thứ mà thực chất hoàn toàn không giống vẻ bề ngoài của nó với đa số mọi người. Chỉ có một nhóm nhỏ nội bộ biết nó là cái gì. Nó được tiến hành vì lợi ích của một số rất ít và số đông phải trả giá.

Tôi tin và ủng hộ việc phòng thủ đầy đủ tại bờ biển và chỉ vậy thôi. Nếu một quốc gia đến đây để gây chiến thì chúng ta sẽ chiến đấu. Rắc rối với nước Mỹ là ở chỗ khi đồng đô la chỉ kiếm được 6% ở đây, nó muốn đi ra nước ngoài để có được 100%. Khi đó lá cờ theo sau đồng đô la và những người lính theo sau lá cờ.

Tôi sẽ không đi ra chiến trường một lần nữa như tôi đã làm để bảo vệ một số khoản đầu tư tệ hại của các chủ nhà băng. Chỉ có hai điều đáng để chúng ta chiến đấu vì nó. Một là bảo vệ ngôi nhà của chúng ta và điều kia là bản Tuyên ngôn nhân quyền. Chiến tranh vì bất cứ lý do nào khác chỉ đơn giản là thủ đoạn làm tiền.

Không có một thủ đoạn nào mà băng đảng quân sự không biết. Chúng có "kẻ chỉ tay" để chỉ ra kẻ thù, "kẻ cơ bắp" để tiêu diệt kẻ thù, "kẻ đầu não" để lên kế hoạch chiến tranh, và một "Ông Chủ Lớn" là Chủ nghĩa tư bản-Siêu quốc gia.

Có thể là kỳ lạ khi tôi, một quân nhân, lại sử dụng cách so sánh như vậy. Tính trung thực buộc tôi phải làm vậy. Tôi đã trải qua 33 năm và 4 tháng phục vụ quân đội như một thành viên của lực lượng quân đội lanh lợi nhất của đất nước này, Thủy quân lục chiến. Tôi phục vụ trong tất cả các cấp bậc sĩ quan từ hạ sĩ đến thiếu tướng. Và trong khoảng thời gian đó, tôi đã dành hầu hết thời gian của mình làm một kẻ cơ bắp cao cấp cho Doanh Nghiệp Lớn, cho Wall Street và cho các chủ nhà băng. Tóm lại, tôi là một tên kẻ cướp, một tên gangster cho giới tư bản.

Tôi đã ngờ mình chỉ là một bộ phận của thủ đoạn làm tiền lúc đó. Bây giờ thì tôi chắc chắn điều đó. Giống như tất cả các thành viên của nghề quân sự, tôi không bao giờ có một ý nghĩ của riêng mình cho đến khi tôi rời khỏi nghĩa vụ. Chức năng suy nghĩ của tôi bị kìm chế lại khi tôi tuân lệnh từ cấp cao hơn. Đây là đặc điểm chung với bất cứ ai trong quân đội.

Tôi đã giúp biến Mexico, đặc biệt là Tampico, trở thành an toàn cho lợi ích dầu mỏ Mỹ năm 1914. Tôi đã giúp biến Haiti và Cuba thành nơi tươm tất cho các gã nhân viên National City Bank nhặt nhạnh những khoản thu hái. Tôi đã giúp hãm hiếp nửa tá các nước cộng hòa Trung Mỹ vì lợi ích của Wall Street. Hồ sơ cướp đoạt còn dài. Tôi đã giúp thanh lọc Nicaragua cho các nhà băng quốc tế của Brown Brothers trong 1909-1912. Tôi đã mang ánh sáng đến Cộng hòa Dominica vì quyền lợi ngành mía đường Mỹ năm 1916. Ở Trung Quốc tôi đã giúp để Standard Oil tự do hành động mà không bị cản trở.

Trong những năm qua, như những gã đằng sau hay nói, tôi đã là một tay làm tiền cỡ bự. Nhìn lại, tôi thấy rằng tôi có đủ khả năng để cho trùm mafia Al Capone vài lời khuyên. Điều tốt nhất hắn có thể đạt được là hoạt động làm tiền ở ba quận. Còn tôi hoạt động trên ba châu lục.



Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Sự thật đằng sau những cái tên BBC, RFA, RFI

Tác giả: Mộc Miên
Nguồn: Mõ Làng Blog

Những cái tên như BBC, RFA, RFI… dường như đã quá quen thuộc với nhiều người. Vậy có ai từng đặt câu hỏi về sự ra đời của những đài này? Ai đứng đằng sau họ? Nguồn tài chính ở đâu? Và sứ mệnh của họ là gì?…

Đáp án mà bài viết này đưa ra có lẽ sẽ khiến nhiều người giật mình… “tỉnh ngộ”!

Đài BBC (British Broadcasting Corporation) là thông tấn xã quốc gia của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. BBC được thành lập năm 1922 do một nhóm các công ty viễn thông cho tới các dịch vụ tin tức phát thanh truyền hình. Buổi phát thanh truyền tin tức đầu tiên vào 14 tháng 11 năm 1922. Công ty, với John Reith là tổng quản lý, trở thành BBC năm 1927 khi nó được thừa nhận sự hợp nhất. BBC bắt đầu truyền tin bằng hình năm 1932 và trở thành dịch vụ phổ biến năm 1936. Truyền tin bằng hình ảnh bị dừng lại từ 1-9-1939 tới 7-6-1946 do Thế chiến thứ hai.

Mặc dù nguồn tài chính của BBC dựa vào các nguồn thu từ truyền thông, quảng cáo, nhưng thực chất bên trong họ nhận được nhiều nguồn gián tiếp tài trợ của cơ quan ngoại giao và tình báo MI6 của Vương quốc Anh. Nên BBC đành phải “cắn răng” mà chấp nhận tuân thủ “cuộc chơi” này.

BBC là một tập đoàn truyền thông lớn, họ có nhiều chuyên trang tin tức và bằng nhiều thứ tiếng. BBC Tiếng Trung và BBC Tiếng Việt là hai trang bản ngữ lớn nhất của họ. Không hiểu hai quốc gia này có phải là một thị trường tiềm năng của BBC hay không mà họ cũng rất chịu chi cho hai trang này?

BBC vẫn luôn tự nhận mình là một cơ quan báo chí, truyền thông, và luôn thực hiện đúng tôn chỉ của truyền thông là đưa tin trung thực, khách quan?… Thế nhưng, trong tất cả bài viết của đội ngũ cộng tác viên thuộc nhà đài này, ở câu kết bài BBC đều đưa ra một luận điểm: “Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả…”. Thật không hiểu cái cách mà người Anh định nghĩa về truyền thông là thế nào? Nếu họ đồng ý nguyên tắc số 1 của truyền thông là đưa tin trung thực và khách quan thì cớ sao lại đưa ra luận điểm trên. Liệu có phải là sự thoái thác trắng trợn trách nhiệm của ban biên tập tờ báo này đối với những thông tin mà họ đăng tải hay không? Chỉ một câu nói, tưởng như là khách quan, trung thực nhưng thực ra lại uẩn khúc một điều không hề trung thực, khách quan!

Dễ thấy, BBC Tiếng Việt đang cố tình che đậy hết tất cả những điều tốt đẹp, những điểm sáng kinh tế của Việt Nam, mà chỉ chăm chăm giật các tít bài “xoi mói” đời sống chính trị Việt Nam? Nếu là khách quan thì bên cạnh tin tức tiêu cực (nếu đúng) sao không có bất cứ một thông tin nào là tích cực về đời sống chính trị Việt Nam? Phải chăng nền chính trị Việt Nam chỉ có cái gọi là đấu tranh vì “dân chủ”, “tự do tôn giáo”, “bất đồng chính kiến”, “tham nhũng”…? Có lẽ người đài BBC nên học lại bài học đầu tiên về tư cách người làm báo! Tiếc thay, hiện có khá nhiều người Việt Nam vì tò mò bởi những tin tức “độc, hot” nên đã vội tin vào những thông tin từ phía nhà đài BBC.

Sứ mệnh của BBC là gây xáo trộn xã hội để kích động quấy rối an ninh Việt Nam.



Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Chiến tranh tuyên truyền của Mỹ chống lại Nga chưa bao giờ trắng trợn như hiện nay

Nguồn: politobzor.net
Nguồn dịch: Kichbu Blog

Tấn công thông tin của Hoa Kỳ vào Nga đang phát triển nhanh chóng. Thậm chí trong thời kỳ "chiến tranh lạnh" cũng không xuất hiện số lượng thông tin giả mạo bịa đặt chống lại Liên bang Nga như bây giờ. Cuộc tấn công chưa từng có về quy mô tiến hành trên tất cả các hướng với sự tham gia của tất cả các lực lượng và phương tiện, cũng như thông qua việc tạo ra và triển khai các đơn vị thông tin mới.

Mục tiêu chính của Hoa Kỳ và các đồng minh thân cận nhất của họ là lôi kéo Nga vào cuộc xung đột không cần thiết đối với Nga với các nước láng giềng, khiên người dân đất nước mất lòng tin và căm thù nhà nước, và cuối cùng là thực hiện cái gọi là "cách mạng màu" với sự thay thế ban lãnh đạo hiện nay bằng các chính khách thân phương Tây (như điều này được thực hiện tại Ucraina).

Các phương tiện truyền thông hàng đầu của Mỹ và phương Tây đã áp đặt trở lại cho thế giới một hình ảnh tiêu cực về nước Nga, mà sự khởi xướng đã bắt đầu trong những năm 80s bởi tổng thống Reagan. Chỉ bây giờ - đó là "Putin của Nga, bạo ngược và hung hăng, sẵn sàng tấn công các quốc gia láng giềng dân chủ yêu chuộng hòa bình". Đồng thời, chính quyền Obama cũng không che giấu rằng một trong những nhiệm vụ chính của hoạt động tuyên truyên này là cô lập về chính trị và kinh tế tối đa đối với Nga.

Nói rằng hoạt động tuyên truyền thù địch được triển khai chống Nga là một sự kiện tạm thời, như một số "nhà dân chủ" cây nhà lá vườn lập luận - là không đúng sự thật. Washington ở cấp nhà nước đã ra quyết định về việc tiến hành chiến tranh thông tin chống lại Nga.

Nghị quyết 758 được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua mới đây đã trực tiếp cáo buộc Nga về tình hình ở Ucraina, chia cắt lãnh thổ Gruzia và Moldavia. Moscow dường như đang đe dọa các nước láng giềng, cũng như các nước liên minh Châu Âu và toàn thế giới. Các nhà lập pháp Mỹ không giấu giếm rằng họ muốn giáng đòn chính vào Vladimir Putin. Họ tin chắc - toàn bộ vấn đề là ở các phương tiện truyền thông Nga. "Chúng tôi kêu gọi tổng thống và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vạch ra một chiến lược phối hợp đa phương về việc sản xuất, mua lại và phổ biến thông tin bằng tiếng Nga ở các nước có một phần đáng kể người dân nói tiếng Nga" - trong nghị quyết nhấn mạnh.

Về vấn đề này, các đài phát thanh "Tiếng nói Hoa Kỳ”, "Châu Âu Tự do" và "Tự do" được phép theo quy định của pháp luật chuyển sang phát sóng suốt ngày đêm không có ngày nghỉ bằng ngôn ngữ Nga, Ucraina và Tatar cho đối tượng thính giả chính ở Ucraina, Crym và Moldavia.

Tuy nhiên, người Mỹ không có ý định hạn chế hoạt động tuyên truyền lật đổ chỉ bằng các biện pháp này. Theo đề xuất của Hội đồng các nhà quản lý các vấn đề phát sóng (Broadcasting Board of Governors - BBG), một cấu trúc chịu sự chi phối của Bộ Ngoại giao, vào tháng Mười năm 2015, trên cơ sở Radio Free Europe của Czech (Radio "Liberty") sẽ xây dựng cục media kỹ thuật số. Nó sẽ là cơ quan tham mưu điện tử đặc thù nhằm xây dựng kế hoạch và đưa chiến lược và chiến thuật thực hiện chiến tranh thông tin chống Nga đi vào thực tiển.

Cơ quan này sẽ thực hiện tuyên truyền chống Nga, mà trước hết, trên các mạng xã hội phổ biến ở LB Nga như “Odnoklassniki”, “Vkontakt”, cũng như trên các phân khúc tiếng Nga của Facebook và Twitter. Cục mới này được chỉ định các nhiệm vụ phổ biến “thông tin đúng đắn và chống nhiễu thông tin trong lĩnh vực media của Nga” ở các nước, nơi, theo quan điểm của Hoa Kỳ, đang thiếu các phương tiện truyền thông độc lập.

Người Mỹ sẵn sàng đầu tiền chi cho cấu trúc được thành lập trong năm tài chính tiếp theo 15,6 triệu dollars (trong khi đó nhu cầu cho cuộc đấu tranh chống ý thức hệ của nhóm khủng bố “Nhà nước Hồi giáo” chỉ vẻn vẹn 6,1 triệu dollars).



Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Viết lại lịch sử: Cư dân châu Âu không biết về vai trò Liên Xô trong Thế Chiến II

Thế chiến 2

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Thế chiến II là thảm kịch lớn nhất trong lịch sử nhân loại.

Hơn 80% cư dân trên địa cầu bị ảnh hưởng vì cuộc chiến tranh này. Số thương vong chung trong Thế chiến II đã vượt quá 60 triệu người. Đây là cuộc xung đột đầu tiên và duy nhất trong lịch sử thế giới có sử dụng vũ khí hạt nhân. Tháng Tám năm 1945, máy bay ném bom Mỹ theo lệnh Tổng thống Hoa Kỳ Harry Truman đã thả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản. Con số nạn nhân, bao gồm cả những nạn nhân bị thiệt hại vì bức xạ trực tiếp trong vụ đánh bom và ảnh hưởng lâu dài sau đó, vẫn chưa thể tính đếm.

Đóng góp cơ bản để đánh bại nước Đức phát-xít là chiến quả của quân đội Xô-viết, giải phóng khoảng 50% lãnh thổ các quốc gia châu Âu hiện đại, đồng thời so với các đồng minh, quân đội Liên Xô cũng phải gánh chịu tổn thất vô cùng lớn về sinh mạng con người. Trong một cuốn sách của mình, chính trị gia người Mỹ Zbigniew Brzezinski từng viết:

"Thật nghịch lý là sự thất bại của phát-xít Đức lại nâng cao vị thế quốc tế của Hoa Kỳ, mặc dù nước Mỹ không hề đóng vai trò quyết định trong chiến thắng quân sự đối với chủ nghĩa phát-xít. Công lao đạt được chiến thắng này phải thuộc về Liên bang Xô-viết của Stalin, là đối thủ ghê gớm của Hitler".

Tuy nhiên, một nghiên cứu tiến hành tại Anh, Pháp và Đức, do hãng Anh ICM tiến hành trong khuôn khổ đề án "Sputnik. Quan điểm" đã cho thấy rằng không phải toàn thể công dân của các quốc gia này có hình dung đúng đắn về Thế chiến II. Tùy thuộc vào quốc gia nơi tiến hành điều tra, từ 19 đến 24% cư dân các nước tham dự khảo sát đã không thể trả lời câu hỏi — Ai đóng vai trò then chốt trong công cuộc giải phóng châu Âu hồi Thế chiến II?

Chẳng hạn, chỉ có 13% toàn bộ các đối tượng dự khảo sát công nhận vai trò chủ chốt của quân đội Xô-viết trong việc giải phóng châu Âu. Trong đó nếu so sánh với các nước khác thì ở Đức số người trả lời như vậy là 17%, cao hơn so với hầu hết các nước khác. Ở Pháp có 8%, ở Anh — 13% có quan điểm giống như vậy.



Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Tại sao truyền thông phương Tây không bao giờ chiếu buổi họp báo của Putin

Tác giả: Alex Christoforou
Nguồn: Russia Insider
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Bài viết này được viết sau buổi họp báo hàng năm lần thứ 10 của tổng thống Nga Putin năm ngoái, nhưng nó hoàn toàn phù hợp cho ngày hôm nay, sau buổi họp báo lần thứ 11 của Putin.

Thử tưởng tượng một nhà lãnh đạo phương Tây thực hiện buổi giao lưu trực tuyến như vậy trong ba giờ đồng hồ trước một giới truyền thông thù địch?

Liệu tổng thống Obama có thể nói trước hàng trăm nhà báo trong hơn ba giờ mà không có bài chuẩn bị sẵn, không có máy nhắc ở trước mặt? Ít khả năng lắm.

Thế còn Hillary? Liệu bà Hillary có thể đối mặt với giới truyền thông trong nước và quốc tế trong một buổi nói chuyện thẳng thắn, không có gì bị cấm đoán, trong hơn ba giờ mà không có máy nhắc để hỗ trợ? Không bao giờ.

Thế còn John McCain? Liệu thượng nghị sĩ John McCain có thể trả lời những câu hỏi thông minh trong 15 phút chứ đừng nói là hơn ba giờ mà không cần viện đến những luận điểm hiếu chiến, lật đổ chế độ hay chỉ mặt gọi tên người khác? Xin lỗi!

Cameron, Hollande, Merkel… không bao giờ. Các nhà lãnh đạo châu Âu chỉ là những con rối của Hoa Kỳ và có lẽ không thể suy nghĩ độc lập trong 30 phút chứ đừng nói đến 3 giờ tranh luận trực tiếp.

Những gì chúng ta thấy ngày hôm nay, lần thứ 10 rồi, là sự minh bạch hết mức mà một nhà lãnh đạo tầm cỡ thế giới có thể làm được… và giới truyền thông phương Tây căm ghét Putin, và nước Nga vì điều đó.

Cách tổ chức, độ dài và sự minh bạch của buổi họp báo hàng năm lần thứ 10 của Putin là tất cả những gì một người đầu óc bình thường cần để dễ dàng suy ra rằng tất cả những lời tuyên truyền từ các nhà lãnh đạo và giới truyền thông phương Tây về sự xâm lăng của Nga, sự so sánh với Hitler và khát vọng độc tài đều là những lời dối trá hoàn toàn.

Không có một nhà độc tài nào trên hành tinh này, không một nhà lãnh đạo nào còn sống ngày nay, không một tổng thống hay thủ tướng đang nắm quyền nào có đủ can đảm để ngồi trước bao nhiêu nhà báo trong nước và quốc tế như vậy và trả lời mọi câu hỏi được ném vào ông ta chỉ với một cây bút và mảnh giấy trong tay.

Putin nhận câu hỏi từ các phóng viên Ukraine, BBC, Reuters, FT… hầu như tất cả những tờ báo vẫn lăng mạ ông hàng ngày. Ông trao đổi với họ trong một cuộc tranh luận cởi mở và trung thực cho cả thế giới thấy.

Không có gì bị che giấu, và xem nó mới đã làm sao. Giá mà vị tổng thống của tôi cũng có thể cởi mở và trung thực như vậy.

Những gì chúng ta thấy ngày hôm nay chính là lý do tại sao Hoa Kỳ, châu Âu và toàn thể giới truyền thông phương Tây căm ghét Vladimir Putin.

Điều cuối cùng mà bất cứ chính quyền phương Tây nào muốn là sự minh bạch và tranh luận công khai. Họ thích hoạt động trong bóng tối, giữ các công dân của họ lờ đờ như những cái xác không hồn. Họ sẽ không bao giờ đưa các vị lãnh đạo của họ ra những sự kiện không được chuẩn bị trước như buổi họp báo lần thứ 10 của Putin này.

Cái gần nhất ở các nước phương Tây với những gì chúng ta thấy ngày hôm nay ở Moscow là các buổi họp báo tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ của Jen Psaki. Chúng giống như những buổi hài kịch hơn là những cuộc thảo luận thông minh.

Phương Tây có thể căm ghét Putin chừng nào họ muốn. Chừng nào tôi chưa thấy Obama, Cameron, hay Merkel làm được những gì Putin vừa làm (năm thứ 10 liên tiếp), thì hãy biến đi cho tôi nhờ.

Xem thêm:



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Reuters xuyên tạc lời nhân chứng MH17 về tên lửa Buk

Mảnh vỡ máy bay MH17

Nguồn: RT News
Nguồn dịch: Soha News

Một người dân ở vùng Lugansk, người mà hãng tin Reuters đã từng trích dẫn lời rằng đã thấy một quả tên lửa đất đối không bắn đi từ địa phận quân ly khai, cho biết hãng này đã đưa tin không chính xác.

Trong một bài báo được đăng tải vào tháng 3 năm nay về thảm họa chuyến bay MH17, Reuters đã có cuộc trao đổi với ông Pyotr Fedotov, một người dân 58 tuổi sống tại làng Chervonniy Zhovten tại vùng Lugansk ở miền Đông Ukraine.

Hãng này đưa tin: “Khi được Reuters phỏng vấn, ông Fedotov, nhân chứng đã từng cho biết ông đã thấy quả tên lửa “lắc lư” khi đang bay, lúc đầu nói trước máy quay rằng nó được bắn đi từ địa phận của quân Ukraine.

Sau đó, lúc máy quay không chạy, ông khẳng định tên lửa được bắn đi từ vùng của quân ly khai. Được biết nguyên nhân ông thay đổi lời nói của mình là bởi ông lo sợ quân nổi dậy”.

Hãng tin RT của Nga đã liên lạc với ông Fedotov và ông đã đồng ý trả lời phỏng vấn. Ông nói rằng phóng viên của Reuters đã dẫn lời không chính xác so với nguyên văn câu trả lời của ông.

“Khi tôi nói về chiếc máy bay trước ống kính, tôi giải thích cho họ bất cứ những gì tôi thấy. Những gì mà tôi được cho là đã nói khi máy quay không hoạt động là do nhà báo thêm vào. Chúng tôi chưa bao giờ nói về chiếc Boeing sau cuộc phỏng vấn”, ông Fedotov nói.

Ông nói thêm rằng phóng viên Reuters đã liên lạc với ông sau đó, nhưng chưa bao giờ cho ông xem bản nháp của bài viết. Thay vào đó người này hỏi rằng liệu ông Fedotov có gặp rắc rối gì khi nói chuyện với anh ta hay không.

“Người phóng viên này gọi điện cho tôi và hỏi tôi có gặp chuyện gì không. Tôi đã rất ngạc nhiên. Tại sao tôi lại gặp chuyện khi nói sự thật?.

Vài người bạn của tôi bảo rằng trong bài viết tôi đã nói ra hai điều trái ngược nhau khi có và không có máy quay. Lúc đó tôi mới hiểu vì sao anh ta hỏi tôi có gặp vấn đề gì không”, ông giải thích.

Phía RT đã yêu cầu lời bình luận của hãng thông tấn Reuters cũng như đoạn băng ghi hình ông Fedotov nhưng không nhận được hồi âm.

Bài báo của Reuters không chỉ được dựa trên lời nói của ông Fedotov. Hãng này còn nói thêm rằng có 3 người khác trong làng nhìn thấy tên lửa, nhưng chỉ có ông Fedotov là người duy nhất nói rằng cả hai bên đều có thể đã bắn tên lửa.

Bài viết này cũng nhấn mạnh rằng những gì nhân chứng thấy không thể chứng minh rằng đó là quả tên lửa đã bắn rơi máy bay của hãng Malaysia.

Trước đó vào đầu tháng 3, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov đã lên án bài báo của Reuters về các nhân chứng.

Ông Lavrov cũng nói rằng hiện vẫn còn nhiều câu hỏi mà phía Nga đưa ra nhưng vẫn không có câu trả lời và đến nay vẫn chưa có ảnh chụp từ vệ tinh của Mỹ hay dữ liệu ghi âm của đài kiểm soát không lưu Ukraine khi liên lạc với máy bay bị nạn.



Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Vụ xuyên tạc về "em bé napalm" bởi truyền thông Ukraine

Tác giả: Phan Hồng Hà
Nguồn: Soha.vn

LTS: Trang Sputnik News Việt ngữ ngày 8/3/2015 vừa qua đã đăng tải bài viết của nhà báo Alexei Syunnerberg với tựa đề “Ai ném bom xuống ngôi làng của ‘em bé napalm’”?

Trong bài viết này, tác giả cho biết trang web “Ukraine Today” của Ukraine hôm 5/3 đã đăng một bài báo có những thông tin xuyên tạc trắng trợn, đổ lỗi cho quân đội miền Bắc Việt Nam trong sự kiện xảy ra ở Trảng Bàng, Tây Ninh 44 năm về trước.

Để tìm hiểu về sự việc gây phẫn nộ mạnh mẽ này, thông qua một đồng nghiệp hiện đang ở Moscow, chúng tôi đã tìm cách liên hệ được với nhà báo Alexei Syunnerberg.

Theo hẹn trước, 16h ngày 13/3, chúng tôi nối được điện thoại với ông Syunnerberg, người từng hơn 20 năm giữ chức Trưởng Ban Việt ngữ Đài Tiếng nói nước Nga, hiện là phóng viên của Hãng tin Sputnik.

Cuộc phỏng vấn được thực hiện bằng tiếng Nga. Như đã hứa với bạn đọc, sau đây là các thông tin mới nhất chúng tôi nhận được từ nhà báo Alexei Syunnerberg.

PV: Xin chào Alexei Sergeevich , độc giả Việt Nam sau khi đọc được bài báo của ông trên Sputnik, muốn được biết thông tin quanh bài viết “xuyên tạc sự thật” của Ukraine Today...

Alexei Syunnerberg (A.S): Vâng, tôi hiểu. Sự thể thế này: Bài của Ukraine Today tôi đọc được hôm 5/3 và sau đó đã viết bài báo mà các bạn đã đọc được trên trang của chúng tôi.

Khi đọc, tôi đã chụp màn hình bài báo đó của Ukraine Today, bài báo bằng tiếng Nga, đề thời gian là 13h57 phút ngày Thứ Năm 5/3/2015. Bản chụp đó tôi vẫn còn giữ, có thể gửi cho anh.

Sau ngày 8/3, các anh đã hỏi tôi về đường dẫn đến bài báo đó, hôm thứ Ba (tức 10/3), khi tôi vào trang Ukraine Today để tìm đường dẫn cho anh thì không còn tìm thấy bài đó nữa...

Ảnh chụp bài viết mà trang Ukraine Today đăng ngày 5/3


Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Lý do vụ ám sát thủ lĩnh đối lập Nga Nemtsov là tấn công cờ giả

Nguồn: Thick Toast Blog

Thủ lĩnh đối lập tại Nga Boris Nemtsov bị ám sát vào thứ sáu, 27/2/2015. Con mắt có kinh nghiệm có thể dễ dàng nhận ra nỗ lực lật đổ chính quyền Nga của Hoa Kỳ, giống như những gì xảy ra tại Ukraine cách đây một năm. Dưới đây là lời giải thích tại sao đây là một vụ tấn công cờ giả:

Thời gian:

Tuần qua, nhiều cuộc biểu tình phản đối Maidan diễn ra ở Nga. Và dự kiến là vào ngày 01/03 sẽ diễn ra các cuộc biểu tình... ủng hộ Maidan. Tất nhiên, Moscow sợ một cuộc cách mạng Maidan kiểu Ukraine. Bất kỳ quốc gia nào cũng sợ điều đó. Nếu không sợ thì cứ nhìn vào đất nước Ukraine xác xơ thì biết.

Putin nổi tiếng là một tay chơi thượng hạng trên bàn cờ địa chính trị. Câu hỏi là: Putin được gì khi đi sát hại một nhà phê bình bộc trực như Nemtsov chỉ 2 ngày trước cuộc biểu tình chống chính phủ lớn diễn ra?

Dự kiến là vào ngày 01/03, ông Nemtsov sẽ dẫn đầu đoàn tuần hành phản đối chính phủ. Bây giờ người lãnh đạo đã bị giết, điều gì sẽ xảy ra tại cuộc tuần hành này? Tất nhiên, họ sẽ đổ lỗi cho Putin. Có nhiều khả năng họ sẽ giận dữ đến điên cuồng. Và họ có thể sẽ trở nên rất bạo lực nữa. Thử tưởng tượng: khi đó lại có vài tay súng bắn tỉa nấp đâu đó và nã súng vào đoàn biểu tình. Và thế là trăm mối dồn về Putin. Đó, các bạn ạ, chính là Maidan 2.0 với kịch bản y chang không thay đổi chút nào, áp dụng vào Nga. Ít nhất chúng ta nên biết rằng Putin đủ thông minh để nếu muốn giết Nemtsov thì cũng không ra tay chỉ 2 ngày trước một cuộc biểu tình chống chính phủ lớn.

Địa điểm:

Nemtsov bị giết ngay ngoài điện Kremlin. Và tất nhiên, địa điểm này ngay lập tức được gắn với quyền lực chính phủ, với Putin. Bị giết trước cửa điện Kremlin khác nào bị giết trước mặt ... chính phủ Nga. Ít nhất chúng ta nên biết rằng Putin đủ thông minh để nếu muốn giết Nemtsov thì cũng không ra tay ngay trước bậc thềm chính phủ.

Cách thức ra tay:

Nemtsov bị bắn 4 phát đạn. Một số vụ ám sát trước được đổ cho Nga do cách thức ra tay rất kỳ quái. Ví dụ trường hợp Alexander Litvinenko. Ông ta là cựu nhân viên cơ quan an ninh liên bang Nga và cựu nhân viên KGB. Ông ta cũng là nạn nhân đầu tiên bị hại bằng chất độc phóng xạ polonium-210. Tôi không tranh luận rằng Putin có ra lệnh giết Litvinenko hay không. Nhưng một thứ 'màu mè' như chất độc phóng xạ polonium-210 nghe có vẻ hợp với KGB lắm.

Khi dùng súng, nó hiển nhiên chứng tỏ là một vụ giết người. Với một cách ám sát kiểu như đâm xe rồi bỏ trốn, ít nhất còn có đường để chối cãi. Khi Nemtsov bị chết vì đâm xe, tài xế bỏ trốn, ít nhất người ta có thể nói “Có thể ông ta không bị giết. Đấy có thể là một vụ tai nạn.”

Chúng ta nên thừa nhận Putin rất thông minh. Chính quyền Hoa Kỳ làm vậy. Họ cho rằng Nga đã tìm ra cách biến đổi thời tiết. Ít nhất chúng ta nên biết rằng Putin đủ thông minh để nếu muốn giết Nemtsov thì cũng không ra tay bằng súng mà sẽ dùng một phương pháp nào đó khác của KGB để có thể chối cãi.



Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Tổng Tham mưu trưởng quân đội Ukraina thừa nhận không có quân Nga ở Ukraina

Nguồn: Tiếng nói Nước Nga

Một cụm quân sự lớn của lực lượng vũ trang Ukraina đã bị khóa trong gọng kìm của dân quân Donbass giữa hai nước cộng hòa nhân dân tự xưng Donetsk và Lugansk.

Tổng Tham mưu trưởng quân đội Ukraina phát biểu thừa nhận rằng, ở phía đông đất nước không hề có các đơn vị của quân đội Nga. Tuy nhiên, giới chính trị gia phương Tây tiếp tục làm ngơ trước tuyên bố này.

8000 binh lính Ukraina đang ở trong vòng vây của lực lượng dân quân Donbass. Địa danh Debaltsevo nằm giữa Lugansk và Donetsk trở thành một điểm giao tranh ác liệt trong những ngày gần đây. Những đơn vị quân đội Ukraina mở đường tiến đánh thủ phủ Cộng hòa Nhân dân Donetsk tự xưng giờ đây bị kìm chân trong chảo lửa. Họ tiếp tục bắn đạn cối và pháo, các tay súng bắn tỉa hoạt động, nhưng họ bị cắt đứt liên lạc giao thông tiếp viện. Cụm quân bị cô lập không được bổ sung đạn dược, lương thực và thuốc men. “Cơ hội duy nhất của họ để thoát khỏi vòng vây là tự nguyện hạ vũ khí,” - ông Alexander Zakharchenko, người đứng đầu Cộng hòa Nhân dân Donetsk (DNR) tự xưng tuyên bố.

“Con đường đã hoàn toàn bị hỏa lực khống chế. Ai muốn thoát khỏi chảo lửa này sẽ phải di chuyển suốt 2-3 giờ dưới làn đạn bắn chéo của pháo binh chúng tôi. Tôi một lần nữa muốn nói với tất cả các quân nhân Ukraina: tôi đề nghị các cậu này hạ vũ khí và xéo khỏi đây. Các cậu chiến đấu với không đúng đối tượng. Các cậu có cơ hội bảo tồn tính mạng. Đầu hàng thì các cậu sẽ được sống. Tôi hứa các cậu rồi sẽ trở về nhà,” - ông Alexander Zakharchenko tuyên bố.

Dân quân Donbass đã nhiều lần chứng minh có thể tin lời hứa của họ bảo tồn sinh mạng cho tù binh. Trước đấy, đã có những người lính Ukraina bị bao vây trong các chảo lửa xin đầu hàng. Họ được những người mẹ, người vợ đến đón về. Nhiều binh sĩ sau đấy phát biểu rằng, chính phủ Ukraina đã phản bội họ. Không chỉ bởi họ bị bỏ rơi một mình trong vòng vây, chẳng hề được yểm trợ dù là quân sự. Mà còn bởi họ đã bị lừa dối: người ta nói sẽ chiến đấu với kẻ xâm lược Nga, còn trên thực tế người lính Ukraina đã chĩa súng vào dân địa phương: những thợ mỏ, nông dân đứng lên bảo vệ đất đai của mình. Nhưng những câu chuyện ấy đã bị át đi bởi tuyên bố lớn tiếng từ các khán đài chính trị. Kiev khẳng định không phải dân quân tự vệ mà là các đơn vị quân chủ lực của Nga đang chiến đấu ở Donbass. Tại diễn đàn kinh tế Davos ngay trong tháng này, Tổng thống Ukraina Poroshenko đã trình bày với các phái đoàn quốc tế về sự khủng khiếp mà quân đội Nga đang gây nên ở phía đông đất nước mình, cầu xin viện trợ để đẩy lùi kẻ xâm lược và khôi phục các vùng bị thiệt hại.

Bỗng nhiên vỡ lẽ không hề có các đơn vị quân đội Nga ở Ukraina. Thú nhận này phát ra không phải từ ai đó mà chính từ Thượng tướng Viktor Muzhenko, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Ukraina. Nói trước các phóng viên tại cuộc họp báo, ông cho biết lực lượng vũ trang Ukraina không chiến đấu với các đơn vị chủ lực của quân đội Nga. Chỉ có thực tế sự tham chiến của những cá nhân và quân nhân người Nga. Lần đầu tiên, Kiev thừa nhận bằng lời điều mà lực lượng dân quân cũng như điện Kremlin đã khẳng định lâu nay, - nhà bình luận quân sự Viktor Litovkin nhấn mạnh.

“Tổng Tham mưu trưởng Các Lực lượng Vũ trang Ukraina – đó là người phải nắm rõ tình hình trên các trận tuyến. Thực tế, ông đáng được kính nể khi thừa nhận với sự thẳng thắn của người lính về một sự thật quá hiển nhiên đối với người Nga và các chuyên gia quân sự rằng, không có các lực lượng vũ trang Nga trên lãnh thổ Ukraina. Mặt khác, điều này cũng cho thấy sự dối trá, trơ trẽn và giả nhân giả nghĩa trong những lời nói của Tổng thống Ukraina Poroshenko, của Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg và các chính trị gia Mỹ đã rêu rao khẳng định quân đội Nga đang tham chiến ở Ukraina.”

Dưới chính khẩu hiệu này, phương Tây đã áp đặt các biện pháp trừng phạt chống lại Nga, cung cấp tín dụng và viện trợ quân sự cho Ukraina. Tưởng như đây chính là lúc phải nói lời xin lỗi và thay đổi quan điểm: bởi họ không biết, không hiểu rõ, bị nhầm lẫn. Nhưng không – phát biểu của Tổng Tham mưu trưởng Ukraina chẳng hề thay đổi bất cứ điều gì. Nó một lần nữa khẳng định rằng, lãnh thổ Ukraina đối với phương Tây, đặc biệt là Mỹ, chính là một bàn đạp để tranh giành với Nga. Do đó, các cuộc hòa đàm bị dậm chân tại chỗ. Do đó, cuộc đảo chính quân sự ở Kiev được ủng hộ, còn kết quả trưng cầu ý dân ở Donbass bị gạt đi. Ở phương Tây chẳng ai cần biết luật pháp và sự thật nếu chúng không đáp ứng những mục tiêu đã được đặt ra.

Xem thêm: Nga xâm lược Ukraina một lần nữa, một lần nữa... lại một lần nữa



Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Cuộc chiến tranh tuyên truyền và kinh tế của Hoa Kỳ chống lại Nga

Chiến tranh Nga Mỹ
Nga muốn chiến tranh. Hãy xem họ đặt đất nước của họ gần các căn cứ quân sự Mỹ đến mức nào!

Tác giả: Diana Johnstone
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Hơn một năm qua, Hoa Kỳ đã triển khai kịch bản được thiết kế để (1) tái lập sự kiểm soát của Hoa Kỳ đối với Châu Âu bằng cách ngăn chặn Châu Âu giao thương với Nga, (2) làm phá sản Nga, (3) lật đổ Vladimir Putin và thay thế ông ta bằng một tay sai của Hoa Kỳ, giống như kẻ say sưa Boris Yeltsin trước đây.

Những ngày qua đã cho thấy rất rõ sự xảo trá kinh tế trong cuộc chiến của Hoa Kỳ chống lại Nga.

Tất cả bắt đầu ở hội nghị quốc tế cấp cao quan trọng về tương lai của Ukraina được tổ chức ở Yalta vào tháng 12 năm 2013, tại đó chủ đề chính là cuộc cách mạng khí đá phiến mà Hoa Kỳ hy vọng có thể sử dụng để làm suy yếu Nga. Cựu bộ trưởng năng lượng Hoa Kỳ Bill Richardson ở đó để đưa ra lời chào mời, được Bill và Hillary Clinton hoan nghênh. Washington hy vọng sử dụng kỹ thuật fracking để tạo ra nguồn năng lượng thay thế cho khí đốt tự nhiên, loại Nga ra khỏi thị trường. Lời chào mời đó với châu Âu cũng giống như là treo đầu dê bán thịt chó vậy.

Nhưng cú lừa đó không thể hoàn thành dựa trên nguyên tắc “thị trường” bất khả xâm phạm, do fracking tốn kém hơn việc chiết xuất khí đốt của Nga nhiều. Một cuộc khủng hoảng lớn trở nên cần thiết để bóp méo thị trường bằng sức ép chính trị. Với cuộc đảo chính ngày 22 tháng 2, do Victoria Nuland dàn xếp, Hoa Kỳ trên thực tế đã giành quyền kiểm soát Ukraina, đưa tay chân “Yats” (Arseniy Yatsenyuk) lên nắm quyền, người này ủng hộ việc gia nhập NATO. Mối đe dọa trực tiếp đối với căn cứ hải quân của Nga ở Crimea đã dẫn tới cuộc trưng cầu dân ý sáp nhập một cách hòa bình bán đảo trong lịch sử vốn dĩ của Nga trở lại Nga. Nhưng dàn đồng ca của Hoa Kỳ lên án việc sáp nhập hòa bình bán đảo Crimea là “cuộc xâm lược quân sự của Nga”. Động thái phòng vệ đó được NATO loan báo là bằng chứng của việc Putin có ý đồ xâm lược các quốc gia láng giềng của Nga ở Đông Âu bất kể lý do.

Cùng lúc đó, cuộc xâm lược kinh tế của Hoa Kỳ lặng lẽ triển khai.

Ukraina là một trong những nguồn dự trữ khí đá phiến lớn nhất ở Châu Âu. Giống như các quốc gia Châu Âu khác, người Ukraina đã biểu tình chống lại các tác động tổn hại môi trường của việc fracking trên quê hương của họ, nhưng không giống các quốc gia khác, Ukraina không có luật cấm. Chevron đã tham gia.

Vào tháng 5 vừa qua, R. Hunter Biden, con trai của phó tổng thống Hoa Kỳ, trở thành thành viên trong ban giám đốc của Burisma Holdings, nhà cung cấp khí đốt tư nhân lớn nhất của Ukraina. Biden trẻ chịu trách nhiệm về bộ phận pháp lý của Holdings và đóng góp vào “sự mở rộng quốc tế” của công ty.

Ukraina có đất canh tác màu mỡ cùng dự trữ dầu đá phiến. Người khổng lồ nông nghiệp Cargill của Hoa Kỳ đã đặc biệt tích cực ở Ukraina, đầu tư vào kho chứa ngũ cốc, thức ăn gia súc, nhà cung cấp trứng và hãng kinh doanh nông nghiệp chủ chốt, Ukr Land Farming, cũng như cảng tại Novorossiysk ở Biển Đen. Hội Đồng Kinh Doanh Hoa Kỳ-Ukraina cũng rất tích cực với sự có mặt của Monsanto, John Deere, nhà chế tạo nông cụ CNH Industrial, DuPont Pioneer, Eli Lilly & Company. Monsanto dự định xây dựng một “nhà máy hạt giống ngũ cốc không biến đổi gen” trị giá 140 triệu dollar ở Ukraina, rõ ràng là nhắm tới thị trường e ngại hạt giống biến đổi gen (GMO) của Châu Âu. Trong bài phát biểu tại hội nghị của Hội Đồng Kinh Doanh Hoa Kỳ-Ukraina do Chevron tài trợ một năm trước đây, Victoria Nuland đề cập tới việc Hoa Kỳ đã chi 5 tỷ dollar trong hai mươi năm qua để giành được Ukraina.



Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Tại sao mọi người tin những chuyện bịa đặt và tám cách để thay đổi nó

Thông tin sai lệch

Tác giả: Tiến sĩ Jeremy Dean
Nguồn: PsyBlog
Nguồn dịch: Tâm lý học tội phạm blog

Một số người tin đủ thứ kỳ quặc, ví dụ như...

... không, thực ra có một lý do tâm lý rất xác đáng khiến tôi không lặp lại những thứ đó ở đây.

Tôi chỉ muốn nói rằng một số người tin những điều rất kỳ lạ. Và một trong những lý do khiến mọi người chấp nhận những ý tưởng kỳ quặc là vì nó được lặp lại, ngay cả khi chỉ để phản bác chúng.

Vậy tất cả những thông tin sai đến từ đâu, tại sao mọi người tin nó và làm thế nào những người biết thông tin đúng có thể thay đổi niềm tin của họ?

(Bài này dựa theo một bài viết tuyệt vời của giáo sư Stephan Lewandowsky và cộng sự).

Thông tin sai đến từ

1. Những tin đồn và câu chuyện bịa đặt

Con người ưa thích những câu chuyện giật gân, gây xúc động mạnh. Họ thích truyền bá những câu chuyện làm người nghe rất hạnh phúc, ghê tởm, phẫn nộ hoặc sợ hãi: bất kỳ điều gì gây ra phản ứng cảm xúc mạnh mẽ.

Những câu chuyện trung tính, có thể có nhiều khả năng là sự thật, nhưng nhàm chán hơn, và do đó nhận được ít sự chú ý.

Kỳ lạ hơn, nghiên cứu cho thấy mọi người tin vào những điều rõ ràng là bịa đặt mà họ từng đọc trong tiểu thuyết. Điều này đúng ngay cả khi:

  • Chúng rõ ràng là tiểu thuyết bịa đặt,

  • và khi họ được cho biết rằng cuốn tiểu thuyết bịa đặt đó chứa những thông tin sai,

  • và khi sự thật được biết tương đối rộng rãi.

Điều này có thể một phần vì sự phòng vệ của mọi người có xu hướng trở nên thấp hơn khi họ tiêu thụ các sản phẩm giải trí phổ biến.

2. Những nhà chính trị

Hầu hết chúng ta đều biết rằng các chính trị gia sẽ nói bất kỳ điều gì để được bầu, nhưng chúng ta có thể phân biệt được giữa sự thật và những lời nói dối mà họ nói không?

Các nghiên cứu phát hiện thấy, trong thực tế, mọi người rất khó để biết được sự khác nhau. Có vẻ như việc biết các chính trị gia nói dối không ngăn được mọi người tin vào những lời dối trá đó.