Hiển thị các bài đăng có nhãn Charlie Hebdo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Charlie Hebdo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Charlie Hebdo: Vụ 11 tháng 9 của nước Pháp

Hai mặt của tự do ngôn luận
Bức hình chế giễu Hồi Giáo thì là tự do ngôn luận và được tung hô.
Bức hình chế giễu Do Thái thì là tội bài Do Thái và bị kiểm duyệt.

Tác giả: Harrison Koehli
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Trong những ngày vừa qua kể từ vụ nổ súng tại văn phòng tạp chí châm biếm Charlie Hebdo và một siêu thị Do Thái ở Paris khiến 17 người chết, nước Pháp đã chứng kiến những cuộc biểu tình lớn ủng hộ các nạn nhân và gia đình họ, cùng một khẩu hiệu nghe rất kêu những không đúng chỗ “Je suis Charlie” (Tôi là Charlie), và một loạt những lời phát biểu thù địchnhững vụ tấn công chống người Hồi giáo. Người đứng đầu cảnh sát quốc gia Pháp cảnh báo “còn nhiều vụ tấn công nữa”, chính phủ thì đang đẩy mạnh một lập trường cứng rắn trong cuộc chiến tranh chống khủng bố và toàn bộ đất nước đang trong báo động đỏ. Một số người gọi đó là vụ 11 tháng 9 của Pháp. Có thể nói câu đó gần với sự thật hơn là những gì người nói muốn truyền đạt khi nhắc đến mối liên hệ ấy, nếu bạn đọc biết về những thủ phạm thực sự đằng sau vụ tấn công 11 tháng 9.

Để biết tại sao, trước hết chúng ta hãy xem xét cuộc tấn công ở Paris, các nghi phạm và những gì giới truyền thông đã cho chúng ta biết về họ.

Anh em Kouachi

Vụ tấn công bắt đầu lúc 11:30 giờ địa phương, thứ tư ngày 7 tháng 1 năm 2015, tại trụ sở tờ Charlie Hebdo ở Paris. Hai người đàn ông bịt mặt mang súng trường Kalashnikov (sau này được xác định là anh em người Pháp gốc Algeria, Cherif và Said Kouachi) xông vào buổi họp ban biên tập và bắn chết 10 nhân viên, bao gồm cả biên tập viên của tạp chí và nhiều họa sĩ.

Chúng được ghi âm lại đã nói, “Allahu akbar”, “chúng ta đã giết Charlie Hebdo”, và “chúng ta đã trả thù cho nhà tiên tri”. Các nhân chứng mô tả hành động của chúng là rất chuyên nghiệp - chúng chắc chắn đã có rất nhiều huấn luyện và kinh nghiệm chiến đấu. Một nhân chứng lúc đầu nhầm lẫn các tay súng với lực lượng tinh nhuệ chống khủng bố của Pháp:

“Họ biết chính xác những gì họ phải làm và chính xác phải bắn vào đâu. Trong khi một người canh gác và kiểm tra xem giao thông có thuận lợi không, người kia xông vào kết liễu,” anh nói.

Hai tay súng sau đó rời khỏi tòa nhà và rơi vào một cuộc đọ súng với cảnh sát ở phía bắc tòa nhà. Một tay súng bình thản xử tử một cảnh sát bị thương, Ahmed Merabet (một người Hồi giáo), trên đường phố. Mặc dù có nhiều tuyên bố và video trên mạng nói rằng video quay cảnh đó là giả mạo, nó có vẻ đúng là thật. Súng Kalashnikov không giật nhiều lắm khi bắn, và video bị rung. Hơn nữa, có vẻ như Merabet bị bắn vào lưng chứ không phải vào đầu (giải thích việc không nhìn thấy máu hay vết thương trên video).

Tiếp tục cuộc chạy trốn, các tay súng có vẻ đã trốn thoát cảnh sát sau một cuộc rượt đuổi tốc độ cao, đổi xe nhiều lần, một lần nữa với vẻ bình thản đến kỳ lạ. Ví dụ, khi cướp chiếc xe thứ hai, chúng nói với người chủ xe: “Nếu giới truyền thông hỏi anh điều gì thì nói với họ đấy là al-Qaida ở Yemen.” Không bỏ lỡ bất cứ cơ hội tự quảng cáo nào!

Cảnh sát công bố tên của ba nghi phạm: anh em nhà Kouachi và Hamyd Mourad 18 tuổi, em rể của Cherif. Hamyd Mourad sau đó tự đến trình diện cảnh sát: anh ta đang ở trong lớp học tại trường đại học vào thời điểm xảy ra vụ tấn công; điều được xác nhận bởi giáo sư và các bạn học cùng lớp. Hai anh em Kouachi thì được xác định chỉ thông qua một thẻ căn cước rơi trên chiếc xe Citroën C3 chúng bỏ lại trong khi chạy trốn. Nghe giống như vụ 11 tháng 9 vậy! Còn có tin tường thuật rằng tên tuổi của họ được lan truyền trên Facebook và Twitter đến một giờ trước khi cảnh sát công bố.

Ngày hôm sau, thứ năm, một nữ cảnh sát bị bắn chết tại Montrouge. Lúc đầu vụ này được cho là không liên quan, nhưng sau đó cảnh sát tuyên bố rằng tay súng thủ phạm biết anh em nhà Kouachi. Đây cũng được cho là cùng một tay súng mà về sau bắt con tin trong siêu thị Do Thái. Hai nghi phạm Charlie Hebdo sau đó được thấy lái xe về phía bắc qua Picardy, và họ cướp một trạm xăng.



Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Bốn lý do tại sao tôi mệt mỏi với Hội chứng Sợ Hồi Giáo

Islamophobia
Những tấm biển mang khẩu hiệu "Hòa nhập", "Tự do Ngôn luận" và "Khoan dung"

Tác giả: Khalisah K. Stevens
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Sau vụ tấn công tờ báo Charlie Hebdo, khó có thể là một người Hồi Giáo và đau buồn cho các nạn nhân trước khi sự chú ý toàn cầu lại một lần nữa chuyển sang đổ lỗi cho bạn do những kẻ thủ phạm kia làm việc đó nhân danh tôn giáo của bạn.

Dưới đây là một số lý do khiến người Hồi Giáo ôn hòa kiệt sức và mệt mỏi bởi những sự kiện vừa qua.

1. Người Hồi Giáo cần phải lên án/chịu trách nhiệm về vụ giết người ngay bây giờ!

Người Hồi Giáo vẫn lên án hành động của tất cả những kẻ cực đoan bởi vì những kẻ cực đoan gây tổn thương cho người Hồi Giáo nhiều hơn bất cứ nhóm nào khác. Bạn nghĩ ai bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi sự tồn tại của Al Qaeda, Boko Haram, hải tặc Somali và ISIS? Chủ yếu là người Hồi Giáo, sau đó là các sắc tộc thiểu số khắp vùng Trung Đông và Châu Á như người Thiên Chúa Giáo từ Mosul và người Yazidis, cuối cùng là những người dân vô tội ở phương Tây. Nếu bất cứ ai muốn ngăn chặn những kẻ cực đoan, người Hồi Giáo sẽ là NGƯỜI ĐẦU TIÊN hưởng lợi từ việc xóa sổ những nhóm đó.

Chủ nghĩa cực đoan thường nhật xảy ra trong thế giới thứ ba của chúng tôi chỉ có giá trị tin tức khi nó lan sang thế giới thứ nhất. Và khi điều đó xảy ra, giới truyền thông nhanh chóng quay lại và yêu cầu cộng đồng người Hồi Giáo xin lỗi, để chứng tỏ là chúng tôi không ủng hộ những kẻ điên khùng đang làm tổn hại chính chúng tôi

Họ quên đi một cách tiện lợi rằng cội rễ sâu sắc của chủ nghĩa cực đoan bắt nguồn từ những quyết định chính sách đối ngoại tồi tệ của những kẻ hiếu chiến ở Hoa Kỳ và Anh Quốc, hay các tàn dư của chủ nghĩa thuộc địa. Chúng tôi, những người Hồi Giáo, bị cho là phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về hành động của những kẻ cực đoan chỉ vì họ tự nhận một cách không chính xác là Hồi Giáo.

Tội liên đới, tất cả 1,6 tỷ người chúng tôi.

Phòng trường hợp bạn chưa biết, thì có tin tức mới nhất – ISIS đã và đang giết tất cả mọi người, kể cả những người Hồi Giáo vô tội. Chúng nhắm vào tờ Charlie Hebdo bởi vì tờ báo này đặc biệt ồn ào và khó chịu về Hồi Giáo, và điều đó dẫn tôi tới điểm tiếp theo:

2. Những tay súng cực đoan nhằm vào Charlie Hebdo vì chúng chống lại tự do ngôn luận.

Câu chuyện của giới truyền thông là động cơ của các tay súng khi tấn công tờ Charlie Hebdo là vì chúng chống lại tự do ngôn luận. Tấn công tự do ngôn luận là vấn đề quá rộng và mập mờ để kẻ cực đoan chống lại. Nhưng giới truyền thông đã đi theo hướng đó, bởi vì đấy là một câu chuyện đơn giản tuyệt đẹp.

Người Hồi Giáo cũng hưởng lợi từ tự do ngôn luận. Có nhiều ví dụ nơi mà người Hồi Giáo có thể hưởng lợi từ tự do ngôn luận hay các quyền dân sự khác như khi họ bị giam giữ ở sân bay hay bị đưa tới Vịnh Guantanamo hay bị từ chối tiếp cận luật sư.

Những người bị bắn ở Charlie Hebdo là vô tội và không đáng phải chết, nhưng họ cũng làm gia tăng hội chứng sợ Hồi Giáo, chủ nghĩa bài Do Thái và phân biệt chủng tộc hiện nay. Rất nhiều người thấy khó khăn khi nhìn nhận vấn đề theo cách như vậy ngay sau vụ nổ súng, song đó là sự thật.