Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Đừng hỏi Mỹ có thể bao vây Trung Quốc không, hãy hỏi Trung Quốc có thể bao vây Mỹ không

Trung Quốc đối đầu với Mỹ

Tác giả: John V. Walsh
Nguồn: Antiwar.com
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

“Mỹ có thể bao vây Trung Quốc không?”, đó là câu hỏi thường xuyên được đặt ra ở Phương Tây. Nhưng với những cuộc chiến tranh và tấn công bất tận của Mỹ vào các quốc gia đang phát triển trên thế giới, câu hỏi nên được đổi lại thành “Trung Quốc có thể bao vây Mỹ không?”. Hay ít nhất là Trung Quốc có thể kiềm chế Mỹ để không gây tổn hại nhiều hơn cho khu vực Đông Á và các nước khác trong thế giới đang phát triển?

Tuần trước Obama tới Bắc Kinh dự hội nghị thượng đỉnh Hợp Tác Kinh Tế Châu Á Thái Bình Dương (APEC) trong vai trò đại diện của Phương Tây và đại dự án có tuổi đời hàng thế kỷ của họ ở Đông Án. Đó là dự án gì? Lịch sử cho chúng ta biết rằng Phương Tây cùng với các nhà truyền giáo và binh lính của họ, những người tiền nhiệm của Obama, đã dìm khu vực này trong đau khổ và bể máu. Một danh sách ngắn và chưa đầy đủ gồm có: Chiến Tranh Thuốc Phiện ở Trung Quốc, chiến tranh ở Philippine, ném bom nguyên tử xuống Nhật Bản, chiến tranh Việt Nam và Triều Tiên, ném bom tàn phá Lào và Campuchia, đảo chính đẫm máu của CIA ở Indonesia, tấn công quân sự vào phong trào lật đổ chế độ độc tài Park ở Hàn Quốc.

Phác thảo lịch sử ngắn ấy chỉ đơn thuần kể lại các đóng góp của Anh-Mỹ vào sự hãm hiếp Đông Á của Châu Âu. Hàng thế kỷ qua, bất cứ cường quốc Tây Âu với một nhúm kỹ thuật quân sự vượt trội nào cũng đều đến cướp bóc Tây Thái Bình Dương.

Obama tới Đông Á về cơ bản để nói: “Chúng tao vẫn chưa xong việc. Quốc Gia Không Thể Thiếu phải thống trị ở mọi nơi. Chúng tao rời đi khi người Việt Nam làm nhục và đá đít chúng tao ra khỏi khu vực. Nhưng chúng tao đang quay trở lại. Chúng tao đang xoay trục.”

Thậm chí trước khi Obama rời Hoa Kỳ, “sự xoay trục” của ông ta sang Tây Thái Bình Dương đã thất bại nặng nề, bởi Hoa Kỳ đang sa lầy đến tận lỗ mũi ở đầm lầy Trung Đông do sự vận động hành lang của Israel, và bởi vì Hoa Kỳ đã đẩy Nga vào vòng tay của Trung Quốc với việc dàn xếp cuộc đảo chính của phát xít ở Ukraina. Theo đúng bản chất, trước khi trèo lên khoang chiếc máy bay 747 để tới Bắc Kinh, Obama không thể cưỡng lại việc tự nhấn mình sâu hơn chút nữa vào vũng lầy ở Trung Đông bằng cách gửi 1500 lính bộ binh nữa tới vùng đất giết chóc Iraq.

Ngay trước hội nghị APEC, liên kết Nga-Trung trở nên sống động khi tổng thống Putin và Tập thông qua một thỏa thuận về đường ống dẫn dầu chủ chốt, thứ sẽ đưa vào Trung Quốc nguồn cung khí đốt tự nhiên mà Hoa Kỳ đã lấy đi khỏi Châu Âu với cuộc đảo chính ở Kiev. Đường ống này được gọi là đường ống Phương Tây hay Altai, và là đường ống thứ hai từ Nga tới Trung Quốc. Thỏa thuận về đường ống đầu tiên đã được thông qua vào tháng năm mới đây và được đài báo nói tới rất nhiều. Tuyến đường bộ này cung cấp cho Trung Quốc nguồn dầu dồi dào mà hải quân Hoa Kỳ không thể ngăn chặn trên biển được. Điều đó gia tăng an ninh cho Trung Quốc, giúp họ đối mặt với sự xoay trục. Do đó, thỏa thuận này vượt xa tính biểu tượng. Lực lượng hải quân khổng lồ của Hoa Kỳ trở nên ít có ích hơn với mục tiêu thống trị của họ, mặc dù điều đó không làm giảm gánh nặng cho những người dân đóng thuế ở Mỹ chút nào.



Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Phong trào "Chiếm đóng Trung tâm" ở Hong Kong

Biểu tình Chiếm đóng Trung tâm ở Hong Kong

Tác giả: Andre Vltchek
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Hong Kong đang bức bối, người dân chia rẽ. Biểu tình và phản biểu tình đang chia rẽ thành phố nổi tiếng với chủ nghĩa khoái lạc, tiêu dùng và chủ nghĩa cá nhân cực đoan.

Những người phương Tây trộn lẫn với người biểu tình. Nhiều câu hỏi và nhiều sự khó hiểu, tiếp nối nhau.

Suốt nhiều thập kỷ Hong Kong là một xã hội với chủ nghĩa tư bản tốc độ và văn hóa tiêu dùng mãnh liệt. Người dân đang đối mặt với một số giá cả khó tưởng tượng nhất thế giới, đặc biệt là giá nhà ở …

Cái đó là gì? Không phải màu cam hay màu xanh lá cây, và lại càng không phải là màu đỏ! Biểu tượng của chúng là chiếc ô. Như nhiều người Hong Kong thường nói “chiếc ô xoàng xĩnh”.

Nhưng nó có thực sự tốt lành?

Tất nhiên, chúng ta đang nói về “biểu tình dân chủ” ở Hong Kong, và còn được biết đến như là “Phong Trào Chiếc Ô”; phiên bản mới nhất của trào lưu “dân chúng nổi dậy” được phương Tây khuyến mại!

Ở North Point của Hong Kong, gần bến phà Kowlon, một người đàn ông trung niên đang giương khẩu hiệu “Ủng Hộ Cảnh Sát Của Chúng Ta”. Trên bức ảnh, lều rạp và những chiếc ô của phong trào “ủng hộ dân chủ”, “Chiếm Đóng Trung Tâm” (còn được biết đến dưới tên “Phong Trào Chiếc Ô”) được tô bằng màu nâu đỏ, màu của sự phiền muộn.

“Ông phản đối những người biểu tình?” Tôi hỏi người đàn ông.

“Tôi không ủng hộ hay phản đối họ”, ông ta trả lời. “Nhưng nên biết rằng họ có khoảng 1 triệu người ủng hộ ở đây, trong khi Hong Kong có tất cả là 7 triệu dân. Chúng tôi nghĩ rằng đã đến lúc dọn sạch đường phố và để cho thành phố này được hưởng cuộc sống bình thường”.

Tôi tiếp tục nói: “Vào ngày 28 tháng 9, cảnh sát đã bắn 87 quả đạn hơi cay về phía người biểu tình, và con số đó đã được phương Tây và ở đây coi là bằng chứng cho sự tàn bạo của cảnh sát và sự cai trị phi dân chủ của Bắc Kinh. Người biểu tình mới kỷ niệm sự kiện đó vài ngày trước đây, như thể là điều đó đã biến họ thành thánh tử vì đạo …”

Một người đàn ông cười: “Chúng đã bị hư hỏng. Chúng hầu hết xuất thân từ các gia đình rất giàu có của thành phố giàu có nhất thế giới. Chúng không biết gì nhiều về thế giới. Tôi phải nói với anh là các sinh viên ở Bắc Kinh thực tế còn biết nhiều hơn về thế giới … 87 quả đạn hơi cay chả là gì hết khi so sánh với những gì xảy ra ở Cairo hay Bangkok. Ở New York, cảnh sát kéo lê và đánh đập người biểu tình, bất kể là nam hay nữ, trong đoạn kết của màn diễn Chiếm Đóng Phố Wall”.



Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Cầu lửa, Thời tiết khắc nghiệt và Biến đổi Trái Đất - Video tháng 10 năm 2014

Video thứ mười trong bộ video hàng tháng của chúng tôi thu lượm những cảnh quay về "dấu hiệu thời đại" từ trên khắp thế giới trong tháng 10 2014 - "biến đổi trái đất", các hiện tượng thời tiết khắc nghiệt, cầu lửa từ sao băng, các hiện tượng quái lạ và những biến động của hành tinh.

Trong khi chiến tranh, lợi nhuận doanh nghiệp và cảnh sát đàn áp dân chúng gia tăng, sự đau khổ trên toàn cầu cũng tăng theo. Trong khi ngày càng nhiều người giải tỏa sự bức bối bằng những cuộc biểu tình chống chính phủ khổng lồ ở hầu hết các nước, Mẹ Thiên Nhiên giải tỏa năng lượng của sự đau khổ toàn cầu ấy thông qua biến động môi trường. Lũ lụt, cầu lửa từ sao băng, 'sấm tuyết', 'lốc xoáy trái mùa', 'siêu bão'... Tháng 10 năm 2014 có đủ cả.

Một mùa bão kỷ lục ở cả hai bên bờ Thái Bình Dương mang lại lũ lụt hầu như liên tục đến cho Mexico và Nhật Bản. Hàng chục quả cầu lửa từ sao băng ngoạn mục - từ Hoa Kỳ đến Ấn Độ, từ châu Âu đến châu Mỹ Latin - được chụp lại trên camera trong tháng. Trong khi hầu hết vùng rừng Taiga Bắc Cực đã phủ đầy tuyết, lượng mưa gia tăng đang biến thành đợt tuyết phủ sớm kỷ lục ở Bắc Mỹ.

Cảnh tượng bây giờ đã trở thành quen thuộc của ô tô bị cuốn trôi dọc đường phố bởi dòng thác nước dữ dội xảy ra trong tháng này tại Montpelier, Genoa, và Athens. Trong khi số trận động đất mạnh là ít hơn những gì chúng ta đã quen trong những năm gần đây, hoạt động núi lửa vẫn giữ ở mức cao, với núi lửa Turrialba của Costa Rica phun trào lần đầu tiên trong 150 năm, và núi lửa Sakurajima tại Nhật Bản phun ra cột khói bụi cao đến 4,5km.



Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Mặt nạ của kẻ thái nhân cách

Madoff, kẻ thái nhân cách Phố Wall
Madoff, kẻ thái nhân cách Phố Wall

Tác giả: Harrison Koehli
Nguồn: Sott.net

Một kẻ thái nhân cách Phố Wall?

Năm 1960, Bernie Madoff thành lập công ty Phố Wall của hắn, Công ty Đầu tư Chứng khoán Bernard L. Madoff. Là chủ tịch hội đồng quản trị cho đến khi bị bắt vào tháng 12/2008, Madoff đã chứng kiến công ty (và bản thân hắn ta) đạt tiếng tăm lừng lẫy trên Phố Wall với thành tích phát triển công nghệ mà sau này trở thành NASDAQ, sàn giao dịch chứng khoán điện tử đầu tiên và lớn nhất ở Mỹ. Là một triệu phú với tài sản hơn 800 triệu đô la chung giữa hắn và vợ, Ruth Alpern, Madoff nổi danh là một người cầm đầu trong lĩnh vực tài chính và nhà từ thiện hào phóng. Hắn toát ra hòa quang của sự giàu có, tự tin và quen biết rộng, và nhiều người tin tưởng hắn như một trụ cột của cộng đồng. Nghe có vẻ như một con người tuyệt vời phải không?

Hình ảnh nhà từ thiện của hắn được hỗ trợ bởi việc hắn làm cho nhiều tổ chức phi lợi nhuận như Quốc hội Do thái Mỹ (American Jewish Congress) và Đại học Yeshiva ở New York, những ban chấp hành và hội đồng quản trị mà hắn là thành viên, cùng hàng triệu đô la hắn hiến tặng cho mục đích giáo dục, chính trị, văn hóa và y tế. Như trang web công ty hắn khi đó ghi rõ (bây giờ đã bị xóa bỏ): “Khách hàng biết rằng mong muốn cá nhân của Bernard Madoff là duy trì lịch sử không một tỳ vết của phong cách làm việc ngay thẳng và tiêu chuẩn đạo đức cao, điều luôn luôn gắn liền với công ty.” Thật buồn cười khi mọi việc thay đổi với một thay đổi nhỏ trong cách nhìn và nó chỉ trở nên rõ ràng khi nhìn lại. Mãi cho đến tháng 12/2008, công chúng mới biết rằng “mong muốn cá nhân” này hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tiêu chuẩn đạo đức cao và cái hình ảnh đó không còn bị nhầm lẫn với thực tế nữa.

Trong cuộc thảo luận với Joanne Lipman, tổng biên tập tạp chí Condé Nast Portfolio, Elie Wiesel, người sống sót từ vụ Holocaust, từng đoạt giải Nobel và là nạn nhân của Madoff, đã nói: “Tôi nhớ hắn tạo ra một huyền thoại xung quanh hắn... rằng mọi thứ đều rất đặc biệt, có một không hai, rằng nó phải được giữ bí mật. Nó như một thứ thần thoại huyền bí mà không ai có thể hiểu được... Hắn tạo ra ấn tượng rằng có lẽ chỉ khoảng 100 người được là khách hàng của hắn. Bây giờ chúng ta biết rằng hàng ngàn người đã bị lừa bởi hắn.”1

Trong cái được mô tả là vụ gian lận đầu tư lớn nhất từng được thực hiện bởi một cá nhân, Madoff lừa đảo hàng ngàn nhà đầu tư số tiền gần 65 tỷ đô la trong một kế hoạch Ponzi tinh xảo. Hắn thanh toán lợi nhuận cho các nhà đầu tư từ số tiền trả bởi những nhà đầu tư mới khác chứ không phải từ lợi nhuận thực tế. Bằng cách di chuyển tiền như vậy, Madoff tạo ra một ảo ảnh về lợi nhuận sánh ngang với hình ảnh nhân vật đạo đức tốt của hắn. Ảo ảnh của tỷ lệ lợi nhuận cao và đều đặn đã nhử được hàng ngàn người vào chương trình đầu tư tốt đến mức không tưởng, cung cấp bởi một con người tốt đến mức không tưởng. Theo tường thuật bởi các phương tiện truyền thông, Madoff miêu tả quỹ đầu tư ấy là một “sự dối trá to lớn” với các con trai hắn, và họ nhanh chóng thông báo với nhà chức trách. Madoff bị bắt ngày hôm sau và tài sản của hắn bị niêm phong (cũng như tài sản của vợ và các con hắn sau này). Kết cục là Madoff đã thành công trong việc hủy hoại cuộc sống của hàng ngàn người, đẩy một số nạn nhân đến con đường tự sát. Cuối cùng hắn chấp nhận đã phạm 11 tội trong đó có gian lận, rửa tiền, khai man. Mặc dù Madoff điều hành công ty của hắn với bàn tay sắt và tuyên bố chỉ có mình hắn chịu trách nhiệm về việc lừa đảo khách hàng, các nhà điều tra vẫn chưa hài lòng với lời giải thích làm sao một người duy nhất có thể che giấu sự gian lận trên quy mô lớn đến như vậy và trong thời gian dài như vậy. Quá trình điều tra sau đó đã đặt sáu cộng sự cũ của Madoff vào vòng điều tra hình sự,2 và nhiều vụ kiện khác đang diễn ra chống lại Ruth Madoff và các con trai bà ta.3



Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

Nga và Trung Quốc hợp tác khiến vị trí bá quyền của đồng đô la chao đảo

Hồi kết của đồng đô la Mỹ

Nguồn: Tiếng nói nước Nga

Các chuyên gia cho rằng, sự xích lại gần nhau giữa Nga và Trung Quốc đang đe sự bá quyền của đồng đô la Mỹ. Gần đây, trong thời gian chuyến thăm Moskva của Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, hai bên đã khẳng định ý muốn gia tăng tối đa số hợp đồng được thanh toán bằng rúp và nhân dân tệ. Giới chuyên viên nhấn mạnh rằng, xu hướng như vậy cuối cùng có thể chấm dứt sự thống trị của đồng USD.

Vào tháng 5, Gazprom và CNPC đã ký kết hợp đồng tổng giá trị 400 tỷ USD cho 30 năm tới về cung cấp khí đốt cho Trung Quốc. Trung Quốc đã trả các khoản thanh toán đầu tiên theo hợp đồng này bằng nhân dân tệ. Như vậy, lần đầu trong lịch sử thương mại quốc tế, một hợp đồng trong lĩnh vực năng lượng được thanh toán bằng nhân dân tệ, mà không có sự tham gia của đồng USD. Tất nhiên, chỉ riêng một hợp đồng khí đốt Nga-Trung Quốc không thể ảnh hưởng mạnh đến số phận của đồng đô la. Tuy nhiên, có lý do để cho rằng, trên thế giới sẽ ký kết những hợp đồng thương mại khác mà không có sự tham gia của đồng tiền Mỹ. Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và dự báo chính trị Andrey Vinogradov cho biết: “Khối lượng thương mại giữa Trung Quốc và Nga là khá lớn. Và cả hai nước đều muốn đảm bảo sự ổn định. Tỷ giá biến động của đồng rúp so với đồng USD ảnh hưởng tiêu cực đến quan hệ thương mại và kinh tế song phương giữa Nga và Trung Quốc. Vì thế, cả hai nước đều muốn phòng ngừa rủi ro tỷ giá hối đoái. Một trong những phương pháp để ổn định lại tình hình có thể là việc chuyển sang thanh toán bằng đồng tiền quốc gia”.

Các nước khác cũng muốn giảm bớt sự phụ thuộc vào đồng đô la Mỹ. Mùa hè năm nay, lãnh đạo các nước BRICS đã ký kết thỏa thuận khung về thành lập Quỹ dự trữ ngoại hối và Ngân hàng Phát triển mới. Trên thực tế, đó là các cơ chế giống với IMF và Ngân hàng Thế giới, mà trong nhiều năm tồn tại hai tổ chức quốc tế đó đã trở thành công cụ của Mỹ để gây áp lực chính trị.



Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Cuộc tấn công của doanh nghiệp đa quốc gia lên nền dân chủ Châu Mỹ Latin

Đồng tiền nặng hơn công lý

Tác giả: Justin Doolittle
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Châu Mỹ Latin luôn luôn là mảnh đất màu mỡ cho các doanh nghiệp cá mập. Trong nhiều thập kỷ, dưới sự ủng hộ của các chính quyền do phương Tây hậu thuẫn, thân thiện với doanh nghiệp nhưng tàn bạo với công dân của họ, những con quái vật doanh nghiệp đã hút cạn máu của khu vực – đôi khi là theo nghĩa đen. Câu chuyện về sự cướp bóc thông qua chủ nghĩa tự do mới ở phần này của thế giới, cũng như sự phản ứng dữ dội của dân chúng đối với chúng ở Châu Mỹ Latin, không phải là điều gì mới. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, cuộc tấn công dữ dội của doanh nghiệp lên các xã hội Châu Mỹ Latin đã chuyển sang giai đoạn mới, giai đoạn mà cuộc chiến chủ chốt được quyết định ở tầng thứ tư của trụ sở Ngân Hàng Thế Giới tại Washington, bởi thiết chế mờ ám nhưng ngày càng gia tăng quyền lực được gọi là Trung Tâm Quốc Tế Giải Quyết Tranh Chấp Đầu Tư (ICSID).

Điều đầu tiên bạn cần biết về ICSID là nó có quyền ra các quyết định ràng buộc có ảnh hưởng đến dân chúng của cả vùng hay quốc gia. Hầu hết những quyết định đó được các tòa hòa giải nhỏ đưa ra, thường là bao gồm chỉ một nhúm người. Thiết chế bí mật này là một phần của Hiệp Ước ICSID, một hiệp ước đa phương có hiệu lực vào tháng 10 năm 1966, hiện nay có 150 quốc gia tham gia. Hiệp Ước ICSID “tìm cách tháo gỡ các cản trở chủ chốt đối với lưu thông quốc tế của đầu tư tư nhân tạo ra bởi những rủi ro phi thương mại và sự thiếu vắng các phương pháp chuyên môn quốc tế đối với giải quyết tranh chấp đầu tư”. Nếu như câu đó làm bạn rùng mình, tốt thôi, nó phải vậy.

Chi tiết cấu trúc và hành chính của ICSID thì tẻ nhạt và chứa rất nhiều ngôn ngữ doanh nghiệp. Nhưng về căn bản, bề ngoài ICSID có nhiệm vụ thiết lập và giám sát các tòa hòa giải độc lập cho việc phân xử những tranh chấp chủ yếu giữa thực thể tư nhân và chính quyền. Một ví dụ, khi quốc gia X nói với doanh nghiệp Y rằng, sau khi cân nhắc kỹ càng, họ muốn thay đổi chính sách và cấm khoan dầu tại những một khu vực có môi trường dễ tổn thương, thì đây là chỗ doanh nghiệp Y đến để kiện. Một tòa hòa giải được thiết lập và sự xét xử bắt đầu. Cả hai bên có tranh chấp phải đồng ý với các điều khoản được thảo ra, điều đó sẽ được ghi lại, và mỗi bên sẽ đưa ra các trọng tài được lựa chọn. Tuy nhiên, với ảnh hưởng của ICSID lớn dần với số vụ xét xử, chúng ta phải xem xét lại xem có phải khôn ngoan không khi mà những quyết định này, trong khi chúng thường xuyên tác động đến sức khỏe của môi trường cả về ngắn hạn cũng như dài hạn, được đưa ra thông qua quá trình mà các cư dân địa phương – những người thực sự phải chịu ảnh hưởng của những quyết định nói trên – hầu như bị gạt bỏ.



Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Toàn cầu hóa: Nguồn gốc của cuộc khủng hoảng thực phẩm và sinh thái ở Trung Mỹ

Tác giả: Nick Alexandrov
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

“Hạn hán đã giết chúng tôi”, một người Honduras trẻ, Olman Funez nói về mùa hè năm ngoái. Anh ta đề cập tới cái mà Ngân Hàng thế giới gọi là “một trong những đợt hạn hán dài nhất suốt nửa thế kỷ qua”. Một nông dân Guatemala 60 tuổi khẳng định rằng ông chưa từng thấy “thảm họa nào như vậy”. Carlos Rosman, một nông dân Guatemala nói với phóng viên rằng “Chả có gì ở đây hết. Chúng tôi ăn những gì có thể tìm thấy.”

Những người này nằm trong số 2,8 triệu người Trung Mỹ “cố gắng một cách khó khăn để nuôi sống bản thân” trong khu vực “hàng lang khô hạn” – “một khu vực khô hạn nằm giữa Guatemala, El Salvador, Honduras và Nicaragua”, theo thông tin từ tổ chức Chương Trình Lương Thực Thế Giới của Liên Hiệp Quốc. Chính quyền Nicaragua mô tả đợt hạn hán là tồi tệ nhất trong 32 năm qua. Vào tuần trước tổ chức Chữ Thập Đỏ Quốc Tế và Trăng Lưỡi Liềm Quốc Tế “nói khoảng 571,710 người bị ảnh hưởng bởi hạn hán ở Honduras”, và “các hộ gia đình buộc phải bán tài sản và gia súc để mua thực phẩm cần thiết cho sống sót, trong khi những người khác đi tị nạn để tránh tác động của hạn hán”. Nhưng khủng hoảng lương thực ở Honduras và Nicaragua không phải là hiện tượng mới. Ở cả hai quốc gia này, chính sách của Hoa Kỳ đã gây ra nạn đói Trung Mỹ.

Thử xem xét Honduras, nơi mà vùng Choluteca là một phần của “hành lang khô hạn”. Lãnh sự Hoa Kỳ ở Tegucigalpa đã viết vào năm 1904 về “sự đa dạng thực vật” của Choluteca, “từ các loại thông và sồi của thượng du cho đến cọ và dừa dọc theo bờ biển”. Vùng rừng giàu có này đã bị tàn phá trong 70 năm sau đó, giảm từ 29% xuống 11% trong khu vực được thống kê vào những năm 1960 và 1970. Bãi chăn thả tăng diện tích bao phủ từ 47% lên 64% trong cùng kỳ. “Gia súc đang ăn hết rừng”, Billie R. DeWalt tường thuật trên Bản Tin Các Nhà Khoa Học Nguyên Tử ba thập kỷ trước đây. Nhà nhân loại học Jefferson Boyer đồng tình, cho biết là các trại chăn nuôi Choluteca “đơn giản chỉ thuê lao động để đốn và đốt cây cũng như bụi rậm, phát quang đất cho cỏ mọc”.

Honduras “bị biến thành bãi chăn thả gia súc khổng lồ nhằm mục đích xuất khẩu”, DeWalt nói thêm – một sự phát triển phục vụ các mục đích của Washington. Robert G. Williams cho biết một ví dụ, “Liên Minh Tiến Bộ thúc đẩy xuất khẩu thịt bò Trung Mỹ” của Kennedy, và “Ngân Hàng Thế Giới, AID, và IADB” đều coi thịt bò “là cách thực dụng và nhanh chóng để đạt được tăng trưởng nhờ xuất khẩu”. DeWalt tiếp tục, lượng thịt bò “không đến với 58% trẻ em Honduras dưới 5 tuổi có dấu hiệu suy dinh dưỡng”. Thay vào đó, nó đến Hoa Kỳ, nơi có “nhu cầu nhập khẩu vô tận các sản phẩm từ gia súc” và là “nhà nhập khẩu lớn nhất” “của thịt bò xuất khẩu từ Trung Mỹ”. Khi các công dân Mỹ nhồi nhét bít tết và hamburger vào mồm, “nguồn cung cấp thực phẩm ở các nước nghèo trở nên thiếu hụt, thất nghiệp gia tăng, và đất đai cũng như các tài nguyên khác bị suy giảm mạnh”. Người Honduras nghèo khổ do đó buộc “phải cạnh tranh với động vật để giành các tài nguyên có sẵn ở địa phương”.