Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Bài diễn văn đau đớn của thủ lĩnh da đỏ Seatle trước người da trắng

Nguồn: Wikisource
Nguồn dịch: Blog Nguyễn Vạn An

Seatle (1786-1866) là ông trùm các bộ lạc da đỏ Duwamish và Suquamish lúc đó sinh sống bên vùng đông nước Mỹ. Sau khi đã tạo nên Khu vực Washington năm 1853, chính phủ Wahington “đề nghị” người da đỏ ký các hiệp định để mua đất của họ.

Người da đỏ biết là không thể nào từ chối được.

Dưới đây là bài diễn văn hùng hồn và đau đớn của ông Seattle, trùm da đỏ, đọc trước thống đốc Isaac Stevens. Nhiều ý và căn dặn được nhắc đi nhắc lại, đọc lên thấy rất thấm thiết. Bài diễn văn này được coi là một bài học, một gia tài văn học thiêng liêng để đời và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.

Làm sao các người có thể mua bán khung trời và hơi ấm của đất?

Ý nghĩ đó đối với chúng tôi thật kỳ lạ. Thế nếu chúng tôi không sở hữu cái mát mẻ của không khí và cái lung linh của mặt nước, thì các người làm sao mà mua?

Mỗi mẩu đất này đều thiêng liêng cho dân tộc chúng tôi.

Mỗi cái kim óng ánh của lá thông, mỗi bờ cát, mỗi mảnh sa mù trong khu rừng âm u, mỗi bờ suối, mỗi tiếng vo vo của côn trùng đều là thiêng liêng trong ký ức và sự trải nghiệm của chúng tôi.

Nhựa chảy trong thân cây mang đầy kỷ niệm của người dân da đỏ.

Linh hồn những người da trắng quên xứ mình sinh ra khi đi vào giữa các vì sao. Linh hồn những người chết chúng tôi không bao giờ quên trái đất tuyệt vời này, vì trái đất là mẹ của người da đỏ. Chúng tôi là một phần của đất và đất là một phần của chúng tôi. Hoa thơm là em gái chúng tôi, con hươu, con ngựa, con đại bàng là anh em chúng tôi. Các đỉnh núi, các chất ngọt trong đồng ruộng, hơi ấm con ngựa nhỏ, và con người, tất cả đều cùng một gia đình.

Cho nên khi ông Sếp Lớn ở Hoa Thịnh Đốn cho người tới nói ông muốn mua đất của chúng tôi, thì ông đã đòi hỏi rất nhiều ở chúng tôi. Ông Sếp cho nói là ông sẽ dành một nơi để chúng tôi có thể sống thoải mái với nhau. Ông sẽ là cha chúng tôi và chúng tôi sẽ là con cái của ông. Chúng tôi cũng phải xét đề nghị mua đất của ông. Nhưng cái đó quả thật là rất khó. Bởi vì đất này thiêng liêng đối với chúng tôi.

Nước lung linh chảy trong các giòng suối và giòng sông không phải chỉ là nước mà còn là máu của tổ tiên chúng tôi. Nếu chúng tôi bán đất cho các ông, thì các ông phải nhớ đất là của thiêng và mỗi phản chiếu đầy màu sắc của mặt nước trong dưới hồ luôn nhắc nhở những biến cố và kỷ niệm của dân tộc chúng tôi. Tiếng nước suối thì thầm là tiếng của người cha của cha tôi.

Các con sông là anh em chúng tôi, đã cho chúng tôi đỡ khát. Các giòng sông mang thuyền chèo và nuôi các con tôi. Nếu chúng tôi bán đất cho các ông, thì từ đây các ông phải nhớ, và phải dậy cho con các ông, rằng các giòng sông là anh em chúng tôi và cũng là anh em các ông, và các ông phải yêu thương giòng sông như các ông yêu thương huynh đệ các ông. Chúng tôi biết người da trắng không hiểu tập quán chúng tôi. Đối với họ, mảnh đất này cũng như mảnh đất kia, họ là người ngoại xứ ban đêm đến lấy của đất cái gì họ cần. Đất không phải là anh em họ, mà là kẻ thù, khi họ lấy được thì họ tiến nữa. Họ bỏ mồ mả của tổ tiên mà không trăn trở gì. Họ lấy đất của con cái mà không trăn trở gì. Mồ mả của tổ tiên và gia tài của con cái họ bị rơi vào quên lãng. Họ coi mẹ, đất đai, anh em, trời đất, như là đồ vật để mua bán, cướp phá, bán đi như bán những con cừu, hay những hạt ngọc óng ánh. Lòng tham lam xui họ nghiến ngấu đất đai và chỉ còn để lại một cái sa mạc.



Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Trải nghiệm cận tử qua tường thuật của các nạn nhân động đất

Một buổi thắp nến tưởng niệm nạn nhân động đất

Tác giả: Li Ying
Nguồn: The Epoch Times
Nguồn dịch: Đại Kỷ Nguyên tiếng Việt

Trận động đất tại Đường Sơn, Trung Quốc là một thảm họa kinh hoàng, nhưng những người sống sót đã trải qua những trải nghiệm sâu sắc.

Ngày 28/7/1976, trận động đất kinh hoàng ở Đường Sơn đã khiến hơn 240.000 người chết và 160.000 người trọng thương. Các nhân viên y tế Trung Quốc đã tiến hành một cuộc điều tra xã hội đối với những người được cứu sống dưới đống đổ nát của các tòa nhà, để tìm hiểu xem họ có những trải nghiệm cận tử hay không; và nếu có, họ cảm thấy như thế nào. Các kết quả đã được công bố trên tạp chí Popular Medicine, ấn bản số 5 (1993).

Theo hồi ức của họ, hơn phân nửa những người sống sót cho biết trong suốt khoảng thời gian ở trong tình trạng nguy hiểm, thì không những họ không cảm thấy sợ, mà trái lại, tâm trí của họ lại rất sáng suốt, bình tĩnh và thoải mái. Trong một tình huống nguy hiểm như vậy nhưng không hề có một chút hoảng loạn; một số người thậm chí còn có cảm giác hạnh phúc và những tư tưởng chạy rất nhanh trong tâm trí của họ. Rất nhiều tư tưởng khác nhau xuất hiện.

Tại thời điểm đó, những sự kiện xảy ra trước đây trong cuộc đời không ngừng vụt lóe lên như một bộ phim và các cảnh tượng phần nhiều là hạnh phúc. Những hồi ức bao gồm các khoảnh khắc ngộ nghĩnh thời thơ ấu, lễ cưới, và những thành tựu hay phần thưởng trong công việc. Hiện tượng này được gọi là sự hồi tưởng cuộc đời hay “hồi ức toàn phần.”

Kỳ lạ hơn, gần một nửa trong số họ đã có cảm giác và nhận thức được rằng ý thức hay linh hồn của mình đã rời cơ thể. Một số người cho đây là hiện tượng “linh hồn thoát xác.” Họ nhấn mạnh về việc cảm thấy những năng lực siêu thường của họ tồn tại trong một không gian khác bên ngoài cơ thể, chứ không phải bên trong não bộ. Họ cho rằng thân thể xác thịt của mình không sở hữu những năng lực siêu nhiên hay khả năng suy nghĩ.

Một phần ba số người có cái cảm giác kỳ lạ như đang ở bên trong một đường ống hay đang đi xuyên qua một đường hầm. Đôi lúc nó đi kèm với những tiếng động lớn và cảm giác bị kéo và nén lại. Họ gọi đó là “trải nghiệm đường hầm.” Một số người có cảm giác đang đi đến cuối đường hầm; ở đó họ nhìn thấy ánh sáng và cảm thấy “không lâu nữa ánh sáng sẽ đến.”

Khoảng một phần tư số người được khảo sát trải nghiệm được việc tiếp xúc với những người vô hình, hoặc những hồn ma. Hầu hết những người này đều là thân nhân quá cố của họ. Dường như họ đã cùng nhau đi đến một thế giới khác và tiếp tục sống ở đó. Họ còn nhìn thấy những bạn bè còn đang sống và ngay cả những người lạ. Cảm giác như đây là một cuộc đoàn tụ. Đôi khi họ miêu tả những nhân vật “hồn ma” này như được bao trùm trong một dạng thức “ánh sáng” nào đó. Một số người xem những sinh mệnh này là đã được “biến đổi” giống như các khái niệm trong tôn giáo.

Các nhà nghiên cứu đã thực hiện được 81 cuộc phỏng vấn hữu ích với các nạn nhân sống sót trong trận động đất Đường Sơn. Họ phân những trải nghiệm thành 40 loại: hồi tưởng lại cuộc đời, sự phân tách giữa ý thức và thân thể, cảm giác không trọng lượng, cảm giác lạ lẫm trong cơ thể chính mình, cảm giác dị thường, cảm giác rời khỏi thế gian, cảm giác thân thể hòa quyện với vũ trụ, cảm giác thời gian không còn tồn tại, và rất nhiều loại khác. Đa số những người này đều trải nghiệm hai hoặc nhiều loại cảm giác cùng lúc.

Mặc dù cuộc khảo sát những người sống sót sau trận động đất khủng khiếp ở Đường Sơn chỉ cho ra 81 kết quả có thể sử dụng về những người từng trải nghiệm hiện tượng cận tử, nhưng đây là lượng dữ liệu nhiều nhất thu thập được trong số tất cả các cuộc nghiên cứu về trải nghiệm cận tử trên toàn thế giới. Sau khi “trở về từ cái chết,” hầu hết những người này vẫn nhớ được các trải nghiệm cận tử của họ một cách rõ ràng thậm chí sau 10 hay 20 năm.



Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

Trầm cảm lan tràn như tiếng chuông cảnh tỉnh với nhân loại

Xã hội bệnh hoạn
Sống hòa nhập trong một xã hội bệnh hoạn sâu sắc không phải là dấu hiệu của tâm trí khỏe mạnh
- Jiddu Krishnamurti

Tác giả: Neil Maves
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Trầm cảm hiện đang được mô tả như một đại dịch thời hiện đại. Cả một đội quân các chuyên gia được đào tạo cao siêu đã đưa ra đủ loại giải pháp và tạo ra một thị trường dược phẩm khổng lồ với những cố gắng chữa trị căn bệnh của xã hội hiện đại, “văn minh” này của chúng ta. Bài viết này không phải là một thảo luận về tâm lý hay về những tài liệu tự trợ giúp sáo rỗng của những người không biết gì rao giảng từ trong tháp ngà của họ.

Hôm nay, chúng ta sẽ đi xuống chiến hào, vứt ra ngoài mọi thứ rác rưởi, xem xét vấn đề và vai trò của trầm cảm từ cách nhìn phi duy vật. Thông qua đó, biết đâu chúng ta lại chẳng khám phá ra “ý nghĩa của cuộc sống”.

Một số loại trầm cảm có quan hệ nhân quả rõ ràng: hôn nhân, gia đình, thất nghiệp, v.v… Loại trầm cảm này buộc chúng ta phải nhìn thẳng vào các vấn đề trong cuộc sống của chúng ta. Nó cũng tương đối đơn giản để giải quyết nếu chúng ta có thể đứng tách ra ngoài và xem xét những giải pháp hợp lý cho các yếu tố gây căng thẳng. Do đó, nó không tồn tại dai dẳng và thường sẽ qua đi ngay sau khi vấn đề trước mắt được giải quyết. Tuy nhiên, đấy không phải là loại trầm cảm mà chúng ta quan tâm đến ở đây.

Loại trầm cảm mà tôi quan tâm đến là loại tồn tại dai dẳng, loại khiến nạn nhân phải bỏ rất nhiều thời gian trong phòng các bác sĩ tâm lý và khiến họ phải dùng thuốc triền miên, đôi khi cả đời. Loại trầm cảm mà tôi đang nói đến là loại khiến nhiều người tìm cách tự vẫn, đôi khi nhiều lần trong cuộc đời họ. Nó vắt kiệt linh hồn ra khỏi bạn vì nó khiến bạn tin rằng thế giới này là một nơi hoàn toàn hư vô, trống rỗng. Không có mục đích, không có hy vọng, không có tương lai và không có ai hiểu. Chỉ có một thế giới lạnh lùng vô cảm, nơi mà nền văn hóa trong trường hợp tốt thì hời hợt, trong trường hợp xấu thì hoàn toàn thái nhân cách. Có cái hố đen bên trong bạn cứ lớn dần, lớn dần và lớn dần.

Làm thế nào và tại sao những người khá ổn định về tâm lý với một cuộc sống bình thường lại mang con quái vật này bên trong họ, cái cảm giác về một linh hồn bị tan vỡ mà không thể chữa lành bằng thuốc men hay những lý thuyết tâm lý mới nhất? Tôi nghĩ câu trả lời cho câu hỏi đó là ở sâu thẳm bên trong, ở một mức độ nhận thức nào đó, họ buộc phải nhận ra rằng cái thế giới “ngoài kia” là không ổn một cách cơ bản; rằng trên thực tế nó đã trở thành sân chơi cho những cá nhân thái nhân cách, những kẻ không có mục đích nào khác hơn là thỏa mãn sự thèm khát hủy diệt đen tối của chúng.

Thái nhân cách
Những kẻ thái nhân cách cai trị thế giới chúng ta
6% dân số thế giới là thái nhân cách. Bạn có biết điều đó nghĩa là gì không?