Hiển thị các bài đăng có nhãn tham nhũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tham nhũng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Kết quả của "dân chủ" tại Ukraine: Dân đói, quan giàu, chính phủ tăng chi quân sự

Quảng trường Độc lập tại Kiev trước và sau cuộc đảo chính. Sự thay đổi này cũng
đại diện cho sự thay đổi của đất nước Ukraine sau quá trình "dân chủ" của phương Tây.

Tác giả: Nhật Nam
Nguồn: Báo Đất Việt

Kinh tế Ukraine đang ở bên miệng vực

Tờ The New York Observer dẫn lời tác giả Mikhail Klikushin rằng, nền kinh tế Ukraine đã rơi vào cuộc khủng hoảng nặng nề, và giới thượng lưu Kiev đã lâm vào trạng thái choáng váng trong cơn hấp hối. Ukraine đã nhận thức được rằng, họ gần như không có gì để cung cấp cho thế giới.

Với trạng thái hiện tại của ngành công nghiệp, Ukraine phải mất nhiều năm dài mới vực dậy được nền kinh tế ngang với lúc trước khủng hoảng. Còn để mức sống của người dân được nâng lên tiêu chuẩn cao của châu Âu thì Kiev còn phải đi trên con đường vô vàn chông gai.

Một ví dụ điển hình về sự suy sụp của nền kinh tế Ukraine là ngay cả sản phẩm xuất khẩu quan trọng nhất của nước này là muối (loại muối được sử dụng ở châu Âu để làm sạch các tuyến đường khỏi tuyết và bùn vào mùa đông) được coi là quá "bẩn", vì hàm lượng khoáng quá cao.

Theo đánh giá của quan sát viên tờ “The New York Observer”, trong lĩnh vực tài chính tình hình cũng rất đáng thất vọng.

Dự trữ ngoại tệ của Ngân hàng Trung ương Ukraine chỉ còn gần 10 tỷ USD, trong khi đó, tổng số nợ nước ngoài (của nhà nước và tư nhân) đã lên đến khoảng 200 tỷ USD (chiếm khoảng 110,5% GDP).

Hiện nay, mỗi người dân Ukraine nợ các tổ chức tài chính quốc tế 3.200 USD cộng thêm 350 USD cho các khoản tín dụng thu được trong năm nay. Trong đó, những người về hưu với thu nhập hàng tháng gần 43 USD là tầng lớp có điều kiện sống ngang với mức “vất vưởng”.

So với hai năm trước đây, mức lương trung bình ở Ukraine là 500 USD mỗi tháng, mà khi đó giá cả hàng hóa thấp hơn hai lần. Kiev công bố mức trượt giá giả tạo 35%, trong bối cảnh lương giảm đi gần 10 lần là đã quá khổ, nhưng trên thực tế, tỷ lệ trượt giá là 272%, cao nhất trên thế giới - thì nhân dân sống bằng gì?

Tác giả Michael Klikushin viết tiếp, thêm vào đó, nếu Kiev không thuyết phục được các đối tác quốc tế cung cấp một khoản vay mới trị giá 1 tỷ USD và thêm 300 triệu USD để mua khí đốt và than đá, thì người dân Ukraine lại có thể đối mặt mùa đông "tê cóng"….

Vì thế, không ngẫu nhiên mà Thủ tướng Ukraine Arseniy Yatsenyuk thường sử dụng từ "Kamikaze" khi nói về bản thân…

Dân đói khổ nhưng chính khách “khỏi phải lo”

Nhà phân tích Mỹ nhận xét rằng, trong khi đó, không phải mọi người Ukraine đều phải sống trong cảnh thắt lưng buộc bụng.

Ví dụ, những chính khách “ngoại nhập” của Ukraine như tân thống đốc Odessa Mikhail Saakashvili tuyên bố công khai rằng, những người nộp thuế ở Mỹ tài trợ cho lối sống xa hoa của ông, còn Bộ trưởng Tài chính Natalia Yaresko xuất hiện trên màn hình tivi với đầy vàng đeo trên người.

Và bản thân Tổng thống Poroshenko là một nhà tỷ phú trước khi lên nắm quyền, và ông ngày càng giàu thêm nhờ việc… đất nước lâm vào khủng hoảng.

Sau một năm nắm quyền, Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko đã giàu lên gấp 8 lần. Vào năm 2013, thu nhập của ông được kê khai là 51 triệu hryvna (2 triệu USD) thì con số được công bố của năm 2014 là 369 triệu hryvnia (hơn 17 triệu USD).



Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Khủng hoảng nợ Hy Lạp: Câu chuyện hoang đường về người dân tiêu xài quá độ

Tác giả: John Humphrys
Nguồn: Sunday London Times
Nguồn dịch: Nghiên cứu quốc tế

Với lề thói tiêu pha và mức lương hưu trí điên rồ, người dân Hy Lạp đã tự mang đến cuộc khủng hoảng này, đúng không? Không phải. John Humphrys đưa ra những lập luận khách quan bảo vệ một dân tộc mà ông yêu mến và cho rằng họ đã bị phản bội.

Khi tôi còn là một thanh niên trẻ những năm 1950, mỗi sáng Thứ Hai một kịch bản giống hệt nhau đã diễn ra ở các hộ dân lao động như nhà tôi trên khắp quốc đảo này (nước Anh). Khi cha tôi rời khỏi nhà, mẹ tôi lôi nồi nấu nước từ dưới gầm bồn rửa, đổ đầy nước vào và bắt đầu công việc giặt dũ. Một tiếng sau, quần áo được bỏ ra và rũ hoặc bằng tay hoặc bằng máy quay. Sau đó, nếu thời tiết cho phép, quần áo được phơi ra ngoài trời, hoặc được giăng quanh nhà đợi đến khi trời dừng mưa. Một công việc nhà nặng nhọc mà tất cả các bà mẹ đều phải vật lộn cùng với nhiều việc nội trợ khác.

Bạn có thể hỏi điều này thì liên quan gì đến Hy lạp? Thực ra nó liên quan rất nhiều trong bối cảnh Hy Lạp hiện nay.

Cha mẹ tôi và hàng triệu bậc cha mẹ khác đều đã có thể mua một chiếc máy giặt – một trong nhiều đồ gia dụng thay thế sức người đã giải phóng phụ nữ khỏi những công việc nặng nhọc thường làm cho cuộc sống của họ buồn chán, khổ sở.

Họ nghèo, nhưng khi đó dịch vụ thuê mua đã xuất hiện. Máy giặt, máy hút bụi hay tủ lạnh đã có thể được thuê đối với nhiều hộ gia đình. Thay vào đó những người như cha, mẹ tôi đã đợi cho đến khi họ tiết kiệm đủ tiền. Mặc dù điều này có thể mất nhiều năm.

Bạn bị sốc? Đúng vậy, ở một chừng mực nào đó. Mẹ tôi là một phụ nữ thông minh nhưng chưa từng đọc một cuốn sách nào đơn giản là vì bà đã quá bận với năm người con và tất cả các công việc nội trợ. Nhưng những năm sau, khi tôi hỏi bà tại sao lại lãng phí quá nhiều cuộc đời mình cho những công việc nặng nhọc không cần thiết ấy, bà không phàn nàn một lời.

“Mẹ đã được dạy bảo cần phải làm như vậy” bà nói. “Vay mượn là tội lỗi. Nếu không có tiền thì đừng mua, có thế thôi.” Cho đến khi mất bà vẫn coi thẻ tín dụng là sản phẩm của quỷ Sa-tăng, và không chỉ có mình bà.

Giờ hãy xem Hy Lạp vào những năm chuyển giao thế kỷ. Một đất nước trên nhiều phương diện cũng giống như Anh vào những năm 1950. Mọi thứ đã xuống cấp. Họ không có khái niệm gì về chủ nghĩa tiêu dùng. Nếu bạn muốn lắp một chiếc điện thoại tại nhà bạn sẽ phải chờ nhiều tháng. Và thẻ tín dụng không hề được nhắc đến. Thế hệ lớn tuổi không có cảnh nợ nần chồng chất.

Tất cả đã thay đổi kể từ nửa đêm 31/12/1998. Đồng Euro ra đời, Hy Lạp sau đó đã trở thành một phần của khu vực đồng tiền chung và mọi sự vỡ tung ra. Nó giống như kéo một chiếc xe cũ nát lên đỉnh đồi cao, lắp vào một động cơ siêu tốc và lướt xuống đồi với tốc độ mà Jeremy Clarkson (đạo diễn Chương trình giải trí nổi tiếng Anh- Top Gear) cũng phải ghen tỵ. Và sau đó đã quá muộn để nhận ra rằng xe mất phanh.

Nước Anh đã phải mất một hoặc hai thế hệ để học cách sống với thế giới tín dụng mới. Người dân Hy Lạp đã cố gắng thích nghi với nó chỉ qua một đêm và dễ đoán là họ đã thất bại.



Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Nước Mỹ: Sự thật tàn nhẫn

Tác giả: Lance Freeman
Nguồn: Information Clearing House
Nguồn dịch: Blog Nhân Chủ

Người dân Mỹ, tôi có vài tin xấu cho bạn: Bạn có phẩm chất đời sống tồi nhất trong các nước tiên tiến - tệ hại vượt xa các nước khác.

Nếu bạn biết rằng người ta thật sự sống ra sao tại các nước Tây Âu, Úc, New Zealand, Canada và ở nhiều vùng của Á châu, bạn sẽ nổi loạn, xuống đường đòi một cuộc sống khá hơn. Thật vậy, một tài xế tắc xi trung bình của Úc hay Singapore có mức sống khá hơn một nhân viên văn phòng tiêu biểu ở Mỹ.

Tôi biết điều này vì tôi là người Mỹ, và tôi đã bỏ trốn từ cái nhà tù mà bạn gọi là quê nhà. Tôi đã sống vòng quanh thế giới, tại các nước giàu và nghèo, và chỉ có một nước duy nhất tôi không bao giờ muốn về sống trở lại: đó là Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ. Chỉ mới nghĩ về nó thôi đã làm tôi tràn ngập nỗi kinh sợ.

Hãy suy nghĩ về điều này: Bạn, người dân Mỹ, là dân tộc duy nhất trong các nước phát triển không có hệ thống bảo hiểm y tế chung cho mọi người. Tất cả mọi người tại Tây Âu, Nhật Bản, Canada, Úc, Singapre và New Zealand có hệ thống chung duy nhất. Nếu họ bị bệnh, họ có thể tập trung hết năng lượng để bình phục. Nếu bạn mắc bệnh, bạn phải chống đỡ với hai thứ cùng lúc: bệnh tình của bạn và nỗi lo sợ bị phá sản. Hàng triệu người Mỹ phá sản mỗi năm vì phí tổn y tế, và hàng chục ngàn người chết hằng năm vì họ không có bảo hiểm hay bảo hiểm không đủ. Và đừng tin một giây phút nào cái thứ tuyên truyền rác rưởi rằng nước Mỹ có hệ thống y tế tốt nhất và danh sách đợi ngắn nhất: Tôi từng tới bệnh viện ở Úc, New Zealand, Âu Châu, Singapore, và Thái Lan, và tất cả mọi bệnh viện đều hơn cái bệnh viện “tốt” mà tôi thường đi khi còn ở Mỹ. Danh sách đợi ngắn hơn, cơ sở tiện nghi hơn, và các bác sĩ cũng giỏi ngang bằng.

Đây là điều mỉa mai, vì bạn là những người cần hệ thống y tế tốt hơn bất kỳ ai khác trên thế giới. Tại sao vậy? Vì lối sống Mỹ của bạn gần như được thiết kế để làm bạn bị bệnh.

Hãy bắt đầu với chế độ ăn của bạn: Phần lớn thịt bò bạn ăn đã bị nhiễm bẩn trong quá trình chế xuất. Gà của bạn bị nhiễm vi khuẩn salmonella. Gia súc và gia cầm của bạn bị tiêm đầy hormone tăng trưởng và thuốc kháng sinh. Tại hầu hết các nước khác, chính quyền sẽ hành động để bảo vệ người tiêu dùng khỏi những thứ này; tại Mỹ, chính quyền bị mua đứt bởi giới kỹ nghệ để ngăn cản bất cứ luật lệ hay sự thanh tra hiệu quả nào. Trong vài năm nữa, phần lớn các sản phẩm rau quả bán ra trên thị trường Mỹ sẽ được biến chế từ các nông sản biến đổi gen, do mối quan hệ khăng khít giữa tập đoàn Monsanto và chính quyền Mỹ. Tệ hại hơn nữa, do lượng si-rô bắp nhiều fructose (high fructose corn syrup) khổng lồ mà dân Mỹ tiêu thụ, một phần ba số trẻ em sinh ra ở Mỹ ngày nay sẽ mắc bệnh tiểu đường loại 2 vào một thời điểm nào đó trong đời của chúng.

Dĩ nhiên, không chỉ thực phẩm đang giết bạn, mà còn các loại thuốc nữa. Nếu bạn có chút sinh khí nào khi bạn còn bé, họ sẽ cho bạn Ritalin. Và rồi, khi bạn đủ lớn cả để nhìn xung quanh, bạn sẽ bị trầm cảm nên họ sẽ cho bạn Prozac. Nếu bạn là đàn ông, điều này sẽ khiến bạn bất lực vì các hóa chất, nên bạn sẽ cần Viagra để cương lên. Trong khi đó, chế độ ăn đều đặn đầy dầu hydro hóa (trans fat) bảo đảm cho bạn nồng độ cholesterol cao trong máu, nên bạn sẽ cần đơn thuốc cho Lipitor. Cuối cùng, vào cuối ngày, bạn sẽ nằm thao thức cả đêm lo lắng về việc mất bảo hiểm y tế, nên bạn sẽ cần Lunesta để ngủ.

Với chế độ ăn bảo đảm làm bạn bị bệnh và một hệ thống y tế thiết kế để bạn cứ duy trì tình trạng như vậy, cái bạn thực sự cần là một kỳ nghỉ dài đâu đó. Xui xẻo thay, bạn không thể có nó. Tôi sẽ bật mí cho bạn một bí mật nho nhỏ: nếu bạn đi biển ở Thái Lan, núi ở Nepal hay bờ san hô ở Úc, bạn có lẽ sẽ là người Mỹ duy nhất trong tầm nhìn. Và bạn sẽ được vây quanh bởi đám đông người Đức, Pháp, Ý, Israel, Bắc Âu và dân Á Châu sung túc. Tại sao vậy? Vì họ được trả lương đầy đủ để có thể thăm viếng các nơi này VÀ họ có thể lấy đủ ngày phép để làm vậy. Cho dù nếu bạn có thể dành dụm đủ tiền để đi đến một trong những nơi chốn đẹp không tả nổi này, đến khi bạn vừa tỉnh cơn say máy bay là đến giờ leo lên máy bay và hối hả lao về lại với công việc của bạn.



Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

Điểm mục chính sách nội bộ ban lãnh đạo Trung Quốc trong năm 2014

Chủ tịch Tập Cận Bình

Nguồn: Tiếng nói nước Nga

Đài "Sputnik" tiếp tục tổng kết năm 2014 đang kết thúc. Theo ông Andrei Karneev, phó giám đốc Viện Á Phi thuộc trường đại học tổng hợp quốc gia Moskva mang tên Lomonosov, trong năm 2014, ở Trung Quốc đã diễn ra những thay đổi chính trị nội bộ quan trọng.

Đầu năm 2014 được đánh dấu bởi những kỳ vọng mới về chống tham nhũng. Ngay từ hồi tháng Mười Hai năm ngoái, các phương tiện truyền thông Hồng Kông và nước ngoài đưa tin rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu điều tra cựu thành viên Ban thường vụ bộ chính trị Chu Vĩnh Khang. Rồi sau đó được biết rằng ông Chu Vĩnh Khang bị quản thúc tại nhà. Có thể nói rằng vụ Chu Vĩnh Khang và những người cùng phe cánh thu hút sự chú ý của công chúng trong suốt năm 2014. Tuy nhiên, chỉ đến tháng 12, số phận Chu Vĩnh Khang mới được quyết định, ông ta bị khai trừ khỏi ĐCSTQ và bị chuyển cho các cơ quan tư pháp xử lý.

Tuy nhiên, các nhà quan sát nhận thấy sự hình thành kịch bản điển hình trong việc điều tra các vị lãnh đạo cao cấp Trung Quốc. Đầu tiên là việc chuẩn bị dư luận thông qua rò rỉ các thông tin trên mạng Internet. Sau đó sẽ phát hiện các hành vi phạm tội của các nhân vật phụ thân tín, quan chức quan trọng dưới quyền. Rồi tiếp đến, trên các phương tiện truyền thông của Trung Quốc bắt đầu xuất hiện các tài liệu gián tiếp ám chỉ và liên tưởng, trong khi chưa có thông báo chính thức về việc bắt giữ vị lãnh đạo cấp cao bị tình nghi. Cuộc chiến chống tham nhũng đã lan rộng đến cấu trúc đặc biệt như quân đội.

Theo nhiều nhà quan sát, việc tích cực tiến hành chiến dịch chống tham nhũng không ngừng nghỉ - như chính quyền tuyên bố - cũng sẽ không phá vỡ việc củng cố quyền lực trong nước trong tay đội ngũ lãnh đạo mới và củng cố vị trí cá nhân của Chủ tịch Tập Cận Bình. Tuy nhiên, chiến dịch sẽ còn tiến hành trong bao lâu để không dẫn đến nguy cơ gây hậu quả tiêu cực, vẫn là vấn đề ngỏ.

Có những quá trình không rõ ràng đang diễn ra trong lĩnh vực tư tưởng. Một mặt, đường lối chính thức của Đảng vẫn là ca ngợi "giấc mơ Trung Quốc" và sự cần thiết duy trì giá trị xã hội chủ nghĩa. Mặt khác, Chủ tịch Tập Cận Bình nhấn mạnh nhiệm vụ phải khôi phục các nguyên tắc đạo đức trong chính trị, phải dựa vào quần chúng, vào di sản văn hóa truyền thống của đất nước (Nho giáo, vv). Không được coi nhẹ vai trò của trí thức và văn nghệ sĩ. Tổng Bí thư kêu gọi họ quảng bá "giá trị Trung Hoa", không quá chú ý đến khía cạnh thương mại trong nghệ thuật, không trở thành "nô lệ của thị trường".

Dư luận Trung Quốc và thế giới chú ý rất nhiều đến các sự kiện mùa thu ở Hồng Kông - hơn hai tháng liên, các thành viên đối lập của phong trào "Chiếm Trung ương" đã đấu tranh với chính quyền đòi tiến hành hệ thống bầu cử Hồng Kông. Cuối tháng Mười, Đài Loan đã tổ chức cuộc bỏ phiếu quy mô bầu thị trưởng một loạt thành phố, quận và thành phố địa phương. Trong cuộc bầu cử này, Quốc Dân Đảng cầm quyền từ năm 2008 đã bất ngờ thất bại lớn. Mặc dù hầu hết các nhà quan sát dự đoán và cảnh báo rằng Quốc Dân Đảng đang mất dần uy tín, nhưng sự thất bại của "phe xanh" khiến tất cả đều bị bất ngờ.

Nhìn chung, năm đang trôi qua đem lại rất nhiều sự kiện khác nhau, các quá trình đang bắt đầu hoặc tiếp tục, với những ý nghĩa và xu hướng tiếp theo sẽ trở nên rõ ràng hơn trong năm 2015 sắp tới.