Hiển thị các bài đăng có nhãn khủng hoảng nợ Hy Lạp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn khủng hoảng nợ Hy Lạp. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Đức thu lợi 100 tỷ euro từ khủng hoảng Hy Lạp

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Người hưởng lợi hàng đầu trong khủng hoảng nợ Hy Lạp chính là Đức với tổng cộng khoảng 100 tỷ euro, - các nhà kinh tế Viện Leibniz ở Berlin đưa ra ước tính.

Trước sự tháo chạy của giới đầu tư khỏi các thị trường nợ công rủi ro trong khu vực đồng euro, chính phủ Đức đã tiết kiệm được đáng kể các khoản thanh toán lãi suất nợ.

"Mỗi khi thị trường tài chính nhận được thông tin tiêu cực về Hy Lạp, giá công trái của chính phủ Đức lại giảm, và ngược lại khi tin tốt xuất hiện trái phiếu tăng lên," — Viện Leibniz giải thích.

Hoang mang trước nguy cơ Athens phá sản và khả năng thanh khoản kém của Ireland, Bồ Đào Nha, Italia (năm 2010), nhà đầu tư đã ồ ạt bán trái phiếu những nước này và xoay tiền sang công phiếu Đức vốn luôn có độ tin cậy cao, được coi là "bến đậu an toàn" trong thị trường nợ EU.

Nhờ những dòng vốn như vậy cùng với sự hỗ trợ thị trường của Ngân hàng Trung ương châu Âu, trị giá trái phiếu Đức đã tăng mạnh trong khi lãi suất hạ xuống mức thấp lịch sử. Vào mùa xuân năm 2015, lãi suất trái phiếu 10 năm chỉ 0,07%/năm, lãi suất công trái ngắn hạn thậm chí là con số âm.

Theo các nhà kinh tế Viện Leibniz, nguy cơ phá sản của Hy Lạp và cuộc khủng hoảng năm 2010 ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha đã giúp Đức có được ngân sách cân đối.

Ước tính, chính phủ Đức đã tiết kiệm được 100 tỷ euro chi phí trả lãi trong vòng 5 năm qua.

Berlin tham gia ba chương trình viện trợ Athens với 90 tỷ euro.

"Như vậy, dù cho Hy Lạp có không trả một xu nợ nào đã vay, Đức vẫn hưởng lợi từ cuộc khủng hoảng này," — Viện Leibniz kết luận.

Trong khi đấy, chính phủ Hy Lạp đã đạt thỏa thuận với các chủ nợ quốc tế vào sáng ngày thứ Ba sau nhiều giờ đồng hồ đàm phán, — phát ngôn viên Bộ Tài chính Hy Lạp Theodoros Mihopulos cho biết.

Thỏa thuận giữa Athens và chủ nợ về các khoản tín dụng là nhằm duy trì vị trí nước này trong khu vực đồng euro, ngăn chặn sự phá sản. Theo các nguồn tin tại Brussels khẳng định với Bloomberg, kích thước chương trình hỗ trợ có thể vượt quá 86 tỷ euro được đàm phán ban đầu.

Hy Lạp đã thống nhất với các chủ nợ về chỉ số ngân sách cơ bản — một điều kiện chính của gói giải cứu thứ ba.

Athens hy vọng thỏa thuận sẽ sớm bắt đầu hiệu lực bởi ngày 20 tháng 8 là đến hạn họ cần thanh toán 3,2 tỷ euro cho Ngân hàng Trung ương châu Âu.

Xem thêm:



Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Dân chủ là một trò hề - Ví dụ từ Hy Lạp

Hòm bỏ phiếu trong chế độ "dân chủ".

61,31% người dân Hy Lạp bỏ phiếu bác bỏ gói chính sách thắt lưng buộc bụng hà khắc hôm 5/7. Mười ngày sau, thủ tướng Alexis Tsipras của họ chấp nhận một gói chính sách thắt lưng buộc bụng mới còn hà khắc hơn nữa. Và bây giờ, đa số các đại biểu quốc hội bỏ phiếu ủng hộ gói cải cách đó, với 229 bỏ phiếu thuận, 64 bỏ phiếu chống và 6 bỏ phiếu trắng. Do 6 đại biểu bỏ phiếu trắng vẫn không tuân theo ý muốn rõ ràng của người dân là bác bỏ những chính sách này, chúng ta có thể cho họ vào bên bỏ phiếu thuận. Vậy là 235 đại biểu bỏ phiếu thuận và 64 đại biểu bỏ phiếu chống.

Nếu phép tính của tôi là chính xác, 235 là 78,59% của 299.

Nói một cách khác, 61,31% người dân Hy Lạp nói “Không” và 78,59% “đại diện của họ” nói “Có”.

Đẹp mặt cho cái chuyện hoang đường được gọi là “dân chủ”.



Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Khủng hoảng nợ Hy Lạp: Những gì bạn không biết từ báo chí

Nguồn: Blog Thời Thổ Tả
Dựa trên bài tiếng Anh từ Nation Of Change

Chúng ta đề cập đến phần cuối cùng, không phải là bộ phim hành động kiểu Mỹ mà là những vụ cướp trong đời thực: cướp bởi nhà băng.

Đây là câu chuyện kinh điển, đã và đang xảy ra khắp nơi, không riêng gì Hy Lạp.

Chuyện rằng có 1 gã nhà băng béo ú tốt bụng đến bảo: tiền của tôi đây, các vị cứ lấy mà dùng, 10 năm, 20 năm hay 100 năm sau trả tôi cũng được. Chỉ xin mỗi năm trả thêm cho tôi 1%.

Xem ra rất hời! Ông lão Aristotle bùi tai vứt đồng drachma cầm 100 tỷ bạc, bằng đúng toàn bộ tài sản đất nước Hy Lạp. Ông xây cầu, dựng thành, mở trường triết học, ông phát tiền cho dân chúng ăn chơi phè phỡn – ai ai cũng sung sướng.

100 năm sau, gã béo tốt bụng đến đòi nợ. Bây giờ con cháu ông Aristotle gom góp cũng chỉ trả được có đúng 100 tỷ bạc. Họ không thể lấy đâu ra thêm 1 đồng nào nữa bởi họ không có máy in tiền.

Họ đành gán quốc gia cho gã nhà băng và khăn gói lên đường ăn mày.

Câu chuyện cướp bởi nhà băng này trong thực tế không cần đến 10 năm, bởi nó nhiều mánh khóe, thủ đoạn và dã man nhiều lần hơn thế.

Nhưng trên báo chí chính thống, chúng ta chỉ nghe rủa: dân Hy Lạp ăn chơi, trốn thuế, lương cao, nghỉ hưu sớm, không chịu làm việc, vung tay quá trán, chi tiêu quá nhiều và phá sản.

Tất cả những điều này ít nhất cũng là có thật 1 phần. Nhưng hoàn toàn không nghe thấy chuyện cướp bởi nhà băng.

Và ngoại trừ việc nó là gã béo nói dối... không chỉ về Hy Lạp, mà còn về các nước EU khác như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Ý và Ireland, tất cả những ai đang trải qua mức độ thắt lưng buộc bụng khác nhau. Cùng dối trá như thế đã được đám nhà băng dùng để cướp bóc Mỹ La tinh, châu Phi, châu Á bao nhiêu năm qua.

Dĩ nhiên, Hy Lạp không tự sụp đổ, chúng đã làm họ sụp đổ!

Nói gọn lại, đám nhà băng đã nhận chìm chính phủ Hy Lạp, rồi cố tình đẩy họ vào tình trạng nợ không trả được... khi đó, từ tài sản công cho đến lợi tức bị bán tống bán tháo cho bọn đầu sỏ chính trị và các tập đoàn nước ngoài. Phần còn lại của bài sẽ giải thích tại sao và như thế nào.

Có thể bạn khoái những bộ phim kiểu mafia hoặc Bố già! Chắc bạn đã biết cách bọn mafia chiếm đoạt 1 nhà hàng nổi tiếng. Đầu tiên, chúng sẽ làm cái gì đó để công việc kinh doanh bị gián đoạn – dựng lên 1 vụ giết người hay bắt đầu một đám cháy đều được. Khi doanh nghiệp bắt đầu phải chịu đựng, Bố già xuất hiện và sẽ hào phóng đề nghị một số tiền như dấu hiệu hữu hảo. Đổi lại, hắn đưa tay chân vào kế toán của nhà hàng, gã đàn em làm chân phụ trách mua sắm, và cứ như vậy. Không cần phải nói, đó là một vòng xoáy đau khổ của chủ sở hữu, anh ta sẽ sớm phá sản, và nếu may mắn thì còn sống.

Câu chuyện cướp bóc Hy Lạp của đám nhà băng tuy có phức tạp hơn nhưng cơ bản là tương tự như vậy, nó gồm 4 bước.



Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Trở thành thành viên khối BRICS là lối thoát cho Hy Lạp sau trưng cầu dân ý?

Tác giả: Thiên Nam
Nguồn: Báo Đất Việt

Dân Hy Lạp quyết không chịu “Thắt lưng buộc bụng”

Ngày 5-7, tại Hy Lạp đã diễn ra cuộc trưng cầu ý dân về các điều kiện thỏa thuận của nước này với chủ nợ quốc tế. Hoạt động bỏ phiếu để thực hiện “Sáng kiến” do Thủ tướng nước này là ông Alexis Tsipras đề xuất, diễn ra từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối theo giờ địa phương.

Người dân Hy Lạp được đề nghị xác định liệu quốc gia này sẽ chấp nhận hay từ chối điều kiện của các chủ nợ quốc tế, trong thương lượng tìm lối thoát khỏi vỡ nợ, trong bối cảnh Thủ tướng Chính phủ Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Yanis Varufakis đã kêu gọi người Hy Lạp nói "Không".

Các quan chức chính phủ nước này cáo buộc các chủ nợ đang "khủng bố" Hy Lạp. Đồng thời cả Thủ tướng Chính phủ Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Yanis Varufakis đều khẳng định, họ sẽ từ chức nếu người dân nước này đồng ý chấp thuận các điều kiện của chủ nợ.

Tuy nhiên, kết quả bỏ phiếu cho thấy đa số dân nước này ủng hộ chính phủ của Thủ tướng Tsipras - thuộc Liên minh các đảng cánh tả Hy Lạp (SYRIZA) theo trường phái “chống khắc khổ” - quyết tâm từ bỏ chính sách “thắt lưng buộc bụng”, không chấp thuận điều kiện do các chủ nợ quốc tế đưa ra.

Theo kết quả sơ bộ cuộc trưng cầu dân ý, chỉ có 38,7% câu trả lời là “Đồng ý”, còn lại hơn 61,3% cử tri Hy Lạp nói "Không" với các gói cứu trợ thắt lưng buộc bụng của châu Âu. Kết quả trên được đưa ra sau khi hơn 95% các điểm bỏ phiếu toàn quốc được kiểm phiếu.

Sau khi biết kết quả cuộc trưng cầu dân ý, hàng chục ngàn người dân Athens đã kéo ra đường và tụ tập tại trung tâm quảng trường Syntagma để ăn mừng chiến thắng, bất chấp viễn cảnh nước này vỡ nợ và phải rời khỏi Khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurozone).

Theo Bộ Tài chính Hy Lạp tổng số nợ nước này tính đến ngày 1 tháng 4 năm 2015 là 312,7 tỷ euro. Hiện nay, Athens phải đàm phán với EU và IMF để giải quyết số nợ hình thành sau khi giải cứu ngân sách Hy Lạp trước nguy cơ phá sản năm 2010 và 2012.

Thứ trưởng Quốc phòng Hy Lạp Costas Isihos tin rằng, nếu nhân dân nước này chấp thuận các điều kiện từ chủ nợ, Hy Lạp sẽ biến thành một “thuộc địa kinh tế của châu Âu”, bởi “những người cho vay hoàn toàn không quan tâm giúp đỡ thực sự con nợ, chỉ muốn tình hình vốn đã tồi tệ sẽ càng thêm trầm trọng”.

Trưng cầu dân ý: “Cú áp-phe vĩ đại” của Hy Lạp?

Trước đó, Thủ tướng Hy Lạp Alexis Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Hy Lạp Janis Varufakis đã kêu gọi cử tri nói “không” trong cuộc trưng cầu dân ý và tin tưởng rằng quan điểm kiên quyết như vậy của người Hy Lạp sẽ là một bước tiến tới thỏa thuận mới và công bằng hơn với các chủ nợ.

Trả lời phỏng vấn báo Tây Ban Nha “El Mundo”, ông Janis Varufakis nói: "Cho dù kết quả trưng cầu hôm 5-7 ở Hy Lạp như thế nào đi nữa, thỏa thuận sẽ được ký kết với các chủ nợ."

Ông Varufakis cho rằng châu Âu và Hy Lạp đều cần phải đạt được thỏa thuận về trả nợ và cải cách nền kinh tế Hy Lạp. Nhưng theo ông, thỏa thuận sẽ được quyết định bởi kết quả cuộc bỏ phiếu này, nếu kết quả trưng cầu là “có” thì Hy Lạp sẽ được một thỏa thuận không chỉ tồi tệ, mà thực sự khủng khiếp.

Theo ông bộ trưởng, thỏa thuận do các quan chức châu Âu đề xuất là chưa phù hợp, chưa giải quyết xong về các nguồn tài chính cho nền kinh tế nước này. Nó “không mang lại hi vọng cho các doanh nghiệp đầu tư vào Hy Lạp" và không đặt dấu chấm hết cho sự căng thẳng và bất an trong cả nước.

Giới chức lãnh đạo nước này cho rằng, “những người cho vay” không quan tâm tới tái cơ cấu nợ và thúc đẩy phục hồi kinh tế Hy Lạp mà chỉ muốn “siết cổ” đất nước mình. Còn người dân nước này cho rằng, châu Âu đang muốn đất nước Hy Lạp tan hoang, tước đoạt các tài sản và doanh nghiệp của họ.



Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Khủng hoảng nợ Hy Lạp: Câu chuyện hoang đường về người dân tiêu xài quá độ

Tác giả: John Humphrys
Nguồn: Sunday London Times
Nguồn dịch: Nghiên cứu quốc tế

Với lề thói tiêu pha và mức lương hưu trí điên rồ, người dân Hy Lạp đã tự mang đến cuộc khủng hoảng này, đúng không? Không phải. John Humphrys đưa ra những lập luận khách quan bảo vệ một dân tộc mà ông yêu mến và cho rằng họ đã bị phản bội.

Khi tôi còn là một thanh niên trẻ những năm 1950, mỗi sáng Thứ Hai một kịch bản giống hệt nhau đã diễn ra ở các hộ dân lao động như nhà tôi trên khắp quốc đảo này (nước Anh). Khi cha tôi rời khỏi nhà, mẹ tôi lôi nồi nấu nước từ dưới gầm bồn rửa, đổ đầy nước vào và bắt đầu công việc giặt dũ. Một tiếng sau, quần áo được bỏ ra và rũ hoặc bằng tay hoặc bằng máy quay. Sau đó, nếu thời tiết cho phép, quần áo được phơi ra ngoài trời, hoặc được giăng quanh nhà đợi đến khi trời dừng mưa. Một công việc nhà nặng nhọc mà tất cả các bà mẹ đều phải vật lộn cùng với nhiều việc nội trợ khác.

Bạn có thể hỏi điều này thì liên quan gì đến Hy lạp? Thực ra nó liên quan rất nhiều trong bối cảnh Hy Lạp hiện nay.

Cha mẹ tôi và hàng triệu bậc cha mẹ khác đều đã có thể mua một chiếc máy giặt – một trong nhiều đồ gia dụng thay thế sức người đã giải phóng phụ nữ khỏi những công việc nặng nhọc thường làm cho cuộc sống của họ buồn chán, khổ sở.

Họ nghèo, nhưng khi đó dịch vụ thuê mua đã xuất hiện. Máy giặt, máy hút bụi hay tủ lạnh đã có thể được thuê đối với nhiều hộ gia đình. Thay vào đó những người như cha, mẹ tôi đã đợi cho đến khi họ tiết kiệm đủ tiền. Mặc dù điều này có thể mất nhiều năm.

Bạn bị sốc? Đúng vậy, ở một chừng mực nào đó. Mẹ tôi là một phụ nữ thông minh nhưng chưa từng đọc một cuốn sách nào đơn giản là vì bà đã quá bận với năm người con và tất cả các công việc nội trợ. Nhưng những năm sau, khi tôi hỏi bà tại sao lại lãng phí quá nhiều cuộc đời mình cho những công việc nặng nhọc không cần thiết ấy, bà không phàn nàn một lời.

“Mẹ đã được dạy bảo cần phải làm như vậy” bà nói. “Vay mượn là tội lỗi. Nếu không có tiền thì đừng mua, có thế thôi.” Cho đến khi mất bà vẫn coi thẻ tín dụng là sản phẩm của quỷ Sa-tăng, và không chỉ có mình bà.

Giờ hãy xem Hy Lạp vào những năm chuyển giao thế kỷ. Một đất nước trên nhiều phương diện cũng giống như Anh vào những năm 1950. Mọi thứ đã xuống cấp. Họ không có khái niệm gì về chủ nghĩa tiêu dùng. Nếu bạn muốn lắp một chiếc điện thoại tại nhà bạn sẽ phải chờ nhiều tháng. Và thẻ tín dụng không hề được nhắc đến. Thế hệ lớn tuổi không có cảnh nợ nần chồng chất.

Tất cả đã thay đổi kể từ nửa đêm 31/12/1998. Đồng Euro ra đời, Hy Lạp sau đó đã trở thành một phần của khu vực đồng tiền chung và mọi sự vỡ tung ra. Nó giống như kéo một chiếc xe cũ nát lên đỉnh đồi cao, lắp vào một động cơ siêu tốc và lướt xuống đồi với tốc độ mà Jeremy Clarkson (đạo diễn Chương trình giải trí nổi tiếng Anh- Top Gear) cũng phải ghen tỵ. Và sau đó đã quá muộn để nhận ra rằng xe mất phanh.

Nước Anh đã phải mất một hoặc hai thế hệ để học cách sống với thế giới tín dụng mới. Người dân Hy Lạp đã cố gắng thích nghi với nó chỉ qua một đêm và dễ đoán là họ đã thất bại.



Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Trưng cầu dân ý ở Hy Lạp: Trận chiến giữa người dân và chủ nghĩa tư bản tàn bạo

Biểu tình ở Hy Lạp
Người biểu tình ở Hy Lạp với dòng khẩu hiệu:
"Chính sách thắt lưng buộc bụng = Chủ nghĩa quốc xã"

Tác giả: Aditya Chakrabortty
Nguồn: The Guardian
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Vào chủ nhật này, người dân Hy Lạp có thể vùng lên chống lại hệ thống kinh tế phá sản của khu vực đồng euro, thứ đang siết cổ họ từ từ. Cuộc chiến của họ cũng là của chúng ta.

Các chính trị gia hàng đầu châu Âu đều đồng ý rằng người Hy Lạp sẽ bỏ phiếu vào chủ nhật này về một trong những câu hỏi quan trọng nhất đối với bất kỳ quốc gia nào. Tuy nhiên, họ không thể thống nhất được câu hỏi ấy thực sự là gì. Đối với Alexis Tsipras, vị thủ tướng Hy Lạp, nó là về việc liệu người dân của ông có tiếp tục chịu đựng thêm “chính sách thắt lưng buộc bụng hà khắc và nhục nhã” nào nữa không. Không phải vậy, Angela Merkel của Đức nói. Bà cho rằng người Hy Lạp chọn giữa ở lại với đồng euro và trở về với đồng drachma. Tầm quan trọng còn được nâng lên cao hơn nữa bởi ông chủ của Ủy ban châu Âu, Jean-Claude Juncker: vào cuối tuần này, “toàn bộ hành tinh” sẽ xem liệu Hy Lạp có muốn ở lại trong châu Âu hay không.

Tất cả những đánh giá đó đều có thể đúng, nhưng chúng không nhắm đúng được tầm quan trọng trung tâm của sự kiện này. Lý do để quan tâm đến Hy Lạp trong tuần này là bởi vì 11 triệu người của đất nước này sẽ tham gia vào một cuộc đấu mà chúng ta một ngày nào đó cũng có thể đến lượt tham gia: một cuộc chiến giữa dân chủ và một hệ thống kinh tế, chính trị hư hỏng.

Trận chiến đó - giữa những gì người dân muốn và những gì những kẻ cai trị họ muốn nhồi xuống cổ họng họ, trên danh nghĩa là vì lợi ích của họ - có thể thấy thoáng hiện tại mỗi thời khắc ấn tượng trong lịch sử gần đây của Hy Lạp.

Nó ở đó vào mùa xuân năm 2010, khi mà vị thủ tướng Hy Lạp khi đó, George Papandreou, cầu xin Merkel đừng nghiền nát đất nước của ông với chính sách thắt lưng buộc bụng và bà ta lạnh lùng trả lời: “Chúng tôi muốn đảm bảo rằng sẽ không ai muốn điều này nữa.” Nó diễn ra một cách rõ ràng vào mùa hè năm 2011 khi những người dân thường Hy Lạp đổ ra đường tại các thành phố đòi thay thế tầng lớp chính trị cầm quyền dễ bị mua chuộc của họ và những kẻ đầu sỏ tài chính ở châu Âu đang điều khiển phía sau.

Nó khiến chúng ta không thể bỏ qua được từ tháng giêng năm nay khi liên minh cánh tả Syriza được bầu lên nắm quyền với một nhiệm vụ rõ ràng là xóa bỏ chính sách thắt lưng buộc bụng tàn bạo, vô hiệu quả đã đẩy cả đất nước vào suy thoái kinh tế.

Điều xảy ra tuần trước là Tsipras bị dồn chặt vào chân tường bởi các chủ nợ từ Bộ Ba, Ủy ban châu Âu, Ngân hàng Trung ương châu Âu và IMF, và ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kêu gọi đến ý chí dân chủ của các cử tri của ông.

Kinh tế và tài chính chỉ là những cái cớ trong cuộc tranh chấp này. Nó thực sự là cuộc tranh chấp giữa người dân và một phiên bản tàn bạo, vô hiệu quả của chủ nghĩa tư bản. Đó là chủ đề thực tế của cuộc bầu cử, bất kể những tuyên bố mới nhất từ các cuộc họp ở Brussels và những phát triển mới nhất ở Athens có thế nào. Việc đóng cửa các ngân hàng đúng là gây ấn tượng. Nhưng nguyên tắc vàng của chính sách kiểm soát vốn là nó gây thiệt hại chủ yếu cho những người hầu như không có chút vốn nào.

Những người dân Hy Lạp mà bạn nhìn thấy trên TV bước đi mệt mỏi giữa các máy rút tiền trống rỗng là những người nghỉ hưu, người lao động, giáo viên. Những kẻ lắm tiền đã rút sạch tiền của chúng khỏi các ngân hàng Hy Lạp từ lâu rồi. Ngay từ mùa hè năm 2011, các nhà kinh tế đã lo lắng về hiện tượng “đột biến rút tiền gửi thầm lặng”. Nhân viên cao cấp của một ngân hàng đầu tư khi đó nói với tôi về một người quen đã rút 30.000 euro, bọc trong một cái túi và cất giấu trong gara. “Cái túi trước đó có một chút thức ăn bên trong,” ông ta nói. “Vì vậy, nó thu hút lũ chuột và bọn chuột ăn những cuộn tiền.”



Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

Trưng cầu dân ý ở Hy Lạp và chủ nghĩa tài chính tân tự do (neoliberalism)

Thủ tướng Hy Lạp Tsipras
Thủ tướng Hy Lạp Tsipras và những người ủng hộ

Tác giả: Pepe Escobar
Nguồn: Sputnik News
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Thủ tướng Alexis Tsipras cho phép người dân Hy Lạp quyết định số phận của chính họ thông qua một cuộc trưng cầu dân ý dân chủ. Chỉ như vậy thôi cũng đủ để đẩy Bộ Ba - Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB), Ủy ban Châu Âu (EC) và Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) - đến cực điểm cơn thịnh nộ. Đó là tất cả những gì bạn cần để hiểu về bản chất thực sự của “giấc mơ” Liên minh Châu Âu.

Dĩ nhiên, Tsipras đã đúng. Ông phải yêu cầu trưng cầu dân ý vì Bộ Ba đã trao “tối hậu thư đối với nền dân chủ Hy Lạp và người dân Hy Lạp”. Thật vậy, “một tối hậu thư mâu thuẫn với các nguyên tắc và giá trị nền tảng của châu Âu”.

Nhưng tại sao? Bởi vì hệ thống các tổ chức chính trị - kinh tế châu Âu mà bề ngoài có vẻ rất tinh vi, chuyên nghiệp ấy phải đưa ra một quyết định chính trị nghiêm trọng, và do sự tham lam và thiếu năng lực của họ, họ đã không làm được điều đó.

Ít nhất giờ đây các công dân châu Âu bắt đầu có được ý niệm về kẻ thù thực sự của họ là ai: những tổ chức không minh bạch vẫn được cho là đại diện cho họ.

Gói cứu trợ dành cho Hy Lạp cho tới nay là 240 tỷ euro (mà thực chất phần lớn dùng để giải cứu cho các ngân hàng Đức và Pháp) đã khiến cả một nền kinh tế quốc gia suy giảm 25%; dẫn đến thất nghiệp lan rộng và đói nghèo tăng vọt lên mức chưa từng thấy. Và đối với các tổ chức châu Âu - cộng với IMF - chưa hề bao giờ có kế hoạch B. Nó luôn luôn là theo cách thắt lưng buộc bụng của họ - một dạng khủng bố kinh tế - hoặc là bị tống ra cửa (của sự tuyệt vọng). Cái cớ của họ là để “cứu đồng euro”. Điều làm cho nó trở nên nực cười là Đức chẳng hề quan tâm chút nào nếu Hy Lạp vỡ nợ và Grexit (Hy Lạp rời khỏi đồng tiền chung Châu Âu) là điều không tránh khỏi.

Và mặc dù Liên minh Châu Âu hoạt động như một gã khổng lồ vụng về, vẫn khó mà hiểu được việc những trí thức bình thường có uy tín như Jurgen Habermas đi phê phán đảng Syriza là “theo chủ nghĩa dân tộc” và ca ngợi chủ tịch ECB Mario Draghi, cậu bé vàng của Goldman Sachs.

Chờ đợi Diogenes

Cuộc trưng cầu dân ý ngày 5 tháng 7 không chỉ là người dân Hy Lạp quyết định họ có chấp nhận hay từ chối những khoản tăng thuế và cắt giảm lương hưu khổng lồ (ảnh hưởng rất nhiều người hiện đã ở dưới mức nghèo chính thức); điều kiện tiên quyết mà Bộ Ba đưa ra để rót thêm tiền cứu trợ, điều kiện mà nhiều bộ trưởng trong chính phủ Hy Lạp gọi là “biện pháp man rợ”. Chúng ta có thể lập luận rằng câu hỏi thích hợp hơn cho cuộc trưng cầu dân ý ngày 5 tháng 7 là “Hy Lạp sẽ chịu giày xéo đến mức nào để được ở lại với đồng euro?”

Thủ tướng Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Varoufakis đã lật đổ hoàn toàn những tin đồn dai dẳng rằng họ sẽ chấp nhận bất kỳ sự sỉ nhục nào để được ở lại trong khu vực đồng euro. Điều đó chỉ làm giới cầm quyền kinh tế - chính trị của Đức, từ Người Đàn bà Thép Merkel cho đến Bộ trưởng Tài chính Schauble, trở nên cực đoan hơn. “Bí mật” mà họ không hề giấu giếm là họ muốn tống khứ Hy Lạp ra khỏi đồng euro ngay bây giờ.

Và điều đó đang khiến khá nhiều người Hy Lạp - những người vẫn còn tin vào lợi ích của cái được coi là ngôi nhà tài chính chung - từ từ bắt đầu chấp nhận chuyện Hy Lạp rời khỏi đồng tiền chung Châu Âu. Với cái đầu ngẩng cao.