Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Bàn về cái gọi là phong trào "dân chủ" ở Việt Nam

Nguồn: Những Nhà Dân Chủ Độc Tài

Phần 1: Bệnh di truyền của chế độ cũ

Theo tôi, đồng tiền là một trong những lý do quan trọng khiến phong trào dân chủ Việt Nam không ngừng bê bết.

Sự bê bết này bắt nguồn từ quá khứ. Không thể phủ nhận rằng phong trào dân chủ Việt Nam đã thừa hưởng nhiều di sản về nhân sự, tổ chức và tập quán của chế độ Việt Nam Cộng Hòa và cộng đồng người Việt lưu vong. Những di sản đó bao gồm cả thói quen ỷ lại vào tiền viện trợ nước ngoài và nạn tham nhũng - vốn rất quen thuộc nơi các tướng lĩnh và quan chức Việt Nam Cộng Hòa. Những dị tật di truyền này đã định sẵn cho phong trào ngày nay một số phận bất hạnh.

Tác nhân khởi đầu số phận này là những nhà đấu tranh gạo cội trong cộng đồng hải ngoại. Là những nạn nhân đầy hận thù của chế độ cộng sản, và là những người có đầy đủ điều kiện để làm việc với các dòng tiền ngoại quốc, lớp cha chú này có thừa hai thứ quan trọng: nhiệt huyết và tiền nong. Tuy nhiên, họ lại thiếu một thứ quan trọng khác, là khả năng trực tiếp hiện diện ở quốc nội để phất cờ. Vì vậy, sau nhiều nỗ lực vô vọng, với sự đánh đổi khổng lồ về tài chính, thời gian và nhân lực trong quá khứ, họ đành bằng lòng với một phương án khác, là thông qua những nhà hoạt động trong nước để tác động gián tiếp vào chiến trường Việt Nam.

Từ chỗ này, có một vấn đề mới phát sinh. Những người chống cộng hải ngoại có mục đích, tôn chỉ và cách thức đấu tranh khác hoàn toàn với đa số đồng bào trong nước. Trong khi họ đặt mục tiêu trả thù, phục quốc, và đấu tranh để thay đổi kết cục đại bại của mình trong một cuộc chiến tranh quá khứ, thì đa số người trong nước chỉ tự hỏi mình có thể làm gì để có một tương lai hòa bình, thịnh vượng và êm ấm hơn. Trong khi họ muốn áp dụng các kỹ thuật sách động quần chúng để lật đổ và tiêu diệt toàn bộ thể chế hiện tại, thì đa số người trong nước chỉ muốn giải quyết những vấn đề dân sinh cụ thể, hoàn thiện pháp luật và việc thực thi pháp luật, để dần nới rộng tự do và công bằng... Trong khi họ muốn một cuộc cách mạng đường phố kinh thiên động địa, đủ ầm ỹ để họ có thể theo dõi được qua CNN, và đủ nhanh để có thể ăn mừng trước khi xuống lỗ, thì đa số người trong nước, nhất là giới trẻ, chỉ muốn một cuộc chuyển đổi chậm rãi, bền vững và an toàn. Mọi mâu thuẫn giữa quốc nội và hải ngoại chủ yếu sinh ra từ những khác biệt đó.

Đây là thứ mâu thuẫn không thể hòa giải. Nó chỉ được giải quyết khi một bên nắm quyền kiểm soát bên còn lại. Và nó đã được giải quyết khi tiền của cộng đồng hải ngoại kiểm soát phong trào dân chủ Việt Nam.

Nói gì thì nói, tiền tươi thóc thật có nặng với người bình thường thế nào, thì trong mắt những nhà hoạt động đang bị chính quyền cắt cơm, nó còn nặng gấp mười hơn thế. Còn tương lai dân tộc thì chẳng có tí sức nặng nào với những vị đã ở tuổi không có tương lai, và đã có nửa cuộc đời sống ngoài dân tộc. Thế là sau chót, giữa viễn kiến xa và tiền gần, cuộc cách mạng dân chủ bất hạnh đã chọn phương án hai.

Chính quyền Mỹ thích điều này. Giờ thì Mỹ, nguồn viện trợ truyền thống của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đã tìm ra cách biến những nhà hoạt động Việt Nam thành con rối phục vụ cho mục đích chính trị của họ. Tất nhiên, họ chỉ coi đám rối này là công cụ để phục vụ những mục tiêu ngắn hạn và thực dụng, như buộc chính quyền Việt Nam phải chịu thiệt thòi trong hiệp định này, ký kết kia. Giữa đám người biểu tình ngáo ngơ và chính quyền Việt Nam - một tập hợp những tay chính khách vừa chuyên nghiệp, vừa đủ đĩ thõa để thỏa hiệp với mọi thế lực quốc tế khi cần, chắc chắn Mỹ không xem người biểu tình là đối tác đáng tin cậy cho những lộ trình chuyển đổi chính trị dài hơi. Điều này người ta biết nhưng không nói.

Và từ điểm khởi phát này, sự lệ thuộc tài chính vào nước ngoài bắt đầu giết dần giết mòn phong trào dân chủ.

Còn diễn biến muôn hình vạn trạng của cái chết, thì xin được đề cập đến trong bài sau.



Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Khi đao phủ Mikhail Saakashvili chia sẻ kinh nghiệm cho phát-xít Ukraina

Mikhail Saakashvili, cựu tổng thống Gruzia, đang bị truy tố
bởi chính phủ Gruzia, hiện là thị trưởng Odessa, Ukraina

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Mọi người ở Nga hôm nay nhớ lại những sự kiện kịch tính diễn ra cách đây bảy năm ở phía nam biên giới vùng Kavkaz của đất nước. Các phương tiện truyền thông thế giới khi đó loan tin rằng quân đội của nước Nga toàn trị đã tấn công, ném bom vào các thành phố, giết hại cư dân của đất nước Gruzia nhỏ bé yêu chuộng tự do và dân chủ

Làn sóng giận dữ và hận thù Nga đã bùng phát gay gắt. Nhiều nơi vang lên lời hô hào loại trừ Matxcơva khỏi tất cả các tổ chức quốc tế, áp dụng biện pháp trừng phạt và cô lập chống Nga.

Một vài tuần sau, khi Nga giới thiệu ở Liên Hợp Quốc các tư liệu ảnh chụp từ vệ tinh thì sự dối trá về “cuộc xâm lăng của Nga” đã bị bóc trần. Đã rõ là không phải Nga xâm lược Gruzia mà là đội quân Gruzia do Mỹ trang bị và huấn luyện, sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng, đã tấn công Nam Ossetia hòng dùng sức mạnh của vũ khí lấy lại quyền kiểm soát ở nước Cộng hòa mà hồi đầu những năm 1990 đã cùng với Abkhazia và Adjaria tách ra khỏi Gruzia vì không chịu sự áp đặt của những đối tượng dân tộc chủ nghĩa nắm quyền ở Tbilisi.

Cuộc đột nhập của quân đội Gruzia vào Nam Ossetia bắt đầu nửa đêm sang ngày 08 tháng Tám, với những trận pháo kích dồn dập vào thủ phủ Tskhinval của nước Cộng hòa, bằng nhiều dàn phóng tên lửa, pháo hạng nặng và súng cối. Sau đó, xe tăng Gruzia xông vào Tskhinval. Lính Gruzia bắn như vãi đạn vào mọi thứ, kể cả nhà ở và xe hơi riêng, nơi những người dân của thành phố yên bình chợt choàng tỉnh giữa đêm vì tiếng nổ và cuống cuồng tìm nơi ẩn nấp tránh đạn của bọn xâm lược. Lính Gruzia ngồi trên tháp pháo xe tăng cười hả hê ghi lại những hình ảnh này vào máy ảnh và điện thoại di động. Sau đó, một trong những đoạn phim đó xuất hiện trên màn ảnh truyền hình Tây Ban Nha với ghi chú: Lính tăng Nga tàn sát cư dân thành phố Gruzia. Cần nói thêm là về sự đánh tráo trắng trợn này cũng như những lời dối trá tương tự, cho đến nay vẫn chưa ai nói với Nga một lời xin lỗi hay cải chính.

Còn quân đội Nga quả thực sau đó đã đến Nam Ossetia để chặn đứng việc binh lính Gruzia ngang nhiên gây tội ác giết dân lành Ossetia và các binh sĩ Nga thuộc lực lượng gìn giữ hòa bình bố trí tại Tskhinval theo ủy nhiệm của LHQ. Quân Gruzia tháo chạy, bỏ lại cả những cỗ xe Mỹ "Hammer" và xe tăng nhồi thiết bị điện tử Israel còn mới toanh. Còn Tổng thống Gruzia Mikhail Saakashvili, kẻ đã ban hành sắc lệnh tội phạm về gây hấn chống Nam Ossetia, giết hại dân thường và đội gìn giữ hòa bình của Nga, khi nhận tin báo đã kêu thất thanh thỉnh cầu thế giới “cứu Gruzia khỏi cuộc xâm lăng của Nga" và trong cơn kích động thần kinh hoảng loạn thậm chí đã nhai cả cà-vạt của bản thân.

Qua một vài năm sau những sự kiện này, Saakashvili thất bại khi tranh cử Tổng thống và phải đào tẩu khỏi Gruzia. Phe đối lập đã gây sức ép không những đẩy bật nhân vật mà Mỹ từng tuyên dương là "người bảo vệ nền dân chủ" ra khỏi nền chính trị trong nước, mà còn mở vụ án hình sự để xét xử Saakashvili về những vụ tra tấn trong nhà tù, ám hại chính khách đối lập và cuộc xâm lấn chống Nam Ossetia.

Thế nhưng, những nhà bảo trợ phương Tây luôn tuyên bố ủng hộ tự do dân chủ, mà lương tâm phải chịu trách nhiệm về hàng loạt vụ thảm sát cư dân Nam Tư cũ, Iraq, Syria và Libya, đã không trao tên độc tài và kẻ thủ ác Saakashvili cho nền công lý Gruzia. Còn các chiến hữu Ukraina của Saakashvili thì đưa kẻ này tới chỗ ngồi ấm áp là Thị trưởng Odessa, nơi vào mùa hè năm trước các đối tượng dân tộc chủ nghĩa có quan điểm chính trị dã thú y như Saakashvili đã thiêu sống hàng chục người dân vô tội. Cùng với Saakashvili, trong cấu trúc quyền lực Ukraina còn có thêm mấy cựu Bộ trưởng Gruzia mà chính quyền hiện nay ở chính Gruzia muốn đưa ra tòa. Điều đó chẳng phải chuyện tình cờ. Thủ lĩnh Ukraina Pyotr Poroshenko cũng giết dân thường, cố dùng vũ lực để giành quyền kiểm soát trấn áp những cư dân Donbass không tán thành chính sách của Kiev. Bởi thế ở đây người ta cần đến kinh nghiệm của Saakashvili và cộng sự của y, kẻ đã ra lệnh giết hại những thường dân yên lành ở Nam Ossetia. Và người ta biết rằng mọi phán xét về dân chủ và nhân quyền đều sẽ được các chủ nhân phương Tây bao che, còn hành động kẻ cướp sẽ được khích lệ. Đã có phương pháp quen thuộc là đổ hết mọi tội lỗi cho Nga. Y như những gì từng xảy ra vào tháng Tám 2008. Nhưng chúng ta còn nhớ sự thật là như thế nào. Sẽ tốt hơn nếu cả phương Tây cũng nhớ — tất cả đã kết thúc ra sao.

Xem thêm:



Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Hiroshima và Nagasaki: Hồi ức kinh hoàng của các nạn nhân

Tác giả: Kim Ngân
Nguồn: Zing.vn

Tháng 8/1945, Mỹ thả hai quả bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima và Nagasaki (Nhật Bản), biến hai thành phố công nghiệp này trở thành nghĩa địa khổng lồ. Hồi ức về thời khắc kinh hoàng của những nhân chứng sống trong vụ thả bom ngày hôm đó sẽ không bao giờ phai theo năm tháng.

Hiroshima ngày 6/8/1945

Đó là một buổi sáng đầu tháng 8, mặt trời dần ló rạng trên bầu trời trong xanh, hứa hẹn một ngày ấm áp và dễ chịu. Những tia nắng dịu dàng chiếu xuống thành phố Hiroshima.

Bác sĩ Michihiko Hachiya, một nhân chứng sống cách tâm của vụ nổ khoảng 1 km, cho biết, ông trở về nhà sau một đêm trực trong bệnh viện và vô cùng mệt mỏi. Hayachi vào phòng khách để nằm nghỉ.

"Bỗng nhiên, một ánh sáng lóe lên khiến tôi giật mình. Chiếc đèn đá trong vườn bỗng sáng rực rỡ. Tôi tự hỏi, không biết ánh sáng này từ đâu. Đầu óc tôi trở nên mơ hồ. Quang cảnh tươi đẹp trước đấy đã biến mất và nhường chỗ cho bụi bặm và những đống đổ nát", Hachiya viết.

Người đàn ông này cho hay ông bị thương nặng và quần áo trên người cháy sạch nhưng vẫn cố gắng thoát khỏi đống đổ nát và chạy đi tìm người thân.

Một nhân chứng khác là ông Yoshitaka Kawamoto. Khi vụ nổ xảy ra, ông chỉ là một cậu bé 13 tuổi và đang ngồi trong lớp. "Tôi bị mắc kẹt dưới đống đổ nát, không thể di chuyển và cảm thấy đau khủng khiếp. Sau đó, những người còn sống trong lớp tôi bắt đầu hát vang bài hát truyền thống của trường. Chúng tôi nghĩ, ai đó bên ngoài sẽ nghe thấy và đến giúp. Nhưng không một ai xuất hiện. Tiếng hát nhỏ dần. Cuối cùng, chỉ còn lại mình tôi hát", Kawamoto nói.

Bà Akiko Takakura, 89 tuổi, là một trong số ít những người ở cách tâm của vụ nổ 300 m còn sống. "Hầu hết những ngôi nhà trong thành phố đều nát vụn dưới sức ép của quả bom. Tất cả những người ở ngoài trời khi đó đã chết ngay lập tức. Nhiều cái xác bốc cháy và biến dạng. Những người mắc kẹt dưới đống đổ nát rên rỉ cầu xin sự giúp đỡ. Những người thoát nạn nháo nhác chạy quanh. Tiếng rên rỉ, tiếng khóc, tiếng la ó,... vang lên ở khắp nơi. Cả thành phố ngập trong biển lửa", bà Takakura nói. Bà lão 89 tuổi cho hay, bà bị ám ảnh và sợ bất cứ thứ gì liên quan đến lửa kể từ khoảnh khắc đó.

Nagasaki ngày 9/8/1945

3 ngày sau, Mỹ tiếp tục ném quả bom nguyên tử thứ hai mang tên "Fat man" xuống Nagasaki, một thành phố cảng của Nhật Bản và phá hủy hơn 40% cơ sở hạ tầng tại khu vực này. Các bệnh viện không đủ chỗ để chăm sóc cho những người bị thương.

Michie Hattori, khi đó là một nữ sinh 15 tuổi, cho biết cô và bạn bè trong lớp đã chạy tới hầm trú ẩn khi tiếng báo động vang lên. "Khi quả bom phát nổ, tất cả những màu sắc quanh tôi đột nhiên trở thành một màu trắng rực rỡ. Một cơn gió mạnh đã đánh bật người tôi vào sâu trong hang. Tiếng gào khóc, la hét vang lên. Tôi lờ mờ nhìn thấy những bộ đồng phục học sinh đang bốc cháy", Hattori chia sẻ.

Một nhân chứng khác là Fumiko, cho hay, sau vụ nổ bà cùng một số người bạn quyết định quay trở lại trường học. "Trên đường, tôi thấy một sinh vật đen thui đang bò rất chậm. Tôi đã nghĩ, nó là một chú cá sấu vừa xổng khỏi vườn thú", Fumiko nói. Bà lão 84 tuổi cho biết, bà vô cùng sợ hãi khi nhận ra sinh vật kia là một nạn nhân.



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

84% người Ukraine muốn Putin làm Tổng thống nước mình

Nguồn: VietnamDefence

84% số người tham dự trưng cầu ý kiến trên Internet muốn Tổng thống Nga Vladimir Putin lãnh đạo... Ukraine!?

Đa số độc giả của tờ báo mạng Ukranine Nedelya.ua (nedelya-ua.com) muốn ông Putin làm tổng thống Ukraine. Cuộc trưng cầu ý kiến mới đây của tờ báo này với câu hỏi: “Quý vị sẽ tín nhiệm chính trị gia nào lãnh đạo đất nước mình?” đã cho kết quả như vậy.

Tờ báo đề nghị bầu chọn trong 20 chính trị gia, trong đó có cả các chính trị gia Ukraine như Poroshenko, Tymoshenko, Yatsenyuk, Yanukovich, Lyashko và Kolomoisky, cũng như các vị nguyên thủ nước ngoài nổi tiếng như Thủ tướng Đức Merkel, Tổng thống Kazakhstan Nazarbayev, Tổng thống Belarus Lukashenko, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Putin.

Chính Tổng thống Nga chiếm vị trí thứ nhất, bỏ xa số còn lại khi 84% độc giả bầu chọn ông.

Được nhiều phiếu thứ hai là Tổng thống Belarus Aleksandr Lukashenko với 5% số phiếu bầu, đứng thứ ba là nghị sĩ Nga Vladimir Zhirinovsky và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình với 2%; Poroshenko được 1%, cac chính trị gia Ukraine còn lại còn được ít phiếu hơn - không quá 0,5%.

Trong bối cảnh chiến dịch tuyên truyền bài Nga điên cuồng ở Ukraine hiện nay, thì kết quả cuộc trưng cầu này thật đáng kinh ngạc.

Xem thêm:



Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Sự thật ở Crimea khiến bộ máy tuyên truyền phương Tây bẽ mặt

Phái đoàn 10 nghị sĩ Pháp đến thăm Crimea

Tác giả: Kiệt Linh
Nguồn: VnMedia

Một phái đoàn nghị sĩ Pháp đã có chuyến thăm đến bán đảo Crimea xinh đẹp mới được sáp nhập vào Nga hồi tháng 3 năm ngoái. Sau chuyến thăm này, các nghị sĩ Pháp đã công bố một sự thực khiến phương Tây không khỏi cảm thấy bối rối, khó xử.

Người dân Crimea “dường như hạnh phúc khi được trở về Nga”, một nghị sĩ Pháp cho biết tại một cuộc họp báo ở thủ đô Moscow ngày hôm qua (25/7) sau chuyến thăm kéo dài 2 ngày đến bán đảo ở Biển Đen. Phái đoàn Pháp xác nhận Crimea đang là một khu vực rất yên bình.

Phái đoàn nghị sĩ Pháp đã có chuyến công du đến Crimea trong hai ngày 23 và 24/7.

Nghị sĩ Thierry Mariani – người dẫn đầu phái đoàn gồm 10 chính khách Pháp đến Crimea, cho hay, các công dân của bán đảo đã được “bảo đảm” rằng họ “không phải đối mặt với tình huống tương tự mà người dân đang sống ở Luhansk và Donetsk” đang phải hứng chịu. Đây là những khu vực miền đông Ukraine bị tàn phá bởi cuộc chiến tranh do giới chức ở Kiev phát động nhằm chống lại lực lượng ly khai.

“Điều chúng tôi muốn nói là đa số người dân chúng tôi gặp bằng những cuộc tiếp xúc khác nhau dường như đều thể hiện sự vui vẻ, hạnh phúc khi được trở về Nga”, ông Mariani cho biết tại cuộc họp báo.

Tình hình ở Crimea tuyệt đối bình thường và bán đảo ở Biển Đen giống với miền nam nước Pháp, ông Mariani – một nghị sĩ đến từ Đảng Cộng hòa Pháp và là đồng Chủ tịch của Hiệp hội Đối thoại Nga-Pháp, cho hay.

Ông Mariani thẳng thừng bác bỏ những cáo buộc của báo chí phương Tây về bản chất một chiều và không đủ năng lực của phái đoàn Pháp đến thăm Crimea .

"Tôi chắc chắn rằng 10 người trong đoàn chúng tôi đều là những nghị sĩ và thượng nghị sĩ dày dạn kinh nghiệm. Đó là những người đã ở vị trí nghị sĩ và thượng nghị sĩ từ 10 đến 20 năm. Trong số họ, có những người đại diện cho phe đối lập ở Pháp. Vì vậy, thực sự là tất cả xu hướng tư tưởng chính trị của Pháp đều được đại diện ở đây”, ông Mariani nói thêm.

"Câu hỏi đầu tiên là tại sao chúng tôi lại đến thăm bán đảo Crimea. Đây là chuyến thăm thứ ba của chúng tôi đến Nga và mục tiêu chính là duy trì các mối quan hệ tiếp xúc giữa các nghị sĩ. Tất nhiên, hai ngày chưa phải là hoàn toàn đầy đủ nhưng cũng đủ để chúng tôi cảm nhận được những gì đang xảy ra ở nơi đây”, nghị sĩ Pháp cho biết về chuyến thăm Crimea .

"Không có gì đặc biệt xảy ra ở Crimea khiến chúng ta phải chú ý và mọi việc diễn ra bình thường một cách hoàn hảo ở nơi đây. Tất nhiên, không thể nói là mọi thứ đều tốt đẹp và không có vấn đề gì xảy ra. Chúng tôi thấy rằng, người dân đa số đều cảm thấy vui mừng khi được trở lại Nga. Không có những người mặc quân phục ở đó. Crimea giống như miền nam nước Pháp", nghị sĩ Mariani phát biểu. Lời nói này của ông Mariani chẳng khác nào một lời thừa nhận về việc Crimea là của Nga. Điều này sẽ khiến nhiều quan chức phương Tây thực sự sốc bởi họ lâu nay vẫn phản đối gay gắt và kiên quyết không thừa nhận vụ sáp nhập bán đảo Crimea của Moscow .

Cùng chung quan điểm với ông Mariani, nghị sĩ Claude Goasguen của Pháp khẳng định, “Crimea là một khu vực tuyệt đối thanh bình”. Người dân ở Crimea không thể bị chỉ trích về sự thực cuộc trưng cầu dân ý đã đem đến hòa bình cho họ, ông Goasguen nói thêm.

Nghị sĩ Goasguen còn nhấn mạnh, giới chức Crimea có quyền tuyệt đối trong việc tổ chức cuộc trưng cầu dân ý hồi năm ngoái, giải thích rằng “cuộc đảo chính ở Ukraine được phát động không phải bởi những người dân từ Crimea mà bởi những người ở Maidan”.



Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Trở thành thành viên khối BRICS là lối thoát cho Hy Lạp sau trưng cầu dân ý?

Tác giả: Thiên Nam
Nguồn: Báo Đất Việt

Dân Hy Lạp quyết không chịu “Thắt lưng buộc bụng”

Ngày 5-7, tại Hy Lạp đã diễn ra cuộc trưng cầu ý dân về các điều kiện thỏa thuận của nước này với chủ nợ quốc tế. Hoạt động bỏ phiếu để thực hiện “Sáng kiến” do Thủ tướng nước này là ông Alexis Tsipras đề xuất, diễn ra từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối theo giờ địa phương.

Người dân Hy Lạp được đề nghị xác định liệu quốc gia này sẽ chấp nhận hay từ chối điều kiện của các chủ nợ quốc tế, trong thương lượng tìm lối thoát khỏi vỡ nợ, trong bối cảnh Thủ tướng Chính phủ Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Yanis Varufakis đã kêu gọi người Hy Lạp nói "Không".

Các quan chức chính phủ nước này cáo buộc các chủ nợ đang "khủng bố" Hy Lạp. Đồng thời cả Thủ tướng Chính phủ Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Yanis Varufakis đều khẳng định, họ sẽ từ chức nếu người dân nước này đồng ý chấp thuận các điều kiện của chủ nợ.

Tuy nhiên, kết quả bỏ phiếu cho thấy đa số dân nước này ủng hộ chính phủ của Thủ tướng Tsipras - thuộc Liên minh các đảng cánh tả Hy Lạp (SYRIZA) theo trường phái “chống khắc khổ” - quyết tâm từ bỏ chính sách “thắt lưng buộc bụng”, không chấp thuận điều kiện do các chủ nợ quốc tế đưa ra.

Theo kết quả sơ bộ cuộc trưng cầu dân ý, chỉ có 38,7% câu trả lời là “Đồng ý”, còn lại hơn 61,3% cử tri Hy Lạp nói "Không" với các gói cứu trợ thắt lưng buộc bụng của châu Âu. Kết quả trên được đưa ra sau khi hơn 95% các điểm bỏ phiếu toàn quốc được kiểm phiếu.

Sau khi biết kết quả cuộc trưng cầu dân ý, hàng chục ngàn người dân Athens đã kéo ra đường và tụ tập tại trung tâm quảng trường Syntagma để ăn mừng chiến thắng, bất chấp viễn cảnh nước này vỡ nợ và phải rời khỏi Khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurozone).

Theo Bộ Tài chính Hy Lạp tổng số nợ nước này tính đến ngày 1 tháng 4 năm 2015 là 312,7 tỷ euro. Hiện nay, Athens phải đàm phán với EU và IMF để giải quyết số nợ hình thành sau khi giải cứu ngân sách Hy Lạp trước nguy cơ phá sản năm 2010 và 2012.

Thứ trưởng Quốc phòng Hy Lạp Costas Isihos tin rằng, nếu nhân dân nước này chấp thuận các điều kiện từ chủ nợ, Hy Lạp sẽ biến thành một “thuộc địa kinh tế của châu Âu”, bởi “những người cho vay hoàn toàn không quan tâm giúp đỡ thực sự con nợ, chỉ muốn tình hình vốn đã tồi tệ sẽ càng thêm trầm trọng”.

Trưng cầu dân ý: “Cú áp-phe vĩ đại” của Hy Lạp?

Trước đó, Thủ tướng Hy Lạp Alexis Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Hy Lạp Janis Varufakis đã kêu gọi cử tri nói “không” trong cuộc trưng cầu dân ý và tin tưởng rằng quan điểm kiên quyết như vậy của người Hy Lạp sẽ là một bước tiến tới thỏa thuận mới và công bằng hơn với các chủ nợ.

Trả lời phỏng vấn báo Tây Ban Nha “El Mundo”, ông Janis Varufakis nói: "Cho dù kết quả trưng cầu hôm 5-7 ở Hy Lạp như thế nào đi nữa, thỏa thuận sẽ được ký kết với các chủ nợ."

Ông Varufakis cho rằng châu Âu và Hy Lạp đều cần phải đạt được thỏa thuận về trả nợ và cải cách nền kinh tế Hy Lạp. Nhưng theo ông, thỏa thuận sẽ được quyết định bởi kết quả cuộc bỏ phiếu này, nếu kết quả trưng cầu là “có” thì Hy Lạp sẽ được một thỏa thuận không chỉ tồi tệ, mà thực sự khủng khiếp.

Theo ông bộ trưởng, thỏa thuận do các quan chức châu Âu đề xuất là chưa phù hợp, chưa giải quyết xong về các nguồn tài chính cho nền kinh tế nước này. Nó “không mang lại hi vọng cho các doanh nghiệp đầu tư vào Hy Lạp" và không đặt dấu chấm hết cho sự căng thẳng và bất an trong cả nước.

Giới chức lãnh đạo nước này cho rằng, “những người cho vay” không quan tâm tới tái cơ cấu nợ và thúc đẩy phục hồi kinh tế Hy Lạp mà chỉ muốn “siết cổ” đất nước mình. Còn người dân nước này cho rằng, châu Âu đang muốn đất nước Hy Lạp tan hoang, tước đoạt các tài sản và doanh nghiệp của họ.



Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Nga đang ở đâu trong tranh chấp ở biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc?

Biển Đông

Tác giả: Hồng Thủy
Nguồn: giaoduc.net.vn

Theo Tvestov, Việt Nam muốn thấy sự tham gia của Nga trong vấn đề Biển Đông, nhưng người Việt không muốn đẩy Moscow tới chỗ phải có câu trả lời dứt khoát.

Anton Tsvetov, Giám đốc Truyền thông và quan hệ với chính phủ thuộc Hội đồng Quan hệ quốc tế Nga ngày 2/6 bình luận trên trang cá nhân, thuộc Cổng thông tin điện tử của cơ quan này về vai trò của Nga có thể tham gia ở Biển Đông.

Học giả Nga bình luận, hiện đã quá rõ ràng rằng nỗ lực của Bắc Kinh chống quốc tế hóa vấn đề tranh chấp ở Biển Đông đã thất bại một cách hoàn toàn và tuyệt đối. Ngay cả các quốc gia không có yêu sách ở Biển Đông như Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ đều theo dõi chặt chẽ, đôi khi tham gia vào "quả bom hẹn giờ" ở vùng biển này.

Trong khi đó Nga một lần nữa tuyên bố về trục quan hệ châu Á - Thái BÌnh Dương như một cách bù đắp cho những thiệt hại trong mối quan hệ với phương Tây bởi cuộc khủng hoảng Ukraine. Nhưng tại sao lại không có bàn tay của Nga trong "miếng bánh" Biển Đông? Anton Tsvetov đặt câu hỏi.

Dù cách này hay cách khác Nga không còn có thể hoàn toàn đứng ngoài vấn đề Biển Đông, tranh chấp chủ quyền đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Năm 2015 đã chứng kiến sự gia tăng chưa từng có trong quan hệ Nga - Trung. Với nhiều người phương Tây cố gắng miêu tả Nga đang bị cô lập, Điện Kremlin xem mối quan hệ với Trung Nam Hải như một biểu hiện hoàn toàn ngược lại.

Trong bối cảnh tương tự, Trung Quốc cũng muốn người Nga giúp họ thay đổi hình ảnh của mình trong một "pháo đài bị bao vây". Khả năng Nga tham dự vào tranh chấp ở Biển Đông sẽ là lựa chọn thiếu trí tuệ. Việt Nam là một bên yêu sách chính ở Biển Đông, đồng thời cũng là một trong những khách hàng lớn nhất của vũ khí, khí tài quân sự Nga. Hai bên có một số dự án đầu tư lớn và Việt Nam đang tham gia một khu vực tự do thương mại do Moscow lãnh đạo, Liên minh kinh tế Á - Âu.

Thời điểm này chính sách của Nga đối với các tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông có thể xem như "không tồn tại". Bộ Ngoại giao Nga thường hạn chế bản thân khi đưa ra lập trường trung lập, kêu gọi giải quyết hòa bình các tranh chấp, tự kiềm chế, tuân thủ luật pháp quốc tế bao gồm Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) và sớm kết thúc đàm phán, ký kết bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC).

Không hỗ trợ bất kỳ yêu sách pháp lý nào ở Biển Đông có vẻ như lựa chọn hợp lý để làm đối với Moscow, nhưng người Nga vẫn khiến Việt Nam "nhíu mày" khi Moscow không phản ứng bằng bất kỳ hình thức nào có ý nghĩa trước việc Việt Nam bị đối xử tệ bạc.

Người Việt vẫn còn thất vọng trước việc Nga thiếu một tuyên bố đáng kể xung quanh khủng hoảng giàn khoan 981 (Trung Quốc hạ đặt bất hợp pháp trên vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam) tháng 5/2014.

Anton Tsvetov cho rằng, có lẽ đây là lý do tại sao Việt Nam đã "không quá phức tạp" trong phản ứng trước yêu cầu không cho phép máy bay ném bom hạt nhân chiến lược Nga tiếp nhiên liệu tại căn cứ không quân tại Đà Nẵng.

Nga tiếp tục cung cấp các trang thiết bị khí tài quân sự cho Việt Nam, giúp người Việt tăng cường năng lực đẩy lùi một cuộc tấn công tiềm ẩn dọc theo bờ biển của mình. Đến năm 2016 tất cả 6 tàu ngầm Kilo Việt Nam mua của Nga sẽ được bàn giao và đóng vai trò quan trọng ở Biển Đông.



Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Với Nga, Mỹ-NATO hãy quên đi chuyện ăn không, cướp không

Putin dẫn đầu cuộc tuần hành của Lữ đoàn Vĩnh cửu
Putin dẫn đầu Lữ đoàn Vĩnh cửu, cuộc tuần hành của 12 triệu người dân trên khắp nước Nga.
Đây chính là sức mạnh chính của nước Nga mà không một thế lực nào có thể bẻ gãy.

Tác giả: Lê Ngọc Thống
Nguồn: Soha.vn

Một nước Nga rộng lớn có tài nguyên thiên nhiên phong phú, dồi dào là sự thèm muốn chiếm đoạt đến khát khao cháy bỏng của các tập đoàn thế lực kinh tế-chính trị kếch xù Mỹ-EU-NATO.

Một nước Nga có đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, tồn tại trong lòng châu Âu là điều không thể chấp nhận được, là cái gai trong mắt cần phải nhổ của thế lực bá chủ thế giới đứng đầu là Mỹ bằng liên minh quân sự, chính trị duy nhất và hùng mạnh nhất trên thế giới là EU-NATO.

Khó khăn cho Mỹ là tuy Liên Xô tan rã, nước Nga thừa kế Liên Xô nhưng chưa tan rã, dù tiềm lực kinh tế đang yếu ớt, dù lực lượng quân sự không bằng Mỹ nhưng lực lượng hạt nhân vẫn đủ sức hủy diệt nước Mỹ và NATO.

Nga có thể sẵn sàng làm điều đó nếu như Mỹ-NATO dám mạo hiểm dùng biện pháp quân sự để “xẻ thịt” nước Nga như đã từng ở Iraq, Libya, Nam Tư…

Gây chiến tranh của các thế lực chính trị đầu sỏ đều không ngoài quyền lợi, kinh tế. Nếu không vì tài nguyên, dầu mỏ, không vì lợi nhuận thì Mỹ chẳng mang quân, bom đạn đi xâm lược, can thiệp…vào các quốc gia khác.

Đương nhiên, Mỹ chẳng dại khi gây chiến tranh với ai đó mà cả hai cùng chết như trực tiếp gây chiến với nước Nga.

Tuy nhiên, tại sao Liên Xô lại sụp đổ, tan rã khi có một lực lượng quân sự hùng mạnh mà không cần một phát súng? Rõ ràng là do chính Liên Xô “tự đổ” bởi một cuộc “cải tổ”.

"Cải tổ" hay "cách mạng màu" (Việt Nam đã đặt tên rất chính xác là “Diễn biến hòa bình”) đều chứng minh đây là một biện pháp thay đổi chế độ, thể chế nhanh hơn gấp bội lần với biện pháp áp đặt bằng chiến tranh.

Đồng thời, đây là biện pháp duy nhất thay thế cho biện pháp chiến tranh đối với những quốc gia mà kẻ thù không thể gây chiến và không dám gây chiến.

"Tấn công nước Nga là tự sát"

Giới quân sự Mỹ và phương Tây dù có cái đầu nóng, hiếu chiến bao nhiêu cũng thừa nhận thức để hiểu rằng, tấn công vào nước Nga là tự sát.

Cuộc chiến 5 ngày vào năm 2008 với Gruzia, cuộc khủng hoảng Ukraine khi Nga chiếm Crimea đẩy NATO ra khỏi Biển Đen mà lực lượng quân sự NATO vẫn án binh bất động đã chứng minh điều đó.

Thế nhưng, hiện tại, Mỹ-phương Tây vẫn hùng hục mở rộng NATO về phía Đông, bao vây Nga, xây dựng lá chắn tên lửa…

Động thái này thực ra là để tạo áp lực mạnh, hỗ trợ cho đòn đánh sập nền kinh tế Nga (bao vây, cấm vận, trừng phạt…) thực hiện cách mạng màu làm Nga tự ngã mà thôi.

Không phải là hồ đồ, đơn giản, khi Nga đã tố cáo Mỹ-phương Tây đã tiến hành cách mạng màu để lật đổ chế độ Nga hiện hành.

May thay cho nước Nga, sự choáng váng, loạng choạng sau khi Liên Xô sụp đổ đã kịp thời gượng dậy, đứng vững khi Vladimir Putin trở thành ông chủ Điện Kremlin.

15 năm cầm quyền của Tổng thống Putin với lịch sử nước Nga chỉ là một khoảnh khắc. Nhưng kể từ khi Liên Xô sụp đổ đến nay có thể nói nước Nga được, đang phục hưng uy tín và sức mạnh.



Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Tổng thống Putin trả lời trực tuyến người dân Nga

Tổng thống Putin trả lời trực tuyến người dân Nga

Nguồn: soha.vn

Trong 3 giờ 55 phút, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã giải đáp 90 câu hỏi, bao gồm tình hình trong nước, quan hệ giữa Nga với phương Tây và độc lập ở miền đông Ukraine…

Tổng thống Putin mở đầu cuộc đối thoại trực tuyến với người dân bằng một bài phát biểu ngắn vào lúc 12h03 phút (giờ Moscow).

Tổng thống Nga ngồi tại một trường quay được thiết lập gần điện Kremlin. Cùng lúc đó, cuộc giao lưu được phát trực tiếp trên một loạt kênh truyền hình và đài phát thanh Nga.

Trong bài phát biểu mở đầu, Putin cho biết tổng sản phẩm quốc nội của Nga năm 2014 tăng 0,6%, và Nga đã giữ không cho vòng xoáy lạm phát diễn biến quá nặng nề.

Trong thời gian khoảng 1 tuần nhận các câu hỏi từ khắp nơi gửi tới, đã có hơn 2.386.000 thắc mắc muốn được giải đáp.

Gần 250 nhà báo Nga và hơn 70 phóng viên nước ngoài, trong đó có phóng viên Anh, Đức, Pháp, Mỹ, Trung Quốc, Nhật... đang tác nghiệp tại trường quay này để đưa tin về cuộc giao lưu trực tuyến.

Theo ông Putin, sản lượng dầu mỏ của Nga năm 2014 đã đạt con số kỉ lục 525 triệu tấn. Cũng trong năm 2014, khắp nước Nga đã xây dựng được 82 triệu m2 nhà ở, nhiều nhất từ trước tới nay.

Tình trạng thất nghiệp không diễn biến nghiêm trọng. Theo đánh giá của ông Putin, việc thất thoát vốn ra nước ngoài cũng không tới mức thảm hoạ. Vốn của các ngân hàng Nga đạt 77 nghìn tỉ rúp, vượt quá giá trị tổng sản phẩm quốc nội của đất nước.

Ông cho rằng, mức thâm hụt ngân sách 3,7% là chấp nhận được.

Tổng thống Putin ghi nhận thu nhập thực tế của người dân Nga đã giảm do lạm phát tăng 11,4%. Ông cho rằng, dù có cấm vận và trừng phạt của phương Tây hay không, nước Nga cũng cần phải hướng tới các biện pháp quản lý kinh tế hoàn thiện hơn nữa.

Ông Putin cho rằng, kinh tế Nga có thể phục hồi sớm hơn chứ không phải là 2 năm. Sản xuất nông nghiệp trong nước nhất định sẽ tăng trưởng.

Nước Nga không sợ bất kỳ một mối đe dọa nào

Tổng thống Putin nhấn mạnh rằng, trong bối cảnh toàn xã hội Nga gắn kết như hiện nay, thì nước Nga không sợ bất kỳ một mối đe doạ nào.

Putin không đồng tình với những lời chỉ trích quá nhiều đối với hoạt động của chính phủ Nga.

Ông cho rằng, kế hoạch hành động của chính phủ Nga trong thời kỳ khủng hoảng được tính toán rất kỹ và thể hiện đúng thực trạng của nền kinh tế, mặc dù theo ông, việc triển khai kế hoạch chống khủng hoảng cần phải đẩy nhanh hơn nữa.

Các hành động của chính phủ và Ngân hàng Trung ương Nga nhằm cấp vốn cho hệ thống ngân hàng Nga và những biện pháp khác nữa đã được thực hiện rất xác đáng.

Putin cũng ghi nhận, nhìn chung, trong cả nước hiện nay, giá cả hàng hoá đã bắt đầu giảm, tuy không đều khắp ở tất cả các địa phương. Đồng rúp đi vào ổn định và đã tăng giá. Đáng chú ý là rúp tăng giá nhanh hơn so với giá dầu mỏ.



Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Cựu quan chức Israel: "Xung đột tại Ukraine còn kéo dài vì Mỹ muốn thế"

Xung đột Ukraine

Nguồn: Một Thế Giới

Xung đột tại Ukraine còn kéo dài vì Mỹ vẫn tiếp tục những nỗ lực làm suy yếu và cô lập Nga, Ukraine đã được người Mỹ sử dụng trong mục đích này, một cựu quan chức Israel nói với Sputnik News ngày 6.4.

"Sáng kiến tạo ra cuộc xung đột này (ở Ukraine) đến từ Mỹ. Khi nào họ còn thấy rằng cuộc khủng hoảng ở Ukraine có lợi để họ làm suy yếu và cô lập Nga, thì cuộc xung đột này còn kéo dài", ông Kedmi, cựu lãnh đạo của Nativ, cơ quan xúc tiến di cư từ Liên Xô sang Israel nói về việc xung đột tại Ukraine còn kéo dài với truyền thông.

Trước đó cũng trong ngày 6.4, Ngoại trưởng nga Sergei Lavrov nói với Tổng giám đốc cơ quan tin tức Rossiya Segodnya là ông Dmitry Kiselev rằng Mỹ cố gắng để tước đi mọi mối quan hệ của các nước với Nga.

Ông Kedmi cho rằng chính Mỹ mới là đạo diễn chính của khủng hoảng Ukraine và là kẻ khơi mào cuộc xung đột, trong khi Nga chỉ đơn giản là phản ứng lại các hành động khiêu khích của Mỹ. Theo ông Kedmi, trong tương lai xung đột Ukraine có kết thúc hay không thì sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định của Mỹ.

"Châu Âu không có vai trò gì cả, bởi tất cả mọi thứ được kiểm soát từ Washington. Chính quyền Ukraine cũng làm mọi thứ mà Washington sai bảo mà không có ý kiến riêng", ông Kedmi nói, và nói thêm rằng lực lượng hòa bình nếu được triển khai tại Ukraine cũng sẽ không giải quyết gì được cho tình hình xung đột.

Vào tháng 4.2014, lực lượng Kiev đã phát động một chiến dịch quân sự để chống lại những người ủng hộ độc lập ở miền Đông Ukraine, những người từ chối công nhận tính hợp pháp của chính quyền mới tại Ukraine, lên nắm quyền sau cuộc đảo chính tại Maidan.

Ngày 12.2, một thỏa thuận hòa bình đã được ký tại Minsk là một gói biện pháp ngăn chặn xung đột tại miền Đông Ukraine. Danh sách 13 điểm này bao gồm một lệnh ngừng bắn vào ngày 15.2. Tuy nhiên, theo ông Kedmi thì chỉ có lệnh ngừng bắn là được thực thi một cách khá nghiêm túc.

Xem thêm:



Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Thế giới mất lòng tin và ác cảm cao độ với Hoa Kỳ

Cờ Mỹ bóp nghẹt thế giới

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Trên thế giới, mức độ mất lòng tin và ác cảm với Hoa Kỳ chưa bao giờ cao như hiện nay.

Một trong những lý do ở đây là thực tế, dư luận thế giới coi Mỹ "… như một đất nước không ngừng kiếm cớ bắt bẻ, moi móc các quốc gia không đáp ứng tiêu chuẩn dân chủ Hoa Kỳ, tìm cách can thiệp vào công việc nội bộ các dân tộc không hề đe dọa Mỹ," — nhà chính luận Patrick Buchanan viết trên The American Conservative.

Theo ông, Hoa Kỳ "đang sử dụng chiến thuật Chiến tranh Lạnh chống lại dân chủ," đầu tư vào các tiến trình bầu cử tự do hòng loại bỏ những thủ lĩnh không có lợi cho chính quyền Obama. Ví dụ, Thượng viện Mỹ sẽ phải làm rõ liệu Bộ Ngoại giao có chi 350.000 đô la cho tổ chức phi chính phủ OneVoice nhằm làm ông Benjamin Netanyahu thất bại trong cuộc bầu cử ở Israel.

Giới ngoại giao Mỹ chẳng nên huênh hoang với các cuộc "cách mạng màu" mà họ đã góp phần dựng lên ở Belgrade, Tbilisi và Kiev, — ký giả Patrick Buchanan viết. Những động thái can thiệp như vậy thường dẫn đến sự rủi ro không cần thiết và gây nên sự bất bình ở các nước. Chẳng hạn, Tổng thống Ai Cập đã ra lệnh trục xuất nhân viên các tổ chức phi chính phủ Mỹ, Bắc Kinh cũng tin chính các tổ chức phi chính phủ đã đứng sau hoạt động biểu tình tại Hồng Kông.

Ai ở Washington là người quyết định những chế độ cần thiết phải lật đổ? Cuộc khủng hoảng Ukraina làm cho câu hỏi này càng trở nên thiết thực. "Ông Putin không hề hành động gì ở Ukraina cho tới khi chính phủ Kiev được bầu một cách dân chủ, trung lập với Moskva bị lật đổ trong cuộc đảo chính, sự kiện như Moskva khẳng định có bàn tay hữu hình từ Mỹ. Không chỉ riêng Nghị sĩ John McCain đã châm ngòi nổ cho đám đông trên Maidan lật đổ chế độ. Cùng góp sức còn có nữ Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland. Bản thân bà này cũng công nhận kể từ năm 1991 Hoa Kỳ đã chi tới năm tỷ USD để định hướng Ukraina về phía phương Tây…" – ông Buchanan chỉ ra. — "Rõ ràng, “Bà Nuland và các cộng sự” suy nghĩ rằng đưa Ukraina vào EU và NATO là bước nhảy vọt lớn hướng tới tự do và tiến bộ.Trong khi, Moskva coi đây là động thái phá hoại một dân tộc slavo thân thiết, gắn bó và đoàn kết với nước Nga suốt nhiều thế kỷ."

Ký giả kỳ cựu đặt câu hỏi, vậy mục tiêu chính của chính sách đối ngoại này là gì? Bảo vệ những lợi ích quan trọng sống còn và an ninh quốc gia, hay tung hô nền dân chủ trên thế giới? Nếu quả là điều thứ hai, thì sứ mệnh như nước Mỹ tự nhận thật sự không tưởng. Patrick Buchanan mỉa mai phân tích: "…nếu vẫn tồn tại mối đe dọa tự do, thế giới chưa trở nên thực sự dân chủ, thì Mỹ cũng không thể cho phép mình nghỉ ngơi. Chưa thể khi các chế độ hiện hành ở Nga, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Iran, Syria, Saudi Arabia, Ai Cập, Belarus, ở đa số các quốc gia Ả Rập và châu Phi, hay Venezuela và Cuba, chưa bị lật đổ”.

"Nếu đây là mục tiêu của chúng ta thì Hoa Kỳ sẽ chết trong nỗ lực của mình," — nhà báo Mỹ kết luận.

Nhận xét: Mục tiêu của giới cầm quyền Mỹ là thống trị thế giới và họ đã và đang làm bất cứ điều gì để đạt được nó. "Dân chủ", "tự do" chỉ là những từ trống rỗng mà họ dùng để biện minh cho việc đó. Vấn đề đối với giới cầm quyền Mỹ là ở chỗ dân chúng trên thế giới ngày càng nhìn rõ hơn bản chất của sự việc và không còn dễ bị lừa như trước nữa.

Xem thêm:



Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Tính nan giải của cuộc đối đầu Nga-Mỹ: Kẻ thái nhân cách không chịu nổi sự thật

Putin: Mục tiêu của bộ máy tuyên truyền phương Tây

Tác giả: Joe Quinn
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Trong trường hợp bạn chưa nhận ra, một cuộc chiến tranh đã và đang diễn ra quanh bạn trong 12 tháng qua. Không phải một cuộc chiến tranh “nóng”, mà là một cuộc chiến tuyên truyền khổng lồ thường đi trước các động thái quân sự.

Cuộc tấn công tuyên truyền toàn diện của Hoa Kỳ chống lại Nga bắt đầu từ hồi năm 2006 với cái chết do ngộ độc polonium của nhà hoạt động chống Putin, Alexander Litvinenko. Bất chấp thực tế rằng trước Litvinenko, vụ giết người duy nhất bằng cách đầu độc với polonium là vụ sát hại Yasser Arafat, giới truyền thông phương Tây ngay lập tức buộc tội Putin cho cái chết của Litvinenko và vẫn làm vậy từ đó tới giờ.

Đầu năm nay, một cuộc điều tra của chính phủ Anh về cái chết của Litvinenko bắt đầu và những lời cáo buộc tương tự, dựa trên kiểu lập luận “mọi người đều biết Putin là một tên du côn” mà không có chút bằng chứng nào, lại được đưa ra. Một mẩu thông tin nhỏ được tiết lộ bởi cuộc điều tra hoàn toàn đánh tan mọi cáo buộc rằng Putin có bất cứ liên quan gì đến cái chết của Litvinenko. Tuy nhiên, mẩu thông tin đó đã bị cố tình lờ đi bởi giới truyền thông phương Tây.

Theo câu chuyện của chính phủ Anh, nhà hoạt động chống Putin này đã bị thủ tiêu bởi hai nhân viên FSB, những kẻ đã đầu độc ông ta với chất độc phóng xạ bằng cách cho ông ta uống phần nước chè còn lại trong một ấm trà (khoảng nửa cốc) mà họ gọi trong một khách sạn ở London. Vấn đề với tuyên bố này là ở chỗ Litvinenko tự mình sắp xếp cuộc gặp gỡ với hai người đàn ông ấy một cách tự phát chỉ vài giờ trước đó. Vì vậy, để tin rằng hai nhân viên này đã giết hại đồng chí cũ của họ, chúng ta phải giả định rằng bằng cách nào đó họ nghi ngờ rằng Litvinenko sắp yêu cầu gặp mặt và mang sẵn một gói polonium cho dịp ấy. Thêm vào đó, một trong hai nhân viên giới thiệu đứa con trai 8 tuổi của mình cho Litvinenko, thậm chí còn bảo nó bắt tay, sau khi Litvinenko đã uống một ít nước chè được cho là có chất phóng xạ ấy. Vợ của Litvinenko, Marina, khai với nhân viên điều tra rằng vào thời điểm cái chết của ông ta, Litvinenko làm việc cho MI6.

Bài phát biểu khá nổi tiếng của Putin tại Hội nghị An ninh Munich năm 2007 được cho là thời điểm mà Nga công khai và đơn phương “chia tay” với phương Tây. Nhưng bài phát biểu của Putin được đưa ra sau nhiều năm trời chính quyền Hoa Kỳ và Anh cố gắng gây bất ổn cho chính quyền Nga, cả công khai lẫn bí mật, nhằm buộc họ chấp nhận sự cai trị tối cao của đế quốc Anh – Mỹ. Thay vì cúi đầu trước áp lực này, Putin đã chọn cách tiêm một liều sự thật và thực tiễn cho những kẻ hiếu chiến:

Lịch sử nhân loại chắc chắn đã trải qua những giai đoạn đơn cực, và chứng kiến những khát vọng hướng tới uy quyền tối cao trên thế giới. Còn gì chưa xảy ra trong lịch sử thế giới cơ chứ? Và một thế giới đơn cực là thế nào? Cho dù ai đó có tô vẽ từ ấy thế nào chăng nữa, cuối cùng nó vẫn trỏ đến một tình huống, trong đó chỉ có một trung tâm của quyền lực, một trung tâm của sức mạnh, một trung tâm đưa ra quyết định.

Đó là thế giới trong đó có một chủ nhân, một chủ quyền. Và suy cho cùng, điều này là nguy hiểm, không chỉ đối với những người nằm trong hệ thống này, mà còn đối với chính chủ quyền duy nhất ấy bởi vì nó tự phá hủy bản thân nó từ bên trong.

Và điều này chắc chắn không có điểm gì liên quan đến dân chủ. Bởi vì, như các bạn đã biết, dân chủ là quyền lực của số đông thay vì lợi ích và ý kiến của số ít.

Nhân tiện, nước Nga chúng tôi liên tục được dạy dỗ về dân chủ. Nhưng vì một lý do nào đó, những kẻ dạy dỗ chúng tôi tự họ không muốn học. Ngày nay chúng ta đang chứng kiến việc sử dụng quá mức, gần như không có giới hạn, của sức mạnh - sức mạnh quân sự - trong quan hệ quốc tế, và sức mạnh ấy đang ném thế giới vào vực thẳm của những cuộc xung đột không dứt. Chúng ta đang chứng kiến một thái độ khinh thị ngày càng lớn đối với những nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế. Một số quốc gia, đầu tiên và trên hết là Hoa Kỳ, đã vượt quá biên giới quốc gia của mình trong mọi lĩnh vực. Điều này có thể thấy rõ trong các chính sách kinh tế, chính trị, văn hóa và giáo dục mà họ áp đặt lên các nước khác. Vâng, ai thích điều đó? Ai chấp nhận được điều đó?



Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Nemtsov trở thành vật hy sinh cho cuộc cách mạng chống Putin ở Nga

Nguồn: CNN International
Nguồn dịch: Google.Tienlang2014

Theo nhà phân tích chính trị Sergei Markov: nhiều sự kiện đang nói lên rằng đứng sau vụ giết hại Boris Nemtsov là đặc nhiệm Ukraine. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho kênh truyền hình CNN, ông nhận định rằng mục đích của Kiev là để làm nước Nga mất ổn định và kích động cách mạng. Markov nói: trong đó phe đối lập Nga có nhiều quyền lợi hơn hẳn phía Ukraine.

Chúng tôi hỏi ông Sergei Markov, một cựu đại biểu Đuma Quốc gia từ đảng "Nước Nga thống nhất" của Tổng thống Putin.

- CNN: Thưa Ngài Markov, Ngài bình luận như thế nào về những gì đã xảy ra vào tối thứ sáu? Theo Ngài thì ai là người chịu trách nhiệm cho cái chết của nhân vật đối lập chủ chốt - Boris Nemtsov?

- Sergei Markov, cựu đại biểu Đuma Quốc gia: Tôi nghĩ rằng người giết Boris Nemtsov, mà ông Nemtsov trong hai mươi năm đã là bạn của tôi, và còn dạy tôi trượt tuyết trên núi... Tất nhiên, tôi rất lấy làm tiếc rằng ông đã bị giết chết. Những người đã giết Boris Nemtsov, muốn gây bất ổn nước Nga.

Họ đã làm Boris Nemtsov trở thành vật hy sinh cho việc tổ chức cuộc cách mạng chống Putin ở Nga. Bây giờ có nhiều bằng chứng cho thấy rằng vụ giết người đã được tổ chức bởi các cơ quan an ninh Kiev. Tất cả các dấu vết đều dẫn đến chế độ Kiev, chế độ đã giết chết Boris Nemtsov, để kích động một cuộc cách mạng chống Putin ở Nga. Có rất nhiều bằng chứng cho điều này.

- CNN: Thưa Ngài Markov, Ngài thực sự có bằng chứng? Bởi vì rõ ràng là nhiều người đã nói những điều tương tự rằng chính phe đối lập đã làm việc đó. Tuy nhiên, điều này có vẻ giống như một thuyết âm mưu.

- Sergei Markov: Có nhiều bằng chứng. Thứ nhất, Boris Nemtsov vào thời điểm đó đi cùng một nữ công dân Ukraine, ông đã mặc bộ trang phục màu sáng, còn cô ấy - màu tối. Sát thủ giết chỉ một mình Boris Nemtsov. Và bạn biết là thông thường sát thủ giết cả những người đang ở bên cạnh.

Ngoài ra, bây giờ đã rõ rằng cô gái Ukraine đó là bạn gái của một sỹ quan thuộc nhóm phát xít mới, mà bây giờ đã trở thành một thành viên của Quốc hội Ukraine. Tôi đang nói về ông Bereza, chỉ huy của trung đoàn phát xít mới "Dnepr-1", là trung đoàn đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc chiến của Ukraine chống lại vùng Donbass chống phát xít.

- CNN: Thưa Ngài Markov, Ngài nói rằng Ngài đã kết bạn với ông Nemtsov trong hai mươi năm. Ngài nói gì về việc ông ta mô tả nước Nga hiện tại? Chỉ mới vài ngày trước vụ giết người, trong một cuộc phỏng vấn tiếp theo dành cho Financial Times, ông ta cho biết rằng: từ năm 2012, khi ông Putin tái đắc cử, "chúng tôi đang sống trong một đất nước khác. Trong một đất nước của chiến tranh, của những người bị làm nhục và bị thôi miên (...). Sự cuồng loạn đại chúng về việc sáp nhập Crimea, sự tuyên truyền tích cực đang làm cho phương Tây trở thành kẻ thù, và làm những người Ukraine thành phát xít, vân vân ". Tất nhiên Ngài đang thấy những thay đổi đó trong nước của mình?

- Sergei Markov: Đất nước đã không thay đổi, nhưng tình hình đang thay đổi mạnh mẽ. Bây giờ chúng tôi đang trở thành nhân chứng cho một cuộc chiến tranh chống Nga do “đảng chiến tranh” ở Washington tiến hành với mục đích là lật đổ Vladimir Putin, vị Tổng thống Nga được bầu bằng con đường dân chủ và rất nổi tiếng.

Người dân Ukraine không phải là những kẻ phát xít, nhưng người ta đã áp đặt cho dân tộc Ukraine một chính quyền dân tộc chủ nghĩa cực đoan gồm các phần tử phát xít mới. Để giải quyết xung đột Ukraina, cần phải làm cho Ukraine trở thành một nước dân chủ. Hãy cho dân tộc Ukraine sự tự do và quyền lợi. Hãy liên bang hóa – đó là lối thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng Ukraina. Và tôi xin hỏi: tại sao các chính khách Mỹ chống lại việc liên bang hóa Ukraine?



Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Lý do vụ ám sát thủ lĩnh đối lập Nga Nemtsov là tấn công cờ giả

Nguồn: Thick Toast Blog

Thủ lĩnh đối lập tại Nga Boris Nemtsov bị ám sát vào thứ sáu, 27/2/2015. Con mắt có kinh nghiệm có thể dễ dàng nhận ra nỗ lực lật đổ chính quyền Nga của Hoa Kỳ, giống như những gì xảy ra tại Ukraine cách đây một năm. Dưới đây là lời giải thích tại sao đây là một vụ tấn công cờ giả:

Thời gian:

Tuần qua, nhiều cuộc biểu tình phản đối Maidan diễn ra ở Nga. Và dự kiến là vào ngày 01/03 sẽ diễn ra các cuộc biểu tình... ủng hộ Maidan. Tất nhiên, Moscow sợ một cuộc cách mạng Maidan kiểu Ukraine. Bất kỳ quốc gia nào cũng sợ điều đó. Nếu không sợ thì cứ nhìn vào đất nước Ukraine xác xơ thì biết.

Putin nổi tiếng là một tay chơi thượng hạng trên bàn cờ địa chính trị. Câu hỏi là: Putin được gì khi đi sát hại một nhà phê bình bộc trực như Nemtsov chỉ 2 ngày trước cuộc biểu tình chống chính phủ lớn diễn ra?

Dự kiến là vào ngày 01/03, ông Nemtsov sẽ dẫn đầu đoàn tuần hành phản đối chính phủ. Bây giờ người lãnh đạo đã bị giết, điều gì sẽ xảy ra tại cuộc tuần hành này? Tất nhiên, họ sẽ đổ lỗi cho Putin. Có nhiều khả năng họ sẽ giận dữ đến điên cuồng. Và họ có thể sẽ trở nên rất bạo lực nữa. Thử tưởng tượng: khi đó lại có vài tay súng bắn tỉa nấp đâu đó và nã súng vào đoàn biểu tình. Và thế là trăm mối dồn về Putin. Đó, các bạn ạ, chính là Maidan 2.0 với kịch bản y chang không thay đổi chút nào, áp dụng vào Nga. Ít nhất chúng ta nên biết rằng Putin đủ thông minh để nếu muốn giết Nemtsov thì cũng không ra tay chỉ 2 ngày trước một cuộc biểu tình chống chính phủ lớn.

Địa điểm:

Nemtsov bị giết ngay ngoài điện Kremlin. Và tất nhiên, địa điểm này ngay lập tức được gắn với quyền lực chính phủ, với Putin. Bị giết trước cửa điện Kremlin khác nào bị giết trước mặt ... chính phủ Nga. Ít nhất chúng ta nên biết rằng Putin đủ thông minh để nếu muốn giết Nemtsov thì cũng không ra tay ngay trước bậc thềm chính phủ.

Cách thức ra tay:

Nemtsov bị bắn 4 phát đạn. Một số vụ ám sát trước được đổ cho Nga do cách thức ra tay rất kỳ quái. Ví dụ trường hợp Alexander Litvinenko. Ông ta là cựu nhân viên cơ quan an ninh liên bang Nga và cựu nhân viên KGB. Ông ta cũng là nạn nhân đầu tiên bị hại bằng chất độc phóng xạ polonium-210. Tôi không tranh luận rằng Putin có ra lệnh giết Litvinenko hay không. Nhưng một thứ 'màu mè' như chất độc phóng xạ polonium-210 nghe có vẻ hợp với KGB lắm.

Khi dùng súng, nó hiển nhiên chứng tỏ là một vụ giết người. Với một cách ám sát kiểu như đâm xe rồi bỏ trốn, ít nhất còn có đường để chối cãi. Khi Nemtsov bị chết vì đâm xe, tài xế bỏ trốn, ít nhất người ta có thể nói “Có thể ông ta không bị giết. Đấy có thể là một vụ tai nạn.”

Chúng ta nên thừa nhận Putin rất thông minh. Chính quyền Hoa Kỳ làm vậy. Họ cho rằng Nga đã tìm ra cách biến đổi thời tiết. Ít nhất chúng ta nên biết rằng Putin đủ thông minh để nếu muốn giết Nemtsov thì cũng không ra tay bằng súng mà sẽ dùng một phương pháp nào đó khác của KGB để có thể chối cãi.



Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Thành viên NATO Thổ Nhĩ Kỳ cung cấp vũ khí cho khủng bố?

Hiến binh Seyhan chặn một đoàn xe của MIT khi đang trên đường đến Syria, năm 2014

Nguồn: An Ninh Thế Giới

Theo tin báo chí Thổ Nhĩ Kỳ, giới tình báo nước này bị tố cáo buôn lậu vũ khí cho các phần tử Al-Qaeda ở Syria. Các loại vũ khí bao gồm đầu đạn rocket, được chở lậu trên 7 chiếc xe tải hạng nặng dưới quyền kiểm soát trực tiếp của Cơ quan Tình báo Thổ Nhĩ Kỳ (MIT), tuy nhiên đã buộc phải tháo dỡ theo lệnh từ ông Aziz Takci, Chánh án Tòa án thành phố Adana.

Tuy nhiên, ông Takci, ngay lập tức bị cách chức và 13 binh sĩ của ông tham gia lục soát đoàn xe tải bị kết tội "làm gián điệp", một loại trọng tội có thể phải chịu án phạt lên đến 20 năm tù.

Ông Huseyin Celik, Phó chủ tịch đảng Công lý và Phát triển của Tổng thống Erdogan một mặt khẳng định đoàn đó do MIT sở hữu, nhưng cương quyết khẳng định bằng lý luận…cùn: "Bên trong chiếc xe có gì thì cũng chẳng liên quan đến ai cả. Những công tố viên này đang làm việc cho ai? Dừng đoàn xe MIT đồng nghĩa với việc các ông ấy không biết giới hạn của mình". Chủ tịch đảng này nay là Tổng thống đương nhiệm thì nói trắng ra: "Không ai được lục soát đoàn xe của MIT. Những chiếc xe này đang tiếp tế nhân đạo cho người dân Turkmenistan".

Việc tố cáo hoạt động buôn lậu vũ khí do MIT tổ chức được hé lộ trong nhiều tư liệu mà giới hacker thu thập được từ Bộ Tư lệnh Hiến binh và cả trên Internet. Các thông tin cho thấy MIT đang buôn lậu nhiều loại vũ khí cho tổ chức khủng bố Al-Qaeda.

Thổ Nhĩ Kỳ là một thành viên của Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) nhưng liên tục thoái thác từ chối tham gia liên minh chống tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) do Mỹ dẫn đầu cùng với Arập Xêút, Qatar, Jordan và Các Tiểu vương Quốc Arab Thống nhất. Chính quyền Cộng hòa (Hồi giáo Sunni) Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố chưa có thời gian chống IS, ưu tiên hàng đầu của họ là lật đổ chính quyền Assad (Syria) - người sắc tộc Alawite, một nhánh Hồi giáo Shiite. Nhiều luồng dư luận cho rằng, Thổ Nhĩ Kỳ là cầu nối cho hoạt động rửa tiền và cung cấp chiến binh cho IS và các nhóm Hồi giáo cực đoan khác đang tham chiến ở Syria.

Có nhiều tư liệu tiết lộ từng có lần chánh án Tòa án thành phố Adana ra lệnh kiểm tra đoàn xe tải, bấy giờ họ giao nhiệm vụ cho Hiến binh Seyhan thực hiện việc lục soát. Mặc dù nhân viên MIT cố gắng ngăn cản nhưng việc lục soát vẫn được tiến hành (tiến trình lục soát được ghi hình video và công bố 6 thùng kim loại được tìm thấy trong 3 chiếc xe tải). Chiếc thứ nhất chở 30 quả tên lửa và 15 thùng đạn. Chiếc thứ 2 chở 25 quả tên lửa và 25 thùng súng cối và chiếc cuối cùng chở đạn Douchka chống máy bay chiến đấu. Đoàn xe nhận được "mật lệnh" từ bên ngoài thành phố Cyrillic.

Khi Thị trưởng thành phố Adana, ông Huseyin Avini Cos đến nơi đoàn xe đang bị kiểm tra, ông đã hạ lệnh đoàn xe phải tiếp tục hành trình theo "lệnh của thủ tướng”.

Một trong những tài xế tên là Murat Kislakci, đã cho biết đoàn xe sau đó đã "giải quyết êm xuôi thương vụ". "Số vũ khí đó được chất lên xe tải của chúng tôi từ một chiếc máy bay nước ngoài đậu ở sân bay Ankara Esenboga. Chúng tôi chở chúng đến Reyhanli (một địa phương có chung đường biên giới với Syria). Có 2 người đàn ông (điệp viên MIT) áp tải đoàn xe. Đến Reyhanli, chúng tôi giao xe cho 2 ông đi trên chiếc Audi. Họ làm thủ tục nhận phòng khách sạn giúp chúng tôi. Đoàn xe đi qua khu vực biên giới. Trước đó, chúng tôi từng thực hiện những chuyến tải hàng tương tự trong thời gian dài. Chúng tôi làm việc cho chính phủ. Ở Ankara, chúng tôi đỗ xe ở một bãi đỗ của MIT” - Kislakci kể.

"Họ thường căn dặn chúng tôi đến sau 7 giờ sáng. Tôi biết rõ số hàng đó thuộc MIT. Cánh tài xế chúng tôi đều biết. Đây là vấn đề của chính phủ. Đây là lần đầu tiên chúng tôi bốc hàng từ một sân bay...”. Tastekin cho biết, chính quyền ngay lập tức "che chắn" cho toàn bộ hoạt động này. Để thực hiện việc đó, chính quyền áp đặt kiểm duyệt báo chí bằng cách ra lệnh cho một tòa án ở Adana cấm báo chí đưa tin.



Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

Kiev trả nợ cho các ông chủ ở Washington bằng máu của người Ukraina

Nguồn: Tiếng nói Nước Nga

"Hoa Kỳ đang hy vọng cuộc chiến ở Ukraina sẽ tiếp tục. Còn chính quyền Kiev - bên tồn tại nhờ dựa vào Washington trong tình hình đồng tiền quốc gia ngày càng mất giá, chấp nhận trả những khoản nợ chính trị bằng máu của người dân Ukraina." Nhà báo Ba Lan Jakub Koreyba đã viết về điều này trên trang web hãng tin RIA Novosti.

Cuộc đàm phán Minsk thất bại đã chôn vùi hy vọng của tất cả những ai lâu nay mong đợi chấm dứt đổ máu ở Donbass. Tiến trình đàm phán cho thấy, ngoài Moskva chẳng có mấy ai quan tâm đến việc kết thúc chiến tranh. Những động thái của phương Tây và chính phủ Ukraina chứng tỏ ngừng bắn không phải là mục tiêu của họ. Mưu đồ ở đây là lợi dụng bom đạn để thỏa mãn những tham vọng chính trị.

Kiev có khả năng ngừng chiến sự ở Đông Ukraina: việc cần làm trước hết là ra sắc lệnh chấm dứt nổ súng, tiếp đến tổ chức cuộc thương lượng với các khu vực bàn về tương lai của đất nước. Sự lựa chọn ở đây rất đơn giản: hoặc chấp nhận thỏa hiệp, hoặc ép các đối thủ thay đổi quan điểm sau khi làm lực lượng của họ suy yếu. Trải qua sáu tháng xung đột, điều có thể thấy rõ là Kiev không hề nỗ lực làm dịu căng thẳng. Ngay sau mỗi cơ hội tiến tới hòa bình, lập tức xuất hiện vòng xoáy mới của chiến dịch trừng phạt.

Thực tế lúc này Kiev đang triệt để kiến thiết một hệ tư tưởng quốc gia mới – xáo trộn toàn bộ nền tảng văn hóa của nhà nước Ukraina. Không có gì khó hiểu là trong hoàn cảnh như vậy, chẳng riêng chính quyền xuất hiện nhờ cuộc đảo chính mà cả quốc gia Ukraina sẽ trở nên bất hợp hiến đối với người dân miền Đông.

Tới lượt cộng đồng quốc tế gánh trách nhiệm ngăn chặn đổ máu, bởi Kiev không quan tâm kết thúc cuộc nội chiến như những lý do được nêu trên. Đầu tiên, đó là những ai đã "đầu tư" 5 tỷ USD để "củng cố nền dân chủ" ở Ukraina, tức là Hoa Kỳ. Hôm nay, chỉ có Washington nắm trong tay những công cụ chính trị và kỹ thuật có sức ảnh hưởng đến nhà cầm quyền Ukraina, có thể "buộc Kiev tiến tới hòa bình." Nhưng vấn đề ở chỗ, việc nội chiến tiếp tục ở Ukraina hoàn toàn phù hợp với chiến lược của Mỹ về tăng cường quyền bá chủ trên thế giới. "Hoa Kỳ không hề cần những chiến thắng, - George Friedman, một trong những nhà tư tưởng chiến lược nổi bật của Mỹ ngày nay nói. – Cái mà người Mỹ muốn là sử dụng chiến tranh để gây trở ngại cho đối thủ địa chính trị, hòng kiềm chế họ tập trung tiềm lực."

10 năm qua, Washington thận trọng theo dõi Nga phục hồi kinh tế và thực hiện chính sách đối ngoại ngày càng "quyết đoán", hay đúng hơn là ngày càng độc lập. Các nhà chiến lược của Bộ Ngoại giao Mỹ và giới công nghệ chính trị từ Langley chợt nhận ra "không thể tiếp tục như vậy": Nga phải bị vô hiệu hóa khỏi vai trò một trung tâm độc lập trong các quan hệ quốc tế. Để phục vụ mục tiêu này, không có gì hay bằng cuộc chiến trực tiếp trên biên giới Nga, dòng người tị nạn, thảm họa nhân đạo và sự bế tắc kinh tế của một đối tác thương mại quan trọng.

Bằng nỗ lực đặc biệt và chi phí lớn về tài chính, Hoa Kỳ đã lần lượt đặt những nhân vật hiếu chiến vào ghế chỉ huy, thủ tướng, tổng thống. Cuộc chiến “nhỏ” cách xa biên giới Mỹ càng kéo dài và đẫm máu, càng có nhiều nguồn lực lớn của Nga bị sao nhãng khỏi các hoạt động chính trị thế giới.

Cũng lúc này, các đại diện Novorossia thấy họ chưa thể chấm dứt cuộc xung đột. Các nhà lãnh đạo DNR và LNR nhận thức rất rõ, với chính phủ ở Kiev như hiện nay họ không có cả tương lai chính trị lẫn sự đảm bảo tồn tại.

Cuộc chiến ở Ukraina rất khó sớm chấm dứt. Đã từ lâu, mấu chốt của vấn đề không chỉ còn là qui chế của các khu vực trong nước. Ukraina và nhà cầm quyền Ukraina đã trở thành con tin trong ván cờ toàn cầu khốc liệt, nơi kiện tướng cờ Washington sẵn sàng đem thế các quân Tốt Đông Âu một cách không thương xót cho chiến thắng chiến lược trước Moskva.

Các ông Yatsenyuk và Poroshenko không hiểu rằng, Washington quyết đấu với Moskva đến người Ukraina cuối cùng.

Xem thêm:



Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Con tàu Titanic Phương Tây bắt đầu chìm

Tàu Titanic đang chìm

Nguồn: politobzor.net
Nguồn dịch: Kichbu Blog

"Hệ thống các giá trị Mỹ" bị một đòn đánh mới. Iran đã từ chối sử dụng đồng dollar Mỹ trong thanh toán với nước ngoài. Theo phó giám đốc Ngân hàng Trung ương của Iran Ali Goliama Kamyaba tuyên bố, từ nay khi ký kết hợp đồng với các nước, Iran sẽ sử dụng các đồng tiền khác. Đó, đặc biệt, sẽ là nhân dân tệ, euro, lira Thổ Nhĩ Kỳ, ruble Nga và won của Hàn Quốc. Nước xuất khẩu dầu lớn thứ tư trên thế giới và lớn nhất vào Trung Quốc... Chính phủ Iran đã thông báo rằng đang áp dụng các biện pháp phòng trường hợp Hoa Kỳ tăng cường các lệnh trừng phạt. Đằng sau tất cả điều này hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ "những cái tai" của các cuộc đàm phán và thỏa thuận Nga-Iran gần đây...

Ngoài sự kiện quan trọng như vậy, lợi ích của Hoa Kỳ cũng đã bị thêm một cú đánh ở khu vực Trung Đông. Đó dĩ nhiên là nói về Yemen. Một chính phủ hoàn toàn chịu ảnh hưởng của Saudi Arabia, và tiếp theo của Washington, đã nhanh chóng thất bại trong cuộc chiến giành quyền lực! Đại diện của phong trào "Ansar Allah" (phiến quân người Shiite, Housit) đã thành công trong cuộc đảo chính hầu như không đổ máu. Mặc cho những khẩu hiệu tôn giáo, trước hết, cuộc đảo chính nhằm chống lại Saudi Arabia. Mặc dù giá trị trực tiếp của Yemen trên thị trường dầu là không lớn, cần thấy rằng ở đó có những lối ra Ấn Độ Dương thuận lợi đối với người Saudi... Những lợi ích của Hoa Kỳ đang đòi hỏi chính phủ thân Saudi Ẩbia ở Yemen, nhưng những người nổi dậy đã thực hiện thêm một biện pháp quan trọng nữa, họ không cho phép chính quyền hiện hành từ chức, đồng thời đã kiểm soát được nó. Điều này sẽ không cho phép Hoa Kỳ hoặc Saudi Arabia nhanh chóng tiến hành "hoạt động thân dân chủ" trong khu vực. Và bất kỳ "các hoạt động đặc biệt" nào nhằm phá hoại từ bên trong sẽ cần đến không ít thời gian.

Điều này có nghĩa là gì?! Tiếp cận dầu mỏ của Ả Rập sẽ bị giới hạn ở thị trường châu Á, nơi bạn hàng chính yếu là Trung Quốc. Trong hai năm qua, Saudi Arabia đã dần bị mất thị phần trên thị trường Trung Quốc có lợi cho Nga. Bây giờ sẽ còn mất nhiều hơn nữa ... Nếu so sánh điều này với quyết định của Iran và tăng lượng cung cấp của Nga, thì chúng ta sẽ thấy xuất hiện trước mặt mình một thị trường sản phẩm dầu mỏ to lớn, nơi đơn vị thanh toán không phải là đồng dollar! Cần phải tính đến cả các nhà khai thác dầu mỏ Nam Mỹ. Họ cũng đã từ chối thanh toán bằng dollar. Rồi Châu Âu sẽ không duy trì được bao lâu. Có lẽ trong năm nay Nga sẽ yêu cầu EU thanh toán dầu và khí đốt bằng tiền tệ khác chứ không phải dollar Mỹ. Trong thời gian tương đối ngắn, dòng chảy của đồng dollar dầu mỏ đã giảm sút nghiêm trọng và sẽ còn chỉ giảm hơn nữa. Đây và cũng là những động thái của Nga mà các chuyên gia kinh tế dùng để đe dọa phương Tây!

Nhiều người nghĩ rằng việc chuyển đổi từ thanh toán bằng dollar như một sự kiện tức thời: "Hôm nay Putin đã phát biểu trên truyền hình, còn ngày mai các nhà tài phiệt Mỹ sẽ nhảy ra từ các cửa sổ"... Dĩ nhiên, các nhà kinh tế Mỹ sẽ không đơn giản đứng nhìn sự sụp đổ nền kinh tế họ! Và quá trình này không chỉ là một khoảnh khắc, mà còn không thể đảo ngược. Đúng là hiện nay ngày càng ít phụ thuộc hơn vào Hoa Kỳ, mà phụ thuộc vào Nga ngày càng nhiều hơn. Điều này đã trở nên có thể do lập trường mang tính nguyên tắc của Nga. Nếu Hoa Kỳ tiến hành chính sách kinh tế của họ dựa trên lợi ích riêng của mình, và tích cực truyền bá quan điểm của họ ở khắp mọi nơi, thì Nga đã chọn con đường quan hệ hợp tác. Không cần phải hiểu điều này như là trên thị trường có "một Rasseya hiền lành" hoặc "một nước Nga rất đạo đức" nào đó. Không! Việc thanh toán lạnh lùng và rất thực dụng - "chúng tôi sẽ chia sẻ một phần lợi nhuận của ngày hôm nay, vì chiến thắng chắc chắn vào ngày mai"...

Những nỗ lực áp đặt Nga bằng các lệnh trừng phạt, trò chơi dầu mỏ và phá giá tiền tệ đã không thành công. Hóa ra nguồn dự trữ an toàn là rất lớn. Những "quỹ bình ổn" nhất mà "các chuyên gia độc lập" chế nhạo, gọi chúng là "cái bùng binh của những kẻ bất tài vô dụng trong nền kinh tế của ban lãnh đạo Nga đã trở nên một bảo đảm thắng lợi kinh tế của Nga. Các biện pháp trừng phạt của Châu Âu, trong tình huống này, đã bị biến từ một phương tiện kỳ vọng gây áp lực đối với LB Nga thành công cụ đe dọa chính trị và kinh tế đối với Liên minh Châu Âu.



Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Câu hỏi đầu tiên cần hỏi sau một vụ khủng bố: Nó có phải tấn công cờ giả không?

Tấn công cờ giả

Nguồn: Washington's Blog
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Các chính phủ trên khắp thế giới đã thừa nhận họ sử dụng mánh lới của bọn côn đồ... đánh trước, rồi đổ lỗi cho nạn nhân:

  • Binh lính Nhật gây một vụ nổ nhỏ trên đường ray tàu vào năm 1931, và đổ lỗi cho Trung Quốc để biện minh cho cuộc xâm lược Mãn Châu. Vụ này được biết đến dưới cái tên “Sự kiện Phụng Thiên” hay “Sự kiện Mãn Châu”. Tòa án Quân sự Quốc tế Tokyo viết: “Nhiều kẻ tham gia trong kế hoạch này, bao gồm cả Hashimoto [một sĩ quan quân đội Nhật Bản cấp cao], trong nhiều dịp khác nhau đã thừa nhận sự tham gia của họ và đã tuyên bố rằng mục tiêu của “Sự kiện” là để tạo ra một cái cớ cho sự chiếm đóng Mãn Châu của quân đội Quan Đông...”. Xem tài liệu về phiên tòa xử Hashimoto vì tội ác chiến tranh ở đây.

  • Một thiếu tá SS Đức Quốc xã thừa nhận tại phiên tòa Nuremberg rằng - theo lệnh của giám đốc Gestapo - hắn và một số đặc vụ Đức Quốc xã khác dàn cảnh một vụ tấn công vào tài sản và dân chúng Đức rồi đổ lỗi cho người Ba Lan để biện minh cho cuộc xâm lược Ba Lan. Tướng Đức Quốc xã Franz Halder cũng làm chứng tại phiên tòa Nuremberg rằng nhà lãnh đạo Đức Quốc xã Hermann Goering đã từng thừa nhận đốt cháy tòa nhà Quốc hội Đức vào năm 1933 rồi đổ lỗi cho những người cộng sản.

  • Nhà lãnh đạo Liên Xô Nikita Khrushchev thừa nhận bằng văn bản rằng Hồng quân Liên Xô đã bắn phá làng Mainila của Nga vào năm 1939 - trong khi đổ lỗi cuộc tấn công cho Phần Lan - để tạo ra cớ khởi động “Cuộc Chiến tranh Mùa đông” chống lại Phần Lan. Tổng thống Nga Boris Yeltsin đồng ý rằng nước Nga là bên xâm lược trong Cuộc Chiến tranh Mùa đông.

  • Israel thừa nhận rằng một nhóm khủng bố Israel hoạt động tại Ai Cập đã gài bom tại nhiều tòa nhà, bao gồm cả các cơ sở ngoại giao của Mỹ, rồi bỏ lại “bằng chứng” chứng minh người Ả rập là thủ phạm (một quả bom trong số đó phát nổ sớm, cho phép người Ai Cập xác định kẻ đánh bom; và nhiều thành viên Israel sau đó cũng thú nhận) .

  • CIA thừa nhận họ đã thuê người Iran trong những năm 1950 đóng giả làm Cộng sản đánh bom trong nội địa Iran để khiến người dân đất nước này chống lại vị thủ tướng được bầu cử dân chủ của họ.

  • Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ thừa nhận rằng chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã tiến hành vụ đánh bom năm 1955 vào một lãnh sự quán Thổ Nhĩ Kỳ tại Hy Lạp - đồng thời làm thiệt hại nơi sinh của người sáng lập đất nước Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại ở gần đó - và đổ lỗi cho Hy Lạp với mục đích kích động và biện minh cho bạo lực chống Hy Lạp.

  • Thủ tướng Anh thừa nhận với bộ trưởng quốc phòng Anh rằng ông ta và tổng thống Mỹ Dwight Eisenhower đã phê duyệt một kế hoạch năm 1957 thực hiện các cuộc tấn công trong nội địa Syria và đổ lỗi cho chính quyền Syria nhằm thay đổi chế độ nước này.

  • Cựu thủ tướng Ý cùng một thẩm phán và một viên tướng từng lãnh đạo cơ quan tình báo Ý thừa nhận rằng NATO, với sự giúp đỡ của Lầu Năm Góc và CIA, đã thực hiện đánh bom khủng bố tại Ý và các nước Châu Âu khác trong những năm 1950 và đổ lỗi cho cộng sản nhằm tập hợp sự ủng hộ của người dân đối với chính phủ của họ trong cuộc chiến chống chủ nghĩa cộng sản. Như một người tham gia vào chương trình từng là bí mật này tuyên bố: “Bạn phải tấn công thường dân, phụ nữ, trẻ em, những người vô tội, những người không hề liên quan đến bất cứ cuộc chơi chính trị nào. Lý do khá là đơn giản. Nó sẽ buộc những người này, công chúng Ý, quay ra với chính phủ và yêu cầu an ninh cao hơn.” (Ý và các nước Châu Âu khác là mục tiêu trong chiến dịch khủng bố này đã tham gia vào NATO trước khi những vụ đánh bom xảy ra.)



Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Thượng viện Mỹ thừa nhận Hoa Kỳ đã và đang tra tấn tù nhân một cách dã man

Tác giả: Jane Mayer
Nguồn: The New Yorker
Nguồn dịch: Báo An ninh Thế giới

Cuối tháng 12/2014, Thượng viện Mỹ đã cho công bố một bản phúc trình dài 499 trang, mô tả tỉ mỉ hành vi tàn ác không thể tưởng tượng nổi của CIA. Trước sự thật này, một vài người lạc quan cho rằng, việc ngành lập pháp Mỹ tố cáo hoạt động sai trái của cơ quan hành pháp sẽ đem lại những thay đổi theo chiều hướng tốt. Nhưng đây là chuyện khó tin và có lẽ cũng chẳng bao giờ xảy ra!

Ngày 29/12/2014, tờ The New Yorker đã có một bài phân tích, đánh giá về những vấn đề liên quan đến CIA xoay quanh bản phúc trình này…

1. Đến bây giờ, người ta mới biết rõ là ngay từ năm 2002, khi chương trình tra tấn tù nhân được "bật đèn xanh" thì những người làm công tác này đã ý thức rằng theo luật Mỹ, họ có thể phạm tội hình sự.

Một văn bản cho thấy các nhân viên CIA phụ trách thẩm vấn muốn được bảo đảm rằng những tù nhân bị họ tra tấn, hỏi cung sẽ bị cô lập, biệt giam vĩnh viễn, không bao giờ có cơ hội ra trước tòa án để khai những gì đã xảy ra trong lúc bị thẩm vấn. Cũng theo văn bản ấy, các điều tra viên muốn "tù nhân sẽ vĩnh viễn biến mất". Dựa vào lôgíc đó, một số tù nhân "ngoại hạng" bị Chính phủ Mỹ giam giữ ở Guantanamo chưa bao giờ được đưa ra xét xử công khai.

Bản phúc trình cũng cho thấy CIA nhân danh lợi ích an ninh tối cần thiết của quốc gia, đã lừa dối cả chính quyền của Tổng thống Bush lẫn Quốc hội Mỹ. Chính quyền Bush cho phép CIA tiến hành thẩm vấn, còn Quốc hội Mỹ là ngành có quyền giám sát hoạt động của CIA.

Tuy nhiên, khi vụ việc đổ bể, CIA chối bai bải, rằng họ không hề thực hiện hành vi tra tấn tù nhân, mà họ "chỉ tìm đủ mọi cách để khai thác tin tức tình báo nhằm bảo vệ an ninh quốc gia mà thôi". Chưa hết, bản phúc trình còn chứng minh một điều là dùng cực hình tra tấn chẳng có ích lợi gì. Người ta có thể lấy tin tức tình báo bằng những phương pháp khác mà không cần phải hành hạ thân thể tù nhân. Hơn nữa, thẩm vấn bằng cực hình thường đưa đến những hậu quả đau thương, làm cho tù nhân sợ quá, bịa chuyện khai láo để khỏi bị đánh đập, gí điện, trấn nước….

Sau khi bản phúc trình được Thượng viện Mỹ công bố, còn có những tài liệu khác cho thấy CIA đã nói dối quanh, đánh lạc hướng các cơ quan chủ quản. Tháng 6/2003, cố vấn tư pháp của Văn phòng Phó tổng thống Mỹ hỏi CIA rằng họ có quay video hành vi trấn nước tù nhân hay không. Cố vấn pháp lý của CIA trả lời là "không". Về mặt kỹ thuật thì điều này đúng vì CIA không hề quay video lúc tra tấn tù nhân nhưng trước đó, họ có làm video về vấn đề này và đoạn băng ghi hình vẫn còn đó.

Không chỉ chối cãi, CIA còn quanh co khi trả lời những câu hỏi của Thượng viện. Ở nhiều đoạn trong bản phúc trình, CIA vừa nói láo, vừa xiên xẹo khiến người đọc thắc mắc không hiểu các quan chức của CIA nghĩ thế nào mà lại dám cả gan đánh lừa, dối gạt cả những cơ quan chủ quản của mình. Họ choàng lên mình một tấm áo che phủ mọi hoạt động bí mật vì họ cho rằng không ai có quyền kiểm soát hoạt động của CIA. Chỉ CIA mới là nơi duy nhất chịu trách nhiệm về hành động của chính họ.



Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Bi kịch Ukraina: Lịch sử và hiện tại

Nguồn: Tiếng nói Nước Nga

Mới đây, một kênh truyền hình Liên bang Nga đã giới thiệu bộ phim tài liệu của đạo diễn Andrei Medvedev "Đề án Ukraina".

Trong phim lần đầu tiên người xem tiếp cận những phân tích chi tiết và khách quan về nguyên nhân thảm kịch đã và đang diễn ra ở Ukraina. Các chuyên gia thừa nhận Nga có một phần trách nhiệm. Họ cũng chia sẻ ý kiến về điều này. Chuyên gia Andrey Ivanov Viện Nghiên cứu Quốc tế trường MGIMO, Bộ Ngoại giao Nga, đã theo dõi bộ phim và cho biết những suy nghĩ của ông:

“Có lẽ hầu hết những ai sống bên ngoài CIS (Cộng đồng các quốc gia độc lập) đều nhìn nhận sự kiện ở Ukraina theo lăng kính của bộ máy tuyên truyền phương Tây và Ukraina: một cuộc xung đột giữa những người Ukraina yêu chuộng tự do, khao khát dân chủ và thống nhất vào Liên minh châu Âu với những người Nga mơ tưởng sự phục sinh của nhà nước Liên Xô.

Huyền thoại về cuộc xung đột giữa người Nga và người Ukraina được các phương tiện truyền thông và tầng lớp ưu tú Ukraina ra sức thổi phồng, bản thân họ ngày càng chịu khó phát ngôn trước công chúng bằng tiếng Ukraina. Đối với nhiều người điều này không hề dễ, bởi Nga ngữ vốn là tiếng mẹ đẻ. Nga ngữ cũng là phương tiện giao tiếp chính trong quân đội Ukraina, giữa những người lính đang chĩa họng súng vào người nói tiếng Nga ở Donetsk và Lugansk.

Phim tài liệu "Đề án "Ukraina" của đạo diễn Andrei Medvedev là một nỗ lực trình bày, phân tích vì sao những con người nói chung một thứ tiếng và sống chung một văn hoá lại nhằm bắn vào nhau.

Trước thế kỷ XX, chưa từng có khái niệm một quốc gia Ukraina. Từ “ukraina” được hiểu là "vùng giáp biên của Đế chế Nga," nơi có người Nga sinh sống. Nhưng rồi chính các học giả và nhà báo Nga thế kỷ XIX, với nỗ lực làm suy yếu thế lực của đế chế Nga, dựa vào một trong các phương ngữ ở miền Nam Nga tạo ra “ngôn ngữ Ukraina”, dựng lên huyền thoại về tộc Rus-Ukraina cổ đại tách biệt các tộc người Slav khác. Cũng chính từ một số học giả này phát ra câu nói "Ukraina của người Ukraina", trở thành khẩu hiệu của người nazi Ukraina ngày nay.

Giới quan chức thời Nga hoàng đã không nhận ra mối nguy hiểm từ trò đùa của đám trí thức. Để rồi trong Thế chiến I, người Áo và người Đức đã lập tức khai thác các phần tử nazi Ukraina chống lại Đế chế Nga. Sau này trong Thế chiến II, dưới sự lãnh đạo của Stepan Bandera lực lượng nazi lại hăng hái hợp tác với Đức quốc xã. Đám nazi khét tiếng với hoạt động trừng phạt cả du kích lẫn thường dân, giết hại hàng chục ngàn người Do Thái, người Nga, Ba Lan và Ukraina, nếu họ coi Nga là dân tộc anh em. Trong cuộc chiến Vệ quốc tàn khốc, Liên Xô đã đánh bại phát xít Đức và Bandera nhờ sự kề vai sát cánh của người Nga và Ukraina, cùng những người Do Thái, Tactar, Ba Lan và hàng chục dân tộc khác.

Nhưng vài thập kỷ trôi qua, sau khi Liên Xô sụp đổ những người lên nắm quyền ở Kiev đã chấp nhận tôn vinh Stepan Bandera - kẻ sát nhân và tay sai Đức quốc xã là người anh hùng đấu tranh vì độc lập Ukraina. Bằng phương tiện truyền thông, người ta thuyết phục những ai coi Nga ngữ là tiếng mẹ đẻ rằng, Ukraina không phải là Nga, người Ukraina và người Nga là hai dân tộc riêng biệt. Vang lên những tiếng thét đòi treo cổ và đâm chết "bọn Moskal" tức người Nga, giành lại "những mảnh đất Ukraina lâu đời" dường như kéo dài tới tận dãy núi Ural.

75 năm trước, đó là miền đất mơ ước của Đức quốc xã, một tham vọng đem lại đau thương cho nhiều dân tộc, trong đó có chính người Đức. Sau cuộc chiến thất bại, người Đức đã ăn năn và tự hứa không để chủ nghĩa phát xít có cơ hội sống lại. Vậy mà lúc này, nhà cầm quyền Đức đang thản nhiên với sự khôi phục của chủ nghĩa phát xít ở Ukraina. Phớt lờ sự chỉ trích của phe đối lập, chính phủ Thủ tướng Merkel đang ủng hộ Tổng thống Ukraina Poroshenko trong cuộc xung đột vũ trang với người dân Donetsk và Lugansk, tuyên bố họ chịu khuất phục trước lực lượng nazi mới. Được Đức, Liên minh châu Âu và Hoa Kỳ ủng hộ, ông Poroshenko cùng những người xung quanh mình đã từ chối giải pháp đàm phán với người dân đông nam Ukraina. Lợi dụng thỏa thuận ngừng bắn đạt được hồi tháng Chín sau thất bại thảm hại của quân chính phủ trước lực lượng dân quân Donbass, Kiev ra sức phục hồi quân đội và tái trang bị.