Hiển thị các bài đăng có nhãn thao túng tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thao túng tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Mười chiến lược chăn dắt đám đông của những kẻ thái nhân cách

Nguồn: Facebook Đào Trung Thành

Noam Chomsky, nhà ngôn ngữ học, triết học, nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, xây dựng một danh sách mười chiến lược thao túng đám đông mà ông quan sát được qua các phương tiện truyền thông:

1/ Chiến lược phân tâm

Yếu tố thiết yếu của việc kiểm soát xã hội, chiến lược chuyển hướng bao gồm chuyển hướng sự chú ý của công chúng đối với các vấn đề quan trọng và những thay đổi do giới tinh hoa chính trị và kinh tế quyết định, thông qua việc đưa ra một loạt thông tin tràn ngập liên tục nhưng ít có ý nghĩa. Chiến lược phân tâm cũng rất quan trọng nhằm ngăn cản công chúng tiếp cận những kiến thức cần thiết trong các lĩnh vực khoa học, kinh tế, tâm lý học, sinh học thần kinh, và điều khiển học. "Hãy làm phân tâm sự chú ý của công chúng khỏi các vấn đề xã hội thiết thực, hấp dẫn họ bằng những vấn đề không quan trọng thực sự. Tiếp tục làm họ bận rộn, bận rộn, bận rộn, không có thời gian để suy nghĩ, và trở lại chuồng với các động vật khác. " (Trích từ " Vũ khí im lặng cho cuộc chiến thầm lặng”- “Armes silencieuses pour guerres tranquilles”)

2/ Tạo ra vấn đề và sau đó cung cấp các giải pháp

Phương pháp này còn được gọi là "vấn đề - phản ứng - giải pháp." Đầu tiên, người ta tạo ra một vấn đề, một "tình huống" dự định để gây nên phản ứng nhất định đối với công chúng, khiến công chúng yêu cầu thực thi các biện pháp mà kẻ thao túng muốn công chúng chấp nhận. Ví dụ: để cho bạo lực đô thị phát triển, hoặc tổ chức các cuộc tấn công đẫm máu, để công chúng yêu cầu luật về an ninh với giá phải trả là quyền tự do hạn chế. Hoặc: tạo ra một cuộc khủng hoảng kinh tế mà sự suy giảm các quyền xã hội và loại bỏ các dịch vụ công được chấp nhận như một “điều ác cần thiết”.

3/ Chiến lược suy giảm dần

Để chấp nhận một biện pháp khó chấp nhận, đơn giản là chỉ việc áp dụng nó dần dần trong khoảng thời gian 10 năm. Đó là cách mà theo cách này các điều kiện kinh tế xã hội mới hoàn toàn (theo chủ nghĩa tân tự do) đã được áp đặt trong những năm 1980-1990. Thất nghiệp tràn lan, bấp bênh, tính linh hoạt, phi địa phương hóa, tiền lương không còn có thể đảm bảo một thu nhập xứng đáng, nhiều thay đổi như vậy có thể đã mang lại một cuộc cách mạng nếu như được áp dụng đột ngột.

4/ Chiến lược trì hoãn

Một cách khác để những quyết định không được lòng dân được chấp nhận là trình bày nó như là một "đau đớn nhưng cần thiết", đạt được sự chấp nhận của công chúng trong hiện tại cho việc áp dụng trong tương lai. Luôn luôn là dễ dàng hơn nếu chấp nhận sự hy sinh trong tương lai thay vì ngay lập tức. Trước tiên, bởi vì những hiệu quả này không xảy ra ngay lập tức. Thứ hai, bởi vì công chúng vẫn có xu hướng mong đợi một cách ngây thơ rằng "tất cả mọi thứ sẽ tốt hơn vào ngày mai" và rằng sự hy sinh cần thiết có thể tránh được. Cuối cùng, nó cho phép công chúng có thời gian làm quen với ý tưởng về sự thay đổi và chấp nhận nó miễn cưỡng khi thời điểm đến. Vdu: một đạo luật đánh thuế hay thu phí sẽ không áp dụng bây giờ mà áp dụng sau đó từ 6 tháng đến 1 năm.



Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Video "Tôi là người Ukraina": Ví dụ điển hình của tâm lý chiến trên mạng của Mỹ

Tác giả: Ngọc Anh
Nguồn: Google.Tienlang

Ngày 10/2/2014, giữa lúc cuộc biểu tình do phe đối lập tại Ukraina chống chính phủ của Tổng thống Yanukovych đang ở đỉnh điểm căng thẳng, trên youtube xuất hiện một video clip với một cô gái cực kỳ xinh đẹp có khuôn mặt thánh thiện, làn da trắng bóc, không tì vết và giọng nói tiếng Anh trong vắt, cuốn hút...Chỉ trong một vài ngày sau đó, video clip đã thu hút 1 triệu rồi 3 triệu, rồi 7 triệu lượt xem. Video clip này đã góp phần to lớn thổi bùng lên ngọn lửa Maidan, lật nhào chính phủ hợp hiến của Tổng thống Yanukovych …

Ngày 28-02-2014, một bạn với nick trên youtube là Pastor LOUIS Ngo đã dịch và làm phụ đề tiếng Việt rồi tải lên mạng tại địa chỉ https://www.youtube.com/watch?v=nUIfQY7SgYk Video clip này có bản gốc tiếng Anh: "I Am a Ukrainian".

Mới đây, trên mạng fb, bạn bè của chúng tôi lục lại video clip này và hỏi, cô gái xinh đẹp trong video clip là ai? Có người trả lời rằng cô ấy là người Ba Lan, người khác thì nói rằng cô gái này chưa chắc là người Ba Lan nhưng dứt khoát không phải là người Ukraina!

Tuy nhiên, những nhận xét trên là không chính xác. Cô gái trong video clip tên là Yulia Marushevska, người Odessa, Ukraina. Khi làm video clip này vào đầu năm 2014, Yulia Marushevska 24 tuổi, đang là nghiên cứu sinh Khoa văn học và Lịch sử Đại học Tổng hợp Taras Shevchenko ở Kiev.

Anh Thống đốc Odessa Mikheil Saakashvili (Cựu tổng thống Gruzia với biệt danh "Nhai cà vạt") vừa bổ nhiệm bạn gái xinh đẹp Yulia Marushevska- Nhân vật trong video nổi tiếng "Tôi là người Ukraina" - làm Phó Thống đốc Tỉnh Odessa phụ trách công tác nhân sự.

Điều mà người dịch và làm phụ đề tiếng Việt cho video clip này Pastor LOUIS Ngo hẳn là người trong giới "dzân chủ" nên đã lờ đi những thông tin phía sau video clip này.

Đó là cô gái xinh đẹp Yulia Marushevska chỉ làm nhiệm vụ như một "diễn viên" đóng phim. Tất cả kịch bản, đạo diễn và quay phim... đều do nhà làm phim Mỹ Ben Moses - đồng đạo diễn bộ phim nổi tiếng "Good Morning Vietnam- Chào Việt Nam" thực hiện cùng nhà quay phim nổi tiếng người Anh là Graham Mitchell!

Video clip đưa lên mạng Youtube ngày 10/2/2014. Ngay lập tức, hầu hết các kênh truyền hình ở Mỹ liên tục chiếu đi chiếu lại. Ban đầu, họ giới thiệu cô gái trong video clip tự làm video clip với sự hỗ trợ của một người bạn trai vô danh nào đó.

Nhưng vài tháng sau, chính hãng CNN đã hé lộ những bí mật đằng sau cô gái này khi giới thiệu về video clip. Qua đó, mọi người mới biết thêm thông tin: Video clip "I Am a Ukrainian" (Я — украинка"- "Tôi là người Ukraina") là 1 phần của cả 1 Dự án lớn của Bộ Ngoại giao Mỹ với tên gọi "A WHISPER TO A SCREAM" ("От шепота до крика"- "Từ thì thầm đến Tiếng thét") nhằm phục vụ cho các quyền lợi nước Mỹ trên khắp toàn cầu.

Ở Mỹ, các nhà hoạt động xã hội, các công ty quan hệ công chúng và tất nhiên, các cơ quan tình báo CIA có rất nhiều kinh nghiệm tổ chức, tạo ra các sự kiện xã hội lớn. Các sự kiện này có sức lôi kéo cả những người vốn hiền lành xuống đường tham gia biểu tình phản đối quyết liệt mà kết thúc việc lật đổ chính quyền mà Mỹ không ưa.



Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Người ta có thể bị thuyết phục họ đã làm một việc họ chưa hề làm chỉ trong 3 giờ

Nguồn: Association for Psychological Science
Nguồn dịch: Tâm lý học Tội phạm

Nghiên cứu mới cho thấy chỉ trong vỏn vẹn vài giờ đồng hồ, những người trưởng thành vô tội có thể bị thuyết phục khiến họ tin rằng mình đã thực hiện một tội phạm nào đó trong những năm thanh thiếu niên – một số tội có thể nghiêm trọng như tấn công có vũ khí – ngay cả khi điều đó là hoàn toàn hư cấu.

Những người vô tội có thể bị cảnh sát thẩm vấn theo cách khiến cuối cùng họ tự thuyết phục bản thân là mình đã từng phạm tội. Và niềm tin đó có thể mạnh mẽ đến mức đôi khi họ ký giấy thú nhận sai với cảnh sát.

Đầu năm ngoái, một nhóm các luật sư và nhà thống kê đăng một bài báo nói rằng 4.1% các bị cáo bị tuyên án tử hình ở Mỹ bị phán xét sai lầm. Để điều tra hiện tượng này, một nghiên cứu dẫn đầu bởi nhà tâm lý học Julia Shaw từ đại học Bedfordshire ở Anh đã điều tra các nguyên nhân khả dĩ, và nhận thấy rằng, nếu bị tra hỏi “đúng cách” thì những người vô tội có thể tạo nên những câu chuyện trong tâm trí họ với đầy đủ các tình tiết đến mức họ có thể tự thuyết phục bản thân một cách sai lầm rằng họ đã phạm pháp.

“Những điều mà chúng tôi tìm ra cho thấy rằng ký ức sai về việc phạm tội có sự liên quan của cảnh sát có thể được tạo dựng một cách dễ dàng đến kinh ngạc, và có thể có tất cả các tình tiết phức tạp y hệt như ký ức thật sự”, Shaw nói trong một bài phỏng vấn. “Tất cả những gì mà những người tham gia trong cuộc nghiên cứu cần để tạo ra ký ức sai rất chi tiết là 3 giờ đồng hồ trong một môi trường thẩm vấn thân thiện, trong đó người thẩm vấn đưa ra một số chi tiết sai và sử dụng kỹ thuật truy cập trí nhớ kém.”

Shaw và đồng nghiệp của bà, nhà tâm lý pháp y Stephen Porter từ đại học British Columbia ở Canada, đã bắt đầu nghiên cứu bằng cách chiêu mộ 60 sinh viên đại học chưa từng có liên can hình sự nào. Các nhà nghiên cứu sau đó yêu cầu những người nuôi dưỡng họ điền một bảng câu hỏi mô tả một số sự kiện cụ thể mà những sinh viên này có thể đã trải qua trong khoảng thời gian từ 11 đến 14 tuổi, và liệt kê chi tiết đến hết khả năng trí nhớ của họ cho phép. Những câu hỏi này được giữ bí mật đối với các sinh viên.

Tiếp theo, những sinh viên tham gia được đưa tới phòng thí nghiệm để tiến hành ba cuộc thẩm vấn kéo dài 40 phút mỗi cuộc dàn trải trong khoảng thời gian 3 tuần.

Trong cuộc thẩm vấn đầu tiên, các nhà nghiên cứu mô tả sơ lược 2 sự kiện cho mỗi sinh viên, một sự kiện mà sinh viên đó đã trải qua trong độ tuổi thanh thiếu niên (chi tiết của sự kiện này được cung cấp bởi những người nuôi dưỡng), và một sự kiện giả chưa từng xảy ra.

Phân nửa những sự kiện giả này liên quan đến một tội nào đó có sự liên quan với phía cảnh sát, chẳng hạn như một vụ xâm phạm, tấn công có vũ khí hay trộm cắp. Một nửa các sự kiện giả còn lại bao gồm những việc như bị chó cắn hay bị một loại thương tật nào đó, hay bị mất số tiền lớn. Những sự kiện này trên thực tế chưa từng xảy ra, nhưng các nhà nghiên cứu lồng vào trong mô tả của họ các chi tiết thực về thời thanh thiếu niên của các sinh viên – ví dụ như tên của một người bạn ở thời điểm đó của họ – để làm cho những sự kiện giả nghe có vẻ thuyết phục.

Các sinh viên được yêu cầu giải thích những gì đã xảy ra với họ trong những sự kiên này. Dĩ nhiên, họ gặp trở ngại trong việc nhớ lại chi tiết của các sự kiên giả, nhưng được khuyến khích cố gắng nhớ lại, và các nhà nghiên cứu đề nghị họ thử một số chiến thuật gợi nhớ khác nhau để giúp họ “nhớ lại”.

Trong cuộc thẩm vấn lần 2 và 3 trong những tuần sau đó, các sinh viên lại một lần nữa được yêu cầu nhớ lại những gì đã xảy ra với họ trong các sự kiện thực lẫn các sự kiện giả. Trong lúc họ mô tả một số chi tiết nào đó theo trí nhớ của họ, họ được yêu cầu xác định xem những ký ức đó sống động đến mức nào, và họ tin là nó có thật đến mức nào.

Công bố kết quả của họ trong tạp chí Khoa học Tâm lý (Psychological Science), Shaw và Porter tìm ra rằng trong số 30 sinh viên được bảo rằng họ đã phạm tội trong thời niên thiếu, có 21 người – tương đương 71% – đã phát triển ký ức sai về quá khứ. Trong số 20 người được bảo rằng họ đã phạm tội xâm hại người khác, có hay không có vũ khí, 11 người đã có thể mô tả chi tiết đến kinh ngạc tương tác của họ với cảnh sát trong vụ việc – vốn dĩ không hề có thực.