Hiển thị các bài đăng có nhãn cách mạng màu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cách mạng màu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Từ "Mùa xuân Ả Rập" đến những âm mưu gây bất ổn ở Việt Nam

Nguồn: Blog Nhà Lá

Trước "Mùa xuân Arab" năm 2010 tốc độ tăng trưởng kinh tế của Ai Cập từ 6.6 - 7.3% GPD là 6.020USD, Libya là 16.400 USD, Syria là 4.620 USD và Tunisia 8.940 USD. Nhiều người Việt thậm chí còn phải sang các quốc gia này làm thuê kiếm sống, hiện nay GPD VN chỉ mới chạm ngưỡng 2200 USD tức là chưa bằng 1/2 GDP của nước thấp nhất trong các quốc gia trên.

Tuy nhiên, sau "Mùa xuân Arab" hàng trăm ngàn người buộc phải bất chấp nguy hiểm liều mình vượt biên trốn chạy khỏi bom đạn, khủng bố, thảm sát tại quê nhà.

Tại VN "Mùa xuân Arab" đeo cái mặt nạ "Xã hội dân sự". Tên gọi khác nhau nhưng mục đích và cách thức hoạt động thì giống nhau. Đó là sử dụng các thành phần bất mãn trong nước chống phá chính phủ, kích động bạo loạn lật đổ nhà nước. Được các tổ chính trị đầu xỏ quốc tế núp dưới tên gọi Tổ chức phi chính phủ(NGOs) tài trợ và huấn luyện, chúng ngang nhiên tập hợp lực lượng, sử dụng biểu tình đông người làm công cụ áp lực lên chính phủ, yêu cầu thực hiện yêu sách thả đồng bọn, cho chúng tự do thành lập các tổ chức chính trị đối lập, thậm chí chúng còn công khai ý định lật đổ nhà nước hiện tại như đã từng thực hiện ở Trung Đông, Bắc Phi hay gần đây nhất là Ukraine.

Điều nguy hiểm là trước thảm cảnh người dân các quốc gia có chính phủ bị lật đổ, nhiều người Việt vẫn tỏ ra ngây thơ và hầu như không ý thức được sự nguy hiểm của các thành phần chuyên chống phá, gây bạo loạn lật đổ này. Họ vô tư chuyền tay nhau các thủ thuật chống lại chính quyền, vì quyền lợi hẹp hòi cá nhân họ sẵn sàng tiếp tay các tổ chức phản động trong và ngoài nước lên án, bêu riếu với mục đích hạ uy tín các cơ quan chính phủ, gây hoang mang bất ổn xã hội. Thập chí nhiều người còn cho đó là việc đáng tự hào!?

Bài học từ các nước Trung Đông, Bắc Phi và Ukraine vẫn đang nóng hổi. Hiểm hoạ "Mùa xuân Arab" có tái diễn ở VN hay không phụ không nhỏ vào ý thức trách nhiệm của mỗi người VN hôm nay.

Xem thêm:



Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Mỹ bị tống cổ khỏi Kyrgyzstan, mất dần vị thế ở Trung Á

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Ngày 20 tháng Tám, nghị định của người đứng đầu chính phủ Kyrgyzstan về bãi ước thỏa thuận hợp tác với Hoa Kỳ, được ký kết năm 1993 tại Washington, sẽ có hiệu lực.

Theo thỏa thuận này, các sản phẩm của Mỹ có thể được nhập khẩu và xuất khẩu từ Kyrgyzstan mà không phải chịu bất kỳ loại thuế và thuế hải quan nào. Các nhân viên dân sự và quân sự của chính phủ Hoa Kỳ liên quan với các chương trình hỗ trợ của Mỹ hiện diện ở Cộng hòa này đều được cấp cơ chế ngang với nhân viên ngoại giao.

Quyết định tuyên bố bãi ước thỏa thuận được người đứng đầu chính phủ Kyrgyzstan ký ngày 21 tháng Bảy. Ngày 12 tháng 8, bắt đầu có hiệu lực văn kiện Kyrgyzstan tham gia Hiệp ước về Liên minh Kinh tế Á-Âu. Như vậy, nước này đã xác định các ưu tiên riêng của mình, ông Ajdar Kurtov ở Viện nghiên cứu chiến lược Nga khẳng định. Theo ông, Kyrgyzstan đã "ngồi quá lâu trên hai chiếc ghế", vừa nhận sự giúp đỡ từ phương Tây và đồng thời hợp tác với các nước láng giềng — đối tác trong Liên minh Á-Âu. Bây giờ tình hình chính trị đã thay đổi rất nhiều và đã đến lúc ban lãnh đạo Kyrgyzstan phải xác định rõ ràng sẽ làm bạn với ai và xây dựng mối quan hệ chiến lược của mình như thế nào.

Theo nhà phân tích, các hợp đồng hồi những năm 90 mà Kyrgyzstan kết với nước ngoài là không bình đẳng. Và quan hệ đối tác với các nước trong không gian hậu Xô Viết cũng không được đánh giá đúng mức. Nga thấy rằng trong các thỏa thuận đó có sự vi phạm rõ rệt chủ quyền của nước Cộng hòa với mục đích để đặt nước này dưới sự điều khiển và kiểm soát đặc biệt, hoặc tạo ra các hệ thống khiến Kyrgyzstan phải phụ thuộc phương Tây. "Việc loại bỏ một hệ thống như vậy tương ứng với lợi ích của chính quyền Kyrgyzstan hiện tại và lợi ích của Nga. Đó là sự tiếp nối những bước đi mà Kyrgyzstan đã thực hiện, trong số đó có việc dỡ bỏ sân bay căn cứ không quân Mỹ ở thủ đô và tăng cường vị thế của Kyrgyzstan trong CSTO," – ông Ajdar Kurtov cho biết. Chuyên gia nhấn mạnh: bãi ước thỏa thuận hợp tác không có nghĩa là khẩn cấp cắt đứt quan hệ Kyrgyzstan với Mỹ, mà là hạn chế khả năng Hoa Kỳ ảnh hưởng đến tình hình chính trị nội bộ trong nước cộng hòa.

Đại sứ quán Mỹ tại Kyrgyzstan đã bày tỏ sự hối tiếc về việc nước này đơn phương bãi ước hiệp định. Đồng thời Mỹ không quên nhắc lại rằng trong 22 năm thực hiện thỏa thuận, Mỹ đã cung cấp cho Kyrgyzstan gần 2 tỉ $ "để hỗ trợ quá trình chuyển đổi Kyrgyzstan sang nền dân chủ", bộ phận báo chí chính thức của Đại sứ quán Mỹ đã nêu rõ.

"Hỗ trợ tài chính của Hoa Kỳ để “thúc đẩy dân chủ” đã được dự định để tài trợ cho giáo dục, các tổ chức phi chính phủ, tất cả các loại hội nghị, hội thảo, đào tạo. Khoản tiền này không đầu tư vào nền kinh tế của nước cộng hòa," – ông Ajdar Kurts giải thích.

Và chính "mối quan tâm về sự phát triển dân chủ và bảo vệ nhân quyền ở Kyrgyzstan" của Mỹ là lý do cho việc đơn phương bãi ước thỏa thuận đã thực hiện 22 năm qua với Hoa Kỳ. Nguyên cớ cho điều này là hồi tháng Bảy, Bộ Ngoại giao Mỹ đã trao giải "Human Rights Defender" cho nhà đối lập Kyrgyzstan gốc Uzbek Azimzhan Askarov, mà Tòa án tối cao Kyrgyzstan kết án tù chung thân vì tội kích động bạo loạn và giết chết một cảnh sát trong "Cách mạng Tulip" năm 2010. Chính quyền Kyrgyzstan đã coi động thái của Mỹ là biểu hiện không tin tưởng vào công lý quốc gia. Sau sự kiện đó Kyrgyzstan đã quyết định bãi ước thỏa thuận. Kết quả là, Kyrgyzstan từ chối hợp tác với Hoa Kỳ trong việc xây dựng một xã hội dân chủ và lựa chọn ưu tiên phát triển kinh tế.

“Đối với Kyrgyzstan, điều quan trọng không phải trong nhiều thập kỷ vẫn là một nước bị tàn phá, một nước vĩnh viễn tụt hậu so với các nước láng giềng thành công hơn, mà là phát triển dựa trên tiềm lực của mình trong khuôn khổ Liên minh Kinh tế Á-Âu. Và Kyrgyzstan đã thực hiện sự lựa chọn của mình." – ông Ajdar Kurtov.

Xem thêm:



Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Bàn về cái gọi là phong trào "dân chủ" ở Việt Nam

Nguồn: Những Nhà Dân Chủ Độc Tài

Phần 1: Bệnh di truyền của chế độ cũ

Theo tôi, đồng tiền là một trong những lý do quan trọng khiến phong trào dân chủ Việt Nam không ngừng bê bết.

Sự bê bết này bắt nguồn từ quá khứ. Không thể phủ nhận rằng phong trào dân chủ Việt Nam đã thừa hưởng nhiều di sản về nhân sự, tổ chức và tập quán của chế độ Việt Nam Cộng Hòa và cộng đồng người Việt lưu vong. Những di sản đó bao gồm cả thói quen ỷ lại vào tiền viện trợ nước ngoài và nạn tham nhũng - vốn rất quen thuộc nơi các tướng lĩnh và quan chức Việt Nam Cộng Hòa. Những dị tật di truyền này đã định sẵn cho phong trào ngày nay một số phận bất hạnh.

Tác nhân khởi đầu số phận này là những nhà đấu tranh gạo cội trong cộng đồng hải ngoại. Là những nạn nhân đầy hận thù của chế độ cộng sản, và là những người có đầy đủ điều kiện để làm việc với các dòng tiền ngoại quốc, lớp cha chú này có thừa hai thứ quan trọng: nhiệt huyết và tiền nong. Tuy nhiên, họ lại thiếu một thứ quan trọng khác, là khả năng trực tiếp hiện diện ở quốc nội để phất cờ. Vì vậy, sau nhiều nỗ lực vô vọng, với sự đánh đổi khổng lồ về tài chính, thời gian và nhân lực trong quá khứ, họ đành bằng lòng với một phương án khác, là thông qua những nhà hoạt động trong nước để tác động gián tiếp vào chiến trường Việt Nam.

Từ chỗ này, có một vấn đề mới phát sinh. Những người chống cộng hải ngoại có mục đích, tôn chỉ và cách thức đấu tranh khác hoàn toàn với đa số đồng bào trong nước. Trong khi họ đặt mục tiêu trả thù, phục quốc, và đấu tranh để thay đổi kết cục đại bại của mình trong một cuộc chiến tranh quá khứ, thì đa số người trong nước chỉ tự hỏi mình có thể làm gì để có một tương lai hòa bình, thịnh vượng và êm ấm hơn. Trong khi họ muốn áp dụng các kỹ thuật sách động quần chúng để lật đổ và tiêu diệt toàn bộ thể chế hiện tại, thì đa số người trong nước chỉ muốn giải quyết những vấn đề dân sinh cụ thể, hoàn thiện pháp luật và việc thực thi pháp luật, để dần nới rộng tự do và công bằng... Trong khi họ muốn một cuộc cách mạng đường phố kinh thiên động địa, đủ ầm ỹ để họ có thể theo dõi được qua CNN, và đủ nhanh để có thể ăn mừng trước khi xuống lỗ, thì đa số người trong nước, nhất là giới trẻ, chỉ muốn một cuộc chuyển đổi chậm rãi, bền vững và an toàn. Mọi mâu thuẫn giữa quốc nội và hải ngoại chủ yếu sinh ra từ những khác biệt đó.

Đây là thứ mâu thuẫn không thể hòa giải. Nó chỉ được giải quyết khi một bên nắm quyền kiểm soát bên còn lại. Và nó đã được giải quyết khi tiền của cộng đồng hải ngoại kiểm soát phong trào dân chủ Việt Nam.

Nói gì thì nói, tiền tươi thóc thật có nặng với người bình thường thế nào, thì trong mắt những nhà hoạt động đang bị chính quyền cắt cơm, nó còn nặng gấp mười hơn thế. Còn tương lai dân tộc thì chẳng có tí sức nặng nào với những vị đã ở tuổi không có tương lai, và đã có nửa cuộc đời sống ngoài dân tộc. Thế là sau chót, giữa viễn kiến xa và tiền gần, cuộc cách mạng dân chủ bất hạnh đã chọn phương án hai.

Chính quyền Mỹ thích điều này. Giờ thì Mỹ, nguồn viện trợ truyền thống của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đã tìm ra cách biến những nhà hoạt động Việt Nam thành con rối phục vụ cho mục đích chính trị của họ. Tất nhiên, họ chỉ coi đám rối này là công cụ để phục vụ những mục tiêu ngắn hạn và thực dụng, như buộc chính quyền Việt Nam phải chịu thiệt thòi trong hiệp định này, ký kết kia. Giữa đám người biểu tình ngáo ngơ và chính quyền Việt Nam - một tập hợp những tay chính khách vừa chuyên nghiệp, vừa đủ đĩ thõa để thỏa hiệp với mọi thế lực quốc tế khi cần, chắc chắn Mỹ không xem người biểu tình là đối tác đáng tin cậy cho những lộ trình chuyển đổi chính trị dài hơi. Điều này người ta biết nhưng không nói.

Và từ điểm khởi phát này, sự lệ thuộc tài chính vào nước ngoài bắt đầu giết dần giết mòn phong trào dân chủ.

Còn diễn biến muôn hình vạn trạng của cái chết, thì xin được đề cập đến trong bài sau.



Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Luật về NGO của Trung Quốc: Chống lại quyền lực mềm và âm mưu lật đổ của phương Tây

Tác giả: Eric Draitser
Nguồn: New Eastern Outlook
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Trung Quốc mới đây đã tiến một bước quan trọng trong việc kiểm soát chặt chẽ hơn các tổ chức phi chính phủ ngoại quốc (NGO) trong phạm vi quốc gia. Bất chấp sự lên án của các nhóm được gọi là nhân quyền ở phương tây, động thái của Trung Quốc nên được hiểu là một quyết định trọng yếu để bảo vệ chủ quyền chính trị. Dĩ nhiên, những lời kêu gào đinh tai nhức óc về “áp bức” và “thù địch với xã hội dân sự” của các NGO phương tây không hề làm suy chuyển quyết tâm của Bắc Kinh do chính quyền này đã nhận ra tầm quan trọng của việc ngăn chặn mọi con đường dẫn đến bất ổn chính trị và xã hội.

Lập luận thông thường, một lần nữa được dùng để phản đối Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc, là nó hạn chế tự do lập hội và thể hiện quan điểm, cũng như là công cụ để bóp nghẹt mảng xã hội dân sự ở Trung Quốc. Những người bảo vệ NGO mô tả đạo luật này như là một ví dụ về vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc và là bằng chứng cho thấy Bắc Kinh không nỗ lực cải thiện nhân quyền. Họ cho rằng Trung Quốc đang hướng tới củng cố chính quyền độc đoán bằng cách phong tỏa không gian dân chủ mới xuất hiện trong những năm gần đây.

Mặc dù vậy, giữa những tiếng kêu ai oán về nhân quyền và dân chủ, điều không được nhắc đến là sự thật rất đơn giản rằng các NGO nước ngoài, cũng như NGO nội địa được tài trợ bằng tiền của nước ngoài, hầu hết là công cụ phục vụ cho lợi ích nước ngoài và được sử dụng như là vũ khí quyền lực mềm để gây bất ổn. Và đây phải đơn thuần là thuyết âm mưu nữa khi lượng hồ sơ về vai trò của các NGO trong rối loạn chính trị gần đây của Trung Quốc là rất đồ sộ. Không phải là nói quá khi cho rằng cuối cùng Bắc Kinh cũng nhận ra, giống như Nga trước đó, rằng để duy trì sự ổn định chính trị và chủ quyền thực sự thì họ cần phải có khả năng kiểm soát không gian dân sự, thứ mà nếu không sẽ bị Hoa Kỳ và đồng minh của họ thao túng.

“Quyền Lực Mềm” và Làm Mất Ổn Định Trung Quốc

Joseph Nye định nghĩa nổi tiếng “quyền lực mềm” là khả năng một quốc gia thuyết phục một quốc gia khác và/hoặc điều khiển các sự kiện mà không cần đến sức mạnh hay sự cưỡng ép để đạy được kết quả chính trị mong muốn. Một trong những công cụ chủ yếu của quyền lực mềm hiện đại là xã hội dân sự và các tổ chức NGO thống trị nó. Với sự hậu thuẫn tài chính của các cá nhân và tổ chức quyền lực trên thế giới, những NGO này sử dụng vỏ bọc “thúc đẩy dân chủ” và nhân quyền để thực thi chương trình của những người bảo trợ cho họ. Trung Quốc là nạn nhân của chính chiến lược này.

Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền và hầu hết tổ hợp NGO đã lên án Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc bởi vì họ tin (một cách đúng đắn) rằng đạo luật sẽ ảnh hưởng nhiều đến những nỗ lực hành động độc lập với Bắc Kinh của họ. Tuy nhiên, trái với bộ mặt ngây thơ hoàn hảo mà những tổ chức này dùng làm mặt nạ, sự thật là họ hành động như là tay sai không chính thức của cơ quan tình báo và chính quyền phương tây, và họ đã đóng vai trò chủ chốt trong việc làm cho Trung Quốc bất ổn trong những năm gần đây.

Ví dụ điển hình được nhiều người biết đến nhất là sự can thiệp chính trị năm 2014 với phong trào “Chiếm Đóng Trung Tâm” rùm beng ở Hồng Kông, còn được gọi là Phong Trào Chiếc Ô. Truyền thông phương tây mớm cho các độc giả thiếu hiểu biết hết câu chuyện này đến câu chuyện khác về phong trào “ủng hộ dân chủ” tìm cách nói lên tiếng nói, như người phát ngôn Nhà Trắng John Earnest đã viết một cách nực cười, “… của nguyện vọng người dân Hồng Kông.” Nhưng những lời trống rỗng đó chỉ là một phần của câu chuyện.

Điều mà giới truyền thông doanh nghiệp của phương tây đã không đề cập là mối liên hệ chặt chẽ giữa phong trào Chiếm Đóng Trung Tâm và các cơ quan chủ chốt của quyền lực mềm Hoa Kỳ. Lãnh đạo thường được chào hàng của Chiếm Đóng Trung Tâm là một học giả thân phương tây có tên là Benny Tai, một giáo sư luật của trường đại học Hồng Kông. Mặc dù ông ta tự nhận là lãnh đạo của phong trào dân chúng, ông Tai đã nhiều năm là đối tác của Viện Dân Chủ Quốc Gia (NDI), một NGO chỉ có danh nghĩa chứ thực tế nhận tài trợ trực tiếp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thông qua tổ chức Hỗ Trợ Dân Chủ Quốc Gia (NED). Trên thực tế NDI là một trong những tổ chức ủng hộ hàng đầu (và hỗ trợ tài chính) cho Trung Tâm So Sánh và Công Luật của đại học Hồng Kông, một chương trình mà Benny Tai có quan hệ thân thiết, cũng như là thành viên hội đồng quản trị từ năm 2006. Vậy là, không phải là một lãnh đạo mới nổi mà Tai được lựa chọn cẩn thận làm người dẫn dắt phong trào cách mạng màu do Mỹ tài trợ.



Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Video "Tôi là người Ukraina": Ví dụ điển hình của tâm lý chiến trên mạng của Mỹ

Tác giả: Ngọc Anh
Nguồn: Google.Tienlang

Ngày 10/2/2014, giữa lúc cuộc biểu tình do phe đối lập tại Ukraina chống chính phủ của Tổng thống Yanukovych đang ở đỉnh điểm căng thẳng, trên youtube xuất hiện một video clip với một cô gái cực kỳ xinh đẹp có khuôn mặt thánh thiện, làn da trắng bóc, không tì vết và giọng nói tiếng Anh trong vắt, cuốn hút...Chỉ trong một vài ngày sau đó, video clip đã thu hút 1 triệu rồi 3 triệu, rồi 7 triệu lượt xem. Video clip này đã góp phần to lớn thổi bùng lên ngọn lửa Maidan, lật nhào chính phủ hợp hiến của Tổng thống Yanukovych …

Ngày 28-02-2014, một bạn với nick trên youtube là Pastor LOUIS Ngo đã dịch và làm phụ đề tiếng Việt rồi tải lên mạng tại địa chỉ https://www.youtube.com/watch?v=nUIfQY7SgYk Video clip này có bản gốc tiếng Anh: "I Am a Ukrainian".

Mới đây, trên mạng fb, bạn bè của chúng tôi lục lại video clip này và hỏi, cô gái xinh đẹp trong video clip là ai? Có người trả lời rằng cô ấy là người Ba Lan, người khác thì nói rằng cô gái này chưa chắc là người Ba Lan nhưng dứt khoát không phải là người Ukraina!

Tuy nhiên, những nhận xét trên là không chính xác. Cô gái trong video clip tên là Yulia Marushevska, người Odessa, Ukraina. Khi làm video clip này vào đầu năm 2014, Yulia Marushevska 24 tuổi, đang là nghiên cứu sinh Khoa văn học và Lịch sử Đại học Tổng hợp Taras Shevchenko ở Kiev.

Anh Thống đốc Odessa Mikheil Saakashvili (Cựu tổng thống Gruzia với biệt danh "Nhai cà vạt") vừa bổ nhiệm bạn gái xinh đẹp Yulia Marushevska- Nhân vật trong video nổi tiếng "Tôi là người Ukraina" - làm Phó Thống đốc Tỉnh Odessa phụ trách công tác nhân sự.

Điều mà người dịch và làm phụ đề tiếng Việt cho video clip này Pastor LOUIS Ngo hẳn là người trong giới "dzân chủ" nên đã lờ đi những thông tin phía sau video clip này.

Đó là cô gái xinh đẹp Yulia Marushevska chỉ làm nhiệm vụ như một "diễn viên" đóng phim. Tất cả kịch bản, đạo diễn và quay phim... đều do nhà làm phim Mỹ Ben Moses - đồng đạo diễn bộ phim nổi tiếng "Good Morning Vietnam- Chào Việt Nam" thực hiện cùng nhà quay phim nổi tiếng người Anh là Graham Mitchell!

Video clip đưa lên mạng Youtube ngày 10/2/2014. Ngay lập tức, hầu hết các kênh truyền hình ở Mỹ liên tục chiếu đi chiếu lại. Ban đầu, họ giới thiệu cô gái trong video clip tự làm video clip với sự hỗ trợ của một người bạn trai vô danh nào đó.

Nhưng vài tháng sau, chính hãng CNN đã hé lộ những bí mật đằng sau cô gái này khi giới thiệu về video clip. Qua đó, mọi người mới biết thêm thông tin: Video clip "I Am a Ukrainian" (Я — украинка"- "Tôi là người Ukraina") là 1 phần của cả 1 Dự án lớn của Bộ Ngoại giao Mỹ với tên gọi "A WHISPER TO A SCREAM" ("От шепота до крика"- "Từ thì thầm đến Tiếng thét") nhằm phục vụ cho các quyền lợi nước Mỹ trên khắp toàn cầu.

Ở Mỹ, các nhà hoạt động xã hội, các công ty quan hệ công chúng và tất nhiên, các cơ quan tình báo CIA có rất nhiều kinh nghiệm tổ chức, tạo ra các sự kiện xã hội lớn. Các sự kiện này có sức lôi kéo cả những người vốn hiền lành xuống đường tham gia biểu tình phản đối quyết liệt mà kết thúc việc lật đổ chính quyền mà Mỹ không ưa.



Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Biểu tình ở Armenia đang lặp lại giai đoạn đầu của cách mạng màu Ukraine

Biểu tình ở Armenia

Tác giả: Hoài Thanh
Nguồn: Báo Tin Tức

Hàng ngàn người biểu tình Armenia đã xuống đường tuần hành, phản đối quyết định tăng giá điện mà chính phủ đưa ra. Họ tiến về dinh Tổng thống và “biểu tình ngồi”, gợi lại chính biến Maidan ở Ukraine hơn 1 năm về trước.

Cuộc biểu tình nổ ra hôm 19/6 ở thủ đô Yerevan và nhanh chóng leo thang sau khi cảnh sát dùng vòi rồng giải tán đám đông sáng ngày 23/6. Đến tối ngày 24/6, vẫn còn hàng nghìn người “đóng chốt” tại đại lộ Marshal Baghramyan Avenue gần dinh tổng thống, mang theo biểu ngữ và cản trở giao thông. Tư lệnh cảnh sát Vladimir Gasparyan đã tới hiện trường, thuyết phục mọi người giải tán, nhưng không có kết quả. Người biểu tình từ chối cử đại diện gặp Tổng thống Serge Sargsyan để đàm phán, tháo gỡ bế tắc. Họ cho dựng 5-6 khu lều trại ngay trên đại lộ và tuyên bố sẽ tiếp tục ở lại các quảng trường trung tâm tại thủ đô.

Tình hình trở nên căng thẳng ngay sau khi chính quyền Yerevan hôm 17/6 quyết định cho tăng giá điện sinh hoạt 17-22%, theo đề nghị của Công ty lưới điện Armenia (ENA), đơn vị độc quyền cung cấp điện tại nước này.

Một bản sao “cách mạng Maidan”?

Ngày 24/6, Nghị sĩ Igor Morozov thuộc Hội đồng Liên bang (Thượng viện) Nga nhìn nhận, làn sóng biểu tình ở Armenia dường như là bản sao “cách mạng Maidan” tại Ukraine, có thể được Mỹ điều hành trực tiếp từ các phái bộ ngoại giao ở Yerevan. Ông bình luận: “Armenia đang tiến đến gần một cuộc đảo chính xuất phát từ việc sử dụng vũ lực. Điều này sẽ thành hiện thực trừ khi Tổng thống Serge Sargsyan rút ra được các bài học trong cuộc chính biến Maidan ở Ukraine và có những tính toán hợp lý”.

Ông Morozov lưu ý, khủng hoảng ở Armenia hiện nay rất giống với giai đoạn đầu của “cách mạng Maidan”. Tại thời điểm đó, phe đối lập Ukraine cũng từ chối đối thoại với Tổng thống Viktor Yanukovych và kêu gọi cộng đồng châu Âu can thiệp. Lúc đó, các chính trị gia châu Âu thăm Kiev cũng bắt đầu có những bài phát biểu trước đám đông. Một điểm tương đồng khác giữa hai cuộc khủng hoảng chính là dấu hiệu gia tăng các hoạt động can dự của Đại sứ quán Mỹ tại Kiev và Yerevan. “Cần phải lưu ý rằng rằng Đại sứ quán Mỹ tại Armenia là một trong những phái bộ ngoại giao lớn nhất của Mỹ ở nước ngoài, chỉ đứng sau phái bộ ngoại giao tại Iraq, dù Armenia chỉ là một nước nhỏ”, ông Morozov bình luận trước thông tin cho rằng có can dự của Mỹ tại Yerevan.

Cùng thời điểm, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Nga Konstantin Kosachev kết luận, thế đối đầu hiện nay ở Armenia là kịch bản của một cuộc “cách mạng sắc màu” nhằm lật đổ một chính quyền hợp pháp do dân bầu ra dưới công cụ là các cuộc biểu tình đường phố. “Cho đến nay, diễn biến tình hình có vẻ giống một cuộc xung đột giữa những người không hài lòng với thực tại kinh tế xã hội. Thế nhưng chúng ta không được lừa dối bản thân. Tất cả các cuộc cách mạng màu sắc đều phát triển dự theo kịch bản tương tự. Armenia không phải là một ngoại lệ”, hãng tin RIA Novosti trích lời nghị sĩ Kosachev. Ông cũng nói với các phóng viên rằng, có đến cả trăm tổ chức phi chính phủ (NGO) đang hoạt động ở Armenia, với nhiệm vụ thúc đẩy đường hướng thân phương Tây tại quốc gia thuộc vùng Caucasus này.

Giới phân tích nhìn nhận, biến động ở Yerevan có liên quan đến Nga. Công ty ENA hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của Inter RAO (Nga), do Igor Sechin làm Chủ tịch và người này được cho là đồng minh của Tổng thống Putin. Đám đông cũng đã trưng ra những biểu ngữ thể hiện làn sóng bài Nga. Nhà phân tích chính trị Sergei Markov người Nga bình luận: Biểu tình phản đối tại Armenia không phải ngẫu nhiên nổ ra, đó là vấn đề liên quan đến “công nghệ và những nhà tổ chức” và chắc chắn những người từng đạo diễn kịch bản Maidan ở Kiev thì giờ cũng đang “điều phối” ở Yerevan, với mục đích là kịch động đổ máu.

Theo một số chuyên gia, việc Mỹ và phương Tây can dự vào Armenia là để nhằm trả đũa chính quyền Tổng thống Sargsyan hồi năm 2013 đã từ chối ký Thỏa thuận liên kết kinh tế với liên minh châu Âu (EU) và hướng trọng tâm sang Nga - như những gì cựu Tổng thống Viktor Yanukovych từng làm ở Ukraine. Ngày 4/12/2014, với 103 phiếu thuận trong số 111 đại biểu có mặt, Quốc hội Armenia đã phê chuẩn thỏa thuận gia nhập Liên minh Kinh tế Âu-Á (EAEU) với đầu tàu là Nga.

Xem thêm:



Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Tổng thống bị tước quyền Yanukovich của Ukraine trả lời phỏng vấn BBC

Viktor Yanukovich

Nguồn: russian.rt.com
Nguồn dịch: Blog Kichbu

Lần đầu tiên tổng thống Viktor Yanukovich bị tước quyền sau cuộc đảo chính đã trả lời phỏng vấn truyền thông phương Tây. Trò chuyện với phóng viên của British Broadcasting Corporation BBC Gabriel Gatehouse, Yanukovych đã chia sẻ quan điểm của ông về các sự kiện tại Maidan ở Kiev, về việc sáp nhập Crym vào Nga và tình hình ở Donbass. Yanukovych cũng cảm ơn tổng thống Vladimir Putin đã cứu mạng mình.

Cuộc phỏng vấn được phát sóng vào cuối ngày 22 tháng Sáu trong khuôn khổ show BBC Newsnight, là cuộc trả lời phỏng vấn đầu tiên của Viktor Yanukovich cho truyền thông phương Tây sau cuộc đảo chính tai Ucraina.

Như Yanukovych cho biết trong cuộc phỏng vấn với BBC, ông xem việc lật đổ chính phủ hợp pháp vào tháng Hai năm 2014 tại Ucraina là sự kiện bi thảm của đất nước.

"Bi kịch của nhà nước Ucraina - đó là những gì đã xảy ra. Điều này là rất tồi tệ, và bây giờ cần phải tìm cách làm thế nào để thoát khỏi tình hình này", - Yanukovych nói.

Theo ông, những sự kiện ở Ucraina đã phát triển theo kịch bản tồi tệ nhất.

"Tôi sẽ nói như thế này: nó là một cơn ác mộng chỉ có thể xảy ra trong giấc mơ. Nhưng trong thực tế, chúng ta thấy tất cả rõ ràng: chiến tranh đang diễn ra, chết chóc, đau khổ, đấy nước bị chia li", chính khách nhấn mạnh.

Tổng thống Ucraina bị tước quyền lãnh đạo cũng nói rằng ông đã rời đất nước khi tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát. Yanukovych đã công khai cảm ơn người đứng đầu nhà nước Nga Vladimir Putin vì đã cứu mạng mình.

"Vladimir Putin đã đưa ra quyết định theo báo cáo của các cơ quan tình báo của ông. Đó là quyền của ông và công việc của ông. Ông không tham khảo ý kiến với tôi. Tôi, dĩ nhiên, biết ơn ông vì ông đã ra một mệnh lệnh như vậy, và rằng đã ông giúp đỡ đội bảo vệ của tôi hoàn thành nhiệm vụ này - đưa tôi ra và cứu sống tôi", - Yanukovych nói.

Cần nhớ rằng trước đó, tổng thống LB Nga trong phim "Crym: Con đường về Tổ quốc" nói rằng chính ông đặt ra nhiệm vụ cứu sống Yanukovich cho những người đứng đầu các cơ quan tình báo và Bộ Quốc phòng Nga.

Trong bài trả phỏng vấn của tổng thống Ucraina bị tước quyền cũng đã đề cập đến cả những sự kiện tại Maidan, nơi vì đụng độ của các lực lượng an ninh và những người cấp tiến hàng chục người thiệt mạng. Yanukovych nhấn mạnh rằng ông không ra lệnh sử dụng vũ khí nóng chống lại người biểu tình, hơn nữa, ông đã kịch liệt phản đối điều đó.

"Tôi không làm những việc như vậy - người nào đó ra lệnh bắn vào người biểu tình. Tôi đã hoàn toàn phản đối điều này. Tôi không ra bất kỳ mệnh lệnh nào, đó không phải là quyền của tôi. Tôi đã nói công khai rằng tôi phản đối việc sử dụng vũ lực, đặc biệt là bắn vào người biểu tình", - ông nói.



Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Thiên An Môn năm 1989: Cuộc thảm sát không hề có

Người biểu tình cùng tượng Nữ thần Tự do dựng tại Quảng trường Thiên An Môn tháng 6/1989

Tác giả: Brian Becker
Nguồn: Liberation News
Nguồn dịch: Blog Thời Thổ Tả

Hai mươi lăm năm trước, tất cả mọi nguồn truyền thông Mỹ, cùng với tổng thống Bush và quốc hội Mỹ đã thổi bùng lên một ngọn lửa cuồng loạn chống Trung Quốc về cái được mô tả là vụ thảm sát máu lạnh hàng ngàn sinh viên "ủng hộ dân chủ" phi bạo lực đang chiếm Quảng trường Thiên An Môn trong 7 tuần trước đó.

Hội chứng cuồng loạn được tạo ra về “vụ thảm sát” Quảng trường Thiên An Môn dựa trên tường thuật hư cấu về những gì thực sự xảy ra khi chính phủ Trung Quốc cuối cùng giải tán những người biểu tình ngày 4 tháng 6 năm 1989.

Việc biến Trung Quốc thành quỉ dữ đã có hiệu quả cao. Gần như tất cả mọi thành phần trong xã hội Mỹ, kể cả hầu hết "cánh tả", chấp nhận câu chuyện của chủ nghĩa đế quốc về những gì đã xảy ra.

Vào thời điểm đó mọi lý giải chính thức của chính phủ Trung Quốc về sự kiện này ngay lập tức bị bác bỏ không cần suy nghĩ như là sự tuyên truyền dối trá. Trung Quốc báo cáo rằng khoảng 300 người đã chết trong các cuộc đụng độ vào ngày 4/6 và nhiều người trong số những người chết là người lính của Quân đội Giải phóng Nhân dân - PLA. Trung Quốc khẳng định không có vụ thảm sát sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn và trên thực tế những người lính giải tán người biểu tình mà không nổ súng.i

Chính phủ Trung Quốc cũng khẳng định rằng những người lính không vũ trang vào Quảng trường Thiên An Môn trong hai ngày trước ngày 04 tháng 6 đã bị hành hình và thiêu cháy với thi thể treo trên xe buýt. Những người lính khác bị thiêu cháy khi xe quân sự bị đốt và họ không thể thoát ra, đồng thời nhiều người khác đã bị đánh đập tàn bạo bởi đám đông bạo lực.

Những báo cáo này là sự thực và có tư liệu đầy đủ. Không khó để hình dung mức độ bạo lực mà Lầu Năm Góc và cảnh sát Mỹ sẽ phản ứng nếu giả dụ như phong trào Chiếm phố Wall cũng thiêu cháy binh lính và cảnh sát, cướp vũ khí và hành hình họ khi họ tìm cách giải tán những người biểu tình khỏi nơi công cộng.

Trong một bài viết ngày 05 tháng 6 năm 1989, tờ Washington Post mô tả các chiến binh chống chính phủ đã được tổ chức thành các đội hình từ 100-150 người như thế nào. Họ được trang bị bom cháy Molotov và gậy sắt để chống lại PLA – những người vẫn không mang vũ khí trong những ngày trước 04 tháng 6.

Những gì đã xảy ra ở Trung Quốc, những gì đã lấy đi mạng sống của những người chống chính phủ và binh sĩ ngày 4 tháng 6 không phải là một vụ thảm sát các sinh viên yêu hòa bình mà là một trận chiến giữa binh lính PLA và các đơn vị vũ trang từ cái được gọi là phong trào ủng hộ dân chủ.

Xe thiết giáp bị đốt cháy bởi người biểu tình gần Quảng trường Thiên An Môn

“Trên một đại lộ ở phía tây Bắc Kinh, người biểu tình đã đốt toàn bộ một đoàn xe quân sự hơn 100 xe tải và xe bọc thép. Ảnh chụp từ trên không của đám cháy và các cột khói đã củng cố mạnh mẽ cho lập luận của chính phủ Trung Quốc rằng các binh sĩ là nạn nhân chứ không phải đao phủ. Những cảnh khác cho thấy xác chết binh lính và những người biểu tình tước súng trường tự động từ các binh lính không chống cự," tờ Washington Post thừa nhận trong một bài viết với giọng điệu ủng hộ phe đối lập chống chính phủ đăng ngày 12 tháng 6 năm 1989.ii



Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Tổ chức phi chính phủ (NGO): Công cụ cách mạng màu và bạo loạn lật đổ của CIA

Nguồn: Tổng hợp từ VietnamDefence.comBlog Thời Thổ Tả

Lời dẫn từ VietnamDefence.com:

Trong bài báo mới của mình, TS Khoa học chính trị Đại học Tổng hợp Princeton và bình luận viên thường xuyên của NEO F William Engdahl nhận xét, hàng loạt sửa đổi trong luật “Về các tổ chức phi thương mại (phi chính phủ)” được Tổng thống Nga Vladimir Putin ký ngày 23/5/52015 sẽ mở rộng mạnh mẽ thẩm quyền của các cơ quan chấp pháp Nga trong hoạt động đối phó với các tổ chức “đại diện nước ngoài” (các tổ chức phi chính phủ (NGO), xã hội dân sự Nga nhận tiền từ Mỹ và phương Tây để hoạt động chính trị) đang tìm mọi cách tổ chức, kích động bất ổn trên lãnh thổ Nga.

Không có gì phải ngạc nhiên khi các quan chức Washington và tiếp sau họ là các quan chức châu Âu đã lên tiếng chỉ trích Nga dữ dội về quyết định này với cớ quan tâm “bảo vệ quyền của công dân Nga”.

Tuy vậy, tác giả tin rằng, trong điều kiện cuộc chiến không tuyên bố mà phương Tây khai triển chống Nga thì khó trông chờ ở Moskva sự nhẫn nại đối với các “tổ chức đại diện nước ngoài” (agent) hoạt động tự do vô luật pháp trên đất Nga.

Tác giả lưu ý rằng, vào năm 1991, Mỹ đã thành lập Quỹ Quốc gia vì dân chủ (NED) mà “các đại diện” của nó đang hoạt động trên khắp thế giới, còn giám đốc đầu tiên của Quỹ thì thành thật thừa nhận rằng, “những chiến dịch mà chúng tôi đang làm hôm nay thì đâu đó 25 năm trước các điệp viên CIA đã làm trong hoàn cảnh bí mật cực kỳ nghiêm ngặt”.

Hiển nhiên là các chính trị gia phương Tây sẽ phản đối mỗi khi họ bị tước mất khả năng sử dụng công cụ yêu thích để tổ chức các cuộc đảo chính nhà nước tại các nước địch thủ của Nhà Trắng. Xin giới thiệu cùng quý vị tham khảo bản dịch bài báo "Chủ quyền, kích động nổi loạn và các tổ chức NGO ‘không mong muốn’ của Nga" (Sovereignty, Sedition and Russia’s Undesirable NGOs) của F. William Engdahl.

Luật mới về NGO - đòn hiểm kết liễu các chiến dịch của phương Tây ở Nga

Ngày 23/5/2015, Tổng thống Nga Vlaldimir Putin đã ký ban hành luật mới do Duma đệ trình, cho phép các công tố viên tuyên bố các tổ chức nước ngoài và quốc tế là “không mong muốn” (có hại) ở Nga và đóng cửa chúng. Đúng như dự đoán, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Marie Harf lập tức tuyên bố, Mỹ “quan ngại sâu sắc” về luật mới của Nga và gọi nó là “một ví dụ nữa về sự gia tăng trấn áp các tiếng nói độc lập của Nga và những bước đi nhằm cô lập người dân Nga với thế giới”.

Theo luật mới, chính quyền Nga có thể cấm các tổ chức NGO nước ngoài và truy tố các nhân viên của họ với các hinh phạt có thể lên đến 6 năm tù giam hoặc bị cấm xuất cảnh. EU đã theo bước Bộ Ngoại giao Mỹ khi gọi luật này là một “bước đi đáng lo ngại trong một loạt các hạn chế, cấm đoán đối với xã hội dân sự, truyền thông độc lập và đối lập chính trị”. Tổ chức Theo dõi nhân quyền - Human Rights Watch - một NGO do tỷ phú George Soros tài trợ cũng lên án luật này giống như Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International).

Giống như nhiều thứ trong thế giới chính trị mập mờ ngày nay, nền tảng cho luật mới đáng để chúng ta tìm hiểu. Thay vì đi đều theo hướng biến Nga thành một nhà nước phát xít, luật mới có thể giúp bảo vệ chủ quyền quốc gia tại thời điểm quốc gia này đang ở trong một trạng thái chiến tranh trên thực tế (de facto) với trước hết là Mỹ và với những người phát ngôn NATO khác nhau, những người đang cố gắng để phụ họa lấy lòng Washington như Jens Stoltenberg, quan chức dân sự đứng đầu mới và có thái độ bài Nga của NATO.



Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Phân tích: Mỹ đang thao túng Macedonia theo kịch bản Ukraine hay kịch bản Syria?

Tác giả: Thiên Nam
Nguồn: Báo Đất Việt

Cuộc biểu tình lớn đòi chính phủ từ chức ở thủ đô Skopje của Macedonia, là một dấu hiệu cho thấy “Cách mạng màu” ở nước này bắt đầu khởi phát.

Biểu tình lớn ở thủ đô Skopje của Macedonia

Hôm 17-5, một cuộc biểu tình lớn nhằm phản đối chính phủ đã diễn ra tại trung tâm thủ đô Skopje-Macedonia. Cuộc biểu tình quy tụ ở khoảng 20.000 người đã nổ ra sau khi 22 cảnh sát bố ráp một khu vực của người gốc Albania tại thị trấn miền Bắc Kumanovo. Đụng độ đã khiến 22 người thiệt mạng, trong đó có 8 cảnh sát.

Người biểu tình đã hô khẩu hiệu đòi Chính phủ của Thủ tướng Nikola Gruevski từ chức với cáo buộc các quan chức cấp cao lạm quyền, có âm mưu gian lận bầu cử và chỉ đạo nghe lén khoảng 20.000 người, trong đó có các chính khách, phóng viên và lãnh đạo tôn giáo.

Khoảng 30.000 người tập hợp bên ngoài tòa nhà Quốc hội bày tỏ ủng hộ Thủ tướng Gruevski. Cách đó 2km, khoảng 1.000 người ủng hộ phe đối lập vẫn cắm trại bên ngoài phủ thủ tướng sau khi Thủ lĩnh đảng Liên minh Dân chủ Xã hội đối lập (SDSM) Zoran Zaev kêu gọi "bám trụ" cho đến khi ông Gruevski từ chức.

Căng thẳng chính trị tại Macedonia tăng cao từ tháng 1 vừa qua, khi chính phủ cáo buộc lãnh đạo đảng Dân chủ Xã hội (SDSM) đối lập Zoran Zaev liên quan tới hoạt động gián điệp và bạo lực chống chính quyền. Tuy nhiên, ông Zaev đã bác bỏ lời buộc tội trên,

Phe đối lập cũng lên tiếng tố cáo chính quyền của Thủ tướng Gruevski lạm quyền và âm mưu gian lận bầu cử. Họ cũng tố chính phủ nghe lén khoảng 20.000 người, trong đó có các chính khách, phóng viên và lãnh đạo tôn giáo; gây căng thẳng sắc tộc để bám giữ quyền lực.

Ngày 18-5, Thủ tướng Gruevski thừa nhận trong quá trình quản lý và điều hành chính phủ đã "mắc một số thiếu sót" và sẽ khắc phục trong thời gian tới nhưng khẳng định sẽ không từ chức. Ông cũng cáo buộc tình báo nước ngoài hậu thuẫn phe đối lập tìm cách gây bất ổn cho đất nước để trục lợi và ép ông phải rời bỏ chức vụ.

Những diễn biến trên đã đẩy Macedonia rơi vào khủng hoảng chính trị sâu sắc, trong bối cảnh quốc gia vùng Balkan này đang trong tiến trình đàm phán gia nhập Liên minh châu Âu. Sang ngày 18-5, bốn đảng chính ở nước này đã thảo luận biện pháp tháo gỡ khủng hoảng nhưng chưa đạt kết quả.

Cộng đồng quốc tế đã dấy lên sự lo ngại về một cuộc khủng hoảng chính trị ở Macedonia. Từ thủ đô Brussels của Bỉ, Tổng Thư ký Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây dương cho biết, NATO đang theo dõi sát sao các diễn biến ở Macedonia, kêu gọi nước này tránh bạo lực và leo thang khủng hoảng.

Sang đến ngày 18 và 19, người biểu tình đã rút lui gần hết, nhưng vẫn còn còn hàng trăm người dựng lều bên ngoài tòa nhà chính phủ. Cảnh sát chống bạo động đã được triển khai gần đó để ổn định tình hình nhưng không có vụ bạo lực nào diễn ra.



Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Thế giới mất lòng tin và ác cảm cao độ với Hoa Kỳ

Cờ Mỹ bóp nghẹt thế giới

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Trên thế giới, mức độ mất lòng tin và ác cảm với Hoa Kỳ chưa bao giờ cao như hiện nay.

Một trong những lý do ở đây là thực tế, dư luận thế giới coi Mỹ "… như một đất nước không ngừng kiếm cớ bắt bẻ, moi móc các quốc gia không đáp ứng tiêu chuẩn dân chủ Hoa Kỳ, tìm cách can thiệp vào công việc nội bộ các dân tộc không hề đe dọa Mỹ," — nhà chính luận Patrick Buchanan viết trên The American Conservative.

Theo ông, Hoa Kỳ "đang sử dụng chiến thuật Chiến tranh Lạnh chống lại dân chủ," đầu tư vào các tiến trình bầu cử tự do hòng loại bỏ những thủ lĩnh không có lợi cho chính quyền Obama. Ví dụ, Thượng viện Mỹ sẽ phải làm rõ liệu Bộ Ngoại giao có chi 350.000 đô la cho tổ chức phi chính phủ OneVoice nhằm làm ông Benjamin Netanyahu thất bại trong cuộc bầu cử ở Israel.

Giới ngoại giao Mỹ chẳng nên huênh hoang với các cuộc "cách mạng màu" mà họ đã góp phần dựng lên ở Belgrade, Tbilisi và Kiev, — ký giả Patrick Buchanan viết. Những động thái can thiệp như vậy thường dẫn đến sự rủi ro không cần thiết và gây nên sự bất bình ở các nước. Chẳng hạn, Tổng thống Ai Cập đã ra lệnh trục xuất nhân viên các tổ chức phi chính phủ Mỹ, Bắc Kinh cũng tin chính các tổ chức phi chính phủ đã đứng sau hoạt động biểu tình tại Hồng Kông.

Ai ở Washington là người quyết định những chế độ cần thiết phải lật đổ? Cuộc khủng hoảng Ukraina làm cho câu hỏi này càng trở nên thiết thực. "Ông Putin không hề hành động gì ở Ukraina cho tới khi chính phủ Kiev được bầu một cách dân chủ, trung lập với Moskva bị lật đổ trong cuộc đảo chính, sự kiện như Moskva khẳng định có bàn tay hữu hình từ Mỹ. Không chỉ riêng Nghị sĩ John McCain đã châm ngòi nổ cho đám đông trên Maidan lật đổ chế độ. Cùng góp sức còn có nữ Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland. Bản thân bà này cũng công nhận kể từ năm 1991 Hoa Kỳ đã chi tới năm tỷ USD để định hướng Ukraina về phía phương Tây…" – ông Buchanan chỉ ra. — "Rõ ràng, “Bà Nuland và các cộng sự” suy nghĩ rằng đưa Ukraina vào EU và NATO là bước nhảy vọt lớn hướng tới tự do và tiến bộ.Trong khi, Moskva coi đây là động thái phá hoại một dân tộc slavo thân thiết, gắn bó và đoàn kết với nước Nga suốt nhiều thế kỷ."

Ký giả kỳ cựu đặt câu hỏi, vậy mục tiêu chính của chính sách đối ngoại này là gì? Bảo vệ những lợi ích quan trọng sống còn và an ninh quốc gia, hay tung hô nền dân chủ trên thế giới? Nếu quả là điều thứ hai, thì sứ mệnh như nước Mỹ tự nhận thật sự không tưởng. Patrick Buchanan mỉa mai phân tích: "…nếu vẫn tồn tại mối đe dọa tự do, thế giới chưa trở nên thực sự dân chủ, thì Mỹ cũng không thể cho phép mình nghỉ ngơi. Chưa thể khi các chế độ hiện hành ở Nga, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Iran, Syria, Saudi Arabia, Ai Cập, Belarus, ở đa số các quốc gia Ả Rập và châu Phi, hay Venezuela và Cuba, chưa bị lật đổ”.

"Nếu đây là mục tiêu của chúng ta thì Hoa Kỳ sẽ chết trong nỗ lực của mình," — nhà báo Mỹ kết luận.

Nhận xét: Mục tiêu của giới cầm quyền Mỹ là thống trị thế giới và họ đã và đang làm bất cứ điều gì để đạt được nó. "Dân chủ", "tự do" chỉ là những từ trống rỗng mà họ dùng để biện minh cho việc đó. Vấn đề đối với giới cầm quyền Mỹ là ở chỗ dân chúng trên thế giới ngày càng nhìn rõ hơn bản chất của sự việc và không còn dễ bị lừa như trước nữa.

Xem thêm: