Hiển thị các bài đăng có nhãn thiên thạch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thiên thạch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Vệt sáng lớn từ trên trời lao xuống Hà Tĩnh gây tiếng nổ lớn

Nguồn: Người Lao Động

Khoảng 22 giờ đêm 8-7, người dân xã Sơn Kim 1 ở Hà Tĩnh thấy 1 vệt sáng lớn trên không lao xuống khu vực biên giới Việt - Lào, rồi nghe tiếng nổ lớn. Giới chức trách nhiệm cho biết chưa có thông báo bất thường về hàng không dân sự và quân sự.

Theo thông tin ban đầu, vào khoảng 22 giờ đêm ngày 8-7, người dân xã Sơn Kim 1, huyện Hương Sơn (tỉnh Hà Tĩnh) bất ngờ thấy một vệt sáng rất lớn lao từ trên trời xuống. Sau đó, một tiếng nổ rất lớn ở khu vực rừng núi thuộc khu vực biên giới Việt Nam – Lào.

Trả lời phóng viên Báo Người Lao Động, Chủ tịch UBND Huyện Hương Sơn Võ Văn Phúc xác nhận: “Có tiếng nổ rất lớn ở khu vực biên giới Việt Nam - Lào. Hiện đã giao lực lượng Biên phòng Việt Nam và liên hệ với Biên phòng Lào tìm hiểu vụ việc. Tuy nhiên, sau tiếng nổ lớn chưa thấy xuất hiện đám cháy và khu vực rừng núi rộng nên chưa xác minh được vị trí tiếng nổ và cũng chưa xác định vị trí nổ thuộc địa phận Việt Nam hay Lào”.

Theo ông Phúc, huyện Hương Sơn đã chỉ đạo lực lượng chức năng bám sát tình hình.

Trong khi đó, trả lời Báo Người Lao Động, Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, Phó chủ tịch Ủy ban An ninh hàng không dân dụng quốc gia, cho biết chưa nhận được bất cứ thông báo nào liên quan đến sự cố máy bay quân sự.

Đại diện một số hãng hàng không trong nước cũng xác nhận không có sự cố liên quan đến máy bay của hãng. Một quan chức Cục Hàng không Việt Nam cho biết chưa nhận được báo cáo nào bất thường về hoạt động hàng không.

Sau khi thấy vệt sáng lao xuống và rồi phát ra tiếng nổ lớn, hàng trăm người dân ở xã Sơn Kim 1 và vùng lân cận đang đổ xô đến khu vực có tiếng nổ.

Nhận xét: Vệt sáng cùng tiếng nổ lón này có nhiều khả năng là một thiên thạch. Đây là một nguy cơ lớn đối với nhân loại và mình đã đăng nhiều bài viết trên blog về chủ đề này. Chúng ta có thể chờ đợi những vụ như vậy xảy ra ngày càng thường xuyên hơn với mức độ nghiêm trọng hơn trong tương lai.

Xem thêm:



Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

Đá sỏi, cá, ếch nhái: Những cơn mưa kỳ quái chưa có lời giải

Mưa đá sỏi

Tác giả: April Holloway
Nguồn: The Epoch Times
Nguồn dịch: Đại Kỷ Nguyên VN

Xuyên suốt lịch sử, đã có vô số sự kiện được ghi nhận về những vật thể kỳ quái rơi xuống từ trên trời, như cá, ếch, kẹo, sứa, đậu, lạc, hạt giống, cùng với tất cả các loại vật thể quái đản và không tưởng khác.

Một giả thuyết thường được đưa ra đã tuyên bố rằng, chính các cơn gió lớn đã cuốn các vật thể lên khỏi mặt đất hay dưới nước và ném chúng xuống những thị trấn xa cách đó cả dặm đường. Nhưng liệu giả thuyết này có thể giải thích cho những cơn mưa đá sỏi đã gây thiệt hại cho nhà cửa và thậm chí làm thiệt mạng cho người và gia súc hay không?

Lịch sử lâu dài các cơn mưa vật thể

Một trong những trường hợp được ghi chép đầu tiên về cơn mưa vật thể đến từ các bản thảo của nhà triết học và tự nhiên học Pliny the Elder. Ông đã ghi nhận được các cơn mưa ếch và cá trong thế kỷ thứ I SCN, ở khu vực hiện nay là Italy.

Sau đó đến thế kỷ thứ III, nhà ngôn ngữ học người Hy Lạp là Athenaeus đã ghi trong tác phẩm mang tên The Deipnosophists (Quyển VIII) như sau: “Tại Paeonia và Dardania, ban đầu có hàng tá ếch từ trên trời rơi xuống; lúc đầu, trong một vài ngày đầu tiên, người dân đã cố gắng giết chúng, đồng thời đóng cửa nhà, kiên cường chống chọi với dịch ếch; nhưng khi họ thấy không mấy tác dụng, khi ếch tràn ngập trên các con tàu, thì họ bắt ếch đem đi nướng và luộc trong mọi món ăn; nhưng ngoài ra, họ cũng không còn chỗ để lấy nước sạch, họ cũng không có chỗ để đặt chân khi mặt đất đầy rẫy ếch nhái, đồng thời mùi hôi thối từ xác những con ếch chết bốc lên nồng nặc khiến người dân phải bỏ xứ mà đi”.

Mưa cá
Tranh khắc năm 1555, miêu tả cơn mưa cá (Wikimedia Commons)
Mưa cá
Một cơn mưa cá nhỏ và nòng nọc, Nhật Bản, 2009. (io9.com)
Mưa hạt thạch
Mưa hạt thạch từ bầu trời tại Bournemouth, Vương Quốc Anh, 2013. (io9.com)


Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

Lửa vũ trụ và đám cháy lớn bí ẩn ở Chicago

Đám cháy Chicago 1871

Nguồn: VnExpress

Đêm chủ nhật, ngày 8/10/1871, đường phố Chicago (Mỹ) đang náo nhiệt vui vẻ thì đột nhiên một ngôi nhà ở phía đông bắc thành phố bốc cháy. Lính cứu hỏa chưa kịp phản ứng thì một ngọn lửa khác đã bủa kín nhà thờ thánh Paul. Khắp thành phố còi báo cháy hú vang...

Chicago nổi tiếng ở Mỹ vì nhiều gió nên còn được gọi là “thành phố gió”. Nay thành phố gặp lửa, tình trạng càng bi thảm hơn. Lửa mượn sức gió bốc cao dữ dội và lan nhanh khủng khiếp. Chưa đầy nửa tiếng sau, Chicago đã chìm trong biển lửa mênh mông. Dân chúng hoảng loạn chưa từng thấy, người ta nháo nhào chạy ra đường, giẫm đạp lên nhau, chen lẫn cùng đám súc vật tìm đường chạy trốn. Đám cháy khủng khiếp kéo dài tới sáng hôm sau. Hơn 17.000 ngôi nhà ở trung tâm thành phố biến thành tro bụi, hàng nghìn người tử nạn vì cháy và vì bị giày xéo.

Giải thích nguyên nhân của vụ hỏa hoạn, tờ Thời báo Chicago và một số báo lớn của Mỹ đưa tin: Do sơ suất của bà chủ, một con bò cái đã húc đổ ngọn đèn dầu gây cháy chuồng, đám cháy phát lửa từ chuồng bò đã lan khắp Chicago. Tuy nhiên, lời giải thích này bị đa số dân Chicago phản bác, họ cho rằng giới báo chí chẳng biết gì. Một vị chỉ huy trực tiếp tham gia cứu hỏa cho biết: Chỉ trong chớp mắt, thành phố đã tràn ngập trong biển lửa, do đó bảo rằng “đám cháy lan ra từ chuồng bò” là điều vô lý, đây thực sự là một trận lửa bay, chỉ có lửa bay mới nhanh đến vậy! Cả bầu trời bốc cháy, những hòn đá nóng bỏng từ trên trời trút xuống.

Nhiều người dân thoát chết sau vụ hỏa hoạn cũng khẳng định: Mưa lửa là từ trên trời rơi xuống. Tập hợp lại các thông tin, cảnh sát liên bang Mỹ cho biết: Buổi tối đó, cùng với Chicago, ở các nơi như Wisconsin, Michigan, Nevada và một số vùng rừng núi, đồng cỏ phía đông Mỹ cũng có hỏa hoạn. Rõ ràng không thể là sự phát lửa bình thường. Đi tìm vật chứng cho hiện tượng lạ, người ta tìm thấy số pho tượng đá hoa cương ở trung tâm Chicago bị nung chảy; giàn giáo đỡ bằng thép của một xưởng đóng tàu đứng chơ vơ bên sông cũng bị đốt chảy ra dính vào nhau, nhiều kho sắt thép bị chảy thành đống… chứng tỏ nhiệt độ phải rất cao.

Một điều kỳ lạ nữa trong vụ đại họa của Chicago là cái chết thảm khốc của cả ngàn người dân đã chạy thoát khỏi thần lửa, ra tới được vùng ngoại ô. Giám định thi thể nạn nhân thấy cho thấy, cái chết của họ chẳng có chút gì liên quan đến lửa. Đến đây, các nhà khoa học phải vào cuộc.

Tiến sĩ W. Ximoberin, một chuyên gia lừng danh về các vụ án thiên văn đã cho rằng: “lửa đá được đem đến Chicago trong trận mưa sao băng”. Theo ông, thủ phạm của vụ này là sao chổi Bira (tên nhà thiên văn Tiệp Khắc tìm ra nó vào năm 1826). Sao chổi Bira có chu kỳ quanh mặt trời là 6,6 năm. Vào năm 1846, trong khi sạt qua trái đất, nhân Bira bị vỡ làm hai mảnh. Những quan sát tiếp theo cho thấy, đến năm 1852, hai phần nhân bị vỡ đôi kia đã cách nhau tới 2,4 triệu km để rồi mất hút trong vũ trụ. Đúng vào ngày 8/10/1871, một phần nhân sao chổi Bira lại gặp gỡ trái đất và điểm giao tiếp lần này nằm trên không phận Mỹ. Kết quả là trận mưa sao băng dữ dội đã xảy ra. Phần lớn thiên thạch bị đốt cháy khi ma sát với không khí, phần còn lại rơi ào ạt xuống mặt đất có nhiệt độ rất cao, đủ năng lực hóa lỏng sắt thép và các loại đá hoa cương. Chicago không may mắn nằm gọn trong vòng trung tâm của trận mưa lửa.

Ngoài ra, Ximoberin cũng cho rằng, trận "mưa" này do sự bốc cháy của vẩn thạch còn mang theo một lượng rất lớn khí xyanua và dioxit carbon, tạo thành các vùng “tiểu khí hậu giết người”. Điều này giải thích về việc cả nghìn người đã thoát khỏi vùng lửa, ra đến ngoại ô thành phố, song vẫn không thoát chết do ngộ độc khí đậm đặc.

Luận thuyết của Ximoberin được nhiều người quan tâm. Nhưng thực tế, đến nay người ta vẫn chưa tìm được một bằng chứng nào ủng hộ giả thuyết đó, như các mẩu thiên thạch còn sót lại, thực vật bị lửa trời thiêu đốt hay các khu đất bị ô nhiễm…

Những người bác bỏ giả thuyết của Ximoberin cho rằng, sao chổi là một “thiên thể khổng lồ nhưng rất loãng”, nhân sao chổi nếu có va quyệt vào trái đất thì cũng không thể gây tai họa vì trái đất có bầu khí quyển là tấm lá chắn rất hữu hiệu. Nếu có thiên thạch nào chưa cháy hết trong bầu khí quyển, thì khi rơi xuống bề mặt trái đất cũng không thể gây ra hỏa hoạn.

“Đám cháy Chicago” vẫn còn là một bí ẩn cho đến tận ngày nay.

Xem thêm:



Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Có phải Bill Gates, Rockefeller biết điều gì đó mà chúng ta không biết không?

Ảnh chụp một vụ nổ mảnh thiên thạch trên bầu trời Astrakhan, miền nam nước Nga, ngày 7-6-2012
Ảnh chụp một vụ nổ mảnh thiên thạch trên bầu trời Astrakhan, miền nam nước Nga, ngày 7-6-2012. Chúng ta có thể thấy tại sao người cổ đại gọi sao chổi/cầu lửa trên bầu trời là con rồng.

Nguồn: Sott.net (đăng từ năm 2008)
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

“Thời gian trôi qua, nhưng họ luôn luôn còn 5 - 7 năm thì hoàn thành quả bom.” - Shlomo Brom, phó cố vấn an ninh quốc gia của Israel dưới thời cựu Thủ tướng Ehud Barak.

Trong khi các chính trị gia Israel tiếp tục đánh trống báo động về thứ mà họ (và bây giờ cũng chỉ còn mình họ) tuyên bố là mối đe dọa sắp xảy đến từ một nước Iran có vũ khí hạt nhân, những luận điệu kích động tương tự đang được sử dụng để cố gắng thuyết phục chúng ta về một mối đe dọa hoàn toàn khác nhưng cũng không kém phần lớn lao đối với cuộc sống trên trái đất - “biến đổi khí hậu”. Họ nói rằng chúng ta còn nhiều nhất là 10 năm để ngăn chặn sự hủy diệt không thể tránh khỏi hoặc phải đối mặt với những hậu quả thảm khốc như các thành phố ven biển chìm trong nước, động đất, sóng thần, bệnh tật nhiệt đới di chuyển lên phía bắc. Trong khi thu thập tài liệu cho bài viết này, tôi đọc một bài blog trong đó có nêu một điểm rất đáng chú ý:

Đặt khoa học sang một bên, một điều tôi thấy nghi ngờ về lý thuyết thảm họa khí hậu là ở chỗ trong khi có sự thay đổi to lớn và khủng khiếp này ở trước chúng ta, bằng một sự ngẫu nhiên trùng hợp đến kỳ lạ, chúng ta luôn luôn nghe nói rằng chúng ta có khả năng ngăn chặn nó với điều kiện - và đến đây người phát biểu bao giờ cũng khoác lên mình điệu bộ cực kỳ nghiêm trọng và khẩn cấp của một màn quảng cáo rẻ tiền - chúng ta phải hành động ngay lúc này. Điều này thật kỳ lạ, bởi vì chúng ta đang nói về tình huống mà (theo những người ủng hộ lý thuyết thảm họa khí hậu ấy) đã diễn ra và tăng dần suốt từ thời Cách mạng Công nghiệp cuối thế kỷ 18. Với khoảng thời gian dài và bao nhiêu ẩn số liên quan như vậy, bạn chắc phải nghĩ rằng việc dự đoán chính xác thời điểm “không còn đường quay lại” sẽ phải có một khoảng sai số đáng kể. Do đó, thật kỳ lạ là không có lấy một người ủng hộ lý thuyết biến đổi khí hậu tuyên bố rằng “Chết rồi! Tôi không muốn phải nói điều này với các bạn, nhưng chúng ta đã 1 – 2 năm (hoặc là 10 hay 50 năm) quá muộn và về cơ bản là chẳng còn gì chúng ta có thể làm nữa.” Có lẽ thêm vào đó: “Đã thế thì chúng ta cứ mặc kệ - mọi người hãy cùng ra cửa hàng xe ô tô SUV mua cái nào càng to càng tốt!” Hoặc là “Hãy tập hợp 10.000 người lại và cùng bay ra Bali làm một bữa tiệc lớn!”

Ngược lại, có hàng ngàn người trong số họ nghĩ rằng chúng ta chỉ còn một vài năm nữa thì đến điểm không còn đường quay lại ấy...

Vậy đó: Chúng ta luôn luôn còn một vài năm nữa là đến điểm không còn đường quay lại, cho dù nó là Iran, biến đổi khí hậu, hay một “thảm họa” nào đó khác mà chúng ta phải hành động ngay lập tức trước khi quá muộn. Lỡ chẳng may Iran đã có bom hạt nhân? Lỡ chẳng may chúng ta đã vượt qua điểm không còn đường quay lại? Bạn sẽ làm gì? HỌ sẽ làm gì?

Và nó dẫn tôi đến bài viết lý thú này:

Có một điều mà bạn không thể nói về người sáng lập Microsoft, Bill Gates, là lười biếng. Ông bắt đầu lập trình ở tuổi 14, thành lập Microsoft ở tuổi 20 trong khi vẫn là một sinh viên tại Harvard. Đến năm 1995, ông đã được tạp chí Forbes liệt kê là người giàu nhất thế giới do là cổ đông lớn nhất của Microsoft, công ty mà sự nỗ lực không ngừng của ông đã biến nó thành gần như độc quyền trong lĩnh vực phần mềm cho máy tính cá nhân.

Năm 2006, khi mà hầu hết mọi người trong hoàn cảnh đó sẽ nghĩ đến việc về nghỉ hưu ở một hòn đảo Thái Bình Dương yên tĩnh, Bill Gates quyết định cống hiến năng lực của mình cho Quỹ Bill và Melinda của ông, quỹ tư nhân “minh bạch” lớn nhất thế giới như nó tự nhận, với số vốn khổng lồ 34,6 tỷ đôla và điều kiện theo luật pháp phải tiêu 1,5 tỷ đôla mỗi năm vào các dự án từ thiện trên thế giới để duy trì phân loại từ thiện miễn thuế của nó. Món quà 30 tỷ đôla bằng cổ phiếu Berkshire Hathaway từ người bạn làm ăn, nhà siêu đầu tư Warren Buffett, vào năm 2006 đưa quỹ của Gates vào tầm cỡ nơi mà lượng tiền nó phải tiêu hàng năm gần như bằng toàn bộ ngân sách của Tổ chức Y tế Thế giới của Liên hợp quốc.

Vậy nên khi Gates, thông qua Quỹ Gates, quyết định đầu tư khoảng 30 triệu đôla vào một dự án nào đó, dự án ấy đáng để chúng ta chú ý tới.

Không có dự án nào đáng chú ý tại thời điểm này hơn một dự án kỳ lạ ở một trong những địa điểm hẻo lánh nhất của thế giới, Svalbard. Bill Gates đầu tư hàng triệu đôla vào một ngân hàng hạt giống trên bờ biển Barents gần Bắc Băng Dương, cách cực bắc khoảng 1.100 km. Svalbard là một quần đảo đá cằn cỗi thuộc chủ quyền Na Uy, thiết lập vào năm 1925 thông qua một hiệp ước quốc tế. (xem bản đồ)

Trên hòn đảo bị Chúa bỏ quên này, Bill Gates đầu tư hàng chục triệu đôla của ông ta cùng với Quỹ Rockefeller, Tập đoàn Monsanto, Quỹ Syngenta và chính quyền Na Uy cùng nhiều tổ chức khác, vào cái gọi là “ngân hàng hạt giống ngày tận thế”. Tên chính thức của dự án là Hầm Hạt giống Toàn cầu Svalbard đặt trên hòn đảo Spitsbergen của Na Uy, thuộc quần đảo Svalbard.

Liệu đây có phải đơn giản là sự cẩu thả về mặt triết học không? Cái gì đã khiến hai Quỹ Gates và Rockefeller, một mặt ra sức nhân rộng các hạt giống biến đổi gen độc quyền Terminator trên khắp Châu Phi, một quá trình mà, như nó đã diễn ra tại mọi nơi khác trên trái đất, sẽ hủy diệt sự đa dạng hạt giống; và cùng lúc đó đầu tư hàng chục triệu đôla để bảo tồn mọi loại hạt giống được biết trong một cái hầm kiên cố có thể chống bom ở gần Bắc Cực “nhằm bảo tồn sự đa dạng hạt giống cho tương lai”, như tuyên bố chính thức của họ nêu rõ?



Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Tiết lộ mới về Cái Chết Đen: Mối liên quan vũ trụ

Địa ngục trần gian: Bức tranh Chiến thắng của Thần chết của họa sĩ Pieter Bruegel
lột tả cảnh hoang tàn và nỗi kinh hoàng sau đại dịch Cái Chết Đen ở châu Âu thời Trung Cổ

Tác giả: Laura Knight-Jadczyk
Nguồn: Sott.net

Điểm mục sách: Tiết lộ mới về Cái Chết Đen: Mối liên quan vũ trụ (New Light on the Black Death: The Cosmic Connection) bởi nhà nghiên cứu vòng tuổi cây Mike Baillie tại trường Đại học Nữ Hoàng, Belfast, Bắc Ailen.

Tôi vừa đọc xong cuốn này và tất cả những gì tôi có thể nói là Wow! Đây là một cuốn sách cường độ cao! Không dài, chỉ 208 trang bao gồm cả phụ lục. Cách viết rất chặt chẽ và kinh tế, không một từ bỏ phí hay lan man nhàn rỗi nào. Mỗi ví dụ và mạch rẽ tạm thời đều cần thiết để xây dựng nên luận điểm chính, đó là - bạn đã ngồi vững chưa - Mike Baillie (vâng, một nhà khoa học thực thụ chứ không phải là một kẻ lập dị vớ vẩn nào đó) nói rằng Cái Chết Đen, một trong những đại dịch làm chết nhiều người nhất trong lịch sử nhân loại, giết hại 2/3 toàn bộ dân số châu Âu, chưa kể hàng triệu người nữa trên khắp hành tinh, có nhiều khả năng không phải do dịch hạch mà được gây ra bởi sao chổi!

Ồ đúng vậy! Chuyện hoang đường phải không?

Chưa chắc. Baillie có bằng chứng khoa học để hỗ trợ cho lý thuyết của mình, và bằng chứng của ông hỗ trợ - và được hỗ trợ bởi - những gì người thời đó thuật lại: động đất, sao chổi, mưa lửa, bầu không khí hư hoại, và chết chóc ở mức độ gần như không thể tưởng tượng nổi. Hầu hết mọi người ngày nay không biết mấy về những gì chỉ mới xảy ra 660 năm trước.

Quay lại chủ đề, Trung Quốc, nơi được cho là nơi khởi nguồn của Cái Chết Đen, mất khoảng một nửa toàn bộ dân số (từ 123 triệu xuống còn 65 triệu người).

Nghiên cứu gần đây về con số tử vong ở châu Âu cũng cho ra con số 45% - 50% tổng dân số châu Âu chết trong thời gian bốn năm, mặc dù tỷ lệ này thay đổi từ địa điểm này đến địa điểm khác (đây là vấn đề chúng ta sẽ xem xét đến).

Ở vùng bờ biển Địa Trung Hải, bao gồm cả Ý, miền nam nước Pháp và Tây Ban Nha, nơi bệnh dịch hoành hành bốn năm liên tiếp, tỷ lệ tử vong là 70% - 75% toàn bộ dân số. (Quy đổi ra Hoa Kỳ hiện nay, nó tương đương với việc giảm số dân từ 300 triệu hiện nay xuống 75 triệu trong vòng 4 năm. Nó cũng đồng nghĩa với việc phải chôn 225 triệu xác chết!)

Tại Đức và Anh, tỷ lệ tử vong là 20%. Miền đông bắc Đức, Bohemia, Ba Lan và Hungary chịu tổn thất ít hơn nữa vì một lý do nào đó (có một số lý thuyết nhưng không cái nào là hoàn toàn thỏa đáng).

Không có ước tính nào cho Nga hay các nước vùng Balkans nên có vẻ như họ chịu tổn thất rất ít. Châu Phi mất khoảng 1/8 dân số (từ khoảng 80 triệu xuống 70 triệu). (Những con số này làm nổi bật một trong những vấn đề mà Baillie chỉ ra: sự thay đổi của tỷ lệ tử vong theo địa điểm.)

Nhưng cho dù tỷ lệ tử vong ở một địa điểm nhất định là bao nhiêu đi chăng nữa, điều không thể chối cãi là Cái Chết Đen gây ra số người chết lớn nhất so với bất cứ đại dịch nào khác trong lịch sử còn được ghi lại, và như Baillie chỉ ra, không ai thực sự biết nó là cái gì! Ồ tất nhiên, trong một thời gian dài, tất cả mọi người “biết rõ” nó là dịch hạch, vậy làm thế nào Baillie đi đặt dấu hỏi về thực tế được mọi người đều chấp nhận này? Hóa ra ông không phải là người duy nhất.