Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

Chiến tranh Việt Nam được bắt đầu bởi CIA như thế nào

Em bé Napalm

Tác giả: Tony Bonn
Nguồn: The American Chronicle
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Nếu bạn là một người Mỹ bình thường, bạn có thể tin rằng cuộc Chiến tranh Việt Nam là cuộc đấu tranh của tự do chống lại áp bức, lẽ phải chống lại sự sai trái, hay nó có liên quan theo một cách mơ hồ nào đó đến việc bảo vệ lối sống Mỹ. Điều không may là không một cái nào trong những lý do đó là sự thật. Trên thực tế, chúng là một phần của chiến dịch tẩy não nhằm đảm bảo sự ủng hộ của người dân Mỹ cho cuộc chiến tranh đẫm máu, xấu xa và không thể thắng lợi này. Sự thật là CIA đã tạo dựng ra cuộc chiến tranh này ngay từ đầu nhằm cung cấp vỏ bọc an toàn cho bao nhiêu hành động giết người máu lạnh dưới danh nghĩa chiến tranh.

Fletcher Prouty là một cựu đại tá Không quân Hoa Kỳ đã quá cố. Ông từng làm việc tại Lầu Năm Góc, có liên hệ chặt chẽ với CIA trong khoảng thời gian 1940 – 1960 và có cái nhìn bao quát tổng thể về sự phát triển của chính sách Hoa Kỳ trong thời tổng thống Eisenhower và sau đó. Trong cuốn sách JFK: CIA, Việt Nam và Âm mưu Ám sát John F. Kennedy (JFK: The CIA, Vietnam and the Plot to Assassinate John F. Kennedy), ông kể lại câu chuyện bẩn thỉu về việc các nhà tài phiệt Mỹ đã lên kế hoạch cho cuộc Chiến tranh Việt Nam trong nửa cuối của Thế Chiến II, và những giai đoạn khác nhau của cuộc chiến dẫn tới cuộc xâm lược khổng lồ của Hoa Kỳ vào bán đảo Đông Dương.

Trước khi mô tả khía cạnh chính trị và quân sự của cuộc chiến tranh, cần phác thảo bản chất địa lý xã hội của mảnh đất được biết dưới cái tên Việt Nam. Tất cả Việt Nam là một cộng đồng bộ tộc dựa trên liên minh lỏng lẻo giữa các làng xã và mối gắn kết trung tâm là việc thờ cúng tổ tiên và bản sắc dòng họ. Các làng xã chủ yếu tự cung tự cấp với mỗi gia đình thường làm nông nghiệp trên mảnh ruộng thuộc về gia đình trong nhiều thế kỷ. Lối sống này đã tồn tại trong hàng ngàn năm trước khi người Pháp đến vào cuối thế kỷ 18.

Trong bất cứ hoàn cảnh bình thường nào, người Việt cũng sẽ không bao giờ rời bỏ lối sống cổ xưa này, ngay cả dưới sự giám hộ của Pháp cũng vậy. Vùng phía bắc chủ yếu có các dân tộc bản địa Bắc Bộ và vùng phía nam là các dân tộc bản địa Nam Bộ. Hai nhóm dân tộc này khác nhau và không liên quan với nhau một cách tự nhiên, nhưng họ có những tập tục văn hóa tương tự. Nhóm người phía nam thịnh vượng hơn do là vựa lúa của châu Á. Tuy nhiên, những vùng này hoàn toàn không phải là quốc gia theo nghĩa hiện đại của từ này. Việt Nam là một vùng quản lý hành chính đối với người Pháp nhưng không có nghĩa gì đối với người Việt bản xứ. Nhưng điều này không ngăn được CIA giả vờ rằng miền nam Việt Nam tồn tại như một quốc gia thực sự.

Đến cuối thế kỷ 19, có hai thế lực ảnh hưởng chính trong khu vực - người Pháp và người Trung Quốc. Người Pháp kiểm soát hệ thống ngân hàng, cảnh sát, tòa án và các doanh nghiệp công nghiệp tham lam của họ như Michelin. Người Trung Quốc cung cấp dịch vụ thương mại trung gian, mua gạo dư thừa của người Việt, bán hàng hóa cần thiết cho đời sống và bạc cho khoản dư sau khi trao đổi gạo và hàng hóa.

Trong Thế Chiến II, người Nhật chinh phục được vùng này và áp đặt chế độ cai trị còn tàn bạo hơn người Pháp. Nhưng người Pháp đã chiếm lại và đặt lại chế độ cai trị của họ với sự giúp đỡ của một ít lực lượng vũ trang. Đến cuối Thế Chiến II, Hoa Kỳ gửi một lượng lớn vũ khí từ Okinawa đến Việt Nam, bề ngoài là để vũ trang cho Hồ Chí Minh và lực lượng Việt Minh của ông ta, những người đang cố gắng thiết lập một đất nước Việt Nam tự do - nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam - đồng thời bảo tồn phong tục tổ tiên của họ dưới sự bảo trợ của một chính phủ hiện đại. Tuy nhiên, CIA đã có lệnh phá hoại mối quan hệ Hoa Kỳ - Đông Dương này nhằm theo đuổi những mục đích cao hơn của cuộc Chiến Tranh Lạnh được lập kế hoạch từ trước khi thế chiến kết thúc.



Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

Chủ nghĩa phát xít đội mồ sống dậy, đang hoành hành tại Ukraine

Phát xít Ukraine

Tác giả: Thiên Nam
Nguồn: Báo Đất Việt

UPA - bóng ma Thế chiến 2 đội mồ sống dậy

Ngày 17-4, “Quân đội khởi nghĩa Ukraine” (UPA) đã đứng ra nhận trách nhiệm về các vụ ám sát những chính trị gia và nhà báo có quan điểm thân Nga. Đồng thời Tổ chức này cũng đã gửi e-mail đe dọa sẽ xử lý tất cả “những kẻ phản bội đất nước và nhân dân Ukraine”, kể cả là những thành viên của chính quyền Kiev.

Những bức thư đe dọa của “Quân đội Khởi nghĩa Ukraine” đã gây ra một cơn địa chấn. Sự sống dậy của UPA có thể sẽ đưa lịch sử dân tộc Ukraine sang một chương mới - đen tối hơn, bi thảm hơn - và đưa châu Âu bước vào một kỷ nguyên phát xít mới, do chính tay họ đẻ ra và dung dưỡng.

UPA là tên viết tắt của “Quân đội khởi nghĩa Ukraine” (Ukraine Powstansza Army) - lực lượng quân sự của Tổ chức dân tộc cực đoan Ukraine OUN (Organization of the Ukrainian Nationalists) do Stepan Bandera cầm đầu từng hợp tác với phát xít Đức chống Liên Xô ở Ukraine từ 1942 đến 1949.

Trong Thế chiến II, lực lượng Nazi Ukraine dưới sự lãnh đạo của Stepan Bandera đã hăng hái hợp tác với Đức quốc xã. Đám phát xít này khét tiếng với hoạt động tàn sát cả du kích lẫn thường dân, giết hại hàng chục ngàn người người Nga và cả người Do Thái, Ba Lan và Ukraine, nếu họ coi Nga là dân tộc anh em.

Quân đội khởi nghĩa Ukraine được thành lập ngày 14-10-1942 theo quyết định của lãnh đạo Tổ chức dân tộc cực đoan Ukraine OUN (Organization of the Ukrainian Nationalists). Mục đích ban đầu của UPA được công bố là vì độc lập của Ukraine, đấu tranh cả đối với những người Bolshevich và quân Đức.

Tuy nhiên, sau này UPA đã không làm đúng theo tôn chỉ của mình. Năm 1943, Quân đội khởi nghĩa Ukraine đã có thỏa thuận với đại diện của Đế chế thứ ba (của Hitle), là UPA sẽ bảo vệ đường sắt và cầu cống, chống du kích Liên Xô, ủng hộ các chủ trương của chính quyền mới do Đức lập ra.

Đổi lại, Đức hứa cung cấp vũ khí và quân trang quân dụng cho các đơn vị của UPA, và trong trường hợp phát xít Đức chiến thắng Liên Xô sẽ cho phép thành lập nhà nước Ukraine mới, được nước Đức bảo hộ.

Ngày 01 tháng 9 năm 1939, Đức mở màn chiến dịch quân sự chống Ba Lan, và hành động đó cũng là phát súng lệnh bắt đầu cuộc Thế chiến II. Ngày 17 tháng 9 năm 1939 quân đội Xô-viết tiến vào lãnh thổ miền Tây Ukraine và Belarus, mà Ba Lan từng nhận theo kết quả cuộc chiến Ba Lan-Liên Xô 1919-1921.

Chính quyền Xô-viết thông báo rằng trong tình huống Ba Lan thất thủ, Liên Xô nhận lấy trách nhiệm bảo vệ cuộc sống và tài sản của nhân dân miền Tây Ukraine và Tây Belarus.

Trong thỏa thuận với Liên Xô năm 1945, Chính phủ Ba Lan thời hậu chiến đã khẳng định phê chuẩn những đường biên giới quốc gia được phân định sau khi kết thúc chiến tranh. Bởi vậy, việc nói rằng Liên Xô xâm lược Ukraine là hoàn toàn bịa đặt và xuyên tạc lịch sử.

Trong cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, sở dĩ Hồng quân Liên Xô đã đánh bại được phát xít Đức và bè lũ tay sai của Bandera, một phần lớn là nhờ sự kề vai sát cánh của người Nga và Ukraine, cùng những người Do Thái, Tactar, Ba Lan và hàng chục dân tộc khác, đứng lên chống bọn tay sai của phát xít Đức.



Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Video: Bầu trời Đông đúc

Cầu lửa

Tác giả: Timothy C. Trepanier
Nguồn: Sott.net

Vào mùa thu năm 2012, Red Pill Press xuất bản một cuốn sách mang tên Ngày Tận thế: Sao chổi, Tiểu Hành tinh và Thảm họa theo Chu kỳ (The Apocalypse: Comets, Asteroids and Cyclical Catastrophes) bởi Laura Knight-Jadczyk. Đó là một tập hợp các bài viết trên Internet về sự xuất hiện của sao chổi, tiểu hành tinh, thiên thạch và cầu lửa trong lịch sử Trái Đất và bản chất lặp đi lặp lại của những thiên thể này trong hệ mặt trời của chúng ta. Cuốn sách này có một bài viết trong đó có chứa lịch trình chi tiết của những cuộc gặp gỡ với các vật thể vũ trụ này như được ghi chép lại trong suốt lịch sử. Mặc dù không hoàn toàn đầy đủ vì có khả năng nhiều cầu lửa và thiên thạch được chứng kiến nhưng không được ghi lại trong quá khứ, lịch trình này là tập hợp hoàn chỉnh nhất có thể có được khi tìm kiếm trong hồ sơ và tài liệu của các nền văn hóa cổ đại cho đến ngày nay.

Lịch trình đó là chủ đề của video này, bắt đầu từ năm 10.700 trước Công nguyên với sự xuất hiện của các Vịnh Carolina nổi tiếng, cho đến vụ nổ thiên thạch rất gần đây được chứng kiến tại Chelyabinsk, Nga vào ngày 15/2/2013. Với nền nhạc cổ điển và dùng những thước phim và hình ảnh quay sao chổi và cầu lửa trên thực tế, video Bầu trời Đông đúc là một giới thiệu tóm tắt về những phân tích chi tiết và nghiên cứu tỉ mỉ được trình bày trong các công trình của Laura Knight-Jadczyk, bao gồm cả hai cuốn sách Lịch sử Bí mật của Thế giới (Secret History of the World)Sao chổi và Sừng của Moses (Comets and the Horns of Moses).

Thay vì là sự kiện ngàn năm có một, tác giả cho chúng ta thấy những lần chạm trán theo chu kỳ với các vật thể gần trái đất đã có những hậu quả thảm khốc nhiều lần trong suốt lịch sử, và rằng chúng ta đã quá kỳ hạn cho một lần chạm trán nữa. Bằng chứng cho điều này là rất nhiều quả cầu lửa được chứng kiến và tiếng nổ được nghe thấy với số lượng gia tăng đáng kể chỉ trong mười năm qua.

Vậy, hãy tắt đèn đi, đeo tai nghe lên, phóng to video ra toàn màn hình và thưởng thức nó!

Để xem phụ đề tiếng Việt, nhấn vào hình bức thư góc dưới bên phải video để nó chuyển màu trắng, rồi nhấn vào hình bánh răng bên cạnh và chọn Vietnamese

Xem thêm:



Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

Đá sỏi, cá, ếch nhái: Những cơn mưa kỳ quái chưa có lời giải

Mưa đá sỏi

Tác giả: April Holloway
Nguồn: The Epoch Times
Nguồn dịch: Đại Kỷ Nguyên VN

Xuyên suốt lịch sử, đã có vô số sự kiện được ghi nhận về những vật thể kỳ quái rơi xuống từ trên trời, như cá, ếch, kẹo, sứa, đậu, lạc, hạt giống, cùng với tất cả các loại vật thể quái đản và không tưởng khác.

Một giả thuyết thường được đưa ra đã tuyên bố rằng, chính các cơn gió lớn đã cuốn các vật thể lên khỏi mặt đất hay dưới nước và ném chúng xuống những thị trấn xa cách đó cả dặm đường. Nhưng liệu giả thuyết này có thể giải thích cho những cơn mưa đá sỏi đã gây thiệt hại cho nhà cửa và thậm chí làm thiệt mạng cho người và gia súc hay không?

Lịch sử lâu dài các cơn mưa vật thể

Một trong những trường hợp được ghi chép đầu tiên về cơn mưa vật thể đến từ các bản thảo của nhà triết học và tự nhiên học Pliny the Elder. Ông đã ghi nhận được các cơn mưa ếch và cá trong thế kỷ thứ I SCN, ở khu vực hiện nay là Italy.

Sau đó đến thế kỷ thứ III, nhà ngôn ngữ học người Hy Lạp là Athenaeus đã ghi trong tác phẩm mang tên The Deipnosophists (Quyển VIII) như sau: “Tại Paeonia và Dardania, ban đầu có hàng tá ếch từ trên trời rơi xuống; lúc đầu, trong một vài ngày đầu tiên, người dân đã cố gắng giết chúng, đồng thời đóng cửa nhà, kiên cường chống chọi với dịch ếch; nhưng khi họ thấy không mấy tác dụng, khi ếch tràn ngập trên các con tàu, thì họ bắt ếch đem đi nướng và luộc trong mọi món ăn; nhưng ngoài ra, họ cũng không còn chỗ để lấy nước sạch, họ cũng không có chỗ để đặt chân khi mặt đất đầy rẫy ếch nhái, đồng thời mùi hôi thối từ xác những con ếch chết bốc lên nồng nặc khiến người dân phải bỏ xứ mà đi”.

Mưa cá
Tranh khắc năm 1555, miêu tả cơn mưa cá (Wikimedia Commons)
Mưa cá
Một cơn mưa cá nhỏ và nòng nọc, Nhật Bản, 2009. (io9.com)
Mưa hạt thạch
Mưa hạt thạch từ bầu trời tại Bournemouth, Vương Quốc Anh, 2013. (io9.com)


Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Thế giới này đang rơi vào hỗn loạn, bạn có nhận thấy không?

Tác giả: Joe Quinn
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Quá trình “xử án bởi giới truyền thông” trong vụ rơi máy bay Germanwings tiếp tục không hề gián đoạn. Bằng chứng gần đây nhất được đưa ra để hỗ trợ phiên bản chính thức của câu chuyện là một đoạn video trên điện thoại quay những khoảnh khắc cuối cùng của chiếc máy bay và các hành khách, được cho là đã được phát hiện tại hiện trường. Phóng viên từ cả tạp chí Pháp Paris Match và tờ nhật báo Đức Bild tuyên bố đã xem đoạn video và nhìn thấy một cảnh tượng “hỗn độn đến mức khó có thể xác định ai với ai”, nơi mà “âm thanh hành khách la hét cho thấy hoàn toàn rõ ràng rằng họ biết điều gì sắp xảy ra với họ”.

“Đấy là một đoạn video mà nhiều người trong chúng tôi xem cùng nhau”, Frédéric Helbert của tờ Paris Match nói, “và chúng tôi đã xem hàng chục lần. Bạn phải hiểu rằng đoạn video này không cho phép chúng ta xác định bất cứ ai. Đó không phải là một video giật gân. Nó là của một hành khách quay từ phía cuối của máy bay. Những âm thanh thật là thảm khốc. Nó cho thấy khía cạnh con người của sự hoảng loạn, đau đớn và tiếng la hét của hành khách trên máy bay. Đấy là điều khủng khiếp về nó. Nó mô tả yếu tố con người rất mạnh mẽ, nhưng nó không cung cấp bất kỳ thông tin nào có thể hữu ích cho việc điều tra.”

Thật vậy, một video như vậy không cung cấp bất kỳ thông tin nào hữu ích cho việc điều tra, trừ phi cuộc điều tra được tiến hành bởi giới truyền thông chính thống, với những “bằng chứng”, như đoạn video này, cung cấp bởi các cá nhân giấu tên.

Theo Helbert, đoạn video đến từ “một nguồn thân cận với cuộc điều tra” có “liên quan với những người làm việc tại hiện trường thông qua nhiều cấp trung gian”. Tuy nhiên, ai đó cung cấp đoạn video nói trên cho tờ Paris MatchBild lại không cho họ một bản sao. Có vẻ như các phóng viên chỉ được cho xem đoạn video, có lẽ trên một thiết bị nào đó như là máy tính xách tay, rồi bị lấy lại. Helbert nói: “Tôi không có đoạn video. Chúng tôi đã có cơ hội xem đoạn video đó.”

Phản ứng tức thì từ nhà cầm quyền Pháp đến từ trung tá trong lực lượng hiến binh Pháp Jean-Marc Menichini. Ông nói rằng bản báo cáo là “hoàn toàn sai” và “không có cơ sở”. Điều này được lặp lại bởi công tố viên Pháp Brice Robin, người nói rằng không một thẻ nhớ nào đã được phân tích trong cuộc điều tra. Paris Match đáp trả bằng cách nói rằng nếu cảnh sát vẫn chưa truy cập dữ liệu từ các bộ phận điện thoại thu lượm được thì “có vấn đề trong cuộc điều tra”. Đúng là có vấn đề trong cuộc điều tra và giới truyền thông là một phần lớn của vấn đề đó. Hôm qua, Robin xuống nước và thừa nhận rằng có thể đoạn video là có thật và yêu cầu bất kỳ video nào như vậy phải được bàn giao cho các nhà điều tra.

Các nhà điều tra cũng cho biết họ đã tìm thấy iPad của viên phi công phụ Lubitz và rằng gần đây anh ta tìm kiếm trên mạng “làm thế nào để tự tử và các biện pháp an ninh cho cửa ra vào buồng lái”. Tôi đã chờ đợi xem họ có phát hiện ra anh ta còn tìm kiếm “làm thế nào để thuyết phục ai đó rằng họ cần đi vào nhà vệ sinh”, nhưng chưa có tin tức gì về điều đó. Vậy là giờ chúng ta đã tiến thêm một bước, có lẽ là bước cuối cùng, trong quá trình hủy hoại thanh danh của Andreas Lubitz một cách cố ý và gian xảo: hành động giết người hàng loạt của anh ta không phải là bột phát mà có dự tính trước.

Vậy dưới đây là vài câu hỏi không cần trả lời:

  • Khó đến mức nào để làm một đoạn video quay cảnh bên trong cabin máy bay, trong đó không một khuôn mặt nào hiện rõ, và cho thêm vào vài tiếng la hét làm hiệu ứng âm thanh?

  • Có phải chúng ta nên tin rằng chương trình đào tạo phi công của Lubitz không đề cập đến việc làm thế nào để khóa cửa buồng lái, và rằng anh ta buộc phải tìm trên mạng để biết cách làm?

  • Có phải chúng ta nên tin rằng khi Lubitz tìm trên mạng về các phương pháp tự tử, một trong những kết quả hiện ra là “lao chiếc máy bay bạn đang lái với đầy hành khách vào sườn núi”? Lubitz là một phi công tàu lượn rất đam mê. Có phải chúng ta nên tin rằng anh ta chọn cách giết hại 149 người khác cùng với bản thân anh ta vì anh ta không thể đợi thêm vài ngày nữa cho đến khi anh ta có một mình? Tờ Thời báo New York, công ty truyền thông đầu tiên bắt đầu quá trình “xử án bởi giới truyền thông” hoàn toàn không chuyên nghiệp và rất đáng ngờ này, đã tốt bụng chỉ rõ ra cho tôi bằng cách tập trung vào điểm quan trọng nhất:

    Việc ông Lubitz đã nghiên cứu các biện pháp an ninh cho cửa buồng lái dường như chỉ ra rằng hành động của ông ta không chỉ là cố ý mà còn là có lập kế hoạch từ trước.


Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Mì chính lặng lẽ giết người trong êm ái

Mì chính

Tác giả: Mạnh Lạc
Nguồn: Đại Kỷ Nguyên VN

Mặc dù được FDA công nhận là an toàn (GRAS, generally recognized as safe), bột ngọt hay còn gọi là mì chính lại là một trong những phụ gia thực phẩm tệ nhất mà bạn vẫn ăn hàng ngày.

Nhiều chuyên gia sức khỏe nhấn mạnh rằng bột ngọt còn nguy hại hơn cả rượu và nhiều loại thuốc khác, nó gây tổn thương não, ….

Bột ngọt còn được gọi là mì chính, có tên hóa học là monosodium glutamate (MSG). Trong bảng các phụ gia thực phẩm thì nó được mã hóa với ký hiệu là E621. Ngày nay bột ngọt được sử dụng trong rất nhiều các loại thực phẩm khác nhau nhất là các loại chế biến sẵn như: giò chả, đồ hộp, các nước sốt, nước mắm, nước tương, bột nêm, đồ ăn cho trẻ em…và đã trở thành loại gia vị gần như không thể thiếu của bất cứ bếp ăn nào ở Việt Nam, từ gia đình cho đến nhà hàng, căng tin.

Bột ngọt không phải là một gia vị đơn thuần như muối hay tiêu, mà là chất tăng cường hương vị cho thực phẩm, làm cho các đồ ăn có cảm giác tươi ngon hơn, mùi dễ chịu hơn. Nó đánh lừa miệng lưỡi của người ăn khi mang lại cảm giác là có nhiều protein hơn, ngon miệng hơn.

Lợi ích của bột ngọt đối với ngành công nghiệp thực phẩm thì đã rõ ràng, nhưng phụ gia này lại có thể hủy hại sức khỏe của bạn một cách lặng lẽ. Loại phụ gia này được xếp vào trong nhóm chất excitotoxin, là tên gọi của nhóm các chất gây tổn hại tới hệ thần kinh. Các excitotoxin thường gây kích thích quá lớn tới sự dẫn truyền thần kinh trong não dấn đến giết chết các tế bào thần kinh. Hầu hết các excitotoxin vào cơ thể người thông qua vai trò là phụ gia thực phẩm vì đặc tính của excitotoxin là kích thích các tế bào vị giác ở lưỡi, tăng cường cảm giác ngon ngọt của bất cứ loại thức ăn nào chứa chúng. Có khoảng 70 excitotoxin đã được xác định, đa số các excitotoxin này là các axit amin phản ứng với các thụ thể đặc hiệu trong não dẫn đến sự hủy diệt của một số loại tế bào thần kinh.

Được phát hiện ra từ năm 1908, nhưng mãi đến những năm 1960 mới có những nghiên cứu về sự nguy hại của mì chính (MSG). Năm 1957, bác sĩ nhãn khoa Lucas và Newhouse đã thử nghiệm MSG trên động vật, kết quả cho thấy 100% các tế bào thần kinh ở lớp trong võng mạc bị phá hủy hoàn toàn. Đến năm 1968, Tiến sĩ Olney thuộc Khoa tâm thần học tại Đại học Washington đã lặp đi lặp lại các thử nghiệm cho thấy MSG không những phá hủy các tế bào thần kinh võng mạc mà còn phá hủy các tế bào vùng não dưới đồi và các tế bào não các vùng lân cận. Cả hai nghiên cứu đều cho thấy sự tàn phá mạnh mẽ của MSG tới não ở động vật mới sinh và chưa trưởng thành.

Khái niệm “Hội chứng nhà hàng Trung Quốc” (Chinese restaurant syndrome) đã được đưa vào trong các tài liệu y học để chỉ những người bị phản ứng phụ sau khi ăn bột ngọt, với các biểu hiện như tê, tim đập nhanh. Ngày nay hội chứng này được gọi là “Hợp chứng bột ngọt” (MSG Symptom Complex).

Gần đây nhiều nghiên cứu cũng cho biết cụ thể hơn về cơ chế gây hại của các excitotoxin trong đó có glutamate. Trong phòng thí nghiệm, cho các tế bào não tiếp xúc với glutamate, sau đó rửa sạch, thì thấy ban đầu các tế bào não vẫn bình thường, sau khoảng một giờ các tế bào này nhanh chóng bị chết. Những ảnh hưởng này có thể diễn ra ở trẻ nhỏ và người chưa trưởng thành, thậm chí ngay cả với người trường thành, nhưng ở mức độ nhẹ hơn. Sự thiệt hại các tế bào thần kinh ở các vùng não chính là nguyên nhân gây ra các bệnh về thần kinh như Alzheimer, Parkinson, thậm chí còn gây u não, ung thư não và các bệnh về thần kinh hiếm gặp khác.

Nhiều tác dụng phụ khác cũng có liên quan đến việc tiêu thụ thường xuyên của bột ngọt, bao gồm: béo phì, tổn thương mắt, nhức đầu, mệt mỏi và mất phương hướng, trầm cảm. FDA cũng thừa nhận “Hợp chứng bột ngọt”. Hơn nữa, ngay cả FDA thừa nhận rằng triệu chứng này có thể xảy ra ở nhóm người có ăn nhiều bột ngọt.



Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Tại sao truyền thông phương Tây không bao giờ chiếu buổi họp báo của Putin

Tác giả: Alex Christoforou
Nguồn: Russia Insider
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Bài viết này được viết sau buổi họp báo hàng năm lần thứ 10 của tổng thống Nga Putin năm ngoái, nhưng nó hoàn toàn phù hợp cho ngày hôm nay, sau buổi họp báo lần thứ 11 của Putin.

Thử tưởng tượng một nhà lãnh đạo phương Tây thực hiện buổi giao lưu trực tuyến như vậy trong ba giờ đồng hồ trước một giới truyền thông thù địch?

Liệu tổng thống Obama có thể nói trước hàng trăm nhà báo trong hơn ba giờ mà không có bài chuẩn bị sẵn, không có máy nhắc ở trước mặt? Ít khả năng lắm.

Thế còn Hillary? Liệu bà Hillary có thể đối mặt với giới truyền thông trong nước và quốc tế trong một buổi nói chuyện thẳng thắn, không có gì bị cấm đoán, trong hơn ba giờ mà không có máy nhắc để hỗ trợ? Không bao giờ.

Thế còn John McCain? Liệu thượng nghị sĩ John McCain có thể trả lời những câu hỏi thông minh trong 15 phút chứ đừng nói là hơn ba giờ mà không cần viện đến những luận điểm hiếu chiến, lật đổ chế độ hay chỉ mặt gọi tên người khác? Xin lỗi!

Cameron, Hollande, Merkel… không bao giờ. Các nhà lãnh đạo châu Âu chỉ là những con rối của Hoa Kỳ và có lẽ không thể suy nghĩ độc lập trong 30 phút chứ đừng nói đến 3 giờ tranh luận trực tiếp.

Những gì chúng ta thấy ngày hôm nay, lần thứ 10 rồi, là sự minh bạch hết mức mà một nhà lãnh đạo tầm cỡ thế giới có thể làm được… và giới truyền thông phương Tây căm ghét Putin, và nước Nga vì điều đó.

Cách tổ chức, độ dài và sự minh bạch của buổi họp báo hàng năm lần thứ 10 của Putin là tất cả những gì một người đầu óc bình thường cần để dễ dàng suy ra rằng tất cả những lời tuyên truyền từ các nhà lãnh đạo và giới truyền thông phương Tây về sự xâm lăng của Nga, sự so sánh với Hitler và khát vọng độc tài đều là những lời dối trá hoàn toàn.

Không có một nhà độc tài nào trên hành tinh này, không một nhà lãnh đạo nào còn sống ngày nay, không một tổng thống hay thủ tướng đang nắm quyền nào có đủ can đảm để ngồi trước bao nhiêu nhà báo trong nước và quốc tế như vậy và trả lời mọi câu hỏi được ném vào ông ta chỉ với một cây bút và mảnh giấy trong tay.

Putin nhận câu hỏi từ các phóng viên Ukraine, BBC, Reuters, FT… hầu như tất cả những tờ báo vẫn lăng mạ ông hàng ngày. Ông trao đổi với họ trong một cuộc tranh luận cởi mở và trung thực cho cả thế giới thấy.

Không có gì bị che giấu, và xem nó mới đã làm sao. Giá mà vị tổng thống của tôi cũng có thể cởi mở và trung thực như vậy.

Những gì chúng ta thấy ngày hôm nay chính là lý do tại sao Hoa Kỳ, châu Âu và toàn thể giới truyền thông phương Tây căm ghét Vladimir Putin.

Điều cuối cùng mà bất cứ chính quyền phương Tây nào muốn là sự minh bạch và tranh luận công khai. Họ thích hoạt động trong bóng tối, giữ các công dân của họ lờ đờ như những cái xác không hồn. Họ sẽ không bao giờ đưa các vị lãnh đạo của họ ra những sự kiện không được chuẩn bị trước như buổi họp báo lần thứ 10 của Putin này.

Cái gần nhất ở các nước phương Tây với những gì chúng ta thấy ngày hôm nay ở Moscow là các buổi họp báo tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ của Jen Psaki. Chúng giống như những buổi hài kịch hơn là những cuộc thảo luận thông minh.

Phương Tây có thể căm ghét Putin chừng nào họ muốn. Chừng nào tôi chưa thấy Obama, Cameron, hay Merkel làm được những gì Putin vừa làm (năm thứ 10 liên tiếp), thì hãy biến đi cho tôi nhờ.

Xem thêm: