Hiển thị các bài đăng có nhãn Poroshenko. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Poroshenko. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

Kiev trả nợ cho các ông chủ ở Washington bằng máu của người Ukraina

Nguồn: Tiếng nói Nước Nga

"Hoa Kỳ đang hy vọng cuộc chiến ở Ukraina sẽ tiếp tục. Còn chính quyền Kiev - bên tồn tại nhờ dựa vào Washington trong tình hình đồng tiền quốc gia ngày càng mất giá, chấp nhận trả những khoản nợ chính trị bằng máu của người dân Ukraina." Nhà báo Ba Lan Jakub Koreyba đã viết về điều này trên trang web hãng tin RIA Novosti.

Cuộc đàm phán Minsk thất bại đã chôn vùi hy vọng của tất cả những ai lâu nay mong đợi chấm dứt đổ máu ở Donbass. Tiến trình đàm phán cho thấy, ngoài Moskva chẳng có mấy ai quan tâm đến việc kết thúc chiến tranh. Những động thái của phương Tây và chính phủ Ukraina chứng tỏ ngừng bắn không phải là mục tiêu của họ. Mưu đồ ở đây là lợi dụng bom đạn để thỏa mãn những tham vọng chính trị.

Kiev có khả năng ngừng chiến sự ở Đông Ukraina: việc cần làm trước hết là ra sắc lệnh chấm dứt nổ súng, tiếp đến tổ chức cuộc thương lượng với các khu vực bàn về tương lai của đất nước. Sự lựa chọn ở đây rất đơn giản: hoặc chấp nhận thỏa hiệp, hoặc ép các đối thủ thay đổi quan điểm sau khi làm lực lượng của họ suy yếu. Trải qua sáu tháng xung đột, điều có thể thấy rõ là Kiev không hề nỗ lực làm dịu căng thẳng. Ngay sau mỗi cơ hội tiến tới hòa bình, lập tức xuất hiện vòng xoáy mới của chiến dịch trừng phạt.

Thực tế lúc này Kiev đang triệt để kiến thiết một hệ tư tưởng quốc gia mới – xáo trộn toàn bộ nền tảng văn hóa của nhà nước Ukraina. Không có gì khó hiểu là trong hoàn cảnh như vậy, chẳng riêng chính quyền xuất hiện nhờ cuộc đảo chính mà cả quốc gia Ukraina sẽ trở nên bất hợp hiến đối với người dân miền Đông.

Tới lượt cộng đồng quốc tế gánh trách nhiệm ngăn chặn đổ máu, bởi Kiev không quan tâm kết thúc cuộc nội chiến như những lý do được nêu trên. Đầu tiên, đó là những ai đã "đầu tư" 5 tỷ USD để "củng cố nền dân chủ" ở Ukraina, tức là Hoa Kỳ. Hôm nay, chỉ có Washington nắm trong tay những công cụ chính trị và kỹ thuật có sức ảnh hưởng đến nhà cầm quyền Ukraina, có thể "buộc Kiev tiến tới hòa bình." Nhưng vấn đề ở chỗ, việc nội chiến tiếp tục ở Ukraina hoàn toàn phù hợp với chiến lược của Mỹ về tăng cường quyền bá chủ trên thế giới. "Hoa Kỳ không hề cần những chiến thắng, - George Friedman, một trong những nhà tư tưởng chiến lược nổi bật của Mỹ ngày nay nói. – Cái mà người Mỹ muốn là sử dụng chiến tranh để gây trở ngại cho đối thủ địa chính trị, hòng kiềm chế họ tập trung tiềm lực."

10 năm qua, Washington thận trọng theo dõi Nga phục hồi kinh tế và thực hiện chính sách đối ngoại ngày càng "quyết đoán", hay đúng hơn là ngày càng độc lập. Các nhà chiến lược của Bộ Ngoại giao Mỹ và giới công nghệ chính trị từ Langley chợt nhận ra "không thể tiếp tục như vậy": Nga phải bị vô hiệu hóa khỏi vai trò một trung tâm độc lập trong các quan hệ quốc tế. Để phục vụ mục tiêu này, không có gì hay bằng cuộc chiến trực tiếp trên biên giới Nga, dòng người tị nạn, thảm họa nhân đạo và sự bế tắc kinh tế của một đối tác thương mại quan trọng.

Bằng nỗ lực đặc biệt và chi phí lớn về tài chính, Hoa Kỳ đã lần lượt đặt những nhân vật hiếu chiến vào ghế chỉ huy, thủ tướng, tổng thống. Cuộc chiến “nhỏ” cách xa biên giới Mỹ càng kéo dài và đẫm máu, càng có nhiều nguồn lực lớn của Nga bị sao nhãng khỏi các hoạt động chính trị thế giới.

Cũng lúc này, các đại diện Novorossia thấy họ chưa thể chấm dứt cuộc xung đột. Các nhà lãnh đạo DNR và LNR nhận thức rất rõ, với chính phủ ở Kiev như hiện nay họ không có cả tương lai chính trị lẫn sự đảm bảo tồn tại.

Cuộc chiến ở Ukraina rất khó sớm chấm dứt. Đã từ lâu, mấu chốt của vấn đề không chỉ còn là qui chế của các khu vực trong nước. Ukraina và nhà cầm quyền Ukraina đã trở thành con tin trong ván cờ toàn cầu khốc liệt, nơi kiện tướng cờ Washington sẵn sàng đem thế các quân Tốt Đông Âu một cách không thương xót cho chiến thắng chiến lược trước Moskva.

Các ông Yatsenyuk và Poroshenko không hiểu rằng, Washington quyết đấu với Moskva đến người Ukraina cuối cùng.

Xem thêm:



Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Ukraine: Thêm một bước tiến tới thành quốc gia phát xít

Diễu hành phát-xít ở Ukraine

Nguồn: Tiếng nói nước Nga

Hôm qua, ở Ukraine đã xảy ra các sự kiện rất giống những gì đã từng có ở nước Đức vào đầu những năm 1930, khi các thế lực theo chủ nghĩa quốc xã ra sức cố gắng lên nắm chính quyền.

Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko đã ấn định Ngày hội mới – ngày 14 tháng 10 là Ngày Chiến sĩ Bảo vệ Ukraine. Vào ngày này năm 1943, tay sai của phát xít Đức Stepan Bandera đã thành lập quân đội nổi dậy của Ukraine (UPA), gồm những người theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan đã trở thành “nổi tiếng” với những vụ thảm sát người dân thường, chủ yếu là người Do Thái và Ba Lan.

Bình luận sự kiện này, một số nhà phân tích chính trị đã nói rằng, chắc là châu Âu sẽ phẫn nộ trước việc ấn định một ngày hội mới ở Ukraine tôn vinh chủ nghĩa quốc xã. Tuy nhiên, đây không phải là năm đầu tiên Ukraine tôn vinh Stepan Bandera, các nhà lãnh đạo Ukraine thường xuyên nói lên lời kêu gọi bài trừ người Nga, Do Thái và Ba Lan. Nhưng, châu Âu và Hoa Kỳ dường như không nghe thấy điều đó.

Tất cả điều này gợi nhớ về tình hình những năm 30 thế kỷ trước, khi lực lượng Quốc xã lên nắm chính quyền ở nước Đức bị tàn phá sau chiến tranh thế giới I. Mátxcơva đã thấy rõ nguy cơ này, nhưng, London và Paris đã bác bỏ đề xuất của Stalin thống nhất nỗ lực, cùng sát cánh với nhau để đấu tranh chống cơn dịch hạch màu nâu. Lý do rất đơn giản: London và Paris đã hy vọng rằng, nước Đức phát xít sẽ phát động chiến tranh chống Liên Xô, cái nôi của chủ nghĩa cộng sản, mà các nước lớn nhất trên thế giới coi Liên Xô là một mối đe dọa nguy hiểm hơn chủ nghĩa phát xít.

Và giờ đây, ở Ukraine bị hủy hoại dưới chế độ của các tổng thống không đủ năng lực và do vô số Maidan, chủ nghĩa quốc xã đã trỗi dậy. Mátxcơva cảnh báo rằng, diễn biến sự kiện theo hướng này có thể mang lại hậu quả tồi tệ cho châu Âu, nhưng, không ai nghe lời cảnh báo này. Các nhà lãnh đạo của Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu trên lời nói ủng hộ nền dân chủ và tự do, nhưng, trên thực tế không quan tâm đến những tuyên bố vô nhân đạo vang lên từ Kiev không phải vì chính quyền Ukraine thề trung thành với lý tưởng dân chủ của châu Âu. Các nhà lãnh đạo Liên minh châu Âu và Hoa Kỳ không quan tâm đến tình hình thực tế với các quyền tự do và nhân quyền tại Ukraine. Đối với họ điều quan trọng nhất là các nhân vật theo chủ nghĩa quốc xã ở Ukraine, những người công khai trích dẫn lời Hitler, thù ghét nước Nga, cáo buộc Nga về sự đau khổ của Ukraine. Ví dụ, hôm qua, đại biểu quốc hội từ đảng cánh hữu "Tự do" Irina Fahrion đã tuyên bố: "Chúng ta chỉ có một con đường duy nhất - tiêu diệt Mátxcơva. Sống để hủy diệt Matxcơva là lý do tồn tại của chúng ta. Cần phải loại bỏ hố đen này còn là vì bình yên của châu Âu”.

Như được biết, London và Paris đã tính nhầm với Hitler – nước Đức đã bắt đầu cuộc đấu tranh cho sự thống trị thế giới với châu Âu chứ không phải với Liên Xô.



Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

Tổng thống Ukraine và Mỹ, hai kẻ thái nhân cách, bị buộc tội là tội phạm chiến tranh

Hai tên tội phạm chiến tranh: Poroshenko và Obama

Nguồn: Báo Dân Việt

Tổng thống Ukraine Pyotr Poroshenko, đồng nhiệm Mỹ Barack Obama cùng Chủ tịch Ủy ban châu Âu Jose Manuel Barroso, Tổng thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen bị "Tòa án Russell" tuyên án phạm tội ác chiến tranh ở Donbas.

Theo Đài tiếng nói nước Nga, những nhân vật kể trên không bị đe dọa bởi viễn cảnh tù giam. "Tòa án Russell" là cơ cấu phi chính thức còn quyết định của tòa này không mang tính bắt buộc thi hành.

Phiên tòa được tổ chức lần đầu tiên vào năm 1967 theo sáng kiến ​​của các triết gia nổi tiếng Bertrand Russell và Jean-Paul Sartre, để tố cáo trước toàn nhân loại những tội ác chiến tranh dã man mà người Mỹ và các đồng minh của họ đã gây ra ở Việt Nam.

Một trong những nhiệm vụ của "Tòa án Russell" là "dựng lại toàn bộ sự thật khách quan về cuộc chiến tranh, không thiên về tình cảm sợ hãi hay cảm thông”.

Bây giờ tập thể tư pháp gồm bốn thẩm phán đứng đầu là ông Albert Gardin, Chủ tịch ban tổ chức của "Tòa án Russell" ở Venice đồng thời là một trong những thủ lĩnh của phong trào ủng hộ hồi sinh nước Cộng hòa Venice độc lập, đã cố gắng thiết lập sự thật về cuộc chiến tranh ở đông-nam Ukraine.