Hiển thị các bài đăng có nhãn cảnh sát giết người. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cảnh sát giết người. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Cảnh sát Mỹ giết người trong một tháng nhiều hơn cảnh sát Anh trong cả thế kỷ

Nguồn: Reds.vn

Theo thống kê có dẫn nguồn từ báo chí chính thống Mỹ của trang mạng Killed By Police, trong tháng 3/2015 cảnh sát Mỹ đã bắn chết ít nhất 111 người người khi thi hành công vụ, cao hơn 36 người so với tháng trước. Đây là con cố cao kỷ lục từng được ghi nhận từ trước đến nay.

Tính trung bình trong tháng 3/2015, mỗi ngày ở Mỹ có ít nhất 3 người mất mạng dưới tay cảnh sát. So với số người bị cảnh sát Anh bắn chết trong cả thế kỷ 20 là 52 người thì chỉ riếng số người bị cảnh sát Mỹ bắn chết trong một tháng qua đã cao hơn gấp đôi. Con số này cũng tương đương số vụ hành quyết được ghi nhận ở Saudi Arabia cùng năm (trên 90 vụ).

Các chuyên gia nhận định, sự bạo hành của cảnh sát ở Mỹ phát triển mạnh do thái độ phân biệt chủng tộc và sự dung túng của cả hệ thống luật pháp.

Nhiều ý kiến cho rằng Mỹ chính là một nhà nước cảnh sát, nơi cảnh sát trên thực tế là công cụ để bảo vệ quyền lợi của các nhóm lợi ích trước khi bảo vệ cuộc sống của người dân. Các sự kiện đẫm máu xảy ra ở đất nước này trong nhiều năm qua cũng chứng minh rằng lợi ích của giới vận động hành lang và doanh nhân buôn bán súng luôn được đặt cao hơn quyền được sống của người dân.

Khác với Anh hay Nga, nơi mà cảnh sát trước hết phải bắn cảnh cáo chỉ thiên, cảnh sát Mỹ có quyền bắn chết đối tượng ngay lập tức khi có dấu hiệu của sự bất tuân. Đặc biệt, sự bạo hành của cảnh sát đối với người Mỹ gốc Phi thực sự đang trở thành xu hướng nguy hiểm và mang tính phổ biến.

Xem bảng thống kê dài về các vụ giết người của cảnh sát Mỹ trong tháng 3/2015 do trang mạng Killed By Police thực hiện ở trang gốc Reds.vn.

Nhận xét: Những con số thống kê trong bài này cho thấy những vụ cảnh sát giết người gây ra bạo loạn ở Ferguson, Baltimore trong thời gian qua hoàn toàn không phải là ngoại lệ mà là quy luật. Bộ máy cảnh sát Mỹ ngày nay đã được trang bị và huấn luyện để trở thành công cụ đàn áp, giết người cho những kẻ thái nhân cách nắm quyền. Không chỉ trong chính sách đối ngoại mà cả trong đối nội, chính quyền Mỹ đã vứt bỏ mọi cố gắng tỏ ra là một thể chế nhân đạo, vì dân.

Xem thêm:



Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

Báo cáo nhân quyền của Mỹ là trò hề bị 47 nước công kích

Cảnh sát Mỹ
Cảnh sát Mỹ "bảo vệ và phục vụ" người dân bằng súng máy và xe bọc thép

Tác giả: Huy Bình
Nguồn: Báo Đất Việt

Báo cáo nhân quyền Hoa Kỳ hứng chịu công kích của 47 nước

Hôm 11-5, Hoa Kỳ đã đệ trình lên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc bản báo cáo định kỳ lần thứ hai về tình hình nhân quyền ở trong nước. Tài liệu này đã bị chỉ trích mạnh mẽ bởi 47 nước thành viên tham gia Ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Nhiều nhà phân tích cho rằng, Mỹ đã làm ngơ trước các sự kiện thực sự đúng với tội phân biệt chủng tộc, còn các chuyên gia của các tổ chức nhân đạo phi chính phủ ở Mỹ khẳng định rằng Washington làm ngơ trước tình hình thực tế trong nước với những vụ giết người vì lý do chủng tộc.

Đã có nhiều câu hỏi được những nhà phân tích chính trị và nhân quyền trên thế giới đặt ra câu hỏi là tại sao bạo loạn chủng tộc xảy ra tại Mỹ? Tại sao Hoa Kỳ luôn rao giảng về nhân quyền đối với các nước khác mà tình hình kỳ thị chủng tộc, bạo loạn chủng tộc lại xảy ra nhiều thế?

Đặc biệt, các nước bất bình bởi Mỹ vẫn chưa có lệnh cấm án tử hình, chưa đóng cửa nhà tù Guantanamo, Washington cũng từ chối tham gia vào Công ước Liên Hợp Quốc về bảo vệ quyền trẻ em, ngược đãi tù nhân và những người di cư, không coi trọng ý kiến của người dân bản địa.

Đặc biệt các nước quan ngại đến việc tại Hoa Kỳ sử dụng không hợp lý lực lượng cảnh sát, dẫn đến tình trạng phân biệt chủng tộc đang ngày càng phổ biến và số lượng tội phạm phân biệt chủng tộc đang ngày càng gia tăng.

Một số quốc gia đã đề nghị Hoa Kỳ xem xét và giải quyết các nguyên nhân gốc rễ dẫn đến những cái chết bi thảm tại Ferguson và Baltimore, chứ không phải là vài biện pháp mang tính hình thức như cách chức vài viên cảnh sát, giải tán công lực hay vỗ về xoa dịu người dân bằng các khẩu hiệu mị dân.

Bạo lực do phân biệt chủng tộc liên tiếp nổ ra

Cuối tháng 4 vừa qua, bạo lực đã bùng lên ở Baltimore vào ngày 27 tháng 4 sau đám tang thanh niên Mỹ da đen Freddy Gray 25 tuổi. Anh này bị nhân viên công lực Mỹ bắt giữ ngày 12 tháng 4.

Từ đồn cảnh sát, Freddy Gray được đưa đến bệnh viện bằng xe cứu thươngvà sau đó đã chết. Theo dữ liệu của truyền thông địa phương, khi bắt giữ người da màu trẻ tuổi này, cảnh sát đã làm anh ta bị chấn thương cổ nghiêm trọng. Thậm chí đã có tin nói, anh ta gần như đã bị bẻ gãy cổ khi bắt giữ.

Sau đám đông người da màu đã tràn ra đường phố đốt phá và ném đá, xô xát với nhân viên cảnh sát. Cảnh sát đã dùng hơi cay để giải tán và bắt giữ một số người. Tại nhiều thành phố khác của Hoa Kỳ tổ chức các cuộc biểu tình phản đối sự kiện ở Baltimore.



Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Tại sao tôi xấu hổ là một công dân Hoa Kỳ

Nữ thần Tự do xấu hổ

Tác giả: Dave Lindendorf
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Tôi sẽ nói điều này: Tôi xấu hổ là một công dân Mỹ. Điều này không dễ dàng, bởi vì đã sống ở nước ngoài và chứng kiến những chỗ khá tồi tệ trong cuộc đời mình, tôi biết rằng đất nước này có nhiều điều vĩ đại, nhiều con người vĩ đại sống ở đó. Nhưng gần đây tôi đã đi đến kết luận rằng Hoa Kỳ đang là một quốc gia méo mó và bệnh hoạn, nơi mà cái xấu vượt xa cái tốt.

Tôi có thể nhớ những lần đầu tiên có cảm giác ghê tởm đối với đất nước của tôi. Lần đầu là khi tôi nhận ra, ở cái tuổi 17 tuổi nhạy cảm, sự tàn bạo mà Hoa Kỳ đang gây ra đối với những người dân Việt Nam nhân danh tôi – cưỡng hiếp, giết hại, phá hủy làng mạc của nông dân, ném bom na-pam xuống trẻ em ở miền Nam, và ném bom rải thảm miền Bắc Việt Nam (bao gồm cả đê điều, trường học và bệnh viện). Sau đó tôi thấy kinh hoàng và ghê tởm khi được biết một cách muộn màng rằng Hoa Kỳ đã dồn những người bản địa, người Mỹ gốc Nhật và người Nhật định cư hợp pháp vào trại tập trung trong thế chiến thứ hai, và chính quyền quốc gia đã đồng lõa với đám phát xít da trắng quỷ quyệt ở California trong việc tước đoạt trang trại, nhà cửa và công việc của những người bị giam giữ đó.

Nhưng những tội ác đó, mặc dù kinh khủng, vẫn chưa là gì so với những thứ mà tôi thấy đất nước này đang làm hiện nay.

Cho phép tôi liệt kê một số cách mà đất nước này làm tôi ghê tởm:

1. Nó không phải chỉ là lần công bố mới nhất bản báo cáo được sửa chữa rất nhiều về chương trình tra tấn có chủ ý của chính quyền Bush/Cheney, khởi sự vào năm 2001 sau sự kiện 11 tháng 9 và kéo dài trong nhiều năm không chỉ đối với những người bị coi là khủng bố mà còn cả đối với những người được biết là hoàn toàn vô tội. Nó là ở chỗ không có gì đã được thực hiện, hay có vẻ như sẽ được thực hiện, để trừng phạt những kẻ cho phép và ủng hộ cho các tội ác chiến tranh cũng như tội ác chống nhân loại đó. Và không chỉ có vậy mà còn quá nhiều người Mỹ đồng bào với tôi đồng tình với điều đó. Ngay cả trên truyền thông, bao gồm cả trên NPR, tôi nghe thấy các phóng viên nói rằng một trong số “các câu hỏi” về chương trình tra tấn của chính quyền là nó “có hiệu quả” hay không đối với việc thu thập thông tin về hoạt động khủng bố. Bất kể tra tấn có hiệu quả hay không, Hoa Kỳ và các quốc gia còn lại của thế giới đã ký một hiệp định sau Thế Chiến thứ II nói rằng tra tấn là một hành vi tội phạm (hình phạt bao gồm cả tử hình theo luật pháp quốc tế!). Đó là sự che đậy hay thất bại trong việc trừng phạt tội ác tra tấn.

2. Cảnh sát ở Hoa Kỳ đã bị quân sự hóa về cả phương diện vật chất lẫn huấn luyện và sự tự nhận thức, khiến họ giờ đây trở thành một dạng quân đội xâm lược hơn là “viên chức hòa bình” (một khái niệm lỗi thời mà bạn không bao giờ còn nghe ai sử dụng nữa). Hết lần này đến lần khác chúng ta chứng kiến cảnh sát hung hăng sử dụng vũ lực, trong đó có cả vũ lực chết người, trong các tình huống cần đến sự bình tĩnh và hiểu biết. Điều kinh tởm nhất đối với tôi là chứng kiến một xe cảnh sát ở Cleverland lao thẳng lên bãi cỏ tới ban công trong một sân chơi, nơi có cậu bé 12 tuổi Tamir Rice đang ngồi, một mình, chơi với khẩu súng đồ chơi. Trong vòng chưa tới hai giây, một cảnh sát bước ra khỏi xe và bắn cậu bé tử thương vào bụng. Hoàn toàn không có lý do gì cho vụ xử tử này. Không có ai quanh đó bị đe dọa bởi cậu bé. Cảnh sát lẽ ra phải dừng xe ở khoảng cách an toàn, đánh giá tình hình, sau đó kêu gọi Rice rời khỏi ban công và buông súng, ngay cả nếu họ sợ rằng đó là khẩu súng thật. Hoặc là họ lẽ ra phải ra lệnh cho cậu bé ngồi yên và buông súng, và sau đó nếu cậu bé không làm theo, họ phải chờ tăng cường lực lượng, trong đó có người được đào tạo trong việc đàm phán. Trái lại, họ chỉ lao thẳng xe tới đó như trong tình huống giải cứu con tin và hạ gục cậu bé. Sau đó họ không làm gì để giúp cậu bé. Ugh! Và rồi không có làn sóng phẫn nộ phổ biến nào về vụ sát hại tàn bạo đó của cảnh sát.



Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Cảnh sát giết người ở Hoa Kỳ - Vấn đề giai cấp

Tác giả: Joseph Kishore
Nguồn: World Socialist Web Site
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Một lần nữa, viên chức cảnh sát lại thoát khỏi truy tố sau khi giết hại thường dân không vũ trang trên đường phố Hoa Kỳ.

Quyết định của hội thẩm đoàn công tố Staten Island không truy tố viên cảnh sát Pantaleo của thành phố New York về tội siết cổ chết Eric Garner vào tháng 7, là một trò hề tư pháp, diễn ra chỉ hai tuần sau thất bại tương tự trong việc truy tố viên cảnh sát đã bắn Michael Brown ở Ferguson, Missouri.

Theo một nghĩa nào đó, việc miễn tội cho Pantaleo thậm chí còn xuất sắc hơn việc không truy tố Darren Wilson. Garner bị xét hỏi về việc bán thuốc lá không rõ nguồn gốc. Anh ta bị quật ngã ra mặt đất chẳng vì bất cứ lý do gì, bị siết cổ với một đòn khóa đã bị sở cảnh sát cấm từ lâu và bị ghìm xuống mặt đất khi anh ta kêu la không ngừng rằng anh ta không thể thở được. Sau khi anh ta bất tỉnh, cảnh sát đứng xung quanh 7 phút trước khi thực hiện sơ cứu.

Toàn bộ sự cố được ghi hình lại, và được hàng triệu người khắp thế giới xem. Nhân viên khám nghiệm pháp y của thành phố kết luận đó là hành vi giết người. Mặc dù vậy, không có phiên tòa, không có cơ hội nào để quan tòa làm sáng tỏ vụ án này và đưa ra sự trừng phạt theo luật pháp. Thay vào đó, giống như ở Ferguson, một hội thẩm đoàn công tố, trong một quá trình bí mật, do một công tố viên có quan hệ gần gũi với cảnh sát dẫn dắt, đã quyết định không truy tố.

Quyết định của hội thẩm đoàn công tố trong vụ án Garner đã gây ra một làn sóng phẫn nộ khắp đất nước. Hàng ngàn người đã đổ ra đường phố trong một cuộc biểu tình giận dữ ngẫu hứng, phong tỏa đường cao tốc và tràn ngập các đường phố ở thành phố New York, Chicago và các thành phố khác của Hoa Kỳ.

Hàng triệu người đang tự hỏi: Nếu một sĩ quan cảnh sát có thể siết cổ chết một người không có vũ khí, với toàn bộ sự kiện đã được ghi hình lại, mà vẫn thoát khỏi bị truy tố; còn có điều gì không được phép? Sự giận dữ là hoàn toàn chính đáng. Song sự giận dữ cần được dẫn dắt bởi hiểu biết chính trị rõ ràng.