Hiển thị các bài đăng có nhãn tổ chức phi chính phủ (NGO). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tổ chức phi chính phủ (NGO). Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Từ "Mùa xuân Ả Rập" đến những âm mưu gây bất ổn ở Việt Nam

Nguồn: Blog Nhà Lá

Trước "Mùa xuân Arab" năm 2010 tốc độ tăng trưởng kinh tế của Ai Cập từ 6.6 - 7.3% GPD là 6.020USD, Libya là 16.400 USD, Syria là 4.620 USD và Tunisia 8.940 USD. Nhiều người Việt thậm chí còn phải sang các quốc gia này làm thuê kiếm sống, hiện nay GPD VN chỉ mới chạm ngưỡng 2200 USD tức là chưa bằng 1/2 GDP của nước thấp nhất trong các quốc gia trên.

Tuy nhiên, sau "Mùa xuân Arab" hàng trăm ngàn người buộc phải bất chấp nguy hiểm liều mình vượt biên trốn chạy khỏi bom đạn, khủng bố, thảm sát tại quê nhà.

Tại VN "Mùa xuân Arab" đeo cái mặt nạ "Xã hội dân sự". Tên gọi khác nhau nhưng mục đích và cách thức hoạt động thì giống nhau. Đó là sử dụng các thành phần bất mãn trong nước chống phá chính phủ, kích động bạo loạn lật đổ nhà nước. Được các tổ chính trị đầu xỏ quốc tế núp dưới tên gọi Tổ chức phi chính phủ(NGOs) tài trợ và huấn luyện, chúng ngang nhiên tập hợp lực lượng, sử dụng biểu tình đông người làm công cụ áp lực lên chính phủ, yêu cầu thực hiện yêu sách thả đồng bọn, cho chúng tự do thành lập các tổ chức chính trị đối lập, thậm chí chúng còn công khai ý định lật đổ nhà nước hiện tại như đã từng thực hiện ở Trung Đông, Bắc Phi hay gần đây nhất là Ukraine.

Điều nguy hiểm là trước thảm cảnh người dân các quốc gia có chính phủ bị lật đổ, nhiều người Việt vẫn tỏ ra ngây thơ và hầu như không ý thức được sự nguy hiểm của các thành phần chuyên chống phá, gây bạo loạn lật đổ này. Họ vô tư chuyền tay nhau các thủ thuật chống lại chính quyền, vì quyền lợi hẹp hòi cá nhân họ sẵn sàng tiếp tay các tổ chức phản động trong và ngoài nước lên án, bêu riếu với mục đích hạ uy tín các cơ quan chính phủ, gây hoang mang bất ổn xã hội. Thập chí nhiều người còn cho đó là việc đáng tự hào!?

Bài học từ các nước Trung Đông, Bắc Phi và Ukraine vẫn đang nóng hổi. Hiểm hoạ "Mùa xuân Arab" có tái diễn ở VN hay không phụ không nhỏ vào ý thức trách nhiệm của mỗi người VN hôm nay.

Xem thêm:



Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Luật về NGO của Trung Quốc: Chống lại quyền lực mềm và âm mưu lật đổ của phương Tây

Tác giả: Eric Draitser
Nguồn: New Eastern Outlook
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Trung Quốc mới đây đã tiến một bước quan trọng trong việc kiểm soát chặt chẽ hơn các tổ chức phi chính phủ ngoại quốc (NGO) trong phạm vi quốc gia. Bất chấp sự lên án của các nhóm được gọi là nhân quyền ở phương tây, động thái của Trung Quốc nên được hiểu là một quyết định trọng yếu để bảo vệ chủ quyền chính trị. Dĩ nhiên, những lời kêu gào đinh tai nhức óc về “áp bức” và “thù địch với xã hội dân sự” của các NGO phương tây không hề làm suy chuyển quyết tâm của Bắc Kinh do chính quyền này đã nhận ra tầm quan trọng của việc ngăn chặn mọi con đường dẫn đến bất ổn chính trị và xã hội.

Lập luận thông thường, một lần nữa được dùng để phản đối Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc, là nó hạn chế tự do lập hội và thể hiện quan điểm, cũng như là công cụ để bóp nghẹt mảng xã hội dân sự ở Trung Quốc. Những người bảo vệ NGO mô tả đạo luật này như là một ví dụ về vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc và là bằng chứng cho thấy Bắc Kinh không nỗ lực cải thiện nhân quyền. Họ cho rằng Trung Quốc đang hướng tới củng cố chính quyền độc đoán bằng cách phong tỏa không gian dân chủ mới xuất hiện trong những năm gần đây.

Mặc dù vậy, giữa những tiếng kêu ai oán về nhân quyền và dân chủ, điều không được nhắc đến là sự thật rất đơn giản rằng các NGO nước ngoài, cũng như NGO nội địa được tài trợ bằng tiền của nước ngoài, hầu hết là công cụ phục vụ cho lợi ích nước ngoài và được sử dụng như là vũ khí quyền lực mềm để gây bất ổn. Và đây phải đơn thuần là thuyết âm mưu nữa khi lượng hồ sơ về vai trò của các NGO trong rối loạn chính trị gần đây của Trung Quốc là rất đồ sộ. Không phải là nói quá khi cho rằng cuối cùng Bắc Kinh cũng nhận ra, giống như Nga trước đó, rằng để duy trì sự ổn định chính trị và chủ quyền thực sự thì họ cần phải có khả năng kiểm soát không gian dân sự, thứ mà nếu không sẽ bị Hoa Kỳ và đồng minh của họ thao túng.

“Quyền Lực Mềm” và Làm Mất Ổn Định Trung Quốc

Joseph Nye định nghĩa nổi tiếng “quyền lực mềm” là khả năng một quốc gia thuyết phục một quốc gia khác và/hoặc điều khiển các sự kiện mà không cần đến sức mạnh hay sự cưỡng ép để đạy được kết quả chính trị mong muốn. Một trong những công cụ chủ yếu của quyền lực mềm hiện đại là xã hội dân sự và các tổ chức NGO thống trị nó. Với sự hậu thuẫn tài chính của các cá nhân và tổ chức quyền lực trên thế giới, những NGO này sử dụng vỏ bọc “thúc đẩy dân chủ” và nhân quyền để thực thi chương trình của những người bảo trợ cho họ. Trung Quốc là nạn nhân của chính chiến lược này.

Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền và hầu hết tổ hợp NGO đã lên án Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc bởi vì họ tin (một cách đúng đắn) rằng đạo luật sẽ ảnh hưởng nhiều đến những nỗ lực hành động độc lập với Bắc Kinh của họ. Tuy nhiên, trái với bộ mặt ngây thơ hoàn hảo mà những tổ chức này dùng làm mặt nạ, sự thật là họ hành động như là tay sai không chính thức của cơ quan tình báo và chính quyền phương tây, và họ đã đóng vai trò chủ chốt trong việc làm cho Trung Quốc bất ổn trong những năm gần đây.

Ví dụ điển hình được nhiều người biết đến nhất là sự can thiệp chính trị năm 2014 với phong trào “Chiếm Đóng Trung Tâm” rùm beng ở Hồng Kông, còn được gọi là Phong Trào Chiếc Ô. Truyền thông phương tây mớm cho các độc giả thiếu hiểu biết hết câu chuyện này đến câu chuyện khác về phong trào “ủng hộ dân chủ” tìm cách nói lên tiếng nói, như người phát ngôn Nhà Trắng John Earnest đã viết một cách nực cười, “… của nguyện vọng người dân Hồng Kông.” Nhưng những lời trống rỗng đó chỉ là một phần của câu chuyện.

Điều mà giới truyền thông doanh nghiệp của phương tây đã không đề cập là mối liên hệ chặt chẽ giữa phong trào Chiếm Đóng Trung Tâm và các cơ quan chủ chốt của quyền lực mềm Hoa Kỳ. Lãnh đạo thường được chào hàng của Chiếm Đóng Trung Tâm là một học giả thân phương tây có tên là Benny Tai, một giáo sư luật của trường đại học Hồng Kông. Mặc dù ông ta tự nhận là lãnh đạo của phong trào dân chúng, ông Tai đã nhiều năm là đối tác của Viện Dân Chủ Quốc Gia (NDI), một NGO chỉ có danh nghĩa chứ thực tế nhận tài trợ trực tiếp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thông qua tổ chức Hỗ Trợ Dân Chủ Quốc Gia (NED). Trên thực tế NDI là một trong những tổ chức ủng hộ hàng đầu (và hỗ trợ tài chính) cho Trung Tâm So Sánh và Công Luật của đại học Hồng Kông, một chương trình mà Benny Tai có quan hệ thân thiết, cũng như là thành viên hội đồng quản trị từ năm 2006. Vậy là, không phải là một lãnh đạo mới nổi mà Tai được lựa chọn cẩn thận làm người dẫn dắt phong trào cách mạng màu do Mỹ tài trợ.



Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Biểu tình ở Armenia đang lặp lại giai đoạn đầu của cách mạng màu Ukraine

Biểu tình ở Armenia

Tác giả: Hoài Thanh
Nguồn: Báo Tin Tức

Hàng ngàn người biểu tình Armenia đã xuống đường tuần hành, phản đối quyết định tăng giá điện mà chính phủ đưa ra. Họ tiến về dinh Tổng thống và “biểu tình ngồi”, gợi lại chính biến Maidan ở Ukraine hơn 1 năm về trước.

Cuộc biểu tình nổ ra hôm 19/6 ở thủ đô Yerevan và nhanh chóng leo thang sau khi cảnh sát dùng vòi rồng giải tán đám đông sáng ngày 23/6. Đến tối ngày 24/6, vẫn còn hàng nghìn người “đóng chốt” tại đại lộ Marshal Baghramyan Avenue gần dinh tổng thống, mang theo biểu ngữ và cản trở giao thông. Tư lệnh cảnh sát Vladimir Gasparyan đã tới hiện trường, thuyết phục mọi người giải tán, nhưng không có kết quả. Người biểu tình từ chối cử đại diện gặp Tổng thống Serge Sargsyan để đàm phán, tháo gỡ bế tắc. Họ cho dựng 5-6 khu lều trại ngay trên đại lộ và tuyên bố sẽ tiếp tục ở lại các quảng trường trung tâm tại thủ đô.

Tình hình trở nên căng thẳng ngay sau khi chính quyền Yerevan hôm 17/6 quyết định cho tăng giá điện sinh hoạt 17-22%, theo đề nghị của Công ty lưới điện Armenia (ENA), đơn vị độc quyền cung cấp điện tại nước này.

Một bản sao “cách mạng Maidan”?

Ngày 24/6, Nghị sĩ Igor Morozov thuộc Hội đồng Liên bang (Thượng viện) Nga nhìn nhận, làn sóng biểu tình ở Armenia dường như là bản sao “cách mạng Maidan” tại Ukraine, có thể được Mỹ điều hành trực tiếp từ các phái bộ ngoại giao ở Yerevan. Ông bình luận: “Armenia đang tiến đến gần một cuộc đảo chính xuất phát từ việc sử dụng vũ lực. Điều này sẽ thành hiện thực trừ khi Tổng thống Serge Sargsyan rút ra được các bài học trong cuộc chính biến Maidan ở Ukraine và có những tính toán hợp lý”.

Ông Morozov lưu ý, khủng hoảng ở Armenia hiện nay rất giống với giai đoạn đầu của “cách mạng Maidan”. Tại thời điểm đó, phe đối lập Ukraine cũng từ chối đối thoại với Tổng thống Viktor Yanukovych và kêu gọi cộng đồng châu Âu can thiệp. Lúc đó, các chính trị gia châu Âu thăm Kiev cũng bắt đầu có những bài phát biểu trước đám đông. Một điểm tương đồng khác giữa hai cuộc khủng hoảng chính là dấu hiệu gia tăng các hoạt động can dự của Đại sứ quán Mỹ tại Kiev và Yerevan. “Cần phải lưu ý rằng rằng Đại sứ quán Mỹ tại Armenia là một trong những phái bộ ngoại giao lớn nhất của Mỹ ở nước ngoài, chỉ đứng sau phái bộ ngoại giao tại Iraq, dù Armenia chỉ là một nước nhỏ”, ông Morozov bình luận trước thông tin cho rằng có can dự của Mỹ tại Yerevan.

Cùng thời điểm, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Nga Konstantin Kosachev kết luận, thế đối đầu hiện nay ở Armenia là kịch bản của một cuộc “cách mạng sắc màu” nhằm lật đổ một chính quyền hợp pháp do dân bầu ra dưới công cụ là các cuộc biểu tình đường phố. “Cho đến nay, diễn biến tình hình có vẻ giống một cuộc xung đột giữa những người không hài lòng với thực tại kinh tế xã hội. Thế nhưng chúng ta không được lừa dối bản thân. Tất cả các cuộc cách mạng màu sắc đều phát triển dự theo kịch bản tương tự. Armenia không phải là một ngoại lệ”, hãng tin RIA Novosti trích lời nghị sĩ Kosachev. Ông cũng nói với các phóng viên rằng, có đến cả trăm tổ chức phi chính phủ (NGO) đang hoạt động ở Armenia, với nhiệm vụ thúc đẩy đường hướng thân phương Tây tại quốc gia thuộc vùng Caucasus này.

Giới phân tích nhìn nhận, biến động ở Yerevan có liên quan đến Nga. Công ty ENA hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của Inter RAO (Nga), do Igor Sechin làm Chủ tịch và người này được cho là đồng minh của Tổng thống Putin. Đám đông cũng đã trưng ra những biểu ngữ thể hiện làn sóng bài Nga. Nhà phân tích chính trị Sergei Markov người Nga bình luận: Biểu tình phản đối tại Armenia không phải ngẫu nhiên nổ ra, đó là vấn đề liên quan đến “công nghệ và những nhà tổ chức” và chắc chắn những người từng đạo diễn kịch bản Maidan ở Kiev thì giờ cũng đang “điều phối” ở Yerevan, với mục đích là kịch động đổ máu.

Theo một số chuyên gia, việc Mỹ và phương Tây can dự vào Armenia là để nhằm trả đũa chính quyền Tổng thống Sargsyan hồi năm 2013 đã từ chối ký Thỏa thuận liên kết kinh tế với liên minh châu Âu (EU) và hướng trọng tâm sang Nga - như những gì cựu Tổng thống Viktor Yanukovych từng làm ở Ukraine. Ngày 4/12/2014, với 103 phiếu thuận trong số 111 đại biểu có mặt, Quốc hội Armenia đã phê chuẩn thỏa thuận gia nhập Liên minh Kinh tế Âu-Á (EAEU) với đầu tàu là Nga.

Xem thêm:



Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Tổ chức phi chính phủ (NGO): Công cụ cách mạng màu và bạo loạn lật đổ của CIA

Nguồn: Tổng hợp từ VietnamDefence.comBlog Thời Thổ Tả

Lời dẫn từ VietnamDefence.com:

Trong bài báo mới của mình, TS Khoa học chính trị Đại học Tổng hợp Princeton và bình luận viên thường xuyên của NEO F William Engdahl nhận xét, hàng loạt sửa đổi trong luật “Về các tổ chức phi thương mại (phi chính phủ)” được Tổng thống Nga Vladimir Putin ký ngày 23/5/52015 sẽ mở rộng mạnh mẽ thẩm quyền của các cơ quan chấp pháp Nga trong hoạt động đối phó với các tổ chức “đại diện nước ngoài” (các tổ chức phi chính phủ (NGO), xã hội dân sự Nga nhận tiền từ Mỹ và phương Tây để hoạt động chính trị) đang tìm mọi cách tổ chức, kích động bất ổn trên lãnh thổ Nga.

Không có gì phải ngạc nhiên khi các quan chức Washington và tiếp sau họ là các quan chức châu Âu đã lên tiếng chỉ trích Nga dữ dội về quyết định này với cớ quan tâm “bảo vệ quyền của công dân Nga”.

Tuy vậy, tác giả tin rằng, trong điều kiện cuộc chiến không tuyên bố mà phương Tây khai triển chống Nga thì khó trông chờ ở Moskva sự nhẫn nại đối với các “tổ chức đại diện nước ngoài” (agent) hoạt động tự do vô luật pháp trên đất Nga.

Tác giả lưu ý rằng, vào năm 1991, Mỹ đã thành lập Quỹ Quốc gia vì dân chủ (NED) mà “các đại diện” của nó đang hoạt động trên khắp thế giới, còn giám đốc đầu tiên của Quỹ thì thành thật thừa nhận rằng, “những chiến dịch mà chúng tôi đang làm hôm nay thì đâu đó 25 năm trước các điệp viên CIA đã làm trong hoàn cảnh bí mật cực kỳ nghiêm ngặt”.

Hiển nhiên là các chính trị gia phương Tây sẽ phản đối mỗi khi họ bị tước mất khả năng sử dụng công cụ yêu thích để tổ chức các cuộc đảo chính nhà nước tại các nước địch thủ của Nhà Trắng. Xin giới thiệu cùng quý vị tham khảo bản dịch bài báo "Chủ quyền, kích động nổi loạn và các tổ chức NGO ‘không mong muốn’ của Nga" (Sovereignty, Sedition and Russia’s Undesirable NGOs) của F. William Engdahl.

Luật mới về NGO - đòn hiểm kết liễu các chiến dịch của phương Tây ở Nga

Ngày 23/5/2015, Tổng thống Nga Vlaldimir Putin đã ký ban hành luật mới do Duma đệ trình, cho phép các công tố viên tuyên bố các tổ chức nước ngoài và quốc tế là “không mong muốn” (có hại) ở Nga và đóng cửa chúng. Đúng như dự đoán, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Marie Harf lập tức tuyên bố, Mỹ “quan ngại sâu sắc” về luật mới của Nga và gọi nó là “một ví dụ nữa về sự gia tăng trấn áp các tiếng nói độc lập của Nga và những bước đi nhằm cô lập người dân Nga với thế giới”.

Theo luật mới, chính quyền Nga có thể cấm các tổ chức NGO nước ngoài và truy tố các nhân viên của họ với các hinh phạt có thể lên đến 6 năm tù giam hoặc bị cấm xuất cảnh. EU đã theo bước Bộ Ngoại giao Mỹ khi gọi luật này là một “bước đi đáng lo ngại trong một loạt các hạn chế, cấm đoán đối với xã hội dân sự, truyền thông độc lập và đối lập chính trị”. Tổ chức Theo dõi nhân quyền - Human Rights Watch - một NGO do tỷ phú George Soros tài trợ cũng lên án luật này giống như Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International).

Giống như nhiều thứ trong thế giới chính trị mập mờ ngày nay, nền tảng cho luật mới đáng để chúng ta tìm hiểu. Thay vì đi đều theo hướng biến Nga thành một nhà nước phát xít, luật mới có thể giúp bảo vệ chủ quyền quốc gia tại thời điểm quốc gia này đang ở trong một trạng thái chiến tranh trên thực tế (de facto) với trước hết là Mỹ và với những người phát ngôn NATO khác nhau, những người đang cố gắng để phụ họa lấy lòng Washington như Jens Stoltenberg, quan chức dân sự đứng đầu mới và có thái độ bài Nga của NATO.