Hiển thị các bài đăng có nhãn quân sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quân sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Giới hạn đỏ: Nga điều tàu chiến, tiếp viện vũ khí cho Syria

Tuần dương hạm Moskva

Tác giả: Tuấn Vũ
Nguồn: Báo Đất Việt

Tình hình Syria tiếp tục căng thẳng khi Nga quyết định đưa 4 chiến hạm hạng nặng đến áp sát quốc gia Trung Đông này với lý do để tập trận.

Thông tin Nga điều 4 chiến hạm đến áp sát Syria được hãng thông tấn RIA Novosti ngày 23/9 dẫn nguồn tin từ Hải quân Nga xác nhận. Theo đó, mục đích của cuộc diều động này là nhằm chuẩn bị lực lượng cho một cuộc tập trận, tuy nhiên Nga không tiết lộ địa điểm và thời điểm cụ thể diễn ra tập trận.

Nguồn tin cho biết thêm, 2 trong số 4 tàu chiến đã được triển khai tại biển Địa Trung Hải sau khi dời căn cứ hải quân tại Biển Đen trước đó. Tàu Moskva và tàu tuần tra Ladniy hiện đã xuất phát và chưa rõ khi nào sẽ tới vị trí tập trận.

Trong số những chiến hạm được Nga điều đến gần Syria lần này, sức mạnh khủng khiếp nhất là tuần dương hạm Moskva. Về vũ khí, Moskva được trang bị 16 quả tên lửa chống hạm siêu âm tầm xa P-500 Bazalt (NATO gọi là SS-N-12 “Sandbox”).

Hệ thống phóng của nó được bố trí ở phần đầu tàu, bên trái 4 cụm, bên phải 4 cụm (mỗi cụm 2 ống phóng). P-500 có vận tốc 1,7Mach, tầm bắn 550km, 11,7m, đường kính 884 mm, có thể lắp đặt đầu đạn hạt nhân lượng nổ 350 kiloton, hoặc đầu đạn thường nặng 1000kg.

Trong suốt quá trình bay đến mục tiêu, tên lửa P-500 được dẫn đường kết hợp quán tính và radar chủ động; các tham số về mục tiêu được hiệu chỉnh tự động thông qua hệ thống điều khiển được liên kết dữ liệu với máy bay Tu-95D hoặc trực thăng Ka-27B.

Về vũ khí phòng không, Moskva được trang bị chủ yếu là 64 quả tên lửa hạm đối không tầm xa S-300F (SA-N-6 Grumble), là phiên bản trên hạm của tên lửa phòng không mặt đất S-300PMU (tuần dương hạm hạt nhân “đàn anh” lớp Kirov có 96 quả).

Loại tên lửa này có tầm bắn 150km với máy bay và 30km với tên lửa đạn đạo, độ cao tác chiến 27km, bộ chiến đấu nặng 90kg, được phóng bằng hệ thống phóng thẳng đứng, 8 ống phóng được bố trí thành 2 cụm bên trái, phải của đuôi tàu, mỗi bên 4 ống.

Ngoài ra, Moskva còn được trang bị 2 cụm 2 ống loại tên lửa phòng không tầm gần 9K33M “Osa-M” (NATO gọi là SA-N-4 “Gecko”) với cơ số 40 quả tên lửa. Loại tên lửa này có chiều dài 3,2m, đường kính 0,21m, tầm bắn 15km, độ cao tác chiến 12km, vận tốc phóng lên tới 2,5Mach...

Với việc điều 4 chiến hạm đến áp sát Syria, Nga đang dần hoàn thiện sức mạnh tấn công khủng khiếp của mình khi có đủ cả: Không quân với những chiến đấu cơ Su-30SM, cường kích Su-24/25, trực thăng tấn công Mi-28N và máy bay vận tải, tiếp dầu...

Về sức mạnh phòng không, Nga đã điều đến Syria hệ thống phòng không SA-22, hệ thống Buk và có thể bao gồm cả hệ thống phòng không tầm cao S-300. Trong khi đó, để tăng khả năng cho lực lượng tăng thiết giáp, phương Tây cho rằng Nga đã triển khai một số lượng không xác định tăng chủ lực T-90, xe chiến đấu BTR-82A...

Với sự chuẩn bị "chu đáo" này, sức mạnh quân sự của Nga hiện diện tại quốc gia Trung Đông này thực sự rất đáng sợ.



Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Lịch sử nhuốm máu của Hoa Kỳ và những điều không dễ nói

Nguồn: Thiếu Long's Blog

Tại nước Mỹ nếu các bạn hỏi một người Việt, hay thậm chí là một người Mỹ rằng tại sao nước Mỹ to lớn như bây giờ, quá trình bành trướng lãnh thổ của Mỹ diễn ra như thế nào, ngoài Chiến tranh Việt Nam và các cuộc chiến gần đây thì Mỹ còn đem quân đánh những nơi nào v.v., thì các bạn sẽ thấy rằng họ không biết câu trả lời. Điều đó có lẽ từ sự tránh né nói về đề tài này trong giáo dục phổ thông và trên báo chí chính thống. Rất may, các trang thông tin trên Internet và các tác phẩm nghiên cứu chuyên sâu đã trình bày, liệt kê, miêu tả những sự kiện quan trọng, những giai đoạn trong suốt quá trình bành trướng khu vực và quốc tế, mở rộng cương thổ của Hoa Kỳ. Bài viết này tổng hợp lại các thông tin, sự kiện để phần nào giải đáp câu hỏi: Tại sao nước Mỹ rộng lớn như hiện nay.

Năm 1775, tướng George Washington, vốn là một viên tướng tư lệnh người thuộc địa gốc Anh, đã từng chỉ huy trung đoàn dân quân địa phương trang bị nhẹ ở thuộc địa Virginia đánh bại nhiều bộ tộc châu Mỹ bản xứ và thực dân Pháp, cùng các chiến hữu thành lập lực lượng nổi dậy "Lục quân Lục địa", lãnh đạo quân nổi dậy của 13 thuộc địa tạo phản chống thực dân Anh. Sau tám năm chiến tranh, thực dân Anh thua, phải ký hiệp định Paris 1783 rút quân ra khỏi 13 thuộc địa. George Washington và các chiến hữu tuyên bố 13 thuộc địa độc lập, ly khai nước Anh, và thành lập liên bang Hoa Kỳ.

Từ đó, mười ba thuộc địa trở thành mười ba tiểu bang nằm trong liên bang Mỹ. Từ 13 tiểu bang nguyên thủy, Mỹ đã bành trướng lãnh thổ lên thành một nước rộng lớn với 50 bang với nhiều lãnh thổ phụ thuộc, bao gồm vùng quốc hải (Insular area), Puerto Rico, Samoa, Guam, 2 quần đảo và 9 hòn đảo.

13 thuộc địa của Anh sau này trở thành 13 bang đầu tiên của Hoa Kỳ
Từ một quốc gia có diện tích khiêm tốn, Hoa Kỳ đã trở thành to lớn như hiện nay


Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Nga đang ở đâu trong tranh chấp ở biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc?

Biển Đông

Tác giả: Hồng Thủy
Nguồn: giaoduc.net.vn

Theo Tvestov, Việt Nam muốn thấy sự tham gia của Nga trong vấn đề Biển Đông, nhưng người Việt không muốn đẩy Moscow tới chỗ phải có câu trả lời dứt khoát.

Anton Tsvetov, Giám đốc Truyền thông và quan hệ với chính phủ thuộc Hội đồng Quan hệ quốc tế Nga ngày 2/6 bình luận trên trang cá nhân, thuộc Cổng thông tin điện tử của cơ quan này về vai trò của Nga có thể tham gia ở Biển Đông.

Học giả Nga bình luận, hiện đã quá rõ ràng rằng nỗ lực của Bắc Kinh chống quốc tế hóa vấn đề tranh chấp ở Biển Đông đã thất bại một cách hoàn toàn và tuyệt đối. Ngay cả các quốc gia không có yêu sách ở Biển Đông như Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ đều theo dõi chặt chẽ, đôi khi tham gia vào "quả bom hẹn giờ" ở vùng biển này.

Trong khi đó Nga một lần nữa tuyên bố về trục quan hệ châu Á - Thái BÌnh Dương như một cách bù đắp cho những thiệt hại trong mối quan hệ với phương Tây bởi cuộc khủng hoảng Ukraine. Nhưng tại sao lại không có bàn tay của Nga trong "miếng bánh" Biển Đông? Anton Tsvetov đặt câu hỏi.

Dù cách này hay cách khác Nga không còn có thể hoàn toàn đứng ngoài vấn đề Biển Đông, tranh chấp chủ quyền đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Năm 2015 đã chứng kiến sự gia tăng chưa từng có trong quan hệ Nga - Trung. Với nhiều người phương Tây cố gắng miêu tả Nga đang bị cô lập, Điện Kremlin xem mối quan hệ với Trung Nam Hải như một biểu hiện hoàn toàn ngược lại.

Trong bối cảnh tương tự, Trung Quốc cũng muốn người Nga giúp họ thay đổi hình ảnh của mình trong một "pháo đài bị bao vây". Khả năng Nga tham dự vào tranh chấp ở Biển Đông sẽ là lựa chọn thiếu trí tuệ. Việt Nam là một bên yêu sách chính ở Biển Đông, đồng thời cũng là một trong những khách hàng lớn nhất của vũ khí, khí tài quân sự Nga. Hai bên có một số dự án đầu tư lớn và Việt Nam đang tham gia một khu vực tự do thương mại do Moscow lãnh đạo, Liên minh kinh tế Á - Âu.

Thời điểm này chính sách của Nga đối với các tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông có thể xem như "không tồn tại". Bộ Ngoại giao Nga thường hạn chế bản thân khi đưa ra lập trường trung lập, kêu gọi giải quyết hòa bình các tranh chấp, tự kiềm chế, tuân thủ luật pháp quốc tế bao gồm Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) và sớm kết thúc đàm phán, ký kết bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC).

Không hỗ trợ bất kỳ yêu sách pháp lý nào ở Biển Đông có vẻ như lựa chọn hợp lý để làm đối với Moscow, nhưng người Nga vẫn khiến Việt Nam "nhíu mày" khi Moscow không phản ứng bằng bất kỳ hình thức nào có ý nghĩa trước việc Việt Nam bị đối xử tệ bạc.

Người Việt vẫn còn thất vọng trước việc Nga thiếu một tuyên bố đáng kể xung quanh khủng hoảng giàn khoan 981 (Trung Quốc hạ đặt bất hợp pháp trên vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam) tháng 5/2014.

Anton Tsvetov cho rằng, có lẽ đây là lý do tại sao Việt Nam đã "không quá phức tạp" trong phản ứng trước yêu cầu không cho phép máy bay ném bom hạt nhân chiến lược Nga tiếp nhiên liệu tại căn cứ không quân tại Đà Nẵng.

Nga tiếp tục cung cấp các trang thiết bị khí tài quân sự cho Việt Nam, giúp người Việt tăng cường năng lực đẩy lùi một cuộc tấn công tiềm ẩn dọc theo bờ biển của mình. Đến năm 2016 tất cả 6 tàu ngầm Kilo Việt Nam mua của Nga sẽ được bàn giao và đóng vai trò quan trọng ở Biển Đông.



Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Câu hỏi đầu tiên cần hỏi sau một vụ khủng bố: Nó có phải tấn công cờ giả không?

Tấn công cờ giả

Nguồn: Washington's Blog
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Các chính phủ trên khắp thế giới đã thừa nhận họ sử dụng mánh lới của bọn côn đồ... đánh trước, rồi đổ lỗi cho nạn nhân:

  • Binh lính Nhật gây một vụ nổ nhỏ trên đường ray tàu vào năm 1931, và đổ lỗi cho Trung Quốc để biện minh cho cuộc xâm lược Mãn Châu. Vụ này được biết đến dưới cái tên “Sự kiện Phụng Thiên” hay “Sự kiện Mãn Châu”. Tòa án Quân sự Quốc tế Tokyo viết: “Nhiều kẻ tham gia trong kế hoạch này, bao gồm cả Hashimoto [một sĩ quan quân đội Nhật Bản cấp cao], trong nhiều dịp khác nhau đã thừa nhận sự tham gia của họ và đã tuyên bố rằng mục tiêu của “Sự kiện” là để tạo ra một cái cớ cho sự chiếm đóng Mãn Châu của quân đội Quan Đông...”. Xem tài liệu về phiên tòa xử Hashimoto vì tội ác chiến tranh ở đây.

  • Một thiếu tá SS Đức Quốc xã thừa nhận tại phiên tòa Nuremberg rằng - theo lệnh của giám đốc Gestapo - hắn và một số đặc vụ Đức Quốc xã khác dàn cảnh một vụ tấn công vào tài sản và dân chúng Đức rồi đổ lỗi cho người Ba Lan để biện minh cho cuộc xâm lược Ba Lan. Tướng Đức Quốc xã Franz Halder cũng làm chứng tại phiên tòa Nuremberg rằng nhà lãnh đạo Đức Quốc xã Hermann Goering đã từng thừa nhận đốt cháy tòa nhà Quốc hội Đức vào năm 1933 rồi đổ lỗi cho những người cộng sản.

  • Nhà lãnh đạo Liên Xô Nikita Khrushchev thừa nhận bằng văn bản rằng Hồng quân Liên Xô đã bắn phá làng Mainila của Nga vào năm 1939 - trong khi đổ lỗi cuộc tấn công cho Phần Lan - để tạo ra cớ khởi động “Cuộc Chiến tranh Mùa đông” chống lại Phần Lan. Tổng thống Nga Boris Yeltsin đồng ý rằng nước Nga là bên xâm lược trong Cuộc Chiến tranh Mùa đông.

  • Israel thừa nhận rằng một nhóm khủng bố Israel hoạt động tại Ai Cập đã gài bom tại nhiều tòa nhà, bao gồm cả các cơ sở ngoại giao của Mỹ, rồi bỏ lại “bằng chứng” chứng minh người Ả rập là thủ phạm (một quả bom trong số đó phát nổ sớm, cho phép người Ai Cập xác định kẻ đánh bom; và nhiều thành viên Israel sau đó cũng thú nhận) .

  • CIA thừa nhận họ đã thuê người Iran trong những năm 1950 đóng giả làm Cộng sản đánh bom trong nội địa Iran để khiến người dân đất nước này chống lại vị thủ tướng được bầu cử dân chủ của họ.

  • Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ thừa nhận rằng chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã tiến hành vụ đánh bom năm 1955 vào một lãnh sự quán Thổ Nhĩ Kỳ tại Hy Lạp - đồng thời làm thiệt hại nơi sinh của người sáng lập đất nước Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại ở gần đó - và đổ lỗi cho Hy Lạp với mục đích kích động và biện minh cho bạo lực chống Hy Lạp.

  • Thủ tướng Anh thừa nhận với bộ trưởng quốc phòng Anh rằng ông ta và tổng thống Mỹ Dwight Eisenhower đã phê duyệt một kế hoạch năm 1957 thực hiện các cuộc tấn công trong nội địa Syria và đổ lỗi cho chính quyền Syria nhằm thay đổi chế độ nước này.

  • Cựu thủ tướng Ý cùng một thẩm phán và một viên tướng từng lãnh đạo cơ quan tình báo Ý thừa nhận rằng NATO, với sự giúp đỡ của Lầu Năm Góc và CIA, đã thực hiện đánh bom khủng bố tại Ý và các nước Châu Âu khác trong những năm 1950 và đổ lỗi cho cộng sản nhằm tập hợp sự ủng hộ của người dân đối với chính phủ của họ trong cuộc chiến chống chủ nghĩa cộng sản. Như một người tham gia vào chương trình từng là bí mật này tuyên bố: “Bạn phải tấn công thường dân, phụ nữ, trẻ em, những người vô tội, những người không hề liên quan đến bất cứ cuộc chơi chính trị nào. Lý do khá là đơn giản. Nó sẽ buộc những người này, công chúng Ý, quay ra với chính phủ và yêu cầu an ninh cao hơn.” (Ý và các nước Châu Âu khác là mục tiêu trong chiến dịch khủng bố này đã tham gia vào NATO trước khi những vụ đánh bom xảy ra.)



Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

Nga xâm lược Ukraina một lần nữa, một lần nữa... lại một lần nữa

Đoàn xe tiếp tế nhân đạo của Nga chuẩn bị tiến vào Ukraina
Những đoàn xe tiếp tế nhân đạo là thứ duy nhất Nga dùng để "xâm lược" Ukraina

Tác giả: William Blum
Nguồn: Anti-Empire Report
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

“Nga tăng cường hành động mà các quan chức Phương Tây và Ukraina mô tả là cuộc xâm lược bí mật vào ngày thứ tư [27 tháng 8], đưa các đội quân thiết giáp vượt qua biên giới để mở rộng xung đột sang một khu vực mới trên lãnh thổ Ukraina. Cuộc xâm nhập mới nhất, mà quân đội Ukraina cho biết là có 5 xe thiết giáp chở lính, ít nhất là lần thứ ba quân lính và vũ khí từ Nga đã vượt qua biên giới phía đông nam trong tuần.”

Không có bất kỳ bức ảnh nào trong câu chuyện của tờ New York Times cho thấy quân đội Nga hay xe thiết giáp.

Câu chuyện tiếp tục, “Chính quyền Obama khẳng định trong suốt các tuần qua rằng Nga đã di chuyển pháo binh, hệ thống phòng không và thiết giáp để hỗ trợ quân nổi dậy ở Donetsk và Luhansk. ‘Những cuộc xâm nhập cho thấy một cuộc phản công do Nga chỉ huy đang được chuẩn bị’, Jen Psaki, nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, nói. Trong bản tin vắn hàng ngày ở Washington, bà Psaki cũng chỉ trích ‘thái độ không sẵn sàng nói sự thật’ của chính quyền Nga về việc quân đội của họ đã đưa binh lính vào sâu trong lãnh thổ Ukraina 30 dặm.”

Ba mươi dặm sâu trong lãnh thổ Ukraina và không hề có một bức ảnh vệ tinh, hay một máy quay phim ở bất cứ đâu gần đó, thậm chí không có một phút video nào cho thấy điều đó. “Bà Psaki dường như đề cập tới những đoạn phim ghi hình binh lính Nga, do chính quyền Ukraina đưa ra.” Tờ Times có vẻ quên mất việc cho độc giả biết họ có thể xem những đoạn phim đó ở đâu.

“Mục tiêu của Nga, một quan chức Phương Tây nói, có thể là chiếm đóng một hành lang thoát ra biển trong trường hợp họ muốn thiết lập một vùng cho phe nổi dậy ở miền đông Ukraina.”

Điều đó dĩ nhiên là không xảy ra. Vậy cái gì đã xảy ra với tất cả những binh lính Nga đi sâu vào lãnh thổ Ukraina 30 dặm? Cái gì đã xảy ra với tất cả các xe bọc thép, vũ khí và trang thiết bị?

“Hoa Kỳ có những bức ảnh cho thấy pháo binh Nga di chuyển vào Ukraina, quan chức Hoa Kỳ nói. Một bức hình được chụp vào thứ năm vừa qua, đã cho một phóng viên tờ New York Times xem, cho thấy các đơn vị quân đội Nga đang di chuyển pháo tự hành vào Ukraina. Một bức ảnh khác vào ngày thứ bảy cho thấy đơn vị pháo binh đó trong vị trí chiến đấu ở Ukraina.”

Những bức ảnh đó đâu? Làm sao chúng ta biết đó là binh lính Nga? Làm sao chúng ta biết là những bức ảnh đó được chụp ở Ukraina? Nhưng quan trọng nhất là những bức ảnh khốn kiếp đó đâu?



Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Tại sao cuộc khủng hoảng Ukraine là lỗi của phương Tây

Tác giả: John J. Mearsheimer
Nguồn: Foreign Affairs

Nhận xét: Bài viết dưới đây là của John Mearsheimer, một trong những tác giả của cuốn sách gây tranh cãi Vận động Hành lang cho Israel (The Israel Lobby). Ngoại trưởng Sergey Lavrov của Nga, trong một bài phát biểu gần đây trước các giảng viên và sinh viên trường MGIMO vào ngày 1/9, đã nói như sau:

Những người hiểu biết, bao gồm cả ở phương Tây, vẫn có thể nhìn thấu qua những thông tin xuyên tạc. Số mới đây của tạp chí Ngoại giao (Foreign Affairs) (tháng 9 - 10 năm 2014) có đăng bài viết sâu sắc của Giáo sư John Mearsheimer trường đại học Chicago "Tại sao cuộc khủng hoảng Ukraine là lỗi của phương Tây", trong đó ông viết rằng Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu giờ đang đối mặt với một lựa chọn: hoặc là tăng thêm áp lực lên Nga trong khi tiếp tục hủy diệt Ukraine, điều sẽ mang lại tổn thất cho mọi bên liên quan, hoặc là "sang số" và giúp xây dựng một Ukraine thịnh vượng và trung lập, điều sẽ góp phần thúc đẩy tích cực sự hợp tác giữa Nga và phương Tây. Mọi bên đều được lợi với lựa chọn ấy. Tôi hoàn toàn đồng ý với điều đó. Nhưng trước hết, các nhà hoạch định chính sách phải thực sự lắng nghe những lời khôn ngoan này.

Theo quan điểm hiện hành của phương Tây, cuộc khủng hoảng tại Ukraine xuất phát từ chính những hành vi kích động của Nga. Tổng thống Nga Vladimir Putin, theo quan điểm này, được cho rằng đã sát nhập Crimea, trong một tham vọng lâu dài nhằm khôi phục lại đế chế Xô Viết, và thậm chí có thể ông còn đang nhắm đến phần còn lại của Ukraine, cũng như các quốc gia Đông Âu khác. Theo quan điểm này, việc lật đổ tổng thống Ukraine Viktor Yanukovych vào tháng 2 năm 2014 đơn thuần chỉ là một cái cớ cho ông Putin đưa ra quyết định cho phép quân đội Nga vào kiểm soát Ukraine.

Tuy nhiên, quan điểm này là sai lầm. Bản thân Mỹ và các nước đồng minh châu Âu mới là người thực sự chịu trách nhiệm nhiều nhất cho cuộc khủng hoảng này. Nguyên nhân chính của vấn đề, sự mở rộng của khối NATO, là yếu tố trọng tâm của một chiến lược còn lâu dài hơn thế nhằm lôi kéo Ukraine tách khỏi tầm ảnh hưởng của Nga, và sáp nhập nước này vào phương Tây. Cùng thời điểm đó, sự mở rộng về phía Đông của khối EU, cùng với sự hậu thuẫn của các nước phương Tây với những hoạt động đòi quyền dân chủ ở Ukraine – bắt đầu bằng cuộc Cách mạng Cam vào năm 2004 – cũng là những yếu tố rất quan trọng. Từ giữa thập niên 90, các nhà lãnh đạo Nga đã quyết liệt phản đối sự mở rộng của khối NATO, và trong những năm gần đây, họ đã làm rõ quan điểm của mình rằng họ sẽ không thể ngồi yên khi quốc gia láng giềng chiến lược của mình trở thành điểm tập kết của quân đội các nước phương Tây. Đối với Putin, việc lật đổ bất hợp pháp xảy ra với vị tổng thống thân Nga đã được dân cử ở đây – ông thẳng thắn đề cập về nó là một “cuộc đảo chính”, một giọt nước tràn ly. Ông đã phản ứng bằng cách nắm lấy Crimea, một bán đảo mà ông e ngại rằng NATO có thể đặt cứ điểm hải quân ở đó, và ông cũng sẽ tiếp tục làm lung lay tình hình chính trị tại Ukraine cho đến khi nước này từ bỏ nỗ lực gia nhập về phía các nước phương Tây.

Nhận xét: Bản thân Hoa Kỳ, NATO và Kiev đã làm rất tốt việc làm mất ổn định tình hình chính trị ở Ukraine rồi, không cần đến Nga.



Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Bóng chiều của lũ thái nhân cách

Tác giả: Kevin Barrett
Báo: The Canadian
Nguồn: Twilight of the Psychopaths

“Xã hội chúng ta đang được vận hành bởi những thằng điên nhằm những mục đích điên rồ. Tôi nghĩ rằng chúng ta đang bị điều khiển bởi những kẻ mất trí hướng đến những kết cục điên rồ và tôi nghĩ rằng tôi có thể bị bỏ vào nhà thương điên vì nói điều đó. Đấy là điều điên rồ nhất về nó.” – John Lennon từng nói, trước khi ông bị giết hại bởi một đối tượng bị điều khiển não của CIA, Mark David Chapman.


Khi Gandhi được hỏi ý kiến về nền văn minh phương Tây, ông nói rằng đó là một ý tưởng tốt. Nhưng câu nói thường được trích dẫn này có hàm ý sai lệch vì nó mặc định rằng nền văn minh là một điều tốt toàn diện.

Chúng ta vẫn được bảo con người văn minh sống một cách hòa bình và hợp tác với những người xung quanh, chia nhau làm những công việc cần thiết để mỗi người đều có thời gian rỗi để theo đuổi nghệ thuật hay nghiên cứu khoa học. Mặc dù đó là một ý tưởng đẹp đẽ, nhưng đó không phải là mô tả đúng đắn về những gì đã xảy ra trong cái gọi là những nền văn hóa tiên tiến trong 8.000 năm qua.

Nền văn minh, như chúng ta vẫn biết đến, phần lớn được tạo ra bởi những kẻ thái nhân cách. Tất cả các nền văn minh, kể cả của chúng ta, đều dựa trên chế độ nô lệ và “chiến tranh”. Nhân tiện nói thêm, từ thứ hai là một cách nói giảm nói tránh cho sự giết người hàng loạt.

Công thức hiện hành cho nền văn minh rất đơn giản:
  1. Dùng những lời dối trá và kĩ thuật tẩy não để tạo ra một cách có hệ thống một đạo quân những kẻ giết người hàng loạt được điều khiển;
  2. Dùng đạo quân đó để nô lệ hóa một số lớn người dân (tức là dành quyền kiểm soát sức lao động và thành quả lao động của họ);
  3. Dùng những thành quả tạo ra từ chế độ lao động nô lệ đó để cải thiện hơn nữa quá trình tẩy não (bằng cách sử dụng thặng dư kinh tế để trả lương cho bọn viết thuê, linh mục và nhân viên quan hệ công chúng). Rồi quay lại bước một và lặp lại quá trình.
    Những kẻ thái nhân cách đóng một vai trò vượt trội so với người bình thường trong sự phát triển của nền văn minh bởi vì chúng có khả năng tự nhiên để lừa dối, giết người, làm tổn thương và nói chung gây đau khổ cho những người khác mà không cảm thấy chút hối hận nào. Người phát minh ra nền văn minh - thủ lĩnh bộ tộc đầu tiên tẩy não thành công một đạo quân những kẻ giết người hàng loạt được điều khiển - hầu như chắc chắn là một kẻ thái nhân cách di truyền. Bắt đầu từ khám phá to lớn ấy, những kẻ thái nhân cách hưởng một lợi thế đáng kể so với những người khác trong cuộc đấu tranh giành quyền lực trong hệ thống thứ bậc của nền văn minh - đặc biệt là hệ thống thứ bậc trong quân đội.