Hiển thị các bài đăng có nhãn chiến tranh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chiến tranh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Giới hạn đỏ: Nga điều tàu chiến, tiếp viện vũ khí cho Syria

Tuần dương hạm Moskva

Tác giả: Tuấn Vũ
Nguồn: Báo Đất Việt

Tình hình Syria tiếp tục căng thẳng khi Nga quyết định đưa 4 chiến hạm hạng nặng đến áp sát quốc gia Trung Đông này với lý do để tập trận.

Thông tin Nga điều 4 chiến hạm đến áp sát Syria được hãng thông tấn RIA Novosti ngày 23/9 dẫn nguồn tin từ Hải quân Nga xác nhận. Theo đó, mục đích của cuộc diều động này là nhằm chuẩn bị lực lượng cho một cuộc tập trận, tuy nhiên Nga không tiết lộ địa điểm và thời điểm cụ thể diễn ra tập trận.

Nguồn tin cho biết thêm, 2 trong số 4 tàu chiến đã được triển khai tại biển Địa Trung Hải sau khi dời căn cứ hải quân tại Biển Đen trước đó. Tàu Moskva và tàu tuần tra Ladniy hiện đã xuất phát và chưa rõ khi nào sẽ tới vị trí tập trận.

Trong số những chiến hạm được Nga điều đến gần Syria lần này, sức mạnh khủng khiếp nhất là tuần dương hạm Moskva. Về vũ khí, Moskva được trang bị 16 quả tên lửa chống hạm siêu âm tầm xa P-500 Bazalt (NATO gọi là SS-N-12 “Sandbox”).

Hệ thống phóng của nó được bố trí ở phần đầu tàu, bên trái 4 cụm, bên phải 4 cụm (mỗi cụm 2 ống phóng). P-500 có vận tốc 1,7Mach, tầm bắn 550km, 11,7m, đường kính 884 mm, có thể lắp đặt đầu đạn hạt nhân lượng nổ 350 kiloton, hoặc đầu đạn thường nặng 1000kg.

Trong suốt quá trình bay đến mục tiêu, tên lửa P-500 được dẫn đường kết hợp quán tính và radar chủ động; các tham số về mục tiêu được hiệu chỉnh tự động thông qua hệ thống điều khiển được liên kết dữ liệu với máy bay Tu-95D hoặc trực thăng Ka-27B.

Về vũ khí phòng không, Moskva được trang bị chủ yếu là 64 quả tên lửa hạm đối không tầm xa S-300F (SA-N-6 Grumble), là phiên bản trên hạm của tên lửa phòng không mặt đất S-300PMU (tuần dương hạm hạt nhân “đàn anh” lớp Kirov có 96 quả).

Loại tên lửa này có tầm bắn 150km với máy bay và 30km với tên lửa đạn đạo, độ cao tác chiến 27km, bộ chiến đấu nặng 90kg, được phóng bằng hệ thống phóng thẳng đứng, 8 ống phóng được bố trí thành 2 cụm bên trái, phải của đuôi tàu, mỗi bên 4 ống.

Ngoài ra, Moskva còn được trang bị 2 cụm 2 ống loại tên lửa phòng không tầm gần 9K33M “Osa-M” (NATO gọi là SA-N-4 “Gecko”) với cơ số 40 quả tên lửa. Loại tên lửa này có chiều dài 3,2m, đường kính 0,21m, tầm bắn 15km, độ cao tác chiến 12km, vận tốc phóng lên tới 2,5Mach...

Với việc điều 4 chiến hạm đến áp sát Syria, Nga đang dần hoàn thiện sức mạnh tấn công khủng khiếp của mình khi có đủ cả: Không quân với những chiến đấu cơ Su-30SM, cường kích Su-24/25, trực thăng tấn công Mi-28N và máy bay vận tải, tiếp dầu...

Về sức mạnh phòng không, Nga đã điều đến Syria hệ thống phòng không SA-22, hệ thống Buk và có thể bao gồm cả hệ thống phòng không tầm cao S-300. Trong khi đó, để tăng khả năng cho lực lượng tăng thiết giáp, phương Tây cho rằng Nga đã triển khai một số lượng không xác định tăng chủ lực T-90, xe chiến đấu BTR-82A...

Với sự chuẩn bị "chu đáo" này, sức mạnh quân sự của Nga hiện diện tại quốc gia Trung Đông này thực sự rất đáng sợ.



Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

"Mạng nhện" căn cứ quân sự Mỹ phủ kín hành tinh

Tác giả: Trung Dũng
Nguồn: Quân đội nhân dân

Chính quyền Mỹ có hàng trăm căn cứ quân sự và hàng trăm nghìn binh sĩ, nhân viên quân sự đóng tại nhiều quốc gia trên thế giới. Ít ai ngờ rằng, hầu hết người dân Mỹ lại chưa từng một lần được nghe về những căn cứ này...

Tấm "mạng nhện" khổng lồ

Theo Tạp chí The Diplomat, Mỹ hiện có xấp xỉ 800 căn cứ quân sự trên khắp thế giới, điều hành bởi hơn 230.000 nhân viên quân sự. Mỹ cũng có khoảng 80.000 binh sĩ đang đóng quân tại Đông Á và Thái Bình Dương, trong đó có 50.000 binh sĩ tại 109 căn cứ ở Nhật Bản, 28.000 quân nhân khác làm nhiệm vụ tại 85 căn cứ ở Hàn Quốc. Ngoài ra, tại châu Âu, Mỹ vẫn duy trì 65.000 binh sĩ đóng tại 58 căn cứ ở I-ta-li-a và 179 căn cứ ở Đức.

Còn theo tờ World Bulletin, số căn cứ quân sự của Oa-sinh-tơn ở nước ngoài là 850, nhưng nếu tính cả các căn cứ nằm trong lãnh thổ Mỹ thì tổng cộng nước này có tới… 5.300 căn cứ. Chỉ có 43 quốc gia trên thế giới không có sự hiện diện của các lực lượng quân sự Mỹ.

Tuy nhiên, người ta cho rằng, con số thực có thể còn cao hơn những gì đã được công bố, bởi Mỹ chắc chắn còn sở hữu những căn cứ quân sự bí mật.

Nếu nhìn trên bản đồ thế giới, người ta sẽ có cảm giác như các căn cứ của Mỹ tạo thành một tấm "mạng nhện" dày đặc. Quân đội Mỹ đã mở rộng sự hiện diện quân sự tới mọi châu lục, ngoại trừ Nam Cực. Số lượng khổng lồ các căn cứ ở nước ngoài phần nào đã giúp Mỹ trở thành một siêu cường quốc quân sự của thế kỷ 21 và tạo cho Oa-sinh-tơn một vị thế đáng kể, xét cả về mặt chính trị lẫn quân sự.

Sự hiện diện quân sự của Mỹ trên khắp thế giới đặc biệt được mở rộng sau hai cuộc chiến ở I-rắc và Áp-ga-ni-xtan. Tổng cộng diện tích bề mặt của các căn cứ quân sự chính thức của Mỹ xấp xỉ 120.000km2, tức là còn lớn hơn lãnh thổ của một số quốc gia. Nằm trong các căn cứ này là 344.000 tòa nhà, 184.000 khu phức hợp và khoảng 48.000 tòa nhà khác dùng riêng cho các loại dịch vụ.

Như nhận định của tờ World Bulletin, về lý thuyết thì Mỹ không đủ tiềm lực tài chính để duy trì hoạt động của tất cả các căn cứ quân sự “chính thức” ở nước ngoài.

Nước Mỹ có an toàn hơn?

Chi phí quá lớn là nguyên nhân dẫn đến những tranh cãi về việc tại sao Mỹ lại cần nhiều căn cứ quân sự ở nước ngoài như vậy. Nhiều người còn băn khoăn về hiệu quả của những căn cứ này và đặt câu hỏi rằng, liệu chúng có thực sự làm cho nước Mỹ an toàn hơn?

Sau 6 năm nghiên cứu, Giáo sư Đa-vít Vai-nơ (David Vine) thuộc Trường Đại học American University mới đây đã xuất bản một cuốn sách, trong đó ông cho rằng, các căn cứ quân sự tại nước ngoài đang làm suy yếu an ninh quốc gia Mỹ cũng như “quyền lực mềm” của Oa-sinh-tơn ở bên ngoài lãnh thổ quốc gia. Giáo sư Đa-vít Vai-nơ trích lời bình luận của ông Brát-lây L.Bâu-man (Bradley L.Bowman), Giáo sư Học viện Quân sự Mỹ nhận định rằng, các căn cứ quân sự của Mỹ ở Trung Đông là “chất xúc tác chính” dẫn tới “chủ nghĩa bài Mỹ” và chủ nghĩa cực đoan. Điều này đã được chứng minh qua mối tương quan giữa số lượng các căn cứ và lực lượng Mỹ ở Trung Đông với hoạt động tuyển quân của nhóm khủng bố Al Qaeda.



Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Mỹ đã tấn công bao nhiêu nước trong ba thập kỷ qua?

Cờ Mỹ bóp nghẹt thế giới

Nguồn: Vietnam Plus

Trong vòng 3 thập niên, trải qua 5 đời Tổng thống, nước Mỹ đã phát động hàng loạt cuộc tấn công quân sự vào các nước khác. Dưới đây là những nét tóm tắt về các cuộc tấn công này và mức độ ủng hộ của cộng đồng quốc tế.

Ronald Reagan

  • Lebanon (Năm 1982-83): Binh sỹ Mỹ triển khai ở Lebanon trong thành phần lực lượng gìn giữ hòa bình 3 quốc gia. Cùng với Pháp, Tổng thống Reagan hạ lệnh mở các cuộc không kích có giới hạn vào Beirut để trả đũa cho vụ đánh bom vào các trại lính làm 299 lính Mỹ và Pháp thiệt mạng.
  • Grenada (1983): Cuộc xâm lược của khoảng 7.000 quân Mỹ cùng 300 lính trong Tổ chức các nước Châu Mỹ (OAS) sau khi nổ ra cuộc đảo chính tại quốc đảo vùng Caribe. Cuộc tấn công này bị Anh và Liên hợp quốc lên án nhưng nhận được sự ủng hộ của 6 quốc đảo vùng Caribe, nhóm cho rằng hành động này là chính đáng theo hiến chương OAS.
  • Libya (1986): Các trận không kích nhằm trừng phạt chế độ của nhà lãnh đạo Muammar Gaddafi sau vụ nổ tại một sàn disco ở Berlin (Đức) làm 79 người Mỹ bị thương và 2 người thiệt mạng. Nước Anh ủng hộ các vụ tấn công này nhưng Đại Hội đồng Liên hợp quốc lại lên án.

George H.W. Bush

  • Panama (1989): Cuộc xâm lược của hơn 26.000 lính Mỹ xảy ra sau khi nhà độc tài Manuel Noriega tuyên chiến với các lệnh trừng phạt của Mỹ đối với chính phủ Panama bị cáo buộc buôn lậu ma túy. Một lính thủy đánh bộ Mỹ thiệt mạng sau khi ông Noriega tuyên chiến, nhưng từ trước khi cuộc xâm lược bắt đầu.
  • Iraq (1991): Cuộc xâm lược Iraq với sự tham gia của 33 nước khác đã hối thúc Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc ra nghị quyết buộc Tổng thống Iraq khi đó là Saddam Hussein phải rút quân khỏi Kuwait.
  • Somalia (1992): Người Mỹ triển khai quân sang quốc gia châu Phi này với chiêu bài gìn giữ hòa bình và viện trợ nhân đạo theo nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.


Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Vài suy nghĩ về bức ảnh đang làm chấn động lương tâm châu Âu

Tác giả: Dan Sanchez
Nguồn: AntiMedia
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Một em bé biến thành bọt biển. Trôi dạt vào bờ, úp mặt xuống bùn. Gia đình em, những người tị nạn chạy trốn khỏi cuộc nội chiến ở Syria, đã cố gắng đến Hy Lạp, nhưng chiếc bè chở quá nhiều người của họ bị lật ở Địa Trung Hải và em chết đuối cùng anh trai và mẹ. Bức ảnh được lan truyền nhanh chóng trên mạng chụp cơ thể không còn sự sống của em bé ba tuổi Aylan Kurdi trên một bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ đã làm rung chuyển lương tâm phương Tây và buộc nước Mỹ phải chú ý đến cuộc khủng hoảng người tị nạn tại châu Âu.

Tin nhanh cho những công dân mù tịt của các cường quốc trong “thế giới tự do”: chiến tranh là như thế đấy. Như thế nhân lên mười triệu lần. Cái chỉ đơn giản là “chính sách đối ngoại” đối với bạn và chính phủ của bạn là sự tuyệt vọng và cái chết đối với những người đang nhận nó.

Những đứa trẻ cũng ngây thơ và quý giá như Aylan đang bị đẩy xuống biển ở Libya, bị thiêu cháy bởi máy bay không người lái ở Pakistan, hoặc bị bỏ đói đến chết ở Yemen trong suốt cả thời gian này, và tất cả đều được thực hiện bằng tiền của bạn. Và mỗi trường hợp đều tạo ra một cảnh tượng tuyệt vọng đau đớn và bi thảm khủng khiếp như trong bức ảnh trên, ngay cả khi nó không được chụp lại và truyền đi để hàng triệu người nhìn thấy.

Aylan chết đuối trong vòng tay của cha em, người cũng đã phải cố gắng tuyệt vọng để thoát khỏi chết đuối. Khúc đầu của thảm kịch ấy có lẽ trông giống như bức ảnh dưới đây của một gia đình người Syria tị nạn khác.

Thực ra nó chụp lại cảnh đến chứ không phải lúc khởi hành. Mặc dù vậy, đặc biệt là với những ai có con nhỏ, bức ảnh ấy là một cú đấm vào bụng. Chỉ cần một chút khả năng đồng cảm nhỏ nhất để ngay lập tức tưởng tượng người cha ấy cảm giác thế nào. Tuyệt vọng và không còn lối thoát. Cánh tay đứa con gái quàng quanh cổ ông. Đứa con trai rúc đầu vào lòng ông. Cả hai tìm đến ông để có được sự che chở mà ông không có khả năng cung cấp. Không có gì ngạc nhiên khi bức ảnh này cũng lan truyền rất nhanh.



Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Thảm cảnh người tị nạn ở châu Âu chạy trốn chiến tranh do phương Tây gây ra

Em bé Aylan Kurdi cùng mẹ chạy loạn khỏi cuộc chiến tranh tại Syria.
Em chết đuối nằm đây vì các chính quyền châu Âu lo xây rào chắn biên giới
thay vì giúp đỡ những nạn nhận của cuộc chiến tranh do họ gây ra.

Nguồn: drugoi.livejournal.com
Nguồn dịch: Kichbu Blog

Quân đội Hungary tiếp tục xây dựng dọc theo biên giới với Serbia hàng rào cao 3,5 mét, để cố gắng ngăn chặn hàng nghìn người di cư bất hợp pháp từ các khu vực giao tranh ở Syria, Afghanistan, Iraq tràn vào Liên minh Châu Âu thông qua khu vực Balkan. Chiều dài của hàng rào sẽ là 177 km, việc xây dựng dự kiến hoàn thành vào tháng Mười Một. Mặc dù các biện pháp đã được áp dụng, tình hình với người di cư tiếp tục xấu đi.

Người Hungary đang hy vọng rằng hàng rào mới sẽ ngăn chặn dòng người tị nạn Syria.

Vậy là mọi người trốn chạy khỏi chiến tranh đang tràn vào Châu Âu. Serbia bây giờ đang phải hứng chịu gánh nặng chính. Những người di cư đến đây từ Macedonia, và tập trung ở khu vực của thành phố Kanjiža (tỉnh Vojvodina), cách biên giới với Serbia mười kilomet. Mỗi 2-3 giờ nhóm 40 người thoát ra từ trung tâm Kanjiža. Họ nhằm hướng vào cánh rừng dọc theo Tisza (một nhánh của Danube) là biên giới nằm trên mười kilomet của Hungary. Những người dắt mối đã biết lịch tuần tra, và thường họ thành công. Nhưng để trả cho dịch vụ của mình, họ đòi không ít: 1500 euro cho mỗi người lớn và 1 000 euro cho mỗi đứa trẻ, Le Temps Thụy Sĩ viết.

Những người không thể đi bằng xe lửa ở Macedonia, dẫn tới biên giới với Serbia, đi theo đường tà vẹt, ngủ trong lều trên đường hoặc đơn giản ngay trên nền đất trống. Đêm đêm, từ 1000 đến 1500 người vượt qua biên giới một cách bất hợp pháp. Ít nhất, cũng chừng ấy người hàng ngày đến được Bulgaria. Nếu người di cư nộp đơn xin tị nạn ở Serbia, họ sẽ nhận được một giấy chứng nhận di chuyển tự do trong 72 giờ, mà về lý thuyết là cần để đến được các trung tâm đầy ắp người. Trong thực tế, ba ngày được sử dụng để vượt qua biên giới của Hungary - vào khu vực Schengen.



Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Hiroshima: Hòa bình kiểu Mỹ

Tác giả: Dmitry Sergeev
Nguồn: tvzvezda.ru
Nguồn dịch: Kichbu Blog

Ngày 6 tháng Tám vừa tròn 70 năm vụ đánh bom nguyên tử của Không quân Mỹ vào thành phố Hiroshima của Nhật Bản. Những sự thật chưa từng biết đến, những tài liệu bí mật và xác nhận của các nhân chứng của những sự kiện trong cuộc điều tra lịch sử của chúng được kênh truyền hình "Ngôi Sao" giới thiệu trong bộ phim mới «Hiroshima. Hòa bình theo kiểu Mỹ».

Những chiếc đồng hồ dừng lại trong buổi sớm mai

Tất cả các đồng hồ ở Hiroshima đã dừng lại vào thời điểm của vụ nổ - đúng vào lúc 08:15. Quả bom với tên gọi "Cậu bé» («Little Boy») đã ném xuống bởi máy bay B-29 «Enola Gay» của Mỹ, được điều khiển bởi chỉ huy của trung đoàn không quân hỗn hợp 509 Paul Tibbets và pháo thủ Tom Ferebi, phát nổ ở độ cao khoảng 600 m so với mặt đất với sức công phá tương đương 20 kiloton TNT. Trong tích tắc, Hiroshima đã biến thành đống đổ nát. Sóng nổ đã cuốn phăng những ngôi nhà, các công trình kiên cố bốc cháy. Sau 20 phút, thành phố bị bao phủ bởi trận mưa đen phóng xạ.

Một phần lớn của thành phố bị phá hủy, vụ nổ đã giết chết 70 nghìn người, thêm 60 nghìn chết vì nhiễm phóng xạ, bị bỏng và vết thương. Tâm chấn của vụ nổ đã xảy ra tại bệnh viện địa phương Sima. Những người nằm ở gần tâm chấn hơn đã bị chết ngay lập tức: thi thể của họ biến thành than và tro bụi, các nhân chứng nhớ lại. Nhiệt độ ở đây lên đến bốn nghìn độ: tại một nơi nóng như thế thậm chí cả kim cương cũng có thể tan chảy, con người đơn giản bốc thành hơi. Chim bay qua bốc cháy trong không khí, còn các vật liệu khô dễ cháy (ví dụ, giấy) bốc cháy ở khoảng cách hai cây số từ tâm chấn (!). Cửa kính trong các ngôi nhà bị thổi bay bởi sóng nổ ở khoảng cách đến 19 km.

Cô Reiko Yamada - một trong những người trải qua thảm họa khủng khiếp. Hôm nay, bà 82 tuổi. Trong phim "Hiroshima. Hòa bình kiểu Mỹ" bà nhớ lại buổi sáng hôm đó.

"Anh ấy đứng trước mặt tôi, cháy toàn thân, trên khuôn mặt của anh không còn lại thứ gì, - bà kể về một trong số người dân của thành phố mà bà đã nhìn thấy. Họ bị tác động trực tiếp của sóng ánh sáng. - Và sau đó anh gọi tên của em gái tôi. Chúng tôi sợ hãi và bỏ chạy. Và khi quay trở lại - anh ấy đã chết, ít nhất giá chúng tôi có thể biết được tên của anh ấy, con người không may mắn này, bởi anh biết tên chúng tôi".

Hầu như tất cả các bạn cùng lớp của Reiko - họ lúc bấy giờ 11 tuổi - đã bị chết, hoặc chết sau đó bởi vì nhiễm một tỷ lệ bức xạ. Vì bị bệnh nhiễm tia bức xạ cả em gái của người phụ nữ này cũng đã qua đời...

Truman không muốn nhường chiến thắng

Ba ngày sau, một thành phố khác của Nhật Bản - Nagasaki chịu đòn đánh khủng khiếp. Ai và tại sao lại cần các vụ ném bom nguyên tử này. Tại sao phải ném bom vào một đất nước đã suy yếu do chiến tranh, và đã sẵn sàng đầu hàng?

Tướng-đại tá Leonid Ivashov, cựu lãnh đạo GUMVS của Bộ Quốc phòng Nga, chuyên gia về địa chính trị và lịch sử quân sự, tin chắc - người người ủng hộ chiến dịch này là tổng thống Mỹ Harry Truman vừa nhậm chức.

"Và thậm chí lúc đó có nghĩa là những quả bom này sẽ cần phải được sử dụng trong các hoạt động chống lại quân đội Liên Xô", - Leonid Ivashov tin chắc.

Thật vậy, vào thời điểm đó binh lính Mỹ đã gây ra thiệt hại không thể gượng lại cho đối thủ của mình - Nhật Bản. Hơn sáu chục thành phố của Nhật Bản đã bị ném bom, các đảo Iwo Jima và Okinawa đã bị chiếm. Thêm vào đó, cả Hiroshima hay Nagasaki đều không có bất kỳ mục tiêu quân sự quan trọng nào.



Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Hiroshima và Nagasaki: Hồi ức kinh hoàng của các nạn nhân

Tác giả: Kim Ngân
Nguồn: Zing.vn

Tháng 8/1945, Mỹ thả hai quả bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima và Nagasaki (Nhật Bản), biến hai thành phố công nghiệp này trở thành nghĩa địa khổng lồ. Hồi ức về thời khắc kinh hoàng của những nhân chứng sống trong vụ thả bom ngày hôm đó sẽ không bao giờ phai theo năm tháng.

Hiroshima ngày 6/8/1945

Đó là một buổi sáng đầu tháng 8, mặt trời dần ló rạng trên bầu trời trong xanh, hứa hẹn một ngày ấm áp và dễ chịu. Những tia nắng dịu dàng chiếu xuống thành phố Hiroshima.

Bác sĩ Michihiko Hachiya, một nhân chứng sống cách tâm của vụ nổ khoảng 1 km, cho biết, ông trở về nhà sau một đêm trực trong bệnh viện và vô cùng mệt mỏi. Hayachi vào phòng khách để nằm nghỉ.

"Bỗng nhiên, một ánh sáng lóe lên khiến tôi giật mình. Chiếc đèn đá trong vườn bỗng sáng rực rỡ. Tôi tự hỏi, không biết ánh sáng này từ đâu. Đầu óc tôi trở nên mơ hồ. Quang cảnh tươi đẹp trước đấy đã biến mất và nhường chỗ cho bụi bặm và những đống đổ nát", Hachiya viết.

Người đàn ông này cho hay ông bị thương nặng và quần áo trên người cháy sạch nhưng vẫn cố gắng thoát khỏi đống đổ nát và chạy đi tìm người thân.

Một nhân chứng khác là ông Yoshitaka Kawamoto. Khi vụ nổ xảy ra, ông chỉ là một cậu bé 13 tuổi và đang ngồi trong lớp. "Tôi bị mắc kẹt dưới đống đổ nát, không thể di chuyển và cảm thấy đau khủng khiếp. Sau đó, những người còn sống trong lớp tôi bắt đầu hát vang bài hát truyền thống của trường. Chúng tôi nghĩ, ai đó bên ngoài sẽ nghe thấy và đến giúp. Nhưng không một ai xuất hiện. Tiếng hát nhỏ dần. Cuối cùng, chỉ còn lại mình tôi hát", Kawamoto nói.

Bà Akiko Takakura, 89 tuổi, là một trong số ít những người ở cách tâm của vụ nổ 300 m còn sống. "Hầu hết những ngôi nhà trong thành phố đều nát vụn dưới sức ép của quả bom. Tất cả những người ở ngoài trời khi đó đã chết ngay lập tức. Nhiều cái xác bốc cháy và biến dạng. Những người mắc kẹt dưới đống đổ nát rên rỉ cầu xin sự giúp đỡ. Những người thoát nạn nháo nhác chạy quanh. Tiếng rên rỉ, tiếng khóc, tiếng la ó,... vang lên ở khắp nơi. Cả thành phố ngập trong biển lửa", bà Takakura nói. Bà lão 89 tuổi cho hay, bà bị ám ảnh và sợ bất cứ thứ gì liên quan đến lửa kể từ khoảnh khắc đó.

Nagasaki ngày 9/8/1945

3 ngày sau, Mỹ tiếp tục ném quả bom nguyên tử thứ hai mang tên "Fat man" xuống Nagasaki, một thành phố cảng của Nhật Bản và phá hủy hơn 40% cơ sở hạ tầng tại khu vực này. Các bệnh viện không đủ chỗ để chăm sóc cho những người bị thương.

Michie Hattori, khi đó là một nữ sinh 15 tuổi, cho biết cô và bạn bè trong lớp đã chạy tới hầm trú ẩn khi tiếng báo động vang lên. "Khi quả bom phát nổ, tất cả những màu sắc quanh tôi đột nhiên trở thành một màu trắng rực rỡ. Một cơn gió mạnh đã đánh bật người tôi vào sâu trong hang. Tiếng gào khóc, la hét vang lên. Tôi lờ mờ nhìn thấy những bộ đồng phục học sinh đang bốc cháy", Hattori chia sẻ.

Một nhân chứng khác là Fumiko, cho hay, sau vụ nổ bà cùng một số người bạn quyết định quay trở lại trường học. "Trên đường, tôi thấy một sinh vật đen thui đang bò rất chậm. Tôi đã nghĩ, nó là một chú cá sấu vừa xổng khỏi vườn thú", Fumiko nói. Bà lão 84 tuổi cho biết, bà vô cùng sợ hãi khi nhận ra sinh vật kia là một nạn nhân.



Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Lịch sử nhuốm máu của Hoa Kỳ và những điều không dễ nói

Nguồn: Thiếu Long's Blog

Tại nước Mỹ nếu các bạn hỏi một người Việt, hay thậm chí là một người Mỹ rằng tại sao nước Mỹ to lớn như bây giờ, quá trình bành trướng lãnh thổ của Mỹ diễn ra như thế nào, ngoài Chiến tranh Việt Nam và các cuộc chiến gần đây thì Mỹ còn đem quân đánh những nơi nào v.v., thì các bạn sẽ thấy rằng họ không biết câu trả lời. Điều đó có lẽ từ sự tránh né nói về đề tài này trong giáo dục phổ thông và trên báo chí chính thống. Rất may, các trang thông tin trên Internet và các tác phẩm nghiên cứu chuyên sâu đã trình bày, liệt kê, miêu tả những sự kiện quan trọng, những giai đoạn trong suốt quá trình bành trướng khu vực và quốc tế, mở rộng cương thổ của Hoa Kỳ. Bài viết này tổng hợp lại các thông tin, sự kiện để phần nào giải đáp câu hỏi: Tại sao nước Mỹ rộng lớn như hiện nay.

Năm 1775, tướng George Washington, vốn là một viên tướng tư lệnh người thuộc địa gốc Anh, đã từng chỉ huy trung đoàn dân quân địa phương trang bị nhẹ ở thuộc địa Virginia đánh bại nhiều bộ tộc châu Mỹ bản xứ và thực dân Pháp, cùng các chiến hữu thành lập lực lượng nổi dậy "Lục quân Lục địa", lãnh đạo quân nổi dậy của 13 thuộc địa tạo phản chống thực dân Anh. Sau tám năm chiến tranh, thực dân Anh thua, phải ký hiệp định Paris 1783 rút quân ra khỏi 13 thuộc địa. George Washington và các chiến hữu tuyên bố 13 thuộc địa độc lập, ly khai nước Anh, và thành lập liên bang Hoa Kỳ.

Từ đó, mười ba thuộc địa trở thành mười ba tiểu bang nằm trong liên bang Mỹ. Từ 13 tiểu bang nguyên thủy, Mỹ đã bành trướng lãnh thổ lên thành một nước rộng lớn với 50 bang với nhiều lãnh thổ phụ thuộc, bao gồm vùng quốc hải (Insular area), Puerto Rico, Samoa, Guam, 2 quần đảo và 9 hòn đảo.

13 thuộc địa của Anh sau này trở thành 13 bang đầu tiên của Hoa Kỳ
Từ một quốc gia có diện tích khiêm tốn, Hoa Kỳ đã trở thành to lớn như hiện nay


Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Chiến tranh là thủ đoạn làm tiền của tài phiệt Mỹ!

Ngày tưởng niệm

Tác giả: Paul Craig Roberts
Nguồn: paulcraigroberts.org
Nguồn dịch: Blog Thời Thổ Tả

Tại sao người Mỹ không duyệt binh, hay diễu binh?

Đơn giản là họ không có chiến tranh Vệ quốc, chẳng ai xâm lược họ cả. Chiến tranh của họ là cướp bóc, phục vụ lợi ích các trùm tư bản thống trị.

Nhưng họ cũng có Ngày tưởng niệm - Memorial Day để nhớ những binh lính bị giết trong chiến tranh. Dân Mỹ được bảo rằng người chết chiến tranh đã chết vì họ và vì tự do của họ.

Nhưng một vị tướng thủy quân lục chiến Mỹ đã thách thức quan điểm này. Ông là Smedley Butler (1881- 1940). Ông nói các binh sĩ của mình chết vì lợi nhuận các nhà băng, cho Wall Street, Standard Oil và United Fruit. Ông có nhiều phát biểu chỉ trích thẳng thắn như vậy. Dưới đây là đoạn trích từ bài phát biểu của Smedley Butler năm 1933:

Chiến tranh chỉ là một thủ đoạn làm tiền. Tôi tin rằng mô tả tốt nhất cho thủ đoạn là một thứ mà thực chất hoàn toàn không giống vẻ bề ngoài của nó với đa số mọi người. Chỉ có một nhóm nhỏ nội bộ biết nó là cái gì. Nó được tiến hành vì lợi ích của một số rất ít và số đông phải trả giá.

Tôi tin và ủng hộ việc phòng thủ đầy đủ tại bờ biển và chỉ vậy thôi. Nếu một quốc gia đến đây để gây chiến thì chúng ta sẽ chiến đấu. Rắc rối với nước Mỹ là ở chỗ khi đồng đô la chỉ kiếm được 6% ở đây, nó muốn đi ra nước ngoài để có được 100%. Khi đó lá cờ theo sau đồng đô la và những người lính theo sau lá cờ.

Tôi sẽ không đi ra chiến trường một lần nữa như tôi đã làm để bảo vệ một số khoản đầu tư tệ hại của các chủ nhà băng. Chỉ có hai điều đáng để chúng ta chiến đấu vì nó. Một là bảo vệ ngôi nhà của chúng ta và điều kia là bản Tuyên ngôn nhân quyền. Chiến tranh vì bất cứ lý do nào khác chỉ đơn giản là thủ đoạn làm tiền.

Không có một thủ đoạn nào mà băng đảng quân sự không biết. Chúng có "kẻ chỉ tay" để chỉ ra kẻ thù, "kẻ cơ bắp" để tiêu diệt kẻ thù, "kẻ đầu não" để lên kế hoạch chiến tranh, và một "Ông Chủ Lớn" là Chủ nghĩa tư bản-Siêu quốc gia.

Có thể là kỳ lạ khi tôi, một quân nhân, lại sử dụng cách so sánh như vậy. Tính trung thực buộc tôi phải làm vậy. Tôi đã trải qua 33 năm và 4 tháng phục vụ quân đội như một thành viên của lực lượng quân đội lanh lợi nhất của đất nước này, Thủy quân lục chiến. Tôi phục vụ trong tất cả các cấp bậc sĩ quan từ hạ sĩ đến thiếu tướng. Và trong khoảng thời gian đó, tôi đã dành hầu hết thời gian của mình làm một kẻ cơ bắp cao cấp cho Doanh Nghiệp Lớn, cho Wall Street và cho các chủ nhà băng. Tóm lại, tôi là một tên kẻ cướp, một tên gangster cho giới tư bản.

Tôi đã ngờ mình chỉ là một bộ phận của thủ đoạn làm tiền lúc đó. Bây giờ thì tôi chắc chắn điều đó. Giống như tất cả các thành viên của nghề quân sự, tôi không bao giờ có một ý nghĩ của riêng mình cho đến khi tôi rời khỏi nghĩa vụ. Chức năng suy nghĩ của tôi bị kìm chế lại khi tôi tuân lệnh từ cấp cao hơn. Đây là đặc điểm chung với bất cứ ai trong quân đội.

Tôi đã giúp biến Mexico, đặc biệt là Tampico, trở thành an toàn cho lợi ích dầu mỏ Mỹ năm 1914. Tôi đã giúp biến Haiti và Cuba thành nơi tươm tất cho các gã nhân viên National City Bank nhặt nhạnh những khoản thu hái. Tôi đã giúp hãm hiếp nửa tá các nước cộng hòa Trung Mỹ vì lợi ích của Wall Street. Hồ sơ cướp đoạt còn dài. Tôi đã giúp thanh lọc Nicaragua cho các nhà băng quốc tế của Brown Brothers trong 1909-1912. Tôi đã mang ánh sáng đến Cộng hòa Dominica vì quyền lợi ngành mía đường Mỹ năm 1916. Ở Trung Quốc tôi đã giúp để Standard Oil tự do hành động mà không bị cản trở.

Trong những năm qua, như những gã đằng sau hay nói, tôi đã là một tay làm tiền cỡ bự. Nhìn lại, tôi thấy rằng tôi có đủ khả năng để cho trùm mafia Al Capone vài lời khuyên. Điều tốt nhất hắn có thể đạt được là hoạt động làm tiền ở ba quận. Còn tôi hoạt động trên ba châu lục.



Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Cựu quan chức Israel: "Xung đột tại Ukraine còn kéo dài vì Mỹ muốn thế"

Xung đột Ukraine

Nguồn: Một Thế Giới

Xung đột tại Ukraine còn kéo dài vì Mỹ vẫn tiếp tục những nỗ lực làm suy yếu và cô lập Nga, Ukraine đã được người Mỹ sử dụng trong mục đích này, một cựu quan chức Israel nói với Sputnik News ngày 6.4.

"Sáng kiến tạo ra cuộc xung đột này (ở Ukraine) đến từ Mỹ. Khi nào họ còn thấy rằng cuộc khủng hoảng ở Ukraine có lợi để họ làm suy yếu và cô lập Nga, thì cuộc xung đột này còn kéo dài", ông Kedmi, cựu lãnh đạo của Nativ, cơ quan xúc tiến di cư từ Liên Xô sang Israel nói về việc xung đột tại Ukraine còn kéo dài với truyền thông.

Trước đó cũng trong ngày 6.4, Ngoại trưởng nga Sergei Lavrov nói với Tổng giám đốc cơ quan tin tức Rossiya Segodnya là ông Dmitry Kiselev rằng Mỹ cố gắng để tước đi mọi mối quan hệ của các nước với Nga.

Ông Kedmi cho rằng chính Mỹ mới là đạo diễn chính của khủng hoảng Ukraine và là kẻ khơi mào cuộc xung đột, trong khi Nga chỉ đơn giản là phản ứng lại các hành động khiêu khích của Mỹ. Theo ông Kedmi, trong tương lai xung đột Ukraine có kết thúc hay không thì sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định của Mỹ.

"Châu Âu không có vai trò gì cả, bởi tất cả mọi thứ được kiểm soát từ Washington. Chính quyền Ukraine cũng làm mọi thứ mà Washington sai bảo mà không có ý kiến riêng", ông Kedmi nói, và nói thêm rằng lực lượng hòa bình nếu được triển khai tại Ukraine cũng sẽ không giải quyết gì được cho tình hình xung đột.

Vào tháng 4.2014, lực lượng Kiev đã phát động một chiến dịch quân sự để chống lại những người ủng hộ độc lập ở miền Đông Ukraine, những người từ chối công nhận tính hợp pháp của chính quyền mới tại Ukraine, lên nắm quyền sau cuộc đảo chính tại Maidan.

Ngày 12.2, một thỏa thuận hòa bình đã được ký tại Minsk là một gói biện pháp ngăn chặn xung đột tại miền Đông Ukraine. Danh sách 13 điểm này bao gồm một lệnh ngừng bắn vào ngày 15.2. Tuy nhiên, theo ông Kedmi thì chỉ có lệnh ngừng bắn là được thực thi một cách khá nghiêm túc.

Xem thêm: