Hiển thị các bài đăng có nhãn khủng bố. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn khủng bố. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Vụ tấn công 11/9/2001: Đâu là sự thật?

Nguồn: XãLuận.com

Nhận xét: Hôm nay nhân kỷ niệm 14 năm ngày xảy ra vụ tấn công 11/9 vào nước Mỹ, mình đăng lại bài viết này. Đây chỉ là một phần rất nhỏ những điểm bất hợp lý trong phiên bản mà chính phủ Mỹ đưa ra. Số lượng bằng chứng cho thấy đó là một vụ tấn công cờ giả được dàn dựng từ trước còn cao hơn cả núi. Vụ tấn công này được dàn dựng để khiến dân chúng Mỹ chấp nhận cuộc chiến tranh chống khủng bố không có hồi kết cùng tất cả những biện pháp giám sát, đàn áp hà khắc vì lý do "an ninh" mà chúng ta biết từ đó đến nay.

Ngày 12-9 năm nay, khán giả kênh truyền hình Channel 1 của Nga được xem bộ phim tài liệu 11-9: Điều tra từ tọa độ 0 của nhà chính luận Ý Julietto Kieza, một đại biểu Liên hiệp châu Âu. Bộ phim lột trần và phủ nhận kiến giải chính thức mà Chính phủ Mỹ đã đưa ra.

Trước đây, đã có những phim gai góc nói về sự kiện 11-9 như: Confronting evidence của Jimmy Walter và Loose change của Dylan. Và nay, 11-9: Điều tra từ tọa độ 0 là một phim khác nữa – để làm gì chứ? Kieza tin tưởng: “Ở các bộ phim trước, người ta mới chỉ bắt tay thực hiện điều chúng tôi đã làm được. Họ đặt câu hỏi nhưng không đưa ra được câu trả lời thuyết phục”.

FBI không buộc tội Bin Laden

Trên thực tế, ngay từ những phút đầu tiên, 11-9: Điều tra từ tọa độ 0 gây kinh ngạc cho một số chuyên gia có uy tín thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau như: vật lý, hóa học, hàng không, ngoại giao. Ngay từ đầu, bộ phim đưa ra một sự kiện lạ lùng: Trên website của FBI (Cục Điều tra Liên bang Mỹ), Osama Bin Laden được liệt vào danh sách những tay khủng bố nguy hiểm nhất, nhưng y lại không bị buộc tội trong vụ khủng bố ngày 11-9, bất chấp chính bản thân y đã tuyên bố nhận trách nhiệm về vụ khủng bố kinh hoàng này. Trước những câu hỏi gây hoang mang, FBI thoái thác: “Không có đủ chứng cứ”.

Sau này, Varlamova, phóng viên Báo Tuần lễ của Nga, nghiên cứu sâu những mâu thuẫn và những điểm không thích hợp trong cách kiến giải chính thức do Viện Tiêu chuẩn và Công nghệ Mỹ đưa ra năm 2006. Lối kiến giải này được phân tán khắp nơi như căn nhà nhỏ bằng giấy carton dưới trận bão chứng cứ - do các nhà chuyên môn đưa ra - đầy thuyết phục mang tính dọa dẫm. Dĩ nhiên, các tác giả của bộ phim không phải là cơ quan điều tra, họ còn mơ hồ về câu chuyện này, nhưng... Sau khi xem phim, chỉ người ủng hộ Tổng thống Bush một cách kiên quyết nhất mới bảo vệ tính chân thực của Chính phủ Mỹ như trước đây. Còn đối với những người theo chủ nghĩa hoài nghi, đó là những khoảnh khắc sáng tỏ nhất.



Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

Sự thật về cuộc thảm sát của NATO tại Libya năm 2011

Gaddafi được yêu mến trên khắp lục địa châu Phi đến nỗi
các thủ lĩnh bộ tộc tôn ông làm "Hoàng đế Châu Phi"

Tác giả: Niall Bradley
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Lạc trong bể khổ La Mã
Và tất cả lũ trẻ hóa điên

- The End, The Doors

Điều hiển nhiên không cần nói là hiếm khi chúng ta có được một bức tranh chính xác về thực tiễn từ giới truyền thông doanh nghiệp, điều mà một nền báo chí độc lập lẽ ra mang lại. Chủ nhật vừa qua, tôi và Joe Quinn phỏng vấn một cặp vợ chồng rất bình thường với một câu chuyện rất khác thường: hai doanh nhân James và Joanne Moriarty và việc làm thế nào họ thoát khỏi bọn khủng bố Al Qaeda trong “cuộc cách mạng Libya” năm 2011. Lắng nghe James và Joanne kể lại câu chuyện của họ, chúng tôi không thể nào không nghĩ về tầm quan trọng, đối với mỗi con người trên hành tinh này, của vấn đề những kẻ thái nhân cách ở vị trí quyền lực.

Hai vợ chồng Moriarty trình bày ba động cơ mạnh mẽ thúc đẩy các cường quốc phương Tây và những kẻ đầu sỏ tài chính quốc tế hủy diệt Libya:

  • cản trở kế hoạch mà Gaddafi đang thực hiện hướng tới thiết lập một đồng tiền đảm bảo bằng vàng, mà cuối cùng sẽ được dùng làm đồng tiền chung cho châu Phi. Điều này sẽ đoàn kết các quốc gia châu Phi và giải phóng họ khỏi chủ nghĩa đế quốc phương Tây.
  • mong muốn của Hoa Kỳ thành lập AFRICOM nhằm kiểm soát châu Phi về mặt quân sự và đẩy lui đầu tư của Trung Quốc.
  • một vụ kiện được thuật lại với đòi hỏi bồi thường là 7 ngàn tỷ đôla do Gaddafi khởi xướng thay mặt cho tất cả các nước châu Phi tham gia về các thiệt hại phát sinh từ những điều ước với các nước châu Âu từ thời kỳ thuộc địa đã bị các nước châu Âu phá vỡ.

Vậy là ngược với danh nghĩa “giải phóng nhân dân Libya khỏi một tên độc tài”, cuộc oanh tạc của NATO vào Libya năm 2011 là để duy trì sự thống trị của Hoa Kỳ và châu Âu đối với châu Phi.

Nhưng điều thực sự hiện rõ trong cuộc phỏng vấn hút hồn với cặp vợ chồng Moriarty là sự khinh suất đến cực độ thể hiện tại Libya (và thực ra là cả các nơi khác nữa) của cả NATO và lực lượng “nổi loạn”, cũng như sự thích thú của chúng khi chúng xé nát cả đất nước ấy ra. Những con thú điên cuồng này được tiếp cận với vũ khí công nghệ cao của phương Tây, cho phép chúng “đạt được những kỳ tích của sự hủy diệt” mà trước đây chỉ có “các vị thần” mới có thể thực hiện. Những gì chúng làm thể hiện rõ bản chất thái nhân cách và là đỉnh cao tà ác của nền văn minh phương Tây cũng như nguyên lý hủy diệt mà chúng lấy làm ý thức hệ.

Trong số các chủ đề chúng tôi thảo luận có câu chuyện làm thế nào hai doanh nhân Texas đến Libya; Libya - và Gaddafi thực sự là thế nào trước năm 2011; những động lực ý thực hệ thực sự cho cuộc “can thiệp nhân đạo” - liệt kê ở trên; các tội ác chiến tranh mà hai vợ chồng Moriarty chứng kiến trong khi họ đi khắp đất nước với tư cách là những quan sát viên quốc tế thay mặt một ủy ban tìm hiểu thực tế thành lập bởi một tổ chức thanh niên quốc tế; cuộc trốn thoát đáng kinh ngạc của họ khỏi bàn tay bọn khủng bố; và sự hành hạ, đàn áp từ chính phủ Hoa Kỳ mà ngày nay họ đang phải chịu đựng.

Một trong những điểm quan trọng nhất để hiểu về Libya vào năm 2011 là Gaddafi đã không còn là nhà lãnh đạo chính trị chính thức của đất nước. Từ năm 2006, ông về cơ bản chỉ là lãnh tụ tinh thần của Libya, mặc dù ông vẫn tiếp tục đại diện cho lợi ích của nhân dân trên trường quốc tế. Hình thức cai trị đất nước - Libyan Arab Jamahiriya - về cơ bản là xã hội chủ nghĩa, nhưng nó còn hơn thế nhiều. Gaddafi đã tạo ra, hoặc là nguồn cảm hứng cho, thứ gần nhất mà bạn có thể có với “vùng đất hoàn mỹ” trên Trái Đất. Libya không chỉ là dân chủ (theo nghĩa tích cực của từ này), nó còn nhân đạo theo một cách chưa từng thấy ở phương Tây trong một thời gian rất, rất dài.

Cái thế giới tưởng tượng mà bạn có thể đã mơ ước, nơi không có nợ nần, không có công ty bảo hiểm, không có ngân hàng (chắc chắn là không có Ngân hàng Trung ương), và nơi nhu cầu của tất cả mọi người đều được đáp ứng… vâng, đó là Libya trước năm 2011. Phần lớn tranh chấp được giải quyết giữa người dân với nhau mà không có sự can thiệp của chính quyền. Quân đội khiêm tốn của Libya được trang bị vũ khí của Liên Xô từ những năm 1980, và do đó là mục tiêu dễ dàng cho hỏa lực áp đảo của NATO.

Nhận xét: Để biết rõ hơn về đất nước Libya trước khi NATO biến nó thành địa ngục trần gian ngày nay, mời các bạn xem bài: Libya: Mười điều bạn chưa biết về Gaddafi



Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Video: Thiên đường bị đánh cắp

Tác giả: Stefan Verstappen
Nguồn: chinastrategies.com

Chúng ta đang ở trong tình trạng này của chúng ta, tình trạng chiến tranh, tình trạng suy thoái kinh tế, tình trạng tài nguyên kiệt quệ, là bởi vì lòng tham của những kẻ thái nhân cách. Chúng nghĩ rằng chúng có thể tạo ra thế giới của riêng chúng. Hãy nhìn cái thế giới chúng đã tạo ra này.
Laura Knight-Jadczyk

Để xem phụ đề tiếng Việt, nhấn vào chữ CC ở góc dưới bên phải video rồi chọn Tiếng Việt.


Thiên đường bị đánh cắp - Đừng cho con cái bạn xem


Thiên đường bị đánh cắp - Chuyện hoang đường về sự hiệu quả



Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Chương trình tra tấn CIA: Ba Lan trả giá cho tội lỗi của Hoa Kỳ

Tác giả: Nat Parry
Nguồn: Essential Opinion
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Một trong những điều nực cười nhất của cuộc chiến chống khủng bố của Hoa Kỳ và quan hệ xuyên Đại Tây Dương là trách nhiệm dân chủ và bảo vệ nhân quyền ở các nước cựu Liên Bang Soviet có vẻ mạnh mẽ hơn là ở chính quê nhà Hoa Kỳ vào lúc này. Điều này được nêu bật một lần nữa vào tháng trước khi Ba Lan thanh toán ¼ triệu dollar cho hai nghi phạm khủng bố bị CIA tra tấn tại nhà tù bí mật trên lãnh thổ Ba Lan từ năm 2002 đến 2003.

Với phán quyết của Tòa Án Nhân Quyền Châu Âu (ECHR), bản án đã gây ra sự phẫn nộ cho nhiều người Ba Lan. Họ cảm thấy không công bằng khi bị trừng phạt bởi những sai trái của Hoa Kỳ. “Chúng tôi phải trả tiền bồi thường mặc dù người của chúng tôi không làm gì sai,” cựu ngoại trưởng Ba Lan Radoslaw Sikorski nói. Sikorski cho biết Ba Lan là nước duy nhất đã nhận trách nhiệm về việc các quan chức cấp cao của họ cho phép CIA vi phạm nhân quyền trên lãnh thổ của họ.

Sự thiếu trách nhiệm này bao gồm cả Hoa Kỳ. Họ không điều tra hay xét xử các quan chức cấp cao cho phép vi phạm nhân quyền tại các nhà tù bí mật của CIA ở Ba Lan hay bất cứ đâu trên thế giới.

Trong số 119 tù nhân được biết bị giam giữ tại các nhà tù bí mật của CIA từ năm 2001 đến năm 2006, có ít nhất 39 người bị thành viên của CIA tra tấn, theo báo cáo của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện về tra tấn được công báo vào tháng 12 vừa qua. Hai cá nhân bị tra tấn ở Ba Lan, Abu Zabaydah và Abd al-Rahim al-Nashiri, đã được chuyển tới vịnh Guantanamo, họ ở đó cho tới năm 2006.

Trong khi al-Nashiri đang bị xét xử vì bị cho là đã tổ chức đánh bom chiến hạm USS Cole vào năm 2000 thì Abu Zubayah được coi là một trong số những “tù nhân vĩnh viễn” của Guantanamo khi không có bản án hay phiên tòa nào được dự định. Thậm chí không có một quyết định sơ bộ nào cho trường hợp của anh trong gần bảy năm. Trong một bài viết ngày 12 tháng 5 năm 2015, tờ ProPublica cho biết trường hợp của anh đã bị trì hoãn “2.477 ngày và vẫn tiếp tục”.

Một trong các luật sư của anh, Hellen Duffy, viết trong tờ Guardian vào tháng 12 vừa qua, sau khi bản tóm tắt báo cáo của thượng viện được công bố, “hiện giờ Abu Zubaydah có thể được coi là tang vật loại A” trong chương trình giam giữ và tra tấn của CIA.

“Anh ấy có vinh dự đáng tiếc là nạn nhân đầu tiên của chương trình tra tấn CIA. Như báo cáo đã làm rõ, nhiều kỹ thuật tra tấn (hay “thẩm vấn nâng cao”) đã được phát triển và anh ấy là tù nhân duy nhất chúng ta biết đã bị trải qua tất cả những thứ đó,” Duffy viết.

Báo cáo của thượng viện có khoảng 1.000 dẫn chiếu đến trường hợp Abu Zubaydah, xác nhận các phát hiện của ECHR liên quan đến những kỹ thuật thẩm vấn mà anh ta phải chịu đựng.

Trong đó có “walling” (liên tục bị ném vào tường), không cho ngủ tới 180 giờ (thường là khỏa thân trong tư thế căng thẳng) và nhấn nước. Việc nhấn nước Abu Zubaydah, anh ta bị nhấn nước 83 lần trong 1 tháng, được cấp cao nhất của chính quyền Hoa Kỳ cho phép.

Anh ta cũng phải chịu những hình thức giam giữ cực đoan.

“Trong 20 ngày liên tục của 'giai đoạn thẩm vấn quyết định', AbuZubayah bị giam tổng cộng 266 giờ (11 ngày, 2 giờ) trong một chiếc hộp giam giữ có kích thước bằng chiếc quan tài và 22 giờ trong hộp giam nhỏ với chiều rộng 0,53 cm, chiều sâu 0,77m và chiều cao 0,77m,” theo báo cáo của thượng viện. “Nhân viên thẩm vấn của CIA nói với Abu Zubaydah rằng cách duy nhất anh ta có thể ra khỏi nhà tù là trong một chiếc hộp giam hình quan tài.”



Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Những gì Nhà Trắng nói về vụ tiêu diệt Bin Laden là hoàn toàn bịa đặt

Bin Laden

Nguồn: VnExpress

Nhà báo từng đoạt giải Pulitzer, Seymour Hersh, cáo buộc Nhà Trắng nói dối về chiến dịch tiêu diệt bin Laden với một bài viết dài, phần lớn dựa vào thông tin do một quan chức tình báo cấp cao Mỹ về hưu cung cấp. Những thông tin ông đưa ra hoàn toàn trái ngược với điều Nhà Trắng và truyền thông từng công bố trong 4 năm sau cuộc đột kích.

Bin Laden bị quản thúc

Theo Hersh, Bin Laden không ẩn náu tại Abbattobad, bắc Pakistan mà ông ta bị nhân viên an ninh của nước này quản thúc tại đó trong 5 năm, với hỗ trợ tài chính từ Arab Saudi. Khi tiến hành chiến dịch tiêu diệt năm 2011, lính đặc nhiệm SEAL của Mỹ không phải đang thực hiện một sứ nhiệm nguy hiểm và nhiều bất trắc, mà lính gác Pakistan chỉ đơn giản để đặc nhiệm SEAL bay trực thăng đến khu nhà vào đêm đột kích.

CIA không tự xác định vị trí của bin Laden

NY Times tháng 5/2011 viết rằng "sau gần một thập kỷ săn lùng Osama bin Laden, đột phá đã đến vào tháng 8/2010, khi giới chức nhận dạng và xác định được vị trí kẻ chuyển tin thân cận nhất của hắn".

Tuy nhiên, theo Hersh, CIA không tìm được nơi trú ngụ của bin Laden bằng cách theo dõi kẻ đưa tin, mà một cựu quan chức tình báo Pakistan cấp cao đã tiết lộ bí mật để đổi lấy tiền thưởng 25 triệu USD.

Pakistan biết và hỗ trợ chiến dịch

New Yorker từng viết rằng "Obama quyết định không thông báo hoặc làm việc với Pakistan. Một cố vấn cao cấp của tổng thống cho biết Nhà Trắng lo ngại Pakistan sẽ không giữ bí mật về nhiệm vụ này".

Trong khi đó, Hersh viết rằng "lời nói dối trắng trợn nhất là hai lãnh đạo quân sự cao cấp nhất của Pakistan, là Tham mưu trưởng, tướng Ashfaq Parvez Kayani, và giám đốc cơ quan tình báo Pakistan (ISI), tướng Ahmed Shuja Pasha, không được thông báo về sứ mệnh của Mỹ. Thực chất, Obama đã nghi ngại người trong khu nhà không phải là bin Laden và sau đó nhận được bằng chứng là DNA của tên trùm khủng bố". Chính Kayani và Pasha là những người hỗ trợ việc lấy mẫu.

Không có đấu súng

"Một đơn vị SEAL vừa tiến đến hè lát đá ở lối vào phía trước ngôi nhà thì Abrar-a, người đàn ông to lớn, để râu, trong bộ trang phục truyền thống shalwar kameez màu kem xuất hiện với một khẩu AK-47. Ông ta bị bắn chết với phát đạn vào ngực cùng với người vợ có tên Bushra, người lúc đó đứng cạnh ông ta và không mang vũ khí", New Yorker, tháng 8/2011 đăng.

New York Times hồi tháng 5/2011 cũng viết "Abu Ahmed al-Kuwaiti, kẻ chuyển tin của Osama bin Laden, nổ súng từ phía sau một cánh cửa của nhà khách. Đặc nhiệm tiêu diệt ông ta. Vợ hắn bị dính đạn trong cuộc đấu súng và thiệt mạng".

Trong khi đó, nhà báo Hersh viết rằng "ngoài những viên đạn bắn bin Laden ra thì không còn cuộc nổ súng nào khác".



Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Thành viên NATO Thổ Nhĩ Kỳ cung cấp vũ khí cho khủng bố?

Hiến binh Seyhan chặn một đoàn xe của MIT khi đang trên đường đến Syria, năm 2014

Nguồn: An Ninh Thế Giới

Theo tin báo chí Thổ Nhĩ Kỳ, giới tình báo nước này bị tố cáo buôn lậu vũ khí cho các phần tử Al-Qaeda ở Syria. Các loại vũ khí bao gồm đầu đạn rocket, được chở lậu trên 7 chiếc xe tải hạng nặng dưới quyền kiểm soát trực tiếp của Cơ quan Tình báo Thổ Nhĩ Kỳ (MIT), tuy nhiên đã buộc phải tháo dỡ theo lệnh từ ông Aziz Takci, Chánh án Tòa án thành phố Adana.

Tuy nhiên, ông Takci, ngay lập tức bị cách chức và 13 binh sĩ của ông tham gia lục soát đoàn xe tải bị kết tội "làm gián điệp", một loại trọng tội có thể phải chịu án phạt lên đến 20 năm tù.

Ông Huseyin Celik, Phó chủ tịch đảng Công lý và Phát triển của Tổng thống Erdogan một mặt khẳng định đoàn đó do MIT sở hữu, nhưng cương quyết khẳng định bằng lý luận…cùn: "Bên trong chiếc xe có gì thì cũng chẳng liên quan đến ai cả. Những công tố viên này đang làm việc cho ai? Dừng đoàn xe MIT đồng nghĩa với việc các ông ấy không biết giới hạn của mình". Chủ tịch đảng này nay là Tổng thống đương nhiệm thì nói trắng ra: "Không ai được lục soát đoàn xe của MIT. Những chiếc xe này đang tiếp tế nhân đạo cho người dân Turkmenistan".

Việc tố cáo hoạt động buôn lậu vũ khí do MIT tổ chức được hé lộ trong nhiều tư liệu mà giới hacker thu thập được từ Bộ Tư lệnh Hiến binh và cả trên Internet. Các thông tin cho thấy MIT đang buôn lậu nhiều loại vũ khí cho tổ chức khủng bố Al-Qaeda.

Thổ Nhĩ Kỳ là một thành viên của Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) nhưng liên tục thoái thác từ chối tham gia liên minh chống tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) do Mỹ dẫn đầu cùng với Arập Xêút, Qatar, Jordan và Các Tiểu vương Quốc Arab Thống nhất. Chính quyền Cộng hòa (Hồi giáo Sunni) Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố chưa có thời gian chống IS, ưu tiên hàng đầu của họ là lật đổ chính quyền Assad (Syria) - người sắc tộc Alawite, một nhánh Hồi giáo Shiite. Nhiều luồng dư luận cho rằng, Thổ Nhĩ Kỳ là cầu nối cho hoạt động rửa tiền và cung cấp chiến binh cho IS và các nhóm Hồi giáo cực đoan khác đang tham chiến ở Syria.

Có nhiều tư liệu tiết lộ từng có lần chánh án Tòa án thành phố Adana ra lệnh kiểm tra đoàn xe tải, bấy giờ họ giao nhiệm vụ cho Hiến binh Seyhan thực hiện việc lục soát. Mặc dù nhân viên MIT cố gắng ngăn cản nhưng việc lục soát vẫn được tiến hành (tiến trình lục soát được ghi hình video và công bố 6 thùng kim loại được tìm thấy trong 3 chiếc xe tải). Chiếc thứ nhất chở 30 quả tên lửa và 15 thùng đạn. Chiếc thứ 2 chở 25 quả tên lửa và 25 thùng súng cối và chiếc cuối cùng chở đạn Douchka chống máy bay chiến đấu. Đoàn xe nhận được "mật lệnh" từ bên ngoài thành phố Cyrillic.

Khi Thị trưởng thành phố Adana, ông Huseyin Avini Cos đến nơi đoàn xe đang bị kiểm tra, ông đã hạ lệnh đoàn xe phải tiếp tục hành trình theo "lệnh của thủ tướng”.

Một trong những tài xế tên là Murat Kislakci, đã cho biết đoàn xe sau đó đã "giải quyết êm xuôi thương vụ". "Số vũ khí đó được chất lên xe tải của chúng tôi từ một chiếc máy bay nước ngoài đậu ở sân bay Ankara Esenboga. Chúng tôi chở chúng đến Reyhanli (một địa phương có chung đường biên giới với Syria). Có 2 người đàn ông (điệp viên MIT) áp tải đoàn xe. Đến Reyhanli, chúng tôi giao xe cho 2 ông đi trên chiếc Audi. Họ làm thủ tục nhận phòng khách sạn giúp chúng tôi. Đoàn xe đi qua khu vực biên giới. Trước đó, chúng tôi từng thực hiện những chuyến tải hàng tương tự trong thời gian dài. Chúng tôi làm việc cho chính phủ. Ở Ankara, chúng tôi đỗ xe ở một bãi đỗ của MIT” - Kislakci kể.

"Họ thường căn dặn chúng tôi đến sau 7 giờ sáng. Tôi biết rõ số hàng đó thuộc MIT. Cánh tài xế chúng tôi đều biết. Đây là vấn đề của chính phủ. Đây là lần đầu tiên chúng tôi bốc hàng từ một sân bay...”. Tastekin cho biết, chính quyền ngay lập tức "che chắn" cho toàn bộ hoạt động này. Để thực hiện việc đó, chính quyền áp đặt kiểm duyệt báo chí bằng cách ra lệnh cho một tòa án ở Adana cấm báo chí đưa tin.



Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Câu hỏi đầu tiên cần hỏi sau một vụ khủng bố: Nó có phải tấn công cờ giả không?

Tấn công cờ giả

Nguồn: Washington's Blog
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Các chính phủ trên khắp thế giới đã thừa nhận họ sử dụng mánh lới của bọn côn đồ... đánh trước, rồi đổ lỗi cho nạn nhân:

  • Binh lính Nhật gây một vụ nổ nhỏ trên đường ray tàu vào năm 1931, và đổ lỗi cho Trung Quốc để biện minh cho cuộc xâm lược Mãn Châu. Vụ này được biết đến dưới cái tên “Sự kiện Phụng Thiên” hay “Sự kiện Mãn Châu”. Tòa án Quân sự Quốc tế Tokyo viết: “Nhiều kẻ tham gia trong kế hoạch này, bao gồm cả Hashimoto [một sĩ quan quân đội Nhật Bản cấp cao], trong nhiều dịp khác nhau đã thừa nhận sự tham gia của họ và đã tuyên bố rằng mục tiêu của “Sự kiện” là để tạo ra một cái cớ cho sự chiếm đóng Mãn Châu của quân đội Quan Đông...”. Xem tài liệu về phiên tòa xử Hashimoto vì tội ác chiến tranh ở đây.

  • Một thiếu tá SS Đức Quốc xã thừa nhận tại phiên tòa Nuremberg rằng - theo lệnh của giám đốc Gestapo - hắn và một số đặc vụ Đức Quốc xã khác dàn cảnh một vụ tấn công vào tài sản và dân chúng Đức rồi đổ lỗi cho người Ba Lan để biện minh cho cuộc xâm lược Ba Lan. Tướng Đức Quốc xã Franz Halder cũng làm chứng tại phiên tòa Nuremberg rằng nhà lãnh đạo Đức Quốc xã Hermann Goering đã từng thừa nhận đốt cháy tòa nhà Quốc hội Đức vào năm 1933 rồi đổ lỗi cho những người cộng sản.

  • Nhà lãnh đạo Liên Xô Nikita Khrushchev thừa nhận bằng văn bản rằng Hồng quân Liên Xô đã bắn phá làng Mainila của Nga vào năm 1939 - trong khi đổ lỗi cuộc tấn công cho Phần Lan - để tạo ra cớ khởi động “Cuộc Chiến tranh Mùa đông” chống lại Phần Lan. Tổng thống Nga Boris Yeltsin đồng ý rằng nước Nga là bên xâm lược trong Cuộc Chiến tranh Mùa đông.

  • Israel thừa nhận rằng một nhóm khủng bố Israel hoạt động tại Ai Cập đã gài bom tại nhiều tòa nhà, bao gồm cả các cơ sở ngoại giao của Mỹ, rồi bỏ lại “bằng chứng” chứng minh người Ả rập là thủ phạm (một quả bom trong số đó phát nổ sớm, cho phép người Ai Cập xác định kẻ đánh bom; và nhiều thành viên Israel sau đó cũng thú nhận) .

  • CIA thừa nhận họ đã thuê người Iran trong những năm 1950 đóng giả làm Cộng sản đánh bom trong nội địa Iran để khiến người dân đất nước này chống lại vị thủ tướng được bầu cử dân chủ của họ.

  • Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ thừa nhận rằng chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã tiến hành vụ đánh bom năm 1955 vào một lãnh sự quán Thổ Nhĩ Kỳ tại Hy Lạp - đồng thời làm thiệt hại nơi sinh của người sáng lập đất nước Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại ở gần đó - và đổ lỗi cho Hy Lạp với mục đích kích động và biện minh cho bạo lực chống Hy Lạp.

  • Thủ tướng Anh thừa nhận với bộ trưởng quốc phòng Anh rằng ông ta và tổng thống Mỹ Dwight Eisenhower đã phê duyệt một kế hoạch năm 1957 thực hiện các cuộc tấn công trong nội địa Syria và đổ lỗi cho chính quyền Syria nhằm thay đổi chế độ nước này.

  • Cựu thủ tướng Ý cùng một thẩm phán và một viên tướng từng lãnh đạo cơ quan tình báo Ý thừa nhận rằng NATO, với sự giúp đỡ của Lầu Năm Góc và CIA, đã thực hiện đánh bom khủng bố tại Ý và các nước Châu Âu khác trong những năm 1950 và đổ lỗi cho cộng sản nhằm tập hợp sự ủng hộ của người dân đối với chính phủ của họ trong cuộc chiến chống chủ nghĩa cộng sản. Như một người tham gia vào chương trình từng là bí mật này tuyên bố: “Bạn phải tấn công thường dân, phụ nữ, trẻ em, những người vô tội, những người không hề liên quan đến bất cứ cuộc chơi chính trị nào. Lý do khá là đơn giản. Nó sẽ buộc những người này, công chúng Ý, quay ra với chính phủ và yêu cầu an ninh cao hơn.” (Ý và các nước Châu Âu khác là mục tiêu trong chiến dịch khủng bố này đã tham gia vào NATO trước khi những vụ đánh bom xảy ra.)



Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Thượng viện Mỹ thừa nhận Hoa Kỳ đã và đang tra tấn tù nhân một cách dã man

Tác giả: Jane Mayer
Nguồn: The New Yorker
Nguồn dịch: Báo An ninh Thế giới

Cuối tháng 12/2014, Thượng viện Mỹ đã cho công bố một bản phúc trình dài 499 trang, mô tả tỉ mỉ hành vi tàn ác không thể tưởng tượng nổi của CIA. Trước sự thật này, một vài người lạc quan cho rằng, việc ngành lập pháp Mỹ tố cáo hoạt động sai trái của cơ quan hành pháp sẽ đem lại những thay đổi theo chiều hướng tốt. Nhưng đây là chuyện khó tin và có lẽ cũng chẳng bao giờ xảy ra!

Ngày 29/12/2014, tờ The New Yorker đã có một bài phân tích, đánh giá về những vấn đề liên quan đến CIA xoay quanh bản phúc trình này…

1. Đến bây giờ, người ta mới biết rõ là ngay từ năm 2002, khi chương trình tra tấn tù nhân được "bật đèn xanh" thì những người làm công tác này đã ý thức rằng theo luật Mỹ, họ có thể phạm tội hình sự.

Một văn bản cho thấy các nhân viên CIA phụ trách thẩm vấn muốn được bảo đảm rằng những tù nhân bị họ tra tấn, hỏi cung sẽ bị cô lập, biệt giam vĩnh viễn, không bao giờ có cơ hội ra trước tòa án để khai những gì đã xảy ra trong lúc bị thẩm vấn. Cũng theo văn bản ấy, các điều tra viên muốn "tù nhân sẽ vĩnh viễn biến mất". Dựa vào lôgíc đó, một số tù nhân "ngoại hạng" bị Chính phủ Mỹ giam giữ ở Guantanamo chưa bao giờ được đưa ra xét xử công khai.

Bản phúc trình cũng cho thấy CIA nhân danh lợi ích an ninh tối cần thiết của quốc gia, đã lừa dối cả chính quyền của Tổng thống Bush lẫn Quốc hội Mỹ. Chính quyền Bush cho phép CIA tiến hành thẩm vấn, còn Quốc hội Mỹ là ngành có quyền giám sát hoạt động của CIA.

Tuy nhiên, khi vụ việc đổ bể, CIA chối bai bải, rằng họ không hề thực hiện hành vi tra tấn tù nhân, mà họ "chỉ tìm đủ mọi cách để khai thác tin tức tình báo nhằm bảo vệ an ninh quốc gia mà thôi". Chưa hết, bản phúc trình còn chứng minh một điều là dùng cực hình tra tấn chẳng có ích lợi gì. Người ta có thể lấy tin tức tình báo bằng những phương pháp khác mà không cần phải hành hạ thân thể tù nhân. Hơn nữa, thẩm vấn bằng cực hình thường đưa đến những hậu quả đau thương, làm cho tù nhân sợ quá, bịa chuyện khai láo để khỏi bị đánh đập, gí điện, trấn nước….

Sau khi bản phúc trình được Thượng viện Mỹ công bố, còn có những tài liệu khác cho thấy CIA đã nói dối quanh, đánh lạc hướng các cơ quan chủ quản. Tháng 6/2003, cố vấn tư pháp của Văn phòng Phó tổng thống Mỹ hỏi CIA rằng họ có quay video hành vi trấn nước tù nhân hay không. Cố vấn pháp lý của CIA trả lời là "không". Về mặt kỹ thuật thì điều này đúng vì CIA không hề quay video lúc tra tấn tù nhân nhưng trước đó, họ có làm video về vấn đề này và đoạn băng ghi hình vẫn còn đó.

Không chỉ chối cãi, CIA còn quanh co khi trả lời những câu hỏi của Thượng viện. Ở nhiều đoạn trong bản phúc trình, CIA vừa nói láo, vừa xiên xẹo khiến người đọc thắc mắc không hiểu các quan chức của CIA nghĩ thế nào mà lại dám cả gan đánh lừa, dối gạt cả những cơ quan chủ quản của mình. Họ choàng lên mình một tấm áo che phủ mọi hoạt động bí mật vì họ cho rằng không ai có quyền kiểm soát hoạt động của CIA. Chỉ CIA mới là nơi duy nhất chịu trách nhiệm về hành động của chính họ.



Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Charlie Hebdo: Vụ 11 tháng 9 của nước Pháp

Hai mặt của tự do ngôn luận
Bức hình chế giễu Hồi Giáo thì là tự do ngôn luận và được tung hô.
Bức hình chế giễu Do Thái thì là tội bài Do Thái và bị kiểm duyệt.

Tác giả: Harrison Koehli
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Trong những ngày vừa qua kể từ vụ nổ súng tại văn phòng tạp chí châm biếm Charlie Hebdo và một siêu thị Do Thái ở Paris khiến 17 người chết, nước Pháp đã chứng kiến những cuộc biểu tình lớn ủng hộ các nạn nhân và gia đình họ, cùng một khẩu hiệu nghe rất kêu những không đúng chỗ “Je suis Charlie” (Tôi là Charlie), và một loạt những lời phát biểu thù địchnhững vụ tấn công chống người Hồi giáo. Người đứng đầu cảnh sát quốc gia Pháp cảnh báo “còn nhiều vụ tấn công nữa”, chính phủ thì đang đẩy mạnh một lập trường cứng rắn trong cuộc chiến tranh chống khủng bố và toàn bộ đất nước đang trong báo động đỏ. Một số người gọi đó là vụ 11 tháng 9 của Pháp. Có thể nói câu đó gần với sự thật hơn là những gì người nói muốn truyền đạt khi nhắc đến mối liên hệ ấy, nếu bạn đọc biết về những thủ phạm thực sự đằng sau vụ tấn công 11 tháng 9.

Để biết tại sao, trước hết chúng ta hãy xem xét cuộc tấn công ở Paris, các nghi phạm và những gì giới truyền thông đã cho chúng ta biết về họ.

Anh em Kouachi

Vụ tấn công bắt đầu lúc 11:30 giờ địa phương, thứ tư ngày 7 tháng 1 năm 2015, tại trụ sở tờ Charlie Hebdo ở Paris. Hai người đàn ông bịt mặt mang súng trường Kalashnikov (sau này được xác định là anh em người Pháp gốc Algeria, Cherif và Said Kouachi) xông vào buổi họp ban biên tập và bắn chết 10 nhân viên, bao gồm cả biên tập viên của tạp chí và nhiều họa sĩ.

Chúng được ghi âm lại đã nói, “Allahu akbar”, “chúng ta đã giết Charlie Hebdo”, và “chúng ta đã trả thù cho nhà tiên tri”. Các nhân chứng mô tả hành động của chúng là rất chuyên nghiệp - chúng chắc chắn đã có rất nhiều huấn luyện và kinh nghiệm chiến đấu. Một nhân chứng lúc đầu nhầm lẫn các tay súng với lực lượng tinh nhuệ chống khủng bố của Pháp:

“Họ biết chính xác những gì họ phải làm và chính xác phải bắn vào đâu. Trong khi một người canh gác và kiểm tra xem giao thông có thuận lợi không, người kia xông vào kết liễu,” anh nói.

Hai tay súng sau đó rời khỏi tòa nhà và rơi vào một cuộc đọ súng với cảnh sát ở phía bắc tòa nhà. Một tay súng bình thản xử tử một cảnh sát bị thương, Ahmed Merabet (một người Hồi giáo), trên đường phố. Mặc dù có nhiều tuyên bố và video trên mạng nói rằng video quay cảnh đó là giả mạo, nó có vẻ đúng là thật. Súng Kalashnikov không giật nhiều lắm khi bắn, và video bị rung. Hơn nữa, có vẻ như Merabet bị bắn vào lưng chứ không phải vào đầu (giải thích việc không nhìn thấy máu hay vết thương trên video).

Tiếp tục cuộc chạy trốn, các tay súng có vẻ đã trốn thoát cảnh sát sau một cuộc rượt đuổi tốc độ cao, đổi xe nhiều lần, một lần nữa với vẻ bình thản đến kỳ lạ. Ví dụ, khi cướp chiếc xe thứ hai, chúng nói với người chủ xe: “Nếu giới truyền thông hỏi anh điều gì thì nói với họ đấy là al-Qaida ở Yemen.” Không bỏ lỡ bất cứ cơ hội tự quảng cáo nào!

Cảnh sát công bố tên của ba nghi phạm: anh em nhà Kouachi và Hamyd Mourad 18 tuổi, em rể của Cherif. Hamyd Mourad sau đó tự đến trình diện cảnh sát: anh ta đang ở trong lớp học tại trường đại học vào thời điểm xảy ra vụ tấn công; điều được xác nhận bởi giáo sư và các bạn học cùng lớp. Hai anh em Kouachi thì được xác định chỉ thông qua một thẻ căn cước rơi trên chiếc xe Citroën C3 chúng bỏ lại trong khi chạy trốn. Nghe giống như vụ 11 tháng 9 vậy! Còn có tin tường thuật rằng tên tuổi của họ được lan truyền trên Facebook và Twitter đến một giờ trước khi cảnh sát công bố.

Ngày hôm sau, thứ năm, một nữ cảnh sát bị bắn chết tại Montrouge. Lúc đầu vụ này được cho là không liên quan, nhưng sau đó cảnh sát tuyên bố rằng tay súng thủ phạm biết anh em nhà Kouachi. Đây cũng được cho là cùng một tay súng mà về sau bắt con tin trong siêu thị Do Thái. Hai nghi phạm Charlie Hebdo sau đó được thấy lái xe về phía bắc qua Picardy, và họ cướp một trạm xăng.



Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Bốn lý do tại sao tôi mệt mỏi với Hội chứng Sợ Hồi Giáo

Islamophobia
Những tấm biển mang khẩu hiệu "Hòa nhập", "Tự do Ngôn luận" và "Khoan dung"

Tác giả: Khalisah K. Stevens
Nguồn: CounterPunch
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa

Sau vụ tấn công tờ báo Charlie Hebdo, khó có thể là một người Hồi Giáo và đau buồn cho các nạn nhân trước khi sự chú ý toàn cầu lại một lần nữa chuyển sang đổ lỗi cho bạn do những kẻ thủ phạm kia làm việc đó nhân danh tôn giáo của bạn.

Dưới đây là một số lý do khiến người Hồi Giáo ôn hòa kiệt sức và mệt mỏi bởi những sự kiện vừa qua.

1. Người Hồi Giáo cần phải lên án/chịu trách nhiệm về vụ giết người ngay bây giờ!

Người Hồi Giáo vẫn lên án hành động của tất cả những kẻ cực đoan bởi vì những kẻ cực đoan gây tổn thương cho người Hồi Giáo nhiều hơn bất cứ nhóm nào khác. Bạn nghĩ ai bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi sự tồn tại của Al Qaeda, Boko Haram, hải tặc Somali và ISIS? Chủ yếu là người Hồi Giáo, sau đó là các sắc tộc thiểu số khắp vùng Trung Đông và Châu Á như người Thiên Chúa Giáo từ Mosul và người Yazidis, cuối cùng là những người dân vô tội ở phương Tây. Nếu bất cứ ai muốn ngăn chặn những kẻ cực đoan, người Hồi Giáo sẽ là NGƯỜI ĐẦU TIÊN hưởng lợi từ việc xóa sổ những nhóm đó.

Chủ nghĩa cực đoan thường nhật xảy ra trong thế giới thứ ba của chúng tôi chỉ có giá trị tin tức khi nó lan sang thế giới thứ nhất. Và khi điều đó xảy ra, giới truyền thông nhanh chóng quay lại và yêu cầu cộng đồng người Hồi Giáo xin lỗi, để chứng tỏ là chúng tôi không ủng hộ những kẻ điên khùng đang làm tổn hại chính chúng tôi

Họ quên đi một cách tiện lợi rằng cội rễ sâu sắc của chủ nghĩa cực đoan bắt nguồn từ những quyết định chính sách đối ngoại tồi tệ của những kẻ hiếu chiến ở Hoa Kỳ và Anh Quốc, hay các tàn dư của chủ nghĩa thuộc địa. Chúng tôi, những người Hồi Giáo, bị cho là phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về hành động của những kẻ cực đoan chỉ vì họ tự nhận một cách không chính xác là Hồi Giáo.

Tội liên đới, tất cả 1,6 tỷ người chúng tôi.

Phòng trường hợp bạn chưa biết, thì có tin tức mới nhất – ISIS đã và đang giết tất cả mọi người, kể cả những người Hồi Giáo vô tội. Chúng nhắm vào tờ Charlie Hebdo bởi vì tờ báo này đặc biệt ồn ào và khó chịu về Hồi Giáo, và điều đó dẫn tôi tới điểm tiếp theo:

2. Những tay súng cực đoan nhằm vào Charlie Hebdo vì chúng chống lại tự do ngôn luận.

Câu chuyện của giới truyền thông là động cơ của các tay súng khi tấn công tờ Charlie Hebdo là vì chúng chống lại tự do ngôn luận. Tấn công tự do ngôn luận là vấn đề quá rộng và mập mờ để kẻ cực đoan chống lại. Nhưng giới truyền thông đã đi theo hướng đó, bởi vì đấy là một câu chuyện đơn giản tuyệt đẹp.

Người Hồi Giáo cũng hưởng lợi từ tự do ngôn luận. Có nhiều ví dụ nơi mà người Hồi Giáo có thể hưởng lợi từ tự do ngôn luận hay các quyền dân sự khác như khi họ bị giam giữ ở sân bay hay bị đưa tới Vịnh Guantanamo hay bị từ chối tiếp cận luật sư.

Những người bị bắn ở Charlie Hebdo là vô tội và không đáng phải chết, nhưng họ cũng làm gia tăng hội chứng sợ Hồi Giáo, chủ nghĩa bài Do Thái và phân biệt chủng tộc hiện nay. Rất nhiều người thấy khó khăn khi nhìn nhận vấn đề theo cách như vậy ngay sau vụ nổ súng, song đó là sự thật.



Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Sự thật đằng sau cuộc chiến tranh chống khủng bố

Trẻ em sợ hãi
Trẻ em khiếp sợ - người lớn khiếp sợ. Mồi ngon cho những kẻ thái nhân cách.

Tác giả: Harrison Koehli
Nguồn: Sott.net
Dịch bởi Dấu hiệu thời đại

Quan hệ giữa người với người chứa đầy sự sợ hãi. Rất thường xuyên, quá trình này bắt đầu từ mối quan hệ đầu tiên với cha mẹ chúng ta. Quá vị kỷ để nhận ra những gì đứa trẻ thực sự cần ở mình, nhiều bậc cha mẹ phản bội sự yếu ớt và phụ thuộc của chính đứa con họ - nhu cầu cần được sự thoải mái, an ninh, tin tưởng và sự chấp nhận đầy thương yêu của những người gần gũi nhất với nó. Sau khi bỏ lỡ các giai đoạn phát triển quan trọng này, đứa trẻ, bây giờ đã trở thành cha (hoặc mẹ), có thể lại cảm thấy bị đe dọa bởi nhu cầu tình cảm của đứa con mình và trở nên phụ thuộc vào con cái và vợ mình để nhận được những gì anh ta chưa bao giờ được nhận. Chu kỳ ác nghiệt này cứ tiếp tục, và các đứa con của anh ta lại học cách kiềm chế nhu cầu, chối bỏ cảm xúc và sống như những cái gương trống rỗng phản xạ lại nhu cầu tình cảm của cha chúng. Khi một đứa trẻ phải đáp ứng nhu cầu tình cảm của cha mẹ nó chứ không phải ngược lại, quan hệ cha mẹ - con cái bị đảo ngược. Stephanie Donaldson-Pressman và Robert Pressman gọi đây là “cơ chế gia đình vị kỷ”, và các vấn đề nó gây ra có liên quan trực tiếp đến những vấn đề địa chính trị to lớn mà thế giới đang đối mặt với.

Những đứa trẻ như vậy, cũng như cha mẹ chúng, tìm kiếm một nguồn an ủi, một cảm giác an tâm, nhưng không biết phải tìm ở chỗ nào và phải tìm cái gì, họ thường tìm ở những chỗ sai: con cái họ, người yêu của họ, công việc của họ, hay một số lý tưởng tôn giáo hay chính trị. Mặc dù họ chối bỏ nó nhưng họ bị thúc đẩy bởi chính nỗi sợ mà họ trải qua khi còn bé - sợ phải ở một mình, bị lạc lõng, không được đảm bảo, không được yêu thương, bị bối rối, bị bỏ rơi. Họ tìm sự trú ẩn khỏi nỗi đau ở những cánh tay vỗ về ôm ấp, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Thế nhưng, theo một cách nào đó, các thứ đó vẫn không cảm thấy trọn vẹn, như sự “an toàn” của một con tàu đang chìm hay sự “vững chãi” của một tòa lâu đài xây trên cát. Không muốn buông bỏ để lại phải đối mặt với nỗi đau ấy, họ củng cố sự phòng vệ, để mang lại cho tinh thần rời rạc của họ một cảm giác an toàn. Nhưng sự che đậy như vậy được xây dựng trên và phụ thuộc vào sự dối trá hay những thứ mà họ chỉ thấy lờ mờ qua tấm kính của cảm xúc bị chối bỏ và bóp méo. Chúng ta có thể phủ nhận chúng ta đang có mối quan hệ với một kẻ thái nhân cách, một kẻ mà, bất chấp sự lạm dụng và tra tấn về mặt tinh thần mà hắn áp đặt lên chúng ta, cho chúng ta một cảm giác an tâm và ổn định trong cuộc sống. Hoặc chúng ta có thể chối bỏ sự phản bội của chúng ta đối với nhu cầu tình cảm của những người chúng ta yêu thương: đứa con mà chúng ta mắng mỏ và làm biến dạng theo những lý tưởng méo mó của chúng ta hay người yêu mà chúng ta đòi hỏi phải là một hình mẫu nào đó mà họ không phải.

Tôi thấy cực kỳ thú vị làm sao các động thái tinh thần trong một con người lại phản ánh những ảo tưởng diễn ra với số đông tốt đến vậy. Cũng như việc chúng ta tập trung sức mạnh tinh thần để cố bám lấy sự cân bằng mà chúng ta đang sợ mất đến tuyệt vọng, chúng ta tập trung quân đội để bảo vệ chúng ta khỏi kẻ thù không tồn tại, che đậy đi những vấn đề bên trong nước còn lớn hơn nhiều những vấn đề ở “ngoài kia”. Làm thế nào nó lại thành như vậy? Cho đến giờ, trong loạt bài này, tôi đã mô tả kẻ thái nhân cách - những cá nhân không có lương tâm, không có khả năng hối hận, và thèm khát quyền lực - và sự thâm nhập của chúng vào doanh nghiệp và chính trị - hai trung tâm quyền lực trong thế giới hiện đại.

Thao túng cảm xúc của công chúng, đặc biệt là sự sợ hãi, là cách hoạt động của chúng. Người ta thường nói rằng các chính trị gia lợi dụng sự sợ hãi, nhưng điều mà câu nói hiển nhiên này không mang lại là sự hiểu biết chính xác cái gì thúc đẩy chúng làm vậy, tại sao chúng lại làm giỏi như vậy và mức độ mà chúng sẽ thực hiện. Kẻ thái nhân cách rất hiểu hành vi con người, thường là tốt hơn cả chúng ta hiểu chính bản thân mình. Trong bài viết trước, tôi đã trích một kẻ thái nhân cách được chẩn đoán, Sam Vaknin, mô tả cách hắn sử dụng sự lăng mạ và bạo lực tinh thần để đánh quỵ các nạn nhân của hắn. Đấy chỉ là một ví dụ về kiến thức tâm lý đặc biệt mà kẻ thái nhân cách sở hữu, trau dồi sau cả một đời quan sát và tương tác với “bọn kia”, những người bình thường mà các phản ứng tình cảm của họ trông thật xa lạ, hài hước và nực cười đối với chúng. Khi kiến thức đặc biệt này được đưa lên tầm cỡ toàn cầu, bạn sẽ có địa chính trị cùng tất cả các chiến dịch tuyên truyền và những lời dối trá đi kèm với nó.



Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Chủ nghĩa phát xít mới ở Ukraina và chính sách đối ngoại Hoa Kỳ

Phát xít mới ở Ukraina

Tác giả: William Blum
Nguồn: The Anti-Empire Report
Nguồn dịch: Hiệp sĩ cưỡi lừa

Ukraina và chủ nghĩa phát xít mới

Kể từ khi cuộc biểu tình nghiêm trọng nổ ra ở Ukraina vào tháng hai, truyền thông chính thống phương tây, đặc biệt là ở Hoa Kỳ, đã che dấu sự thật về việc nghi phạm thường trực – chế độ tam hùng Hoa Kỳ /Liên Minh Châu Âu /NATO – đứng cùng phe với Phát xít mới. Ở Hoa Kỳ điều đó gần như không được phép đề cập. Tôi chắc chắn rằng một cuộc khảo sát thực hiện ở Hoa Kỳ về chủ đề này sẽ cho thấy hầu hết dân Mỹ không biết đến hàng loạt các hoạt động của Phát xít mới, bao gồm lời công khai kêu gọi giết “Người Nga, Cộng Sản và Do Thái”. Nhưng tuần vừa qua, bí mật nhỏ bẩn thỉu này cũng ló đầu ra khỏi bức màn che một chút.

Vào ngày 9 tháng 9, trang NBCnews.com đưa tin “Truyền hình Đức đăng các biểu tượng phát xít trên mũ sắt của binh lính Ukraina”. Truyền hình Đức đã đăng hình ảnh của một người lính mang mũ sắt chiến đấu với ký hiệu “SS rune” của đơn vị cảnh sát tinh nhuệ mặc đồng phục đen dưới thời Hitler. (Rune là một loại ký tự của người Đức cổ). Một người lính khác mang hình chữ thập ngoặc trên mũ sắt.

Vào ngày 13, tờ Washington Post đăng tải các bức ảnh chỗ ngủ của một thành viên tiểu đoàn Azov, một trong những đơn vị bán quân sự Ukraina đang tấn công người ly khai thân Nga. Trên tường phía trên giường ngủ là một biểu tượng chữ thập ngoặc lớn. Đừng lo, tờ Post trích dẫn lời của trung đội trưởng cho rằng việc binh lính tôn thờ biểu tượng của chủ nghĩa cực đoan chỉ là một kiểu ý tưởng “lãng mạn”.

Vậy mà tổng thống Nga Vladimir Putin bị so sánh với Adolf Hitler bởi tất cả mọi người từ Hoàng tử Charles tới Công chúa Hillary chỉ vì đã sáp nhập Crimea vào Nga. Về câu hỏi đó, Putin tuyên bố:

Nhà cầm quyền Crimea đã dựa trên tiền lệ Kosovo được nhiều người biết đến, một tiền lệ mà các đối tác phương Tây của chúng ta tự tạo ra với bàn tay của họ, có thể nói như vậy. Trong một tình huống hoàn toàn tương tự với Crimea, họ coi sự tách rời lãnh thổ Kosovo ra khỏi Serbia là hợp pháp, tuyên bố ở khắp nơi rằng một vùng lãnh thổ không cần đến sự cho phép của chính quyền trung ương để đơn phương tuyên bố độc lập. Tòa án quốc tế của Liên Hiệp Quốc, dựa trên đoạn 2, điều 1 Hiến Chương Liên Hiệp Quốc đã đồng ý với điều đó, và trong quyết định ngày 22 tháng 7 năm 2010 đã ghi nhận như sau, tôi trích dẫn nguyên văn: “Không có sự ngăn cấm nói chung nào có thể suy diễn từ thực tiễn của Hội Đồng Bảo An liên quan đến việc tuyên bố độc lập đơn phương”.

Câu chuyện Putin giống như Hitler vẫn còn chưa bằng câu chuyện về Putin là kẻ xâm lược. Hàng tháng trời này, truyền thông phương Tây đã giong trống về việc Nga (đã) xâm lược Ukraina. Tôi đề nghị bạn nên đọc bài: “Làm thế nào bạn biết Nga đã xâm lược Ukraina hay chưa?” của Dmitry Orlov.

Nhận xét: Đại ý của bài viết của Dmitry Orlov là sức mạnh quân sự của Nga lớn hơn của Ukraina nhiều đến nỗi nếu Nga thực sự quyết định tấn công Ukraina, bản tin đầu tiên bạn đọc được về nó sẽ là 100.000 quân Nga đang tiến gần đến thủ đô Kiev với đầy đủ không quân yểm trợ, chứ không phải tin về vài nhóm quân nhỏ mà báo chí phương Tây nói đến nhưng không đưa ra một bằng chứng xác thực nào.

hãy nhớ trong đầu NATO đang bao vây Nga. Thử tưởng tượng Nga thiết lập căn cứ quân sự ở Canada và Mexico, từ Đại Tây Dương tới Thái Bình Dương. Hãy nhớ lại xem căn cứ Soviet ở Cuba đã gây ra điều gì.



Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Nối điểm thành hình - Tháng 10

Cuộc đầu độc hàng loạt bắt đầu, các thủ đoạn của Đội Bí Mật tiếp tục và vị trí tối thượng của đồng đô la đến hồi kết

Nguồn: Connecting the Dots: The Mass Poisoning Begins, the Secret Team's Tricks Continue and the Dollar's Supremacy Heads for its End


Obama được tặng giải Nobel Hòa bình vì đã đổi khẩu hiệu trên xe tăng từ "With us or against us" của Bush sang "Hope"

Khủng bố được định nghĩa là “một hành động tội ác gây ảnh hưởng đến các đối tượng khác ngoài nạn nhân trực tiếp”. Chúng tôi đồng ý, nhưng câu hỏi ở đây là, ngày nay tổ chức nào có khả năng lớn nhất để thực hiện các hành động tội ác gây ảnh hưởng các đối tượng khác ngoài nạn nhân trực tiếp? Nếu tìm được câu trả lời, bạn sẽ tìm ra những tên khủng bố thực sự.


Nhưng trước hết, hãy xem xét một số ảnh hưởng mà chúng ta đều phải chịu trong tháng 10. Mùa tiêm chủng vắc xin đã khởi động tại Mỹ, Canada và Vương Quốc Anh và Obama đã tuyên bố cúm lợn là một tình trạng khẩn cấp quốc gia! Vâng, nếu Quý ông Hấp dẫn, Thay đổi và Hy vọng đã nói vậy, chắc chắn là nó phải đúng! Phải không? Mời các bạn đọc tiếp và chúng tôi sẽ đưa các bạn qua từng điểm một…