Hiển thị các bài đăng có nhãn thế chiến II. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thế chiến II. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Hitler và vợ được Mỹ giúp trốn sang Argentina chứ không tự vẫn?

Tác giả: Diệu Hương
Nguồn: VietnamPlus

Ngày 16/8, nhiều tờ báo phát hành bằng tiếng Tây Ban Nha ở Nam Mỹ đưa tin trùm phátxít Adolf Hitler và vợ đã không hề tự vẫn vào ngày 30/4/1945 như thông tin đã đưa trước đây mà đã trốn chạy sang Argentina.

Theo tài liệu mật mới được giải mã của FBI, chính phủ Mỹ đã biết rằng nhiều năm sau Chiến tranh thế giới thứ hai, Hitler và Eva Braun vẫn sinh sống bình thường tại làng La Angostura, thành phố Bariloche, cách thủ đô Buenos Aires hơn 800km về phía Nam, gần biên giới với Chile và nằm ngay dưới chân dãy núi Andes hùng vĩ.

Trước đó, theo quân đội Liên Xô, Hitler và Eva đã tự sát và thi thể của hai người này đã được nhận dạng. Tuy nhiên, tài liệu mật của FBI đã lật ngược tất cả những thông tin trên.

Có vẻ như kẻ bị căm thù nhất trong lịch sử nhân loại đã trốn thoát khỏi Đức và sống một cuộc sống thôn quê yên bình tại một trong những làng nhỏ, ở một thung lũng đẹp nhất của vùng Andes.

Theo FBI, chẳng những thông tin về cái chết của Hitler và Eva Braun đã bị dàn dựng mà ông ta còn được Giám đốc của Cơ quan dịch vụ chiến lược OSS của Mỹ tại Thụy Sĩ, Allen Dulles, giúp trốn thoát.

Tài liệu được giải mật của FBI


Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Hiroshima: Hòa bình kiểu Mỹ

Tác giả: Dmitry Sergeev
Nguồn: tvzvezda.ru
Nguồn dịch: Kichbu Blog

Ngày 6 tháng Tám vừa tròn 70 năm vụ đánh bom nguyên tử của Không quân Mỹ vào thành phố Hiroshima của Nhật Bản. Những sự thật chưa từng biết đến, những tài liệu bí mật và xác nhận của các nhân chứng của những sự kiện trong cuộc điều tra lịch sử của chúng được kênh truyền hình "Ngôi Sao" giới thiệu trong bộ phim mới «Hiroshima. Hòa bình theo kiểu Mỹ».

Những chiếc đồng hồ dừng lại trong buổi sớm mai

Tất cả các đồng hồ ở Hiroshima đã dừng lại vào thời điểm của vụ nổ - đúng vào lúc 08:15. Quả bom với tên gọi "Cậu bé» («Little Boy») đã ném xuống bởi máy bay B-29 «Enola Gay» của Mỹ, được điều khiển bởi chỉ huy của trung đoàn không quân hỗn hợp 509 Paul Tibbets và pháo thủ Tom Ferebi, phát nổ ở độ cao khoảng 600 m so với mặt đất với sức công phá tương đương 20 kiloton TNT. Trong tích tắc, Hiroshima đã biến thành đống đổ nát. Sóng nổ đã cuốn phăng những ngôi nhà, các công trình kiên cố bốc cháy. Sau 20 phút, thành phố bị bao phủ bởi trận mưa đen phóng xạ.

Một phần lớn của thành phố bị phá hủy, vụ nổ đã giết chết 70 nghìn người, thêm 60 nghìn chết vì nhiễm phóng xạ, bị bỏng và vết thương. Tâm chấn của vụ nổ đã xảy ra tại bệnh viện địa phương Sima. Những người nằm ở gần tâm chấn hơn đã bị chết ngay lập tức: thi thể của họ biến thành than và tro bụi, các nhân chứng nhớ lại. Nhiệt độ ở đây lên đến bốn nghìn độ: tại một nơi nóng như thế thậm chí cả kim cương cũng có thể tan chảy, con người đơn giản bốc thành hơi. Chim bay qua bốc cháy trong không khí, còn các vật liệu khô dễ cháy (ví dụ, giấy) bốc cháy ở khoảng cách hai cây số từ tâm chấn (!). Cửa kính trong các ngôi nhà bị thổi bay bởi sóng nổ ở khoảng cách đến 19 km.

Cô Reiko Yamada - một trong những người trải qua thảm họa khủng khiếp. Hôm nay, bà 82 tuổi. Trong phim "Hiroshima. Hòa bình kiểu Mỹ" bà nhớ lại buổi sáng hôm đó.

"Anh ấy đứng trước mặt tôi, cháy toàn thân, trên khuôn mặt của anh không còn lại thứ gì, - bà kể về một trong số người dân của thành phố mà bà đã nhìn thấy. Họ bị tác động trực tiếp của sóng ánh sáng. - Và sau đó anh gọi tên của em gái tôi. Chúng tôi sợ hãi và bỏ chạy. Và khi quay trở lại - anh ấy đã chết, ít nhất giá chúng tôi có thể biết được tên của anh ấy, con người không may mắn này, bởi anh biết tên chúng tôi".

Hầu như tất cả các bạn cùng lớp của Reiko - họ lúc bấy giờ 11 tuổi - đã bị chết, hoặc chết sau đó bởi vì nhiễm một tỷ lệ bức xạ. Vì bị bệnh nhiễm tia bức xạ cả em gái của người phụ nữ này cũng đã qua đời...

Truman không muốn nhường chiến thắng

Ba ngày sau, một thành phố khác của Nhật Bản - Nagasaki chịu đòn đánh khủng khiếp. Ai và tại sao lại cần các vụ ném bom nguyên tử này. Tại sao phải ném bom vào một đất nước đã suy yếu do chiến tranh, và đã sẵn sàng đầu hàng?

Tướng-đại tá Leonid Ivashov, cựu lãnh đạo GUMVS của Bộ Quốc phòng Nga, chuyên gia về địa chính trị và lịch sử quân sự, tin chắc - người người ủng hộ chiến dịch này là tổng thống Mỹ Harry Truman vừa nhậm chức.

"Và thậm chí lúc đó có nghĩa là những quả bom này sẽ cần phải được sử dụng trong các hoạt động chống lại quân đội Liên Xô", - Leonid Ivashov tin chắc.

Thật vậy, vào thời điểm đó binh lính Mỹ đã gây ra thiệt hại không thể gượng lại cho đối thủ của mình - Nhật Bản. Hơn sáu chục thành phố của Nhật Bản đã bị ném bom, các đảo Iwo Jima và Okinawa đã bị chiếm. Thêm vào đó, cả Hiroshima hay Nagasaki đều không có bất kỳ mục tiêu quân sự quan trọng nào.



Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Mỹ đã biết trước nhưng lừa Nhật tấn công Trân Châu Cảng

Tác giả: Trung Hòa
Nguồn: soha.vn

Ngày 7/12/1941, Nhật bất ngờ tấn công hạm đội Mỹ tại Trân Châu cảng khiến 2400 lính Mỹ thiệt mạng. Tuy nhiên nhiều người nghi ngờ đây có thể là khổ nhục kế của Mỹ.

1. Cuộc tấn công không báo trước

Ngày 7/12/1941, Nhật Bản bất ngờ tấn công hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ tại Trân Châu Cảng,

Trong vòng vài giờ, quân Nhật cũng đánh Philippines, Wake Island, Guam cùng các mục tiêu khác ở Thái Bình Dương. Các căn cứ của Mỹ ở nơi nào cũng bị bất ngờ.

Điều kì lạ là các căn cứ quân sự Mỹ không hề được cảnh báo về một cuộc tấn công quy mô lớn của Nhật.

Vì thế khi quân Nhật tấn công, quân đội Mỹ đã hoàn toàn bị bất ngờ, toàn bộ các chiến hạm của Mỹ đều bị đánh chìm hoặc bị hư hỏng nặng, 2400 lính Mỹ thiệt mạng.

Một ủy ban của quốc hội Mỹ đã tiến hành điều trần sâu rộng về thảm họa Trân Châu Cảng sau khi chiến tranh kết thúc.

Trong số những kết luận được đưa ra có kết luận rằng lực lượng Mỹ đã tập trung quá nhiều vào huấn luyện đến nỗi họ bị “mù” trước một cuộc tấn công có thể xảy ra.

Các chỉ huy quân đội Mỹ đã quá lo lắng về sự phá hoại đến nỗi họ “khóa” hết các kho đạn dược chống máy bay, thay vì phân phát nó cho các điểm bắn. Hải quân không duy trì các cuộc tuần tra bằng máy bay trên biển do thiếu thiết bị.

Ngoài ra, hai nhà sử học Jonathan Parshall và J. Michael Wenger cho biết trên tạp chí Lịch sử Hải quân lý do Mỹ bị bất ngờ là các chỉ huy không hiểu được một cuộc chiến với sự tham gia của tàu sân bay phát triển nhanh tới mức nào.

2. Liệu đây có phải khổ nhục kế của Roosevelt

Tuy nhiên, càng điều tra người ta càng phát hiện ra những điều bí ẩn và khó giải thích. Nhiều người cho rằng đây chính là một khổ nhục kế của Chính phủ Mỹ.

Dù chính phủ Mỹ gọi đây là "cuộc tấn công bất ngờ" của Nhật Bản, nhưng giới chức lại cho rằng Tổng thống Roosevelt biết trước về cuộc tấn công này.

Tuy nhiên ông đã chọn cách “im lặng” vì ông tin rằng cú sốc của cuộc tấn công sẽ thuyết phục người Mỹ về sự cần thiết can dự vào cuộc chiến.

Quả nhiên, chỉ một ngày sau vụ tấn công ở Trân Châu Cảng, được sự chấp thuận của Quốc hội Mỹ, Tổng thống Roosevelt tuyên chiến với Nhật Bản, chính thức đưa nước Mỹ tham gia vào Thế chiến thứ 2.

Điều đó càng có sức thuyết phục hơn khi người ta đặt câu hỏi tại sao radar của quân Mỹ không thể phát hiện nổi 6 tàu chiến của Nhật chở theo 400 chiếc máy bay đậu cách mục tiêu 350km?

Tối 6/12/1941, ngay trước ngày Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng, tại Nhà Trắng, Tổng thống Roosevelt triệu tập một cuộc họp hiếm có mà thành phần tham dự là những cố vấn chiến tranh cao cấp.

Bao gồm trong đó có Đô đốc hải quân Mỹ Knox, Tư lệnh Tác chiến hải quân Stark, Bộ trưởng Chiến tranh Stimson và Cố vấn Tình báo Harry Hopkins.



Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Viết lại lịch sử: Cư dân châu Âu không biết về vai trò Liên Xô trong Thế Chiến II

Thế chiến 2

Nguồn: Sputnik Việt Nam

Thế chiến II là thảm kịch lớn nhất trong lịch sử nhân loại.

Hơn 80% cư dân trên địa cầu bị ảnh hưởng vì cuộc chiến tranh này. Số thương vong chung trong Thế chiến II đã vượt quá 60 triệu người. Đây là cuộc xung đột đầu tiên và duy nhất trong lịch sử thế giới có sử dụng vũ khí hạt nhân. Tháng Tám năm 1945, máy bay ném bom Mỹ theo lệnh Tổng thống Hoa Kỳ Harry Truman đã thả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản. Con số nạn nhân, bao gồm cả những nạn nhân bị thiệt hại vì bức xạ trực tiếp trong vụ đánh bom và ảnh hưởng lâu dài sau đó, vẫn chưa thể tính đếm.

Đóng góp cơ bản để đánh bại nước Đức phát-xít là chiến quả của quân đội Xô-viết, giải phóng khoảng 50% lãnh thổ các quốc gia châu Âu hiện đại, đồng thời so với các đồng minh, quân đội Liên Xô cũng phải gánh chịu tổn thất vô cùng lớn về sinh mạng con người. Trong một cuốn sách của mình, chính trị gia người Mỹ Zbigniew Brzezinski từng viết:

"Thật nghịch lý là sự thất bại của phát-xít Đức lại nâng cao vị thế quốc tế của Hoa Kỳ, mặc dù nước Mỹ không hề đóng vai trò quyết định trong chiến thắng quân sự đối với chủ nghĩa phát-xít. Công lao đạt được chiến thắng này phải thuộc về Liên bang Xô-viết của Stalin, là đối thủ ghê gớm của Hitler".

Tuy nhiên, một nghiên cứu tiến hành tại Anh, Pháp và Đức, do hãng Anh ICM tiến hành trong khuôn khổ đề án "Sputnik. Quan điểm" đã cho thấy rằng không phải toàn thể công dân của các quốc gia này có hình dung đúng đắn về Thế chiến II. Tùy thuộc vào quốc gia nơi tiến hành điều tra, từ 19 đến 24% cư dân các nước tham dự khảo sát đã không thể trả lời câu hỏi — Ai đóng vai trò then chốt trong công cuộc giải phóng châu Âu hồi Thế chiến II?

Chẳng hạn, chỉ có 13% toàn bộ các đối tượng dự khảo sát công nhận vai trò chủ chốt của quân đội Xô-viết trong việc giải phóng châu Âu. Trong đó nếu so sánh với các nước khác thì ở Đức số người trả lời như vậy là 17%, cao hơn so với hầu hết các nước khác. Ở Pháp có 8%, ở Anh — 13% có quan điểm giống như vậy.



Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Nga đề xuất xem xét vụ đánh bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki là tội ác chống nhân loại

Đánh bom nguyên tử Nhật Bản

Nguồn: Tiếng nói Nước Nga

Trước ngưỡng kỷ niệm mốc 70 năm kết thúc Thế chiến II, Chủ tịch Duma Quốc gia kiêm Chủ tịch Hội Lịch sử Nga Sergei Naryshkin đề nghị thảo luận về những vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki (Nhật Bản) hồi tháng Tám năm 1945 từ quan điểm luật pháp quốc tế.

Chính trị gia gọi các vụ ném bom nguyên tử xuống các thành phố Nhật Bản là không gì có thể biện mình từ góc độ quân sự, bởi chiến thắng trước bọn quân phiệt Nhật Bản đã được đảm bảo chủ yếu nhờ việc Hồng quân Liên Xô đã đánh tan đội quân Quan Đông. Ông Sergei Naryshkin nhấn mạnh rằng hành động này của người Mỹ mang tính chất ghê rợn mà kết quả là hàng trăm nghìn dân thường thiệt mạng. Trên thực tế, ông gọi sự kiện này là tội ác chống nhân loại mà không được hưởng qui chế thời hiệu.

Theo quan điểm của ông Valery Kistanov lãnh đạo Trung tâm nghiên cứu Nhật Bản trong Viện Viễn Đông (Viện Hàn lâm Khoa học LB Nga), sáng kiến của chính khách kiêm sử gia Nga khá thú vị.

“Như có thể thấy rõ, tuyên bố này của ông Naryshkin gắn với thực tế rằng phương Tây đã phát động chiến dịch rầm rộ để trước ngày kỷ niệm 70 năm Chiến thắn sẽ xét lại kết quả của Thế chiến II, các diễn biến cũng như sự kiện then chốt của cuộc đại chiến thế giới này. Nga phản đối mưu toan hạ thấp vai trò của Liên Xô trong chiến tranh cũng như trong chiến thắng trước phát-xit Đức và quân phiệt Nhật Bản”.

Trả lời cho câu hỏi, sáng kiến của ông Naryshkin có thể nhận phản hồi như thế nào ở Nhật Bản, chuyên viên Valery Kistanov nói rằng điều đó khó có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng nào đó đối với quan hệ Nga-Nhật, mặc dù người Nhật Bản rất đau đớn khi động tới vấn đề vụ ném bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki trước đây.

“Dù bao nhiêu năm tháng đã trôi qua, dù mối quan hệ Nhật-Mỹ được củng cố đến đâu chăng nữa, trong những người Nhật thì Hiroshima và Nagasaki vẫn luôn là vết thương không liền miệng, bởi đó là hành động cực kỳ dã man, vô nhân tính chưa từng có trong lịch sử. Cầu Trời để điều đó không bao giờ tái diễn một lần nữa. Và, tất nhiên, lời kêu gọi của ông Naryshkin sẽ có tiếng vang trong xã hội Nhật và có lẽ người Nhật sẽ đánh giá sáng kiến này một cách tích cực. Nhưng những gì là biểu hiện gần như - khó nói, vì các giới chính quyền ở Nhật Bản không quan tâm để nâng cao vấn đề tội lỗi của Mỹ và trách nhiệm lịch sử đối với cái chết của hàng trăm ngàn người trong những vụ đánh bom. Việc là ở chỗ Nhật Bản từ lâu đã chọn đường lối hợp tác lâu dài với Mỹ, vì thế sẽ không có phản ứng chính thức của chính giới Nhật Bản mà họ sẽ tiếp nối chính sách giữ im lặng về đối tượng đã gây ra tội ác dã man này”.

Tất nhiên, sâu xa trong lòng người Mỹ có lẽ cũng cảm thấy tội lỗi. Nhưng mặt khác, dẫu Thị trưởng các thành phố Hiroshima và Nagasaki cố gắng để Tổng thống Mỹ đến với họ, điều đó vẫn không điễn ra. Mặc dù gần đây tân đại sứ của Mỹ tại Nhật Bản Caroline Kennedy đã đến Hiroshima và tham dự lễ tưởng niệm. Nhưng nói chung, người Mỹ cho rằng vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki là hợp lý, và chẳng cần ăn năn làm gì. Đó là đặc tính tâm lý của người Mỹ - dù họ làm gì chăng nữa họ luôn cho rằng làm như vậy là đúng đắn, và họ chẳng bao giờ thừa nhận sai lầm của mình, - chuyên viên Valery Kistanov kết luận.

Nhận xét:

Đây chỉ là một trong nhiều "tác phẩm" của Hoa Kỳ trong Thế kỷ Hoa Kỳ vừa qua. Dù lâu nay họ núp dưới bóng dân chủ và nhân quyền nhưng sự thật là Hoa Kỳ là một đế chế và các đế chế luôn luôn được xây dựng trên xương máu của hàng triệu, triệu người dân thường vô tội. Gần đây sự tàn ác và đạo đức giả của chính quyền Mỹ đã lên đến mức nhiều người trong công chúng cũng không thể không nhận thấy được nữa.

Xem thêm: Tại sao tôi xấu hổ là một công dân Hoa Kỳ



Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Đạo diễn Oliver Stone: Hoa Kỳ muốn lật đổ Putin, tiêu diệt Nga, và sau đó là Trung Quốc

Đạo diễn Oliver Stone

Nguồn: ruposters.ru
Nguồn dịch: Kichbu blog

"Hoa Kỳ luôn luôn cần một kẻ thù, cho dù đó là chủ nghĩa cộng sản, hay cái gì đó khác" - bậc thầy của điện ảnh Mỹ Oliver Stone đã chỉ trích nặng nề chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ như vậy. Đạo diễn nổi tiếng kêu gọi những người đồng hương của mình từ trang Facebook của mình, cũng như thông qua nghệ thuật, và thông qua các cuộc phỏng vấn.

"Nước Mỹ đang đi theo con đường sai lầm - con đường của chiến tranh và xâm lược. Mỹ chỉ có thể đi lên, và mục đích của chuyển động này - thống trị thế giới. Nga và Trung Quốc là các cường quốc độc lập với tiềm năng hạt nhân, và điều này là rất quan trọng, và rất hữu ích cho thế giới từ gốc độ cán cân lực lượng. Nếu không có sự cân bằng này, Hoa Kỳ sẽ trở thành siêu cường duy nhất. Trong vai trò này, Mỹ đã hành xử sai lầm, gây ra các cuộc chiến tranh ở Kuwait, Iraq, Afghanistan, quân sự hóa Libya. Mỹ có một mục đích - kiểm soát các nguồn tài nguyên của thế giới, cả thế giới, trở thành “sen đầm”. Bây giờ Mỹ đang cố gắng bao vây Trung Quốc và Nga. Giải thưởng trong cuộc chiến này - Âu Á, nơi tập trung các nguồn trữ lượng tài nguyên "- “Reedus” trích lời của Oliver Stone.

Theo ý kiến của nhà đạo diễn, sự xích lại của Nga với Trung Quốc để cùng nhau giáng trả Hợp chúng quốc – quá trình tự nhiên, hơn nữa, chính người Mỹ đã thúc đẩy LB Nga và Trung Quốc xích lại nhanh hơn trong vấn đề này.

"Liên minh của Trung Quốc và Nga tại Âu Á là tự nhiên, cũng như cả quan hệ đối tác của họ với các nước khác, chẳng hạn như Kazakhstan. Đó là tương lai. Nếu các nước trong khu vực đều đồng ý rằng Hoa Kỳ là một mối đe dọa từ gốc độ kiểm soát tài nguyên, thì sẽ nảy sinh các vấn đề. Nhưng Mỹ sẽ không bỏ cuộc, bởi vì những người ở Washington đã quen nghĩ rằng chúng ta có quyền đó, và do đó mục đích của chúng ta là làm mất ổn định Nga: chia rẽ Ucraina,lật đổ chính quyền ở Moscow. Điều này đã bắt đầu một vài năm trước. Lật đổ Putin, tiêu diệt nước Nga, và sau đó nhắm vào Trung Quốc", - đạo diễn nổi tiếng người Mỹ nêu ra một cách không úp mở những mục đích của chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.