Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Nhựa đang xâm chiếm và "dẻo hóa" cơ thể người

Tác giả: Đại Hải
Nguồn: Đại Kỷ Nguyên VN

Thống kê cho thấy 80% mặt hàng trong siêu thị tiếp xúc với nhựa. Đồ nhựa đã trở nên phổ biến đến mức môi trường khắp nơi bị nhựa xâm chiếm, và nhựa cũng đang dần dần “dẻo hóa, nhựa hóa” cơ thể con người! Các xét nghiệm cho thấy gần như 100% người tiêu dùng mang chứa nhiều loại nhựa trong máu, trong đó có tác động đáng ngại nhất lên sức khỏe là Bis phenol A (BPA).

BPA hiện hữu khắp nơi

BPA (Bis phenol A) là hợp chất hóa học được phát hiện từ năm 1891 bởi một nhà hóa học người Nga. Ngay từ những năm 30 của thế kỷ trước, người ta đã phát hiện ra hợp chất này có tác dụng tương tự như hoóc-môn estrogen, do vậy nguy cơ lớn nhất là nó sẽ làm rối loạn các quá trình sinh lý của cơ thể người. Tuy vậy, vào những năm 50, BPA vẫn tìm được con đường đi vào cơ thể người thông qua ngành công nghiệp nhựa nhờ có tác dụng làm cho các sản phẩm nhựa trong hơn và chắc khỏe hơn.

BPA còn được dùng làm nhựa epoxy, là thành phần của lớp lót mặt trong các lon, hộp đựng đồ uống và thực phẩm. Ở Bắc Mỹ,70% số lon hộp này có chứa BPA. BPA cũng có mặt trong các tờ tiền giấy, các hóa đơn in nhiệt và nhiều loại sản phẩm khác.

Sự phổ biến của các sản phẩm có sử dụng nhựa, đặc biệt là nhựa tái chế, giấy tái chế khiến cho BPA gần như có mặt ở khắp mọi nơi. 95% đến 99% số người được kiểm tra có BPA trong cơ thể ở mức độ có khả năng gây nguy hiểm. Phần lớn BPA đi vào cơ thể người qua việc ăn uống thực phẩm, nước đựng trong các lon hộp được lót BPA, hoặc qua nước, không khí, bụi bị nhiễm BPA.

Bất chấp nhiều tranh cãi xung quanh những nguy hại đối với sức khỏe của BPA, thị trường của loại hóa chất này vẫn tăng trưởng đều đặn và đạt giá trị khoảng 13 tỉ USD vào năm 2013.

Khoảng 1000 nghiên cứu cho thấy BPA có hại

Khi trao đổi với tờ Newsweek, Frederick vom Saal, một nhà nghiên cứu lâu năm của trường đại học Missouri – Columbia cho biết: đã có khoảng 1.000 nghiên cứu về BPA thực hiện trên động vật, và hầu hết cho thấy nó gây nên hoặc có liên quan đến nhiều vấn đề sức khỏe, từ những thay đổi trong khả năng sinh sản, tăng nguy cơ ung thư và các bệnh tim mạch, cho đến làm suy yếu quá trình phát triển của não bộ.

Tuy vậy, câu kết luận về việc BPA có ảnh hưởng như thế nào đối với sức khỏe con người đến nay vẫn chưa hoàn toàn ngã ngũ, và dường như đáp án phụ thuộc vào người trả lời câu hỏi.

Chẳng hạn, năm 2006, một phân tích cho thấy mọi nghiên cứu do nhà công nghiệp tài trợ đều phát hiện BPA không có ảnh hưởng đáng kể. Ngược lại, 92% các nghiên cứu không nhận tài trợ từ nhà công nghiệp lại thấy BPA có ảnh hưởng.

Tính cho đến thời điểm này, nhiều nghiên cứu về BPA được thực hiện trên động vật và qua những nghiên cứu quan sát trên người, chưa có bằng chứng trực tiếp chứng minh BPA gây nên căn bệnh nào. Tất nhiên, ai cũng biết việc trực tiếp thí nghiệm trên người là điều gần như không thể, vả lại các chất độc sẽ tích lũy lại qua ngày qua tháng, đến khi phát hiện triệu chứng bệnh thì đều rất khó truy cứu trách nhiệm… BPA cũng không là ngoại lệ, dựa trên những bằng chứng nghiên cứu, phần lớn là trên động vật, FDA (Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm) chỉ tuyên bố có “một số lo ngại” về tác động tiềm tàng của BPA đối với não bộ, hành vi, tuyến tiền liệt của bào thai, trẻ sơ sinh, và trẻ nhỏ.



Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

Làm sao để thoát khỏi khủng hoảng kinh tế: Bài học từ Iceland và Hungary

Dòng chữ trên tấm biển: "Tống giam bọn chủ nhà băng"

Nguồn: Blog Thời Thổ Tả

Iceland Phục hồi nhanh nhất châu Âu sau khi bắt giam các chủ nhà băng thay vì giải cứu!

Sau khi Iceland chịu cú đánh khủng hoảng tài chính nặng nề 2008-2009, dẫn đến kết án và bỏ tù 1 số giám đốc điều hành ngân hàng hàng đầu, IMF nói bây giờ họ đã hướng tới phục hồi kinh tế "mà không ảnh hưởng đến mô hình phúc lợi", bao gồm y tế và giáo dục. Trong thực tế, Iceland đang trên đường trở thành quốc gia châu Âu đầu tiên phải chịu đựng khủng hoảng tài chính đang "vượt qua đỉnh khủng hoảng sản lượng kinh tế" - minh chứng bản chất rằng giải cứu không phải là con đường để đi.

Tình cờ, độc đáo trong cách họ đã chọn để xử lý thảm họa. Họ đơn giản là để cho các ngân hàng phá sản, dẫn đến vỡ nợ tổng cộng $85 tỷ, nhiều thứ để truy tố và phạt tù các giám đốc điều hành vì liên quan đến các gian lận khác nhau. Những quyết định của họ có vẻ gây sốc vào thời điểm đó, vì điều này họ bị EU và nhất là Anh đe dọa. Nhưng rõ ràng là sự mạo hiểm đã được đền đáp.

"Tại sao chúng tôi lại có một bộ phận xã hội không bị khống chế hay không phải chịu trách nhiệm?" Công tố viên đặc biệt Olafur Hauksson cho biết sau khi Tòa án tối cao Iceland bắt giữ 3 nhà băng và kết án. "Thật là nguy hiểm khi kẻ nào đó là quá lớn để điều tra, nó mang lại cảm tưởng có một nơi trú ẩn an toàn."

Ông Hauksson, vốn chỉ là 1 sĩ quan cảnh sát ở một làng chài nhỏ, đã làm công tố viên đặc biệt sau khi kêu gọi mà không có ai đảm nhận vai trò này. QH Iceland thậm chí còn hỗ trợ nỗ lực công tố bằng cách nới lỏng luật bí mật để cho phép điều tra mà không có trở ngại.

Sáu trong số 7 vụ đã kết thúc tại Tòa tối cao Iceland với cáo trạng giữ nguyên, thêm 14 vụ có khả năng bị truy tố. Ngược lại, có cảm giác thù địch của Mỹ đối với các tổ chức tài chính lớn nhất của họ khi các gói cứu trợ thành nỗi cay đắng. Sau khi các nhà băng nhận tội thao túng tiền tệ và lãi suất toàn cầu vào tháng 5 và bị phạt ít ỏi $5,7 tỉ, thậm chí không có đền bù cho người dân bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi gian lận. Truy tố thành công và phục hồi kinh tế của Iceland vẫn là chủ đề thèm muốn cho người Mỹ.

Đóng băng tài sản nước ngoài là việc đầu tiên Iceland đã làm khi gặp khủng hoảng. Điều này Hy Lạp mới làm trong ít tuần gần đây (khôi hài!). Kiểm soát vốn chặt chẽ đã được áp dụng trong 6 năm qua và bây giờ mới được nới lỏng, cho phép các nhà đầu tư nước ngoài có tài sản về cơ bản đã bị đóng băng kể từ đó có thể đưa kinh doanh của họ đến nơi khác. Để ngăn chặn cuộc khủng hoảng có thể lặp lại, ông bộ trưởng Tài chính công bố một loại thuế 39% đối với bất cứ ai chọn để làm như vậy. Thorolfur Matthiasson, 1 giáo sư tại ĐH kinh tế Iceland giải thích: "Mối nguy hiểm là chuyển vốn và hậu quả làm giảm giá trị đồng krona."

Nói ngắn gọn, sức khỏe kinh tế Iceland sẽ được thử nghiệm. Mặc dù còn nhiều lo lắng, vẫn có lạc quan báo trước kể từ khi Iceland đã chắc chắn vượt qua cơn bão trước kia.



Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Trở thành thành viên khối BRICS là lối thoát cho Hy Lạp sau trưng cầu dân ý?

Tác giả: Thiên Nam
Nguồn: Báo Đất Việt

Dân Hy Lạp quyết không chịu “Thắt lưng buộc bụng”

Ngày 5-7, tại Hy Lạp đã diễn ra cuộc trưng cầu ý dân về các điều kiện thỏa thuận của nước này với chủ nợ quốc tế. Hoạt động bỏ phiếu để thực hiện “Sáng kiến” do Thủ tướng nước này là ông Alexis Tsipras đề xuất, diễn ra từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối theo giờ địa phương.

Người dân Hy Lạp được đề nghị xác định liệu quốc gia này sẽ chấp nhận hay từ chối điều kiện của các chủ nợ quốc tế, trong thương lượng tìm lối thoát khỏi vỡ nợ, trong bối cảnh Thủ tướng Chính phủ Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Yanis Varufakis đã kêu gọi người Hy Lạp nói "Không".

Các quan chức chính phủ nước này cáo buộc các chủ nợ đang "khủng bố" Hy Lạp. Đồng thời cả Thủ tướng Chính phủ Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Yanis Varufakis đều khẳng định, họ sẽ từ chức nếu người dân nước này đồng ý chấp thuận các điều kiện của chủ nợ.

Tuy nhiên, kết quả bỏ phiếu cho thấy đa số dân nước này ủng hộ chính phủ của Thủ tướng Tsipras - thuộc Liên minh các đảng cánh tả Hy Lạp (SYRIZA) theo trường phái “chống khắc khổ” - quyết tâm từ bỏ chính sách “thắt lưng buộc bụng”, không chấp thuận điều kiện do các chủ nợ quốc tế đưa ra.

Theo kết quả sơ bộ cuộc trưng cầu dân ý, chỉ có 38,7% câu trả lời là “Đồng ý”, còn lại hơn 61,3% cử tri Hy Lạp nói "Không" với các gói cứu trợ thắt lưng buộc bụng của châu Âu. Kết quả trên được đưa ra sau khi hơn 95% các điểm bỏ phiếu toàn quốc được kiểm phiếu.

Sau khi biết kết quả cuộc trưng cầu dân ý, hàng chục ngàn người dân Athens đã kéo ra đường và tụ tập tại trung tâm quảng trường Syntagma để ăn mừng chiến thắng, bất chấp viễn cảnh nước này vỡ nợ và phải rời khỏi Khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurozone).

Theo Bộ Tài chính Hy Lạp tổng số nợ nước này tính đến ngày 1 tháng 4 năm 2015 là 312,7 tỷ euro. Hiện nay, Athens phải đàm phán với EU và IMF để giải quyết số nợ hình thành sau khi giải cứu ngân sách Hy Lạp trước nguy cơ phá sản năm 2010 và 2012.

Thứ trưởng Quốc phòng Hy Lạp Costas Isihos tin rằng, nếu nhân dân nước này chấp thuận các điều kiện từ chủ nợ, Hy Lạp sẽ biến thành một “thuộc địa kinh tế của châu Âu”, bởi “những người cho vay hoàn toàn không quan tâm giúp đỡ thực sự con nợ, chỉ muốn tình hình vốn đã tồi tệ sẽ càng thêm trầm trọng”.

Trưng cầu dân ý: “Cú áp-phe vĩ đại” của Hy Lạp?

Trước đó, Thủ tướng Hy Lạp Alexis Tsipras và Bộ trưởng Tài chính Hy Lạp Janis Varufakis đã kêu gọi cử tri nói “không” trong cuộc trưng cầu dân ý và tin tưởng rằng quan điểm kiên quyết như vậy của người Hy Lạp sẽ là một bước tiến tới thỏa thuận mới và công bằng hơn với các chủ nợ.

Trả lời phỏng vấn báo Tây Ban Nha “El Mundo”, ông Janis Varufakis nói: "Cho dù kết quả trưng cầu hôm 5-7 ở Hy Lạp như thế nào đi nữa, thỏa thuận sẽ được ký kết với các chủ nợ."

Ông Varufakis cho rằng châu Âu và Hy Lạp đều cần phải đạt được thỏa thuận về trả nợ và cải cách nền kinh tế Hy Lạp. Nhưng theo ông, thỏa thuận sẽ được quyết định bởi kết quả cuộc bỏ phiếu này, nếu kết quả trưng cầu là “có” thì Hy Lạp sẽ được một thỏa thuận không chỉ tồi tệ, mà thực sự khủng khiếp.

Theo ông bộ trưởng, thỏa thuận do các quan chức châu Âu đề xuất là chưa phù hợp, chưa giải quyết xong về các nguồn tài chính cho nền kinh tế nước này. Nó “không mang lại hi vọng cho các doanh nghiệp đầu tư vào Hy Lạp" và không đặt dấu chấm hết cho sự căng thẳng và bất an trong cả nước.

Giới chức lãnh đạo nước này cho rằng, “những người cho vay” không quan tâm tới tái cơ cấu nợ và thúc đẩy phục hồi kinh tế Hy Lạp mà chỉ muốn “siết cổ” đất nước mình. Còn người dân nước này cho rằng, châu Âu đang muốn đất nước Hy Lạp tan hoang, tước đoạt các tài sản và doanh nghiệp của họ.



Lịch sử nhuốm máu của Hoa Kỳ và những điều không dễ nói

Nguồn: Thiếu Long's Blog

Tại nước Mỹ nếu các bạn hỏi một người Việt, hay thậm chí là một người Mỹ rằng tại sao nước Mỹ to lớn như bây giờ, quá trình bành trướng lãnh thổ của Mỹ diễn ra như thế nào, ngoài Chiến tranh Việt Nam và các cuộc chiến gần đây thì Mỹ còn đem quân đánh những nơi nào v.v., thì các bạn sẽ thấy rằng họ không biết câu trả lời. Điều đó có lẽ từ sự tránh né nói về đề tài này trong giáo dục phổ thông và trên báo chí chính thống. Rất may, các trang thông tin trên Internet và các tác phẩm nghiên cứu chuyên sâu đã trình bày, liệt kê, miêu tả những sự kiện quan trọng, những giai đoạn trong suốt quá trình bành trướng khu vực và quốc tế, mở rộng cương thổ của Hoa Kỳ. Bài viết này tổng hợp lại các thông tin, sự kiện để phần nào giải đáp câu hỏi: Tại sao nước Mỹ rộng lớn như hiện nay.

Năm 1775, tướng George Washington, vốn là một viên tướng tư lệnh người thuộc địa gốc Anh, đã từng chỉ huy trung đoàn dân quân địa phương trang bị nhẹ ở thuộc địa Virginia đánh bại nhiều bộ tộc châu Mỹ bản xứ và thực dân Pháp, cùng các chiến hữu thành lập lực lượng nổi dậy "Lục quân Lục địa", lãnh đạo quân nổi dậy của 13 thuộc địa tạo phản chống thực dân Anh. Sau tám năm chiến tranh, thực dân Anh thua, phải ký hiệp định Paris 1783 rút quân ra khỏi 13 thuộc địa. George Washington và các chiến hữu tuyên bố 13 thuộc địa độc lập, ly khai nước Anh, và thành lập liên bang Hoa Kỳ.

Từ đó, mười ba thuộc địa trở thành mười ba tiểu bang nằm trong liên bang Mỹ. Từ 13 tiểu bang nguyên thủy, Mỹ đã bành trướng lãnh thổ lên thành một nước rộng lớn với 50 bang với nhiều lãnh thổ phụ thuộc, bao gồm vùng quốc hải (Insular area), Puerto Rico, Samoa, Guam, 2 quần đảo và 9 hòn đảo.

13 thuộc địa của Anh sau này trở thành 13 bang đầu tiên của Hoa Kỳ
Từ một quốc gia có diện tích khiêm tốn, Hoa Kỳ đã trở thành to lớn như hiện nay


Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Video: Thiên đường bị đánh cắp

Tác giả: Stefan Verstappen
Nguồn: chinastrategies.com

Chúng ta đang ở trong tình trạng này của chúng ta, tình trạng chiến tranh, tình trạng suy thoái kinh tế, tình trạng tài nguyên kiệt quệ, là bởi vì lòng tham của những kẻ thái nhân cách. Chúng nghĩ rằng chúng có thể tạo ra thế giới của riêng chúng. Hãy nhìn cái thế giới chúng đã tạo ra này.
Laura Knight-Jadczyk

Để xem phụ đề tiếng Việt, nhấn vào chữ CC ở góc dưới bên phải video rồi chọn Tiếng Việt.


Thiên đường bị đánh cắp - Đừng cho con cái bạn xem


Thiên đường bị đánh cắp - Chuyện hoang đường về sự hiệu quả



Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Khủng hoảng nợ Hy Lạp: Câu chuyện hoang đường về người dân tiêu xài quá độ

Tác giả: John Humphrys
Nguồn: Sunday London Times
Nguồn dịch: Nghiên cứu quốc tế

Với lề thói tiêu pha và mức lương hưu trí điên rồ, người dân Hy Lạp đã tự mang đến cuộc khủng hoảng này, đúng không? Không phải. John Humphrys đưa ra những lập luận khách quan bảo vệ một dân tộc mà ông yêu mến và cho rằng họ đã bị phản bội.

Khi tôi còn là một thanh niên trẻ những năm 1950, mỗi sáng Thứ Hai một kịch bản giống hệt nhau đã diễn ra ở các hộ dân lao động như nhà tôi trên khắp quốc đảo này (nước Anh). Khi cha tôi rời khỏi nhà, mẹ tôi lôi nồi nấu nước từ dưới gầm bồn rửa, đổ đầy nước vào và bắt đầu công việc giặt dũ. Một tiếng sau, quần áo được bỏ ra và rũ hoặc bằng tay hoặc bằng máy quay. Sau đó, nếu thời tiết cho phép, quần áo được phơi ra ngoài trời, hoặc được giăng quanh nhà đợi đến khi trời dừng mưa. Một công việc nhà nặng nhọc mà tất cả các bà mẹ đều phải vật lộn cùng với nhiều việc nội trợ khác.

Bạn có thể hỏi điều này thì liên quan gì đến Hy lạp? Thực ra nó liên quan rất nhiều trong bối cảnh Hy Lạp hiện nay.

Cha mẹ tôi và hàng triệu bậc cha mẹ khác đều đã có thể mua một chiếc máy giặt – một trong nhiều đồ gia dụng thay thế sức người đã giải phóng phụ nữ khỏi những công việc nặng nhọc thường làm cho cuộc sống của họ buồn chán, khổ sở.

Họ nghèo, nhưng khi đó dịch vụ thuê mua đã xuất hiện. Máy giặt, máy hút bụi hay tủ lạnh đã có thể được thuê đối với nhiều hộ gia đình. Thay vào đó những người như cha, mẹ tôi đã đợi cho đến khi họ tiết kiệm đủ tiền. Mặc dù điều này có thể mất nhiều năm.

Bạn bị sốc? Đúng vậy, ở một chừng mực nào đó. Mẹ tôi là một phụ nữ thông minh nhưng chưa từng đọc một cuốn sách nào đơn giản là vì bà đã quá bận với năm người con và tất cả các công việc nội trợ. Nhưng những năm sau, khi tôi hỏi bà tại sao lại lãng phí quá nhiều cuộc đời mình cho những công việc nặng nhọc không cần thiết ấy, bà không phàn nàn một lời.

“Mẹ đã được dạy bảo cần phải làm như vậy” bà nói. “Vay mượn là tội lỗi. Nếu không có tiền thì đừng mua, có thế thôi.” Cho đến khi mất bà vẫn coi thẻ tín dụng là sản phẩm của quỷ Sa-tăng, và không chỉ có mình bà.

Giờ hãy xem Hy Lạp vào những năm chuyển giao thế kỷ. Một đất nước trên nhiều phương diện cũng giống như Anh vào những năm 1950. Mọi thứ đã xuống cấp. Họ không có khái niệm gì về chủ nghĩa tiêu dùng. Nếu bạn muốn lắp một chiếc điện thoại tại nhà bạn sẽ phải chờ nhiều tháng. Và thẻ tín dụng không hề được nhắc đến. Thế hệ lớn tuổi không có cảnh nợ nần chồng chất.

Tất cả đã thay đổi kể từ nửa đêm 31/12/1998. Đồng Euro ra đời, Hy Lạp sau đó đã trở thành một phần của khu vực đồng tiền chung và mọi sự vỡ tung ra. Nó giống như kéo một chiếc xe cũ nát lên đỉnh đồi cao, lắp vào một động cơ siêu tốc và lướt xuống đồi với tốc độ mà Jeremy Clarkson (đạo diễn Chương trình giải trí nổi tiếng Anh- Top Gear) cũng phải ghen tỵ. Và sau đó đã quá muộn để nhận ra rằng xe mất phanh.

Nước Anh đã phải mất một hoặc hai thế hệ để học cách sống với thế giới tín dụng mới. Người dân Hy Lạp đã cố gắng thích nghi với nó chỉ qua một đêm và dễ đoán là họ đã thất bại.



Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Trưng cầu dân ý ở Hy Lạp: Trận chiến giữa người dân và chủ nghĩa tư bản tàn bạo

Biểu tình ở Hy Lạp
Người biểu tình ở Hy Lạp với dòng khẩu hiệu:
"Chính sách thắt lưng buộc bụng = Chủ nghĩa quốc xã"

Tác giả: Aditya Chakrabortty
Nguồn: The Guardian
Dịch bởi Dấu Hiệu Thời Đại

Vào chủ nhật này, người dân Hy Lạp có thể vùng lên chống lại hệ thống kinh tế phá sản của khu vực đồng euro, thứ đang siết cổ họ từ từ. Cuộc chiến của họ cũng là của chúng ta.

Các chính trị gia hàng đầu châu Âu đều đồng ý rằng người Hy Lạp sẽ bỏ phiếu vào chủ nhật này về một trong những câu hỏi quan trọng nhất đối với bất kỳ quốc gia nào. Tuy nhiên, họ không thể thống nhất được câu hỏi ấy thực sự là gì. Đối với Alexis Tsipras, vị thủ tướng Hy Lạp, nó là về việc liệu người dân của ông có tiếp tục chịu đựng thêm “chính sách thắt lưng buộc bụng hà khắc và nhục nhã” nào nữa không. Không phải vậy, Angela Merkel của Đức nói. Bà cho rằng người Hy Lạp chọn giữa ở lại với đồng euro và trở về với đồng drachma. Tầm quan trọng còn được nâng lên cao hơn nữa bởi ông chủ của Ủy ban châu Âu, Jean-Claude Juncker: vào cuối tuần này, “toàn bộ hành tinh” sẽ xem liệu Hy Lạp có muốn ở lại trong châu Âu hay không.

Tất cả những đánh giá đó đều có thể đúng, nhưng chúng không nhắm đúng được tầm quan trọng trung tâm của sự kiện này. Lý do để quan tâm đến Hy Lạp trong tuần này là bởi vì 11 triệu người của đất nước này sẽ tham gia vào một cuộc đấu mà chúng ta một ngày nào đó cũng có thể đến lượt tham gia: một cuộc chiến giữa dân chủ và một hệ thống kinh tế, chính trị hư hỏng.

Trận chiến đó - giữa những gì người dân muốn và những gì những kẻ cai trị họ muốn nhồi xuống cổ họng họ, trên danh nghĩa là vì lợi ích của họ - có thể thấy thoáng hiện tại mỗi thời khắc ấn tượng trong lịch sử gần đây của Hy Lạp.

Nó ở đó vào mùa xuân năm 2010, khi mà vị thủ tướng Hy Lạp khi đó, George Papandreou, cầu xin Merkel đừng nghiền nát đất nước của ông với chính sách thắt lưng buộc bụng và bà ta lạnh lùng trả lời: “Chúng tôi muốn đảm bảo rằng sẽ không ai muốn điều này nữa.” Nó diễn ra một cách rõ ràng vào mùa hè năm 2011 khi những người dân thường Hy Lạp đổ ra đường tại các thành phố đòi thay thế tầng lớp chính trị cầm quyền dễ bị mua chuộc của họ và những kẻ đầu sỏ tài chính ở châu Âu đang điều khiển phía sau.

Nó khiến chúng ta không thể bỏ qua được từ tháng giêng năm nay khi liên minh cánh tả Syriza được bầu lên nắm quyền với một nhiệm vụ rõ ràng là xóa bỏ chính sách thắt lưng buộc bụng tàn bạo, vô hiệu quả đã đẩy cả đất nước vào suy thoái kinh tế.

Điều xảy ra tuần trước là Tsipras bị dồn chặt vào chân tường bởi các chủ nợ từ Bộ Ba, Ủy ban châu Âu, Ngân hàng Trung ương châu Âu và IMF, và ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kêu gọi đến ý chí dân chủ của các cử tri của ông.

Kinh tế và tài chính chỉ là những cái cớ trong cuộc tranh chấp này. Nó thực sự là cuộc tranh chấp giữa người dân và một phiên bản tàn bạo, vô hiệu quả của chủ nghĩa tư bản. Đó là chủ đề thực tế của cuộc bầu cử, bất kể những tuyên bố mới nhất từ các cuộc họp ở Brussels và những phát triển mới nhất ở Athens có thế nào. Việc đóng cửa các ngân hàng đúng là gây ấn tượng. Nhưng nguyên tắc vàng của chính sách kiểm soát vốn là nó gây thiệt hại chủ yếu cho những người hầu như không có chút vốn nào.

Những người dân Hy Lạp mà bạn nhìn thấy trên TV bước đi mệt mỏi giữa các máy rút tiền trống rỗng là những người nghỉ hưu, người lao động, giáo viên. Những kẻ lắm tiền đã rút sạch tiền của chúng khỏi các ngân hàng Hy Lạp từ lâu rồi. Ngay từ mùa hè năm 2011, các nhà kinh tế đã lo lắng về hiện tượng “đột biến rút tiền gửi thầm lặng”. Nhân viên cao cấp của một ngân hàng đầu tư khi đó nói với tôi về một người quen đã rút 30.000 euro, bọc trong một cái túi và cất giấu trong gara. “Cái túi trước đó có một chút thức ăn bên trong,” ông ta nói. “Vì vậy, nó thu hút lũ chuột và bọn chuột ăn những cuộn tiền.”